Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Vực Thẳm Dục Vọng

KaraKaivn

Vực Thẳm Dục Vọng

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

Mai, 20 tuổi, là một cô gái đẹp như một bức họa. Mái tóc đen dài óng mượt chảy xuống lưng, đôi mắt nâu sâu thẳm ánh lên sự dịu dàng xen lẫn khao khát...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: KaraKaivn

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Đụ gái dâm & gái xinh Sex huấn luyện Đụ tập thể

Danh sách chương (6)

Chương 1: Nơi mọi thứ bắt đầu


Mai, 20 tuổi, là một cô gái đẹp như một bức họa. Mái tóc đen dài óng mượt chảy xuống lưng, đôi mắt nâu sâu thẳm ánh lên sự dịu dàng xen lẫn khao khát mãnh liệt, và làn da trắng mịn như sứ khiến bất kỳ ai cũng phải ngoái nhìn. Cô học năm hai tại một trường đại học danh tiếng ở Sài Gòn, nơi cô nổi bật không chỉ bởi nhan sắc mà còn bởi tính cách ấm áp, chân thành, và một trái tim đầy cảm xúc. Mai là một cô gái đồng tính, và từ ngày đầu bước vào giảng đường, trái tim cô đã bị chiếm trọn bởi Hương – một cô gái cùng khóa, nổi tiếng với vẻ đẹp kiêu kỳ và phong cách táo bạo.

Hương là hiện thân của sự quyến rũ chết người. Mái tóc highlight vàng óng uốn lọn, đôi môi đỏ mọng luôn cong lên trong nụ cười đầy thách thức, và những bộ trang phục bó sát khoe trọn đường cong hoàn hảo. Mỗi khi Hương bước đi, chiếc váy ngắn ôm sát hông đung đưa, lộ ra cặp đùi thon dài, thu hút mọi ánh nhìn trong căn tin trường. Mai thường ngồi ở góc thư viện, lén quan sát Hương cười đùa với bạn bè, hay đứng từ xa trong những buổi tiệc sinh viên, nơi Hương luôn là tâm điểm. Mùi nước hoa ngọt ngào của Hương, thoảng qua mỗi lần cô ấy lướt qua Mai, khiến trái tim cô đập loạn nhịp. Mai biết tình cảm này là một con đường không lối thoát, nhưng cô không thể ngăn mình mơ về một ngày được chạm vào tay Hương, được ôm cô ấy vào lòng.

Mai yêu Hương thầm lặng suốt một năm. Cô ghi lại cảm xúc của mình trong những trang nhật ký, viết những lá thư tình không bao giờ gửi, và đôi khi chỉ dám đứng từ xa nhìn Hương, tưởng tượng về một khoảnh khắc được hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy. Nhưng Mai không chỉ muốn mơ. Cô quyết định phải hành động.

Một buổi chiều mưa tầm tã, sân trường vắng tanh, Mai đứng đợi Hương dưới tán cây bàng, áo sơ mi trắng ướt đẫm dính chặt vào cơ thể, lộ ra đường nét mềm mại của cặp ngực đầy đặn và vòng eo thon gọn. Khi Hương xuất hiện, chiếc ô đỏ che đi gương mặt kiêu kỳ, Mai bước tới, trái tim đập thình thịch. “Hương, tớ có chuyện muốn nói,” Mai bắt đầu, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm. “Tớ thích cậu. Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi. Tớ chỉ muốn cậu biết… tớ yêu cậu, yêu rất nhiều.”

Hương dừng lại, ánh mắt lướt qua Mai như nhìn một vật thể vô hình. Cô nhếch môi, nụ cười lạnh lùng. “Mai, cậu dễ thương thật đấy,” Hương nói, giọng mỉa mai, đôi môi đỏ cong lên đầy khinh khỉnh. “Nhưng tớ không chơi với con gái. Tớ thích đàn ông. Cậu không hiểu được đâu, nhóc con.” Hương quay đi, để lại Mai đứng đó, trái tim như bị xé toạc.

Nhưng Mai không từ bỏ. Cô tin rằng tình yêu chân thành có thể thay đổi tất cả. Cô bắt đầu theo đuổi Hương một cách mãnh liệt hơn. Mỗi sáng, cô gửi tin nhắn chào ngày mới, kèm theo những lời quan tâm ngọt ngào. Cô để lại những món quà nhỏ trên bàn học của Hương – một cuốn sách yêu thích, một chiếc vòng tay, hay một mẩu giấy với dòng chữ “Tớ vẫn đợi cậu”. Hương ban đầu chỉ phớt lờ, nhưng dần dần, sự kiên trì của Mai khiến cô ta bực bội. “Cậu phiền quá, Mai,” Hương từng nói, giọng gay gắt, đôi mắt sắc lạnh. “Tớ không thích cậu. Dừng lại đi.”

Nhưng Mai không dừng lại. Cô xuất hiện ở mọi nơi Hương đến – căn tin, thư viện, thậm chí cả câu lạc bộ khiêu vũ mà Hương tham gia. Cô tin rằng chỉ cần Hương thấy được sự chân thành của mình, cô ấy sẽ thay đổi.

Một tối muộn, khi Mai lại đứng đợi trước ký túc xá với một bó hoa cẩm chướng nhỏ, Hương bước ra, ánh mắt đầy khó chịu. Cô ta nắm chặt cổ tay Mai, móng tay sơn đỏ cắm vào da cô, để lại những vết hằn đỏ. “Cậu muốn tớ thật à?” Hương hỏi, giọng lạnh lùng nhưng đầy thách thức, hơi thở cô ta phả vào mặt Mai, mang theo mùi rượu thoang thoảng. “Được thôi. Nhưng nếu cậu muốn theo tớ, cậu phải chấp nhận con người thật của tớ. Đi theo tớ, ngay bây giờ. Nếu không, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tớ nữa.”

Mai ngỡ ngàng, nhưng trái tim cô đập mạnh vì hy vọng. Cô gật đầu, để Hương kéo mình lên chiếc xe máy. Họ lao qua những con đường tối tăm của ngoại ô Sài Gòn, gió lạnh cắt da, mưa lất phất làm ướt áo Mai, khiến chiếc áo sơ mi trắng dính chặt vào cơ thể, lộ ra chiếc áo lót ren trắng bên trong. Cuối cùng, họ dừng lại trước một khu nhà bỏ hoang ở vùng ven, nơi những bức tường loang lổ phủ đầy rêu, cửa sổ vỡ tan, và mùi ẩm mốc nồng nặc bao trùm không gian. Mai cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng cô vẫn bước theo Hương, đôi giày thể thao lấm bùn dính chặt vào nền đất

Khi họ bước vào bên trong, Mai chết lặng. Trong ánh sáng lờ mờ của một chiếc đèn pin treo lơ lửng trên trần, cô thấy một nhóm đàn ông – khoảng mười hai người, già nua, tóc bạc, quần áo rách rưới, đang ngồi trên những tấm bìa cứng trải dưới sàn. Mùi mồ hôi, rượu rẻ tiền và thuốc lá cháy dở làm Mai muốn nôn. Họ nhìn Hương với ánh mắt hau háu, như những con thú đói khát. Hương không chút do dự, ném chiếc áo khoác xuống đất, để lộ chiếc áo hai dây mỏng manh ôm sát cơ thể, núm vú lấp ló qua lớp vải đen. Cô cười lớn, lao vào vòng tay của một người đàn ông cao lớn, râu ria xồm xoàm, mặc chiếc áo thun rách bươm. Hắn ta hôn cô ta một cách cuồng nhiệt, lưỡi hắn lướt qua môi Hương, trong khi bàn tay thô ráp luồn xuống mông cô, bóp mạnh khiến cô ta rên lên khe khẽ, tiếng rên đầy nhục dục vang vọng trong không gian hoang vắng.

“Thích không, anh?” Hương thì thầm vào tai người đàn ông, giọng ngọt ngào nhưng đầy kích thích, cơ thể cô cong lên khi hắn ta kéo váy cô lên, để lộ chiếc quần lót ren đỏ. Hắn ta luồn tay vào, ngón tay di chuyển nhanh trong lồn cô, khiến Hương rên rỉ lớn hơn, cặp đùi cô run lên. “Đụ em đi, mạnh vào,” cô ta nói, giọng khàn khàn, đôi mắt ánh lên sự đê mê. Hương quay lại nhìn Mai, ánh mắt sắc như dao. “Đây là tớ, Mai. Đây là thế giới của tớ. Tớ thích cảm giác này – cảm giác được họ muốn, được con cặc của họ làm tớ sướng điên lên. Nếu cậu muốn tớ, thì bước vào đây. Làm như tớ. Chứng minh cậu xứng đáng.”

Mai run rẩy, đầu óc quay cuồng. Cô muốn chạy trốn, muốn hét lên, nhưng ánh mắt của Hương như giữ chân cô lại. Tình yêu mù quáng khiến cô gật đầu, dù cơ thể cô run lên vì sợ hãi. “Được, tớ sẽ làm,” Mai thì thầm, giọng gần như nghẹn lại.

Một người đàn ông già, răng vàng khè, tiến tới gần Mai. Hắn ta cười nham nhở, hơi thở nồng nặc rượu. “Cô em xinh thế, chơi với bọn anh đi,” hắn nói, bàn tay thô bạo nắm lấy eo Mai, kéo cô xuống sàn. Hắn ta xé toạc áo sơ mi của cô, để lộ chiếc áo lót ren trắng, rồi luồn tay vào, bóp mạnh cặp ngực đầy đặn của cô. “Mềm thế này, ngon hơn con Hương nhiều,” hắn cười khùng khục, miệng áp vào cổ Mai, liếm láp da cô như một con thú. Những người đàn ông khác vây quanh, bàn tay họ chạm vào khắp cơ thể cô, kéo quần cô xuống, để lộ chiếc quần lót trắng và cặp đùi trắng ngần.

Mai nhắm mắt, cố gắng nghĩ về Hương để vượt qua cảm giác ghê tởm. Một gã khác, với bộ râu lởm chởm, kéo cô nằm xuống, cởi quần hắn ra, để lộ con cặc cương cứng, gân guốc. Hắn đè lên người cô, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô. “Mày thích thế này không, con nhỏ?” hắn hỏi, trong khi đẩy mạnh con cặc vào lồn cô, khiến cô rên lên vì đau đớn. Mai cắn môi, nước mắt trào ra, nhưng cô không chống cự. Cô nghe tiếng Hương ở góc khác, đang quỳ trước một gã đàn ông, miệng cô ta di chuyển nhanh trên con cặc của hắn, tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng cười tục tĩu của đám đàn ông. “Hút mạnh vào, con điếm,” gã đó nói, tay nắm tóc Hương, đẩy đầu cô ta nhanh hơn.

Đêm đó, Mai bị cuốn vào một cuộc thác loạn đầy nhục dục. Những người đàn ông thay phiên nhau chạm vào cô, hôn cô, cởi bỏ từng mảnh quần áo trên người cô. Một gã khác kéo cô quỳ xuống, ép cô ngậm con cặc của hắn, mùi mồ hôi và sự thô bạo khiến cô muốn nôn. Nhưng cô vẫn làm, cố gắng nghĩ về Hương. Một gã khác từ phía sau kéo quần lót cô xuống, ngón tay hắn luồn vào lồn cô, di chuyển nhanh, khiến cô rên lên bất lực. “Ướt rồi này, con nhỏ này dâm thật,” hắn cười lớn, rồi đẩy con cặc của mình vào, từng nhịp mạnh bạo khiến cơ thể Mai rung lên. Hương, ở góc khác, đang nằm ngửa trên sàn, hai gã đàn ông thay nhau đụ cô ta, một người đẩy vào lồn cô, người kia nhét cặc vào miệng cô. “Sướng không, con đĩ?” một gã hỏi, và Hương chỉ rên rỉ, cơ thể cô cong lên vì khoái lạc.

Những ngày sau, Mai tiếp tục theo Hương đến khu nhà bỏ hoang. Mỗi lần đến, cô lại bị cuốn vào những cuộc thác loạn đầy nhục dục. Ban đầu, cô cảm thấy như mình đang chết dần. Mỗi cái chạm của những người đàn ông kia, mỗi lời nói tục tĩu, mỗi cái đẩy thô bạo như một nhát dao cứa vào tâm hồn cô. “Ngậm cặc anh đi, con nhỏ,” một gã từng nói, tay nắm tóc cô, ép cô ngậm sâu hơn, trong khi một gã khác từ phía sau đẩy mạnh vào lồn cô, khiến cô hét lên vì đau. Cô chỉ làm điều này vì Hương, vì hy vọng một ngày cô ấy sẽ nhìn cô bằng ánh mắt khác. Nhưng Hương không bao giờ nhìn cô như thế. Cô ta chỉ cười, chỉ rên rỉ trong vòng tay của những người đàn ông, và đôi khi, cô ta còn chế giễu Mai. “Cố lên, nhóc con. Mày làm khá lắm,” Hương từng nói, trong khi đang ngồi trên đùi một gã đàn ông, để hắn ta hôn lên núm vú cô ta, tay hắn luồn vào lồn cô, khiến cô rên rỉ lớn.

Thời gian trôi qua, Mai bắt đầu thay đổi. Cô không còn thấy ghê tởm như trước. Những cái chạm thô bạo, những lời nói tục tĩu, và cả những khoái lạc xác thịt dần trở thành một phần của cô. Cô bắt đầu quen với mùi mồ hôi, với những bàn tay thô ráp, với những tiếng rên rỉ trong bóng tối. Một đêm, khi một gã đàn ông kéo cô vào góc, cởi quần cô ra và đẩy cô xuống sàn, Mai không còn nhắm mắt nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, mỉm cười, và thì thầm: “Làm đi, mạnh vào.” Hắn ta cười lớn, hài lòng, và đẩy con cặc cương cứng của mình vào lồn cô, từng nhịp mạnh bạo khiến cô rên lên, không còn vì đau mà vì một cảm giác mới lạ, một sự giải thoát kỳ lạ. “Con nhỏ này dâm thật,” hắn nói, tay bóp mạnh mông cô, trong khi cô cong người lên, lồn cô siết chặt lấy cặc hắn, khiến hắn rên rỉ vì sướng.

Mai bắt đầu đến khu nhà bỏ hoang ngay cả khi Hương không đi cùng. Cô không còn cần Hương để dẫn đường. Cô biết lối đi, biết cách cười với những người đàn ông kia, biết cách làm họ hài lòng. Một đêm, khi cô nằm trên sàn, mồ hôi nhễ nhại, một gã đàn ông vuốt tóc cô và nói: “Mày nghiện rồi nhỉ? Giỏi hơn con Hương nhiều.” Mai cười, không trả lời, nhưng trong lòng cô biết hắn nói đúng. Cô đã nghiện cảm giác này – cảm giác được muốn, được chiếm đoạt, được hòa mình vào sự hỗn loạn của nhục dục. Cô bắt đầu chủ động hơn, quỳ trước một gã, ngậm cặc hắn, lưỡi cô lướt quanh đầu cặc, khiến hắn rên lên: “Đụ mẹ, mày làm anh sướng quá.” Cô mỉm cười, tay vuốt ve cặc hắn, trong khi một gã khác từ phía sau đẩy vào lồn cô, khiến cô rên rỉ lớn, cơ thể rung lên vì khoái lạc.

Nhưng Mai bắt đầu nhận ra một điều kỳ lạ: Hương ngày càng ít xuất hiện. Cô ta không còn đến khu nhà bỏ hoang thường xuyên, và khi Mai hỏi, cô ta chỉ cười nhạt: “Bận thôi, nhóc. Mày tự lo được mà.” Mai cảm thấy trống rỗng, nhưng cô không dừng lại. Cô tiếp tục đến khu nhà bỏ hoang, tiếp tục để những người đàn ông kia chiếm lấy cơ thể mình. Cô không còn nghĩ nhiều về Hương nữa. Cô chỉ nghĩ về cảm giác khoái lạc, về những tiếng rên rỉ, về những con cặc thô bạo đẩy vào lồn cô, về những bàn tay bóp chặt mông cô.

Nhưng Mai bắt đầu nhận ra một điều kỳ lạ: Hương ngày càng ít xuất hiện. Cô ta không còn đến khu nhà bỏ hoang thường xuyên, và khi Mai hỏi, cô ta chỉ cười nhạt: “Bận thôi, cậu vẫn tự lo được mà.” Mai cảm thấy trống rỗng, nhưng cô không dừng lại. Cô tiếp tục đến khu nhà bỏ hoang, tiếp tục để những người đàn ông kia chiếm lấy cơ thể mình. Cô không còn nghĩ nhiều về Hương nữa. Cô chỉ nghĩ về cảm giác khoái lạc, về những tiếng rên rỉ, về những con cặc thô bạo đẩy vào lồn cô, về những bàn tay bóp chặt mông cô.

Một đêm, khi Mai đang quỳ trước một gã đàn ông, miệng cô di chuyển nhanh trên con cặc của hắn, hắn ta vuốt tóc cô và nói: “Hương nó đi đâu rồi nhỉ? Lâu lắm không thấy.” Mai ngẩng lên, ngạc nhiên. Cô bắt đầu hỏi những người đàn ông khác, và một gã già, với giọng khàn khàn, cười nhạt: “Hương? Cô ta đi du học bên Mỹ từ ba tháng trước rồi. Chẳng nhắc gì đến mày đâu, cô em. Mày tưởng nó quan tâm đến mày à?”

Lời nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim Mai. Cô ngồi đó, giữa căn nhà hoang lạnh lẽo, mồ hôi và mùi nhục dục bám quanh cô, nhận ra sự thật đau lòng: Hương chưa từng quan tâm đến cô. Tất cả chỉ là một trò chơi, một cách để Hương thoát khỏi sự đeo bám của Mai. Cô đã hy sinh bản thân, đánh đổi tất cả, chỉ để đổi lấy sự thờ ơ của người mình yêu.

Nhưng thay vì sụp đổ, Mai cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ. Cô nhìn quanh, thấy những người đàn ông kia vẫn đang chờ đợi cô, ánh mắt hau háu. Cô mỉm cười, không còn là nụ cười ngây thơ của ngày xưa. “Tốt thôi,” cô nghĩ. “Tớ không cần Hương nữa. Tớ có thế giới này.”

Đêm đó, Mai bước vào khu nhà bỏ hoang với một tâm thế hoàn toàn mới. Cô cởi bỏ áo khoác, để lộ chiếc áo lót ren đen bó sát, ôm lấy cặp ngực tròn đầy, và chiếc quần short ngắn cũn, khoe cặp đùi trắng ngần. Những người đàn ông vây quanh cô, tiếng cười tục tĩu vang lên. “Cô em nóng bỏng thế này, đêm nay phải chơi hết mình nhé,” một gã nói, bàn tay thô ráp luồn qua eo cô, kéo cô vào lòng. Mai không chống cự. Cô cười lớn, áp môi vào môi hắn, hôn hắn một cách cuồng nhiệt, lưỡi cô lướt qua môi hắn, khiến hắn rên lên. “Đụ mẹ, mày làm anh cứng hết cả người,” hắn nói, tay bóp mạnh mông cô, trong khi con cặc của hắn cọ sát vào đùi cô qua lớp quần.

Những người đàn ông khác không đứng ngoài lâu. Họ vây quanh Mai, bàn tay họ chạm vào khắp cơ thể cô, xé toạc áo lót của cô, để lộ cặp ngực tròn đầy với núm vú hồng hào. Một gã quỳ xuống, kéo quần short cô xuống, hôn lên đùi cô, lưỡi hắn lướt qua lồn cô, khiến cô rên rỉ, cơ thể cong lên vì khoái cảm. “Lồn mày ướt thế này, đúng là con đĩ thứ thiệt,” hắn cười lớn, ngón tay hắn luồn vào lồn cô, di chuyển nhanh, khiến cô hét lên, lồn cô siết chặt lấy ngón tay hắn. Một gã khác từ phía sau đè cô xuống, cởi quần ra, để lộ con cặc cương cứng, gân guốc. Hắn đẩy mạnh vào lồn cô, từng nhịp thô bạo khiến cô rên rỉ lớn, cơ thể rung lên. “Mạnh nữa đi, anh! Đụ em đi!” Mai hét lên, giọng đầy nhục dục, tay cô bám chặt vào vai hắn, móng tay cắm vào da hắn.

Một gã khác kéo cô quỳ xuống, ép cô ngậm con cặc của hắn. Mai không do dự, miệng cô di chuyển nhanh, lưỡi cô lướt quanh đầu cặc, khiến hắn rên lên: “Đụ mẹ, mày hút cặc giỏi thật.” Cô mỉm cười, tay vuốt ve cặc hắn, trong khi một gã khác từ phía sau đẩy vào lồn cô, từng nhịp mạnh bạo khiến cô hét lên, lồn cô ướt đẫm, siết chặt lấy cặc hắn. Những người đàn ông khác thay phiên nhau, một người đẩy cặc vào miệng cô, một người khác đụ lồn cô, và một gã khác bóp ngực cô, liếm láp núm vú cô, khiến cô đê mê trong khoái lạc.

Đêm đó, khu nhà bỏ hoang tràn ngập tiếng rên rỉ, tiếng cười, và mùi nhục dục. Mai nằm giữa đám đàn ông, mồ hôi nhễ nhại, tóc bết lại, nhưng ánh mắt cô sáng lên với một sự tự tin mới. Cô không còn là cô gái ngây thơ từng yêu Hương. Cô hòa mình vào cuộc thác loạn, để những người đàn ông kia chiếm lấy cơ thể mình, từng người một, rồi cả đám cùng lúc. Cô rên rỉ, cười lớn, hét lên những lời tục tĩu: “Đụ em nữa đi! Làm em sướng đi!” Cô không còn nghĩ về Hương, không còn nghĩ về tình yêu. Cô chỉ nghĩ về khoái lạc, về sự giải thoát trong sự hỗn loạn này.

Một tuần sau, Mai vẫn tiếp tục đến khu nhà bỏ hoang, hòa mình vào những cuộc thác loạn. Cô đã trở thành tâm điểm của những người đàn ông kia, một nữ hoàng của nhục dục, không còn chút dấu vết của cô gái ngây thơ ngày xưa. Nhưng một buổi chiều, khi cô đang ngồi trong căn tin trường, một cô gái khác – tên Lan – bất ngờ xuất hiện trước mặt cô. Lan nhỏ nhắn, với mái tóc ngắn nhuộm xanh, đôi mắt sáng và nụ cười rụt rè. “Mai, tớ… tớ muốn nói một chuyện,” Lan bắt đầu, giọng run run. “Tớ thích cậu. Tớ đã thích cậu từ lâu rồi. Tớ biết cậu có thể không để ý đến tớ, nhưng tớ chỉ muốn cậu biết…”

Mai nhìn Lan, ánh mắt cô không còn là ánh mắt của cô gái từng yêu Hương. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin nhưng cũng lạnh lùng. Cô đứng dậy, bước tới gần Lan, đặt tay lên vai cô ấy. “Cậu dễ thương thật,” Mai nói, giọng trầm thấp. “Nhưng nếu cậu muốn tớ, cậu phải chấp nhận con người thật của tớ. Đi theo tớ, ngay tối nay.”


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...