Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng
Chương 17“Mộ thiếu, gần đây ngươi đang bận rộnchuyện gì vậy? Chúng ta giờmới gặp đượcngươi đó.” Trang Du chớp chớp mắt hỏi. “Gần đây ta đang học luyện đan với phụ thân.” Mộ Thần nhấp một ngụmtrà, không mặn không nhạt nói.jv2412 Trang Du hơi nhíu mày, trong lòng có chút khó chịu, nếu là trước đây, Mộ Thần vừa nghe thấycâu hỏi của hắnthì biểu tình sẽnhư thụ sủng nhược kinh, sẽ nghĩ tất cả biện pháp lấy lòng hắn. Loại thủ đoạn lạt mềm buộc chặt này, chơi một hai lần coi như mới mẻ, nếu nhưđùa nhiều,sẽ khiến cho người khác chán ghét. Trần Mạc Nhiên cười nhạo một tiếng, “Từ lúcnào mà ngươi lại cảm thấy hứng thú với luyện đan vậy? Đừng tưởng rằng phụ thân ngươi là luyện đan sưthìngươi có thể trở thành luyện đan sư, việc luyện đan này cũng không phải người bình thường có thể làm đâu!” Mộ Thần thản nhiên cười, “Ta cũng chỉ là thử một lần mà thôi.” “Thần thiếu, ngươi đã là võ đồ chín sao rồi!?” Tôn Vũ chăm chú quan sátMộ Thần, bỗng kinh ngạc thốt lên. Trong mắt Trần Mạc Nhiên hiện lên một tia hàn quang, hắn bây giờ vấ̃n chỉ là võ đồ tám sao.Trên con đường tu luyện, hắn vẫn luôn vững vàng áp Mộ Thần một bậc, không nghĩ tới Mộ Thần im hơi lặng tiếng lại vượt mặthắn, tâm tình Trần Mạc Nhiên nhất thời loạn thành một đoàn.d.u.n.g.v.u.2.4.1.2 “Mộ Thần, đừng nóilà ngươi ăn dược đi?Chúng ta vẫn còn đang ởcảnh giới võ đồ, ăn nhiều dược vật thì sau này sẽxong đời đấy.” Trần Mạc Nhiên chuyển mắt rồi nói. Đôimắt Mộ Thần xẹt qua một tia sát khí, “Thật sự là cám ơn sự quan tâm của ngươi, ta biết đúng mực.” Trần Mạc Nhiên nhún vai, “Đừng luôn có thái độ này với ta, ta cũng vì tốt cho ngươi thôi.” Mộ Thần cười cười từ chối cho ý kiến. “Mộ Thần, hiện giờngươi có bao nhiêu nguyên thạch?” Trần Mạc Nhiên hỏi. Mộ Thần nâng mắt nói: “Không nhiều lắm.”dung.vu Trần Mạc Nhiên liếc mắt nhìn Trang Du một cái, sau đó nóivới Mộ Thần: “A Du muốn Băng Liên Thủy.Bây giờngươi có bao nhiêu nguyên thạch, cho ta mượn trước đi, chờ ta có nguyên thạch sẽ trả lại ngươi.” Mộ Thần liếc mắt nhìnTrần Mạc Nhiên, “Trần huynh, ngươi quá coi trọng ta rồi, ta có thể có bao nhiêu nguyên thạch chứ.” Trang Du muốn Băng Liên Thủythì có liên quan cái lông gì tới hắn sao!Trong nguyên văn Trang Du vẫn luôn chán ghét Mộ Thần bám riết không tha. Mộ Thần bị người giết, có thể nói đó là kết quả do Trang Du trợ giúp! Mộ Thần hắn một chút cũngkhông muốn đểcho Trang Du có được Băng Liên Thủy, Trang Du càng mạnh, nguy hiểm của hắn càng lớn. Trần Mạc Nhiên không cho là đúng, “Phụ thân ngươi không đau lòng ngươi sao? Ngươi nói với phụ thân là ngươi muốn, phụ thân ngươi chẳng lẽ sẽ không cho?” Mộ Thần là con trai độc nhất của Mộ Viễn Phong, mà phụ thân của Trần Mạc Nhiên lạicó vài đứa con, Trần Mạc Nhiên tuy rằng sống không tồi, nhưng không phải là đứa được coi trọng nhất, trong lòng Trần Mạc Nhiên vẫn luôn đố kỵ với Mộ Thần, bởi vì đãi ngộ của Mộ Thần tốt hơn hắn nhiều lắm. “Nguyên thạch của phụ thânta cũng không phải là gió thổi tới, sao lại có thể tùy tiện cho ta?!” Mộ Thần phản bác lại. “Mộ Thần, có phải ngươi không muốn hỗ trợ không?!” Trần Mạc Nhiên hỏi. Mộ Thần nhún vai, “Không phải là ta không muốn hỗ trợ, mà là không cólực.” Diệp Thạch tránh trongchỗ tối, dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng động tĩnh bên Mộ Thần. Mộ Thần đưa mắt nhìn thoáng qua nơiDiệp Thạch đang núp, Diệp Thạch thấy ánh mắt Mộ Thần chuyển tớiđây, trên mặt bỗng nhiên hiện lên hai luồng đỏ ửng. Mộ Thần quan sátDiệp Thạch, nhịn không được mà cười một chút. Diệp Thạch cắn môi, sắc mặt lại đỏ hơn.jun vu 2412 Trần Đạt thấy Diệp Thạch đã đi vềthì chạy tới hỏi: “Thế nào rồi? Thấy được Mộ Thần Mộ thiếu chưa? Conthấy thế nào?” “Rấtkhông xong!” Diệp Thạch bĩu môi nói. “Không xong? Saolại không xong?” Trần Đạt hỏi. Diệp Thạch bĩu môi, lắc ngón tay nói: “Hắn không biết xài tiềnnhư thế nào màđều tiêu hết, ngay cả tiền lấy lòng cũngkhông có.Người bêncạnhTrang Du nhiều như vậy, hắn muốn tay không bắt sói sợ là không có khả năng.” Trần Đạt cười nói: “Xem ralàMộ Thần không có cảm giác với Trang Du.” Diệp Thạch chống tay, nói:“Cứ cho là hắn không có cảm giác vớiTrang Duthìcòn có những người khác mà.”
