Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng

Chương 19



Chương 19Mộ Thần đầy hưng trí đi dạo trong khugiao dịch yêu thú. “Heo hàng chính tông Hương Sơn mới tới đây!Nhìn xem, mấy con heo này đều rất khỏe mạnh, thịt này cam đoan ngon miệng!” “Tam Hoa Kê, bán giá tiện nghi, bán giá tiện nghi đây! Còn mười con cuối cùng, một nguyên thạch một con đây!”d.u.n.g.v.u “Tinh phẩm mỏ Hạc Quy đây! Lợi âm bổ dương! Hai nguyên thạch một cái đây! Mau tới đoạt, mau tới mua này!” Yêu thú trong khugiao dịch nhiều nhất là cấp một, tương đương với nhân loại cấp bậc võ đồ. Đương nhiên, chỉ cần ngươi có tiềnthìmuốn mua yêu thú cấp hai cũng không phải việc khó, bình thường trên chân yêu thú cấp hai sẽ có một cái vòng, vòng kia làm cho yêu thú mất đi lực công kích. … … “Nghe nói Mộ Thần thiếu gia cũng đang ở trong đây, vị đại thiếu gia này gần đây thay đổi không ít, thực lực cũng từ võ đồ bảy sao tăng lên võ đồ chín sao.” Uông Luân cười nói. Diệp Thạch không cho là đúng, “Chỉlà cvõ đồ chín sao mà thôi, thiếu gia nhà người khác ở tuổi này, phàm là có ý chí một chútthìđã sớm là võ giả rồi.” Diệp Thạch ynếu như cómệnh tốt giống như Mộ Thần, vậy ybây giờ tuyệt đối không chỉ là võ giả hai sao, ít nhất cũnglà năm sao rồi ấy. Uông Luân cười nhìn Diệp Thạch, “Thạch Đầu, ngươi tựa hồ có chút thành kiến với Mộ Thần thiếu gia?” Diệp Thạch xấu hổ cười, “Không có…” “Thạch Đầu, tư chất của ngươi không tồi, có từng suy nghĩ tới việc gia nhập một thế gia chưa?” Uông Luân hỏi. Diệp Thạch mím môi, “Ta không thích bị câu thúc lắm…” Diệp Thạch cắn răng, tình cảnh của ytại Diệp gia rất gian nan, Diệp Thạch cũng từng suy xét qua việc rời đi Diệp giarồigia nhập gia tộc khác.Nhưng mà, không quản yở trongDiệp gia không được sủng ái như thế nào, trên người yđều đã có dấu hiệucủa Diệp gia, gia tộc khác sẽ không dễ dàng tiếp nhận y, cho dù cótiếp nạp ythì cũng sẽ không chân chính tín nhiệm. Huống chi,y không chỉ là người của Diệp gia, ycòn là vị hôn thê của Mộ Thần! Diệp Thạch ngẩng đầu, nhìn về phíaMộ Thần. Thời điểm Diệp Thạch nhìnMộ Thần, Mộ Thần như có cảm giác mà quay đầu lại, vừa vặn đối diện với tầm mắt Diệp Thạch. Vừa nhìn thấyDiệp Thạch, Mộ Thần không tự chủ được màlộ ra một nụcười thật tươi với Diệp Thạch. Diệp Thạch cắn răng, hung hăng trừng Mộ Thần. Mộ Thần nhướng mày có chút không hiểu, tục ngữ nói ‘vươn tay không đánh kẻ mặt cười’, câunày trên địa cầu là đạo lý thông dụng, nhưng đến nơi nàylạikhông được là sao? “Thiếu gia, ngài đắc tội song nhi kia sao?” Nhâm Tam hỏi. Mộ Thần nhướng mày hỏi: “Đó là song nhi?” Nhâm Tam gật đầu, “Đúng ạ,tuy rằng diện mạo có hơi tuấn lãng một chút, nhưng màđúng thật là song nhi!” Mộ Thần nhíu mày, “Vậy à? Thật sự khôngđoán ra.” “… …” “Mộ Thần hắn tới đâylàm gì? Mua một con yêu thú, tặng cho người trong lòng sao?” Diệp Thạch nghiêng đầuhỏi. Uông Luân thản nhiên nói: “Nghe nói là tới thu mua máuyêu thú.” “Máu yêu thú? Đểlàm huyết đậu hũ à?” Diệp Thạch nói thầm. Huyết đậu hũ là món ăn mà Diệp Thạch thập phần thích. Diệp Thạch từ nhỏ rất ít khi được ăn thịt yêu thú, may mắn là đầu bếp của Diệp gia cóquan hệ không tồi vớiDiệp Thạch, làm rất nhiều huyết đậu hũ choDiệp Thạch ăn. Uông Luân lắc đầu, “Không giống như dùng để làm huyết đậu hũ, số lượng mua quá lớn.” Diệp Thạch mím môi, “Vậy à…” … … “Thiếu gia, mười cân máuheo, mười cân máu rắn, mười cân máu gà, mười cân máu dê, mười cân máu hổ mà ngài muốn, tổng cộng hai trăm nguyên thạch.” Nhâm Tam nói với Mộ Thần. Mộ Thần híp mắt hỏi: “Mắcnhư vậy sao?” Nhâm Tam gật đầu trả lời: “Vâng ạ, giá của máu hổ tương đối mắc.” Mộ Thần gật đầu, “À…” Tu luyện đúnglà đốt tiền! Tu luyện Bách Quyết Luyện Thể cần cómáu yêu thú rèn luyện thân thể, mà máu hổ là phải có.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...