Yêu Anh Trộm Đẹp Trai!
Chương 4 : : Ngày mới nắng cực
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm, nhảy múa trên làn da trắng ngần của Thùy Tiên.
Nàng lờ đờ mở mắt, theo bản năng đưa tay sang bên cạnh tìm kiếm hơi ấm, nhưng chỉ chạm phải lớp ga giường lạnh ngắt.
Thiên đã biến mất. Một nỗi hụt hẫng xen lẫn buồn bã bủa vây lấy tâm trí nàng. Nàng nghĩ thầm:
“Hóa ra anh ta cũng chỉ như bao kẻ khác, ăn xong rồi chuồn mất sao?”
Nàng trườn khỏi giường trong tình trạng trần trụi hoàn toàn. Thân thể nàng dưới nắng sớm hiện lên đẹp đẽ đến nghẹt thở.
Cặp vú căng tròn, trắng muốt với hai đầu nhụy hồng hào đang săn lại vì cái lạnh buổi sớm.
Vòng eo thon gọn dẫn xuống cặp mông tròn trịa, chắc nịch và vùng kín láng mịn, hồng hào – nơi vẫn còn vương chút dấu vết khô khốc của trận mây mưa đêm qua.
Nàng lững thững đi vào toilet, tiếng nước xả làm dịu đi phần nào nỗi thất vọng trong lòng.
Vệ sinh xong, nàng vẫn không buồn mặc quần áo, cứ thế để thân thể ngọc ngà phơi bày trước nắng sớm, bước chân trần hướng về phía nhà bếp. Nàng định bụng tìm chút nước uống rồi sẽ đối diện với thực tế phũ phàng.
Thế nhưng, ngay khi vừa chạm chân đến ngưỡng cửa bếp, tim nàng bỗng nhảy dựng lên vì mừng rỡ.
Thiên đang đứng đó. Chàng cởi trần, chỉ mặc duy nhất chiếc quần lót đen bó sát. Dưới ánh sáng buổi sớm, từng múi cơ bụng của chàng hiện rõ mồn một, rắn chắc và bóng bẩy.
Tấm lưng chữ V rộng lớn với những khối cơ vai cuộn lên mỗi khi chàng cử động tay nấu nướng.
Đặc biệt, chiếc quần lót mỏng không thể giấu nổi khối đại vật đang vươn cao, cứng ngắc và dũng mãnh của chàng.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, nỗi buồn trong Tiên tan biến, thay vào đó là một cơn nứng đột ngột và dữ dội. Âm đạo nàng lập tức rỉ nước, cảm giác thèm khát sự nóng bỏng của Thiên lại trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Nàng lén lút tiến lại từ phía sau, ôm chầm lấy vòng eo săn chắc của chàng, áp bộ ngực trần mềm mại vào tấm lưng nóng hổi.
Thiên giật mình nhưng rồi khẽ cười, giọng khàn đục: “Em dậy rồi à…?”
Ánh mắt lẳng lơ vì thèm cặc, nàng không trả lời, thay vào đó nàng quỳ thụp xuống, đôi bàn tay nhỏ nhắn kéo phăng chiếc quần lót của chàng xuống tận đùi.
Khúc đại vật gân guốc, nóng hực bắn ra, đập thẳng vào môi nàng.
Lưỡi nàng lướt nhẹ, chậm rãi quanh rãnh quy đầu. Thiên hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên, rồi thở ra run rẩy:
“…ưm… ahh…”
Những tiếng rên trầm thấp thoát ra từ cổ họng anh, không kìm nén được. Mạch máu dưới da nổi rõ hơn, đập mạnh dưới lớp da bóng mồ hôi.
Tay anh luồn vào tóc nàng, vuốt ve nhẹ nhàng, hơi thở càng lúc càng nặng nề:
“…hự… Tiên… ưm… sướng quá…”
Tiên ngậm sâu hơn một chút, vẫn giữ nhịp chậm, dịu dàng. Mỗi lần nàng húp nhẹ, Thiên lại rên lên, âm thanh vỡ òa, nghẹn lại:
“…ah… ahh… em… ưm… đừng dừng…”
“…hự… lưỡi em… ahhh…”
Anh cảm thấy mình như bị tan chảy từ từ, từng tế bào rung lên theo nhịp lưỡi nàng. Hơi thở anh đứt quãng, xen lẫn những tiếng rên không thành lời:
“…ưm… ưm… sướng… ahh…”
Sau vài phút dài như vô tận, Thiên nhẹ nhàng nâng nàng lên, đặt nàng ngồi trên bàn bếp. Anh quỳ xuống giữa hai chân nàng. Ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt nàng một giây, rồi cúi đầu.
Lưỡi anh lướt nhẹ quanh vùng da nhạy cảm, mơn man những cánh hoa đang run rẩy. Tiên hít vào một hơi sắc, lưng cong lên, tay bấu nhẹ vào mép bàn:
“…ưm…”
“…ah… Thiên…”
Hơi thở nàng trở nên ngắn, gấp gáp, xen lẫn những tiếng rên nhỏ xíu, nghẹn lại:
“…hự… ưm… ahh…”
“…nhẹ thôi… em sướng quá… ưm…”
Khi anh ngậm nhẹ lấy hạt ngọc, lưỡi xoáy chậm rãi, Tiên không kìm được nữa. Nàng rên lên khe khẽ, âm thanh vỡ òa, run rẩy:
“…ah… ahh… Thiên… ưm…”
“…sướng… hự… đừng dừng… ahhh…”
Tay nàng luồn vào tóc anh, ấn nhẹ, hông khẽ nâng lên đón nhận. Hơi thở nàng rối loạn, ngực phập phồng dữ dội:
“…ưm… ưm… em… ah… sắp…”
“…hự… lưỡi anh… ahhh… sướng quá…”
Thiên ngẩng lên, mắt tối sầm. Anh đứng dậy, kéo nàng sát vào lòng. Tiên tự động vòng chân quanh hông anh. Nàng dùng tay hướng dẫn anh vào trong.
Khi đầu khấc nóng bỏng chạm vào cửa mình ướt át, cả hai cùng hít vào một hơi thật sâu, rồi thở ra run rẩy.Nàng từ từ hạ xuống, để anh lấp đầy từng chút một.
Tiếng thở dài đồng thanh thoát ra – dài, run rẩy:
“…ưm…” (từ cả hai)
“…ahh… sâu quá…” (Tiên)
Tiên ôm chặt lấy cổ anh, mặt vùi vào hõm cổ, chỉ còn lại những tiếng rên nhỏ bị kìm nén:
“…hự… ưm… anh…”
“…ah… đã quá…”
Thiên siết chặt eo nàng, nâng hông lên đón mỗi lần nàng hạ xuống. Nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng. Mỗi lần va chạm đều khiến cả hai rùng mình, tiếng rên thoát ra không kiểm soát:
“…ưm… ưm…” (Thiên)
“…ahh… Thiên… hự…” (Tiên)
Tiên bắt đầu tăng nhịp, đôi gò bồng đảo đung đưa trước mắt anh. Thiên cúi xuống, ngậm lấy một bên nhũ hoa, mút nhẹ.
Tiên cong người, tiếng rên giờ đã không kìm được nữa, vỡ ra thành những âm thanh đứt quãng:
“…ah… ahh… ưm…”
“…sướng… hự… anh… ahhh…”
“…em… sướng… ưm… ưm…”
Khi những cơn co thắt đầu tiên bắt đầu dâng lên trong nàng, Tiên siết chặt lấy anh hơn, móng tay bấm nhẹ vào lưng anh. Hơi thở nàng ngắn ngủi, hổn hển, gần như nức nở:
“…ah… ahh… em… sắp ra…”
“…hự… Thiên… ưm… cùng em…”
“…ahhh… đừng dừng… sướng quá…”
Thiên hiểu ngay. Anh ôm chặt nàng vào lòng, thúc mạnh vài lần cuối, sâu hết mức có thể. Cả hai cùng vỡ òa.
Tiên run bắn lên, mắt nhắm nghiền, miệng khẽ gọi tên anh trong khoái lạc tột cùng, tiếng rên liên hồi:
“…Thiên… ahhh… ah… hự…”
“…ra… em ra… ưm… ahhh…”
“…sướng… sướng quá… ahh…”
Cơ thể nàng co giật liên hồi, những thớ thịt bên trong siết chặt lấy anh như muốn giữ lại mọi thứ.
Thiên cảm nhận rõ từng đợt sóng khoái lạc dâng trào không thể kìm nén thêm nữa.
Anh rút ra đột ngột, tay nhẹ nhàng nâng cằm Tiên lên, hướng đại vật đang rung động dữ dội về phía đôi môi mọng đỏ của nàng.
Tiên hiểu ngay, không chút do dự, nàng há miệng đón lấy. Đầu khấc nóng hổi vừa chạm môi, dòng tinh túy đầu tiên đã bắn mạnh vào sâu trong khoang miệng ấm áp.
Thiên gầm nhẹ trong cổ họng, tiếng rên trầm đục vỡ òa:
“…hự… Tiên… ahh…”
“…em… ưm… bữa sáng…của em đây… ahhh…”
Dòng thứ hai, thứ ba tuôn ra liên tiếp, đặc quánh, nóng bỏng. Tiên không hề né tránh, nàng ngậm chặt lấy, lưỡi quấn quanh đầu khấc, mút lấy mút để từng giọt cuối cùng.
Môi nàng siết nhẹ, lưỡi xoáy chậm rãi quanh rãnh quy đầu, húp lấy những gì còn sót lại như thể đó là món quà quý giá nhất buổi sáng.
Không một giọt nào bị bỏ sót – nàng nuốt trọn, chậm rãi, tận hưởng vị mặn ấm lan tỏa trong cổ họng.
Tiếng “chụt… chụt…” khẽ vang lên, nhầy nhụa nhưng đầy trìu mến.
Dương vật của Thiên tê dại theo từng nhịp mút, từng đợt co giật nhẹ lan từ gốc lên đỉnh, khiến anh phải bấu chặt vào mép bàn để giữ thăng bằng. Hơi thở anh nặng nề, đứt quãng:
“…ưm… Tiên… sướng… quá…”
“…hự… em mút… ahh… anh tê hết cả người…”
Tiên ngẩng lên một thoáng, mắt long lanh, đôi môi vẫn còn bóng loáng. Nàng mỉm cười nhẹ, rồi cúi xuống lần nữa, dùng lưỡi liếm sạch từ gốc lên đỉnh, chậm rãi như đang thưởng thức một bữa sáng bổ dưỡng nhất đời mình – thứ tinh túy ấm áp, đậm đà, mang theo hơi thở và sức sống của người đàn ông nàng khao khát.
Mỗi lần lưỡi nàng quét qua, Thiên lại rên lên khe khẽ, cơ thể run nhẹ:
“…ah… ưm… em… hự…”
“…đừng dừng… ahhh…”
Cuối cùng, khi không còn giọt nào sót lại, Tiên ngậm nhẹ đầu khấc một lần nữa, mút nhẹ như lời tạm biệt dịu dàng.
Dương vật anh giật nhẹ trong miệng nàng, tê dại đến mức gần như mất cảm giác, chỉ còn lại dư âm khoái lạc lan tỏa khắp cơ thể.
Cả hai ôm nhau thật chặt, mồ hôi hòa quyện. Tiên tựa đầu vào vai anh, khẽ hôn lên cổ anh. Thiên vuốt nhẹ lưng nàng, những cái vuốt ve chậm rãi, như lời an ủi thầm lặng.
Ánh nắng sớm vẫn nhảy múa trên làn da hai người, chứng kiến khoảnh khắc không cần lời – chỉ có hơi thở dồn dập dần chậm lại, tiếng rên nhỏ tan vào không khí, và sự gắn kết sâu sắc đến mức không gì có thể phá vỡ.
