Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng
Chương 6Trang Du nhìn bóng dáng không chút nào lưu luyến của Mộ Thần, đôimắthiện lên vài phần khác thường. Trần Mạc Nhiên nhìnthấyvẻmặt này của Trang Du, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ phẫn nộ. “A Du, ngươi làm sao vậy?” Trần Mạc Nhiên nắm tay Trang Du hỏi. Trang Du thản nhiên cười nói: “Không có gì, ta chỉ là cảm thấy hìnhnhư thái độ của Mộ Thần đối với ta đã thay đổi, có lẽ về sau hắn sẽ không tiếp tục dây dưa ta nữa.” Tâm tình Trang Du có chút phức tạp, hắn vẫnluôn chán ghét Mộ Thần dây dưa, nhưng mà thái độ của Mộ Thần hiện giờ, lại làm cho lòng hắn trống rỗng vô cùng. Trần Mạc Nhiên khinh thường bĩu môi, nói: “A Du, ngươi còn không biết Mộ Thần sao? Hắn chính là cao bôi dán da chó, rất khó chơi, ta nghĩ hắn hôm nay chỉlà lạt mềm buộc chặt, muốn có được sự chú ý của ngươi mà thôi.” Trang Du nhìn thoáng qua Trần Mạc Nhiên, hỏi: “Lạt mềm buộc chặt?” “Tất nhiên, ta nhận thức người này mười mấy năm rồi, lông mày hắnvừa động, ta liền biết hắn muốn làm gì.” Trần Mạc Nhiên ngạo nghễ nói. Nghe xong lời Trần Mạc Nhiên nói, trong lòng Trang Du hiện lên vài phần khinh thường, nhìn phương hướng Mộ Thần rời đi, trong mắtlộ ra vài phầnchán ghét. … … Mộ Viễn Hàng cau mày nghe thủ hạ báo cáo, “Ngươi nói, Mộ Thần vàTrần Mạc Nhiên nổi lên xung đột, nhưng hai người lại không đánh nhau?” “Vâng.” Người luôn âm thầm theo dõi Mộ Thần đáp. Mộ Viễn Hàng híp mắt nói: “Mộ Thần nàyđãđổi tínhrồi à?!” “Hình nhưTề Tứ bên ngườiMộ Thần bị vứt bỏ rồi.” Người nọ nói. “Ừ!” Trong lòng Mộ Viễn Hàng dấy lên vài phần phẫn nộ. Tên phế vật Tề Tứ kia, ngay cả Mộ Thần cũng dụ dỗkhông nổi, lạiđể Mộ Thần gọi Nhâm Tam về, hy vọng tênkia không để lộ dấu vết nào khiến Mộ Thần hoài nghi đến hắn. “Ngươi đi xuống trước đi.” Mộ Viễn Hàng ra lệnh. Người nọ gật đầu, lặng yên lui ra ngoài. … … Mộ Thần vừa mới trở lại viện, liền nghênh đón một vị khách ít đến – Mộ Viễn Hàng. “Đại bá.” Mộ Thần gọi một tiếng, nguyên chủ cóquan hệ không tồi với Mộ Viễn Hàng, Mộ Viễn Hàng rất sủng nguyên chủ. “Thần nhi, conđã trở lại.” Mộ Viễn Hàng cười nói. Mộ Thần gật đầu, “Vâng.” “Gần đây có tốt không?” Mộ Viễn Hàng hỏi. “Cũng được ạ.” Mộ Thần thản nhiên nói. “Conlà con cháu của Mộ gia ta, Mộ gia là hậu thuẫn kiên cố nhất của con, conmuốn làm cái gì thì làm cái đó, Mộ gia nhất định sẽ che chở con, chuyện gì cũng không cần sợ đầu sợ đuôi.” Mộ Viễn Hàng nói. Mộ Thần ngại ngùng cười, “Conbiết rồi.” Mộ Thần trong lòng cười lạnh, thầm nghĩhắn hôm nay tránh đi Trần Mạc Nhiên, hẳn là Mộ Viễn Hàng đã biết, ý của Mộ Viễn Hàng là, hắn hẳn là nên đánh một trận với Trần Mạc Nhiên, kết quả lại không đánh, làm mất mặt Mộ gia. “Nghe nói con gọi Nhâm Tam về, không phải là con không thích hắn sao?” Mộ Viễn Hàng hỏi. Mộ Thần nhún vai, tùy tiện nói: “Nhâm Tam này tuy rằng không biết chơi đùa, nhưng mà tốt xấu gì cũng biết đánh nhau, không giống Tề Tứ, mỗi lần đánh nhau đều lui raphía sau, trông cậy vào một vị thiếu gia như conbảo hộ một tênhạ nhân như gã sao? Gã là cái gì vậy!” Nói xong lời cuối cùng, trên mặtMộ Thần hiện lên vài phần chán ghét. Tề Tứ vẫn luôn tránh một bên xemtình huống, nghe được lời Mộ Thần nói, sắc mặt Tề Tứ nhất thời trắng bệch. Chung quanh vài người nhìn như đang bận việc, kì thực đang dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng tình hình, trong lòng không khỏi tính toán nhỏ nhặt. “Tề Tứ dù sao tuổi cũng còn trẻ, nên nhát gan một chút.” Mộ Viễn Hàng thản nhiên nói. Mộ Thần hừ lạnh một tiếng, nói: “Nhát ganthì đổi một người lá gan lớn hơn, chẳng lẽ một vịthiếu gia như concòn phảinhân nhượng một tênhạ nhân như gã.” Mộ Viễn Hàng thấysắc mặt Mộ Thần không tốt mới cười cười, “Tùy con vậy.”
