Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng

Chương 163 : 63



“Hùng Uy, ngươi mau ra đâycoi! Còn ngại ngùngnữa chứ, có cái gìmà phảingại ngùng, tức phụnhư ta cóxấuthì cũng phải gặpcha mẹ chồngnha.” Đôi tay Cơ Phi Diễm chống lên vòng eo nhỏ nhắn, nàng khí phách cao giọng nói. Mộ Thần và Diệp Thạch hai mặt nhìn nhau, sắc mặt đều có chút quái dị. Hùng Uy thí điên thí điên từ trong khoang thuyền chạy ra, hùng hổ nhìn Cơ Phi Diễm, “Nữ nhânkia, ngươi khôngđượcnói lung tung!Ta bây giờđãlà võ hoàng, khôngcònsợ ngươinữa đâu.” Cơ Phi Diễm ai oán nhìn Hùng Uy, “Đúng rồi, ngươi bây giờđãlà võ hoàng,người tarất sợ hãinha.Vậy ngươi tínhlàm cái gìđây?” Cơ Phi Diễm trong miệng nói ra lời sợ hãi, trên mặt lại tràn đầy ý cười trào phúng. Khuôn mặt Hùng Uy lúc trắng lúc xanh. Mộ Thần: “…” Diệp Thạch: “…” Cơ Phi Diễm thản nhiên ngồi xuống trên cái ghế dựa của Hùng Uy, nâng cằm, lười biếng đánh giá Hùng Uy, một chút cũng không để Hùng Uy vào mắt. “Ta nóinha, ngươiđúnglà bùn nhão không dính được lên tường! Đãlà võ hoàngrồi màvẫncònngồi trên cáiphithuyềnhư này, chậc chậc,lại tựmìnhlàm cho mìnhgiốngăn mày vậy, thật sự là dọa người!” “Ta nói hắn rồi,nhưnghắn không nghe.” Diệp Thạch tiến lên nói với Cơ Phi Diễm. Cơ Phi Diễm vươn ra ngón trỏ, chọc nhẹ vào người Hùng Uy, “AUy à! Tiểu Thạch Đầucũng đã rađề nghịchongươirồi mà, ngươisaolạikhông nghevậy?” A Uy? Tên gọi thân mật nhỉ. Mộ Thần nhíu mày suy nghĩ. “Hắn khôngchỉkhông nghe, còn nóiphithuyềncủangươisớm muộn gì cũng sẽ dụ bọn cướp tới.” Diệp Thạch đầy hưng phấn mà nói. Cơ Phi Diễm quay đầu, ánh mắt không tốt nhìn Hùng Uy, âm u hỏi: “AUy, ngươi thật sựđãnói như vậy?” Khuôn mặt Hùng Uy đỏ lên, phản đối: “Tatên làHùng Uy, ngươiđừng cógọi bậy!” “Hai tacònai với ainữa! Gọi thân thiết chútcó sao đâu?” Cơ Phi Diễm không cho là đúng. Hùng Uy đen mặt, “Ngươi đừng nói bậybạ! Ta không có quan hệ gìvớingươi!” Cơ Phi Diễm đầy ủy khuất nhìn Hùng Uy, “Ngươicũng đãnhìnta tắm rửarồi màcòn nói khôngcóquan hệgì vớita…” Mộ Thần xoa xoa cái mũi, thầm nghĩ rằng nữ nhân này đúng là rất bưu hãn, khó trách Hùng Uy không dám gặp nàng. “Ngươi không nên nói lung tung! Lúc ấy, ngươicũng mặcquần áođược một nửa rồi còn gì, kỳ thậtta cái gìcũngkhông thấy được, haichúng tamẹ nócăn bảnlàkhôngcóquan hệ!” Hùng Uy rầu rĩ nói. Cơ Phi Diễm nâng cằm đánh giá Hùng Uy, “Nguyên lailàngươibởi vìcái gìcũngkhông thấy được, cho nên vẫn luôn không nguyện ýđáp ứng.Kỳ thật, ngươi chỉ cầncướita,sau nàymuốn nhìn cái gìcũngcó thể nhìn!” Diệp Thạch siết chặt tay, đôi mắt trông mong nhìn Hùng Uy, “Tiền bối, ngươicướingười ta đi.” Cơ hội này rất tốt nha! Mặt Hùng Uy đỏ lên, trừng Diệp Thạch một cái, bối rối nói, “Xú tiểu tử, ngươi đừng nói lung tung!” Diệp Thạch bĩu môi, Hùng Uy người này đúng là xấu xa, chỉ biết hung dữ với mình, có bản lĩnh thì hắn hung dữ với vị mỹ nữ kia một cái đi! Hừ! Cơ Phi Diễm đánh giá Hùng Uy từ trên xuống dưới một phen, xong lại ghét bỏ nói: “Ngươi… Ngươi sao lại béo lên nhiều như vậy?” Hùng Uy mặt đỏ lên, “Đúng, ta béo ta mập đấy, vậy nên ngươi đi tìm tên khác gầy hơn đi.” “Béo mới có cảm giác an toàn, tiền bối, thân thịt béo này của Hùng Uy tiền bối đều là vì ngươi đó.” Diệp Thạch ân cần tiến đến trước mặt Cơ Phi Diễm nói. Cơ Phi Diễm vỗ vỗ vai Diệp Thạch, đầy thưởng thức nói: “Không tồi, không tồi. Lời này của ngươi, ta thích!” “Yên tâm đi, A Uy, ta sẽ không chê ngươi, ta rất thích thân thịt béo này của ngươi, yên tâm, ngươi theo ta, ta cam đoan sẽ làm cho ngươi nhanh chóng gầy xuống, ngươi hẳn là còn nhớ rõ, năm đó, lúc ngươi theo đuổi ta ấy, một tháng ngươi rớt tới ba mươi cân thịt lận.” Cơ Phi Diễm tươi cười như hoa. “Đó là ngươitheo đuổita, khôngphảilà tatheo đuổingươi!” Hùng Uy âm thầm nói. “Ai truy aichả được?” Cơ Phi Diễm không để bụng. Hùng Uy tức giận: “Bây giờkhông giốngngày xưa, ta bây giờ là võ hoàng, sẽ không tùy ýchongươi làmbậy nữa.” “Aida, ngươi bây giờđã làvõ hoàngrồi, người ta rất sợnha!Lại nói, ngươilúcnàomớigảchotađây?Cướimộtvõ hoàng về, tasẽ đượctăng thể diệnlắm đó nha.” Cơ Phi Diễm lấy ra một cây quạt nhỏ, không ngừng quạt. “Tiền bối, ngươi muốncướiHùng Uy?!” Diệp Thạch kinh ngạc hỏi. Cơ Phi Diễm gật đầu, “Đúng!” “Nhưng mà, ngươi là nữmà?!” Diệp Thạch hoang mang. Cơ Phi Diễm ngẩng đầu, kiêu ngạo nói: “Nữ nhânthìlàm sao, ai nói nữ tử không bằng namtử?Ta chính là muốncưới mộtnam nhânvề chomọi người nhìnđấy.” Mộ Thần cười cười, chắp tay nói: “Lý tưởngcủa tiền bốiđúng là rấthào hùng, thật sự làm cho đámnam tửchũng tacam bái hạ phong!” Cơ Phi Diễm khoát tay áo, “Không có gì.” “Tiền bối, ngươi thật giỏi.” Diệp Thạch đầy tán thưởng. “Tiểu Thạch Đầu, ngươicómuốn suy xétvề việc cướiMộ Thầnvề không?” Cơ Phi Diễm hỏi. Diệp Thạch vội vàng lắc đầu nói: “Không cần,không cần,chí hướngcủatiền bối, ta chỉ có thể nhìn lênmà thôi.” “Một chútchí hướng nàycủa ta đâykhông coi là cái gì. Chờ cướixongsư bá ngươilàmchính thê,lại cưới thêmvài namnhânlàm tiểu thiếp, cuộc đời ta liềncoi nhưviên mãn.” Cơ Phi Diễm nói. Diệp Thạch: “…” Trái ôm phải ấp? “Có rấtnhiềunam nhânnguyện ý gả cho ngươi, ngươiđừng luônnhìn chằm chằm ta!” Hùng Uy tức giận nói. Cơ Phi Diễm xuy xuy nở nụ cười, “A Uy, ngươi đang ghen sao? Ta nói giỡn thôi, ta không có ý cưới thiếp đâu.” Hùng Uy: “…” “Ngươi đi mau, đi mau!” Hùng Uy tức giận mà nói. Cơ Phi Diễm có chút không vui: “Người ta vừa mới đếnthôi màngươiđãmuốn đuổi người ta đirồi sao?Thật sự là bất cận nhân tình*!” *bất cận nhân tình: không để ý đến quan hệ tình cảm Hùng Uy cắn chặt răng, hai tay nắm lại bái bái về phía Cơ Phi Diễm, “Bà cô à, ngươi đi nhanh đi, ta cám ơn ngươi nhiều lắm luôn!” Cơ Phi Diễm híp mắt, tức giận trừng Hùng Uy, âm u hỏi: “Nói gì đấy? Ai là bà cô của ngươi? Muốn bị đánh hả? Ta có lớn hơn ngươi nhiều như vậy sao?” Hùng Uy thấy sắc mặt Cơ Phi Diễm trầm xuống, ngượng ngùng không nói gì. Mộ Thần nhìn sắc mặt Hùng Uy, thầm cảm thấy sư phụ mình tại trước mặt vị Cơ tiền bối này có chút khiếp nhược. Cơ Phi Diễm đánh giá Hùng Uy, không hiểu lắm: “Ta nói nha, ngươi vừa ngốc vừa không có thiên phú, lại vừa nghèo vừa keo, làm sao lại có thể thăng lên võ hoàng được nhỉ?” Đáng thương Cơ Phi Diễm nàng thông minh lãnh tỉnh, thiên tư cao vời, lại vẫn chỉ là một võ vương bát tinh, nàng cư nhiên lại bị cái tên mập mạp này đuổi kịp, còn vượt xa nàng nữa. “Đúng vậy! Talàvõ hoàng,mà ngươi chỉ làbát tinhvõ vương.” Hùng Uy đắc chí nói. Cơ Phi Diễm không nhìn được bộ dáng này của Hùng Uy, hừ lạnh một tiếng, “Đừngđắc ý vênh váovội,cho dùngươi là võ hoàng,thìđã định trước làphảigảchotathôi.” “Ngươi nằm mơđi!” Hùng Uy tức giận nói. Cơ Phi Diễm nhún vai, không có dây dưa trên vấn đề này thêm, “Mộ Thần, nghe nói ngươi có dị hỏa?!” Mộ Thần gật đầu, “Đúng vậy.” “Ngươi còn trẻ như vậymàđãcó được dị hỏa,đúng là có phúc!” Cơ Phi Diễm tán thưởng nhìn Mộ Thần. “Tiền bối quá khen.” Mộ Thần cung kính đáp lời. Cơ Phi Diễm thản nhiên nhìn Mộ Thần, nàng tìm kiếm dị hỏa nhiều năm lại không thu hoạch được gì, không nghĩ tới, Mộ Thần cư nhiên lại có được dị hỏa, còn dưới nhân duyên thành đồ đệ của Hùng Uy. “Lần đầu gặp mặt, ta cũng không có gì tốtđểđưa cho ngươi, khốiViêmDươngChiTinh này tặng cho ngươi đi.” Cơ Phi Diễm vứt một viên đá màu đỏ cho Mộ Thần. Mộ Thần vội vàng tiếp lấy, Viêm Dương Chi Tinh có thể đề cao phẩm chất dị hỏa, là vật báu vô giá. Viên trên tay Cơ Phi Diễm hẳn là để chuẩn bị cho Hùng Uy. Diệp Thạch nhìn viên đá trên tay Mộ Thần, sùng bái trong mắt đối với Cơ Phi Diễm càng tăng thêm vài phần. “Các ngươi chuẩn bị đi đâu vậy?” Cơ Phi Diễm lười biếng hỏi. “Tới Thiên Tâm thành, nghe nói ở đó có bán đấu giá một khối lớn Hàn Băng Ngọc Tủy, Hùng Uy tiền bối muốn thứ đó.” Diệp Thạch trả lời. “A, chúng ta cùng đườngnha!” Nàng cũng muốn tới Thiên Tâm thành tìm kiếm linh vật có thể thăng cấp. Cơ Phi Diễm đánh giá Hùng Uy, hoài nghi hỏi: “Ngươi muốn muaHànBăngNgọcTủy?Ngươicó đủnguyên thạch sao?” “Có! Có năm triệu!” Diệp Thạch trả lời. Hùng Uy hung tợn trừng Diệp Thạch, tên nhóc ngu ngốc này, chỉ được một chút ân huệ nhỏ của người ta, liền hận không thể nói hết cho đối phương. “Năm triệu?Khôngđoánranha, không tồi!” Cơ Phi Diễm có chút kinh ngạc nhìn Hùng Uy. “Đó là đương nhiên.” Hùng Uy ngẩng đầu ưỡn ngực nói. “Năm triệu làtiền hiện trưởngđưa cho, HùngUytiền bối chỉ có năm trăm vạnmà thôi.” Diệp Thạch bon chen xen vào. Cơ Phi Diễm xuy xuy nở nụ cười, “Thì ra làvậy, ta nóimà, ngươi sao lại có nhiều nguyên thạch như vậychứ.” Hùng Uy: “…” Phải khâu lại cái miệng thối của tên Diệp Thạch này mới được. “Các ngươicómuốn đibằngphi thuyềncủa takhông?Tốc độcủa chiếc phi thuyền này cũng quá chậmrồi.” Cơ Phi Diễm oán trách. “Được,được!” Diệp Thạch vội vàng đồng ý. Hùng Uy xem thường nói: “Muốn đithìcác ngươi điđi, ta không đi.” Cơ Phi Diễm ôm tay Hùng Uy lắc lắc, “Đi đi, đi đimà, ngươi sớm muộn gìcũng đềulà ngườicủatathôi, hiện tại vừa lúc đi xem phi thuyềncủata.” Hùng Uy bị Cơ Phi Diễm ôm một cái, da gà cả người nhất thời nổi lên, “Ngươiđừngđộng tayđộngchân!” Hùng Uy đỏ mặt quát. ! “Vậy ngươiđitheo tađi!” Cơ Phi Diễm cười nói. Hùng Uy tức giận nói: “Rồi, rồi, sợ ngươirồi, đi theo ngươi.” Mộ Thần, Diệp Thạch đi theo Hùng Uy lên phi thuyền của Cơ Phi Diễm, bên trong phi thuyền quả thực rất xa hoa, cách biệt một trời một vực với chiếc phi thuyền rách rưới kia của Hùng Uy. … “Mộ Thần, nghe nói Bách Quyết Luyện Thểđangtrên tay ngươi?” Cơ Phi Diễm bỗng nhiên hỏi. Mộ Thần ngây ra một lúc mới trả lời: “Vâng.” “Tiền bối, ngươi muốn Bách Quyết Luyện Thể sao?” Diệp Thạch hơi có chút đề phòng hỏi. Cơ Phi Diễm lắc đầu, nói: “Không có hứng thú, thứ này có chút yếu.” “Yếu?” Mộ Thần không hiểu. “Ta nghe nói, muốn tu luyện Bách Quyết Luyện Thể tớitử kim bíchmới có thểmở ra cái gìbảo tàngKim gia, không biếttrongcáibảo tàng đóđến tột cùng có cái gìtốt không.” “Kim gia trừ bỏvịlão tổđãchết, cònchưacóngườitu luyện đến cấp bậc kia.” “Kim gia có vị lão tổ cấp bậcvõ vươngchếtkhông minh bạch, ta nghe đượclà dohắn tu luyện Bách Quyết Luyện Thểđến mứcnhập ma, làcứtu luyện pháp quyết như vậyđến mứcđau chết, có thểlàm chongười cócấp bậcvõ vương đaumàchết,tacó thểtưởng tượng đượckhó khănkhitu luyện cửa pháp quyếtnày.” Cơ Phi Diễm cười như không cười mà nói. Mộ Thần kinh ngạc hỏi: “Đaumàchết?” Cơ Phi Diễm gật đầu, “Đúng vậy! Mộ Thần, cho ngươimộtlời khuyên, Bách Quyết Luyện Thể có thể tu luyện,nhưng màkhông nênchấp nhấtvới nó, ngươilà mộtthiên tài, nếu như tu luyện luyện thể pháp quyếtrồi lạiđauđếnchết,vậy đóchỉthànhchuyện cườicho người khác thôi.” Mộ Thần gật đầu thụ giáo: “Đa tạ tiền bối, chỉlà ta không rõ, nếu pháp quyết này khó luyện như vậy, vìsaonócòn có thể truyền lưu đến nay?” Cơ Phi Diễm như có điều suy nghĩ, dùng ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, rồi nói, “Pháp quyếtnhư vậykhôngphảilà người bình thường có thể tu luyện, người có được thể chấtđặc biệtmớicó thể tu luyện, hơn nữa,khitu luyệnthìtiến triển cực nhanh.” Mộ Thần nhịn không được mà nhìn thoáng qua Diệp Thạch, khi Diệp Thạch bắt đầu tu luyện Bách Quyết Luyện Thể thì tốc độ rất nhanh, hơn nữa, người này còn chưa bao giờ kêu đau, có thể nói là người cực kỳ thích hợp để tu luyện Bách Quyết Luyện Thể

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...