Vòng Xoáy Thù Hận
PHẦN 2
Hoàng Nam trở về ngôi biệt thự sau hai năm tù tội, nhưng anh không vội bước chân vào nhà. Anh chờ đợi, quan sát từ xa như một con thú săn mồi. Quỳnh Hương vẫn như xưa, kiêu ngạo và hống hách, lái chiếc xe sang trọng lao vút qua cổng, không hề hay biết rằng cuộc đời cô sắp đảo lộn. Nam đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Trong tay anh là những bằng chứng chết người: hồ sơ vụ tai nạn mà anh phải gánh thay, báo cáo tài chính cho thấy Quỳnh Hương đã biển thủ hàng trăm triệu từ công ty của bố, và đặc biệt là đoạn clip ái ân dâm dục giữa cô và Minh – bạn trai cũ của Huyền Trân. Đoạn clip ấy, quay rõ ràng từng chi tiết, từ những nụ hôn cuồng nhiệt đến cảnh Quỳnh Hương quằn quại rên rỉ dưới thân xác gã đàn ông kia, được Nam lấy từ hacker bạn tù. “Chị sẽ phải trả giá,” Nam lẩm bẩm, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.
Buổi chiều hôm ấy, khi Quỳnh Hương đang thư giãn trong phòng riêng, mặc chiếc váy ngắn ôm sát thân hình quyến rũ, Nam gõ cửa bước vào. Cô ta ngẩng đầu, đôi mắt lóe lên sự khinh bỉ quen thuộc:
– “Mày về rồi à? Sao không ở tù luôn đi, thằng khốn!”
Cô quát, giọng the thé, vẫn giữ vẻ trịch thượng như xưa, nghĩ rằng Nam vẫn là thằng em yếu đuối ngày nào. Nam không nao núng anh ngồi xuống ghế đối diện, lấy chiếc USB từ túi áo, cắm vào laptop và mở các file:
– “Mày nhìn kỹ nhé, tao có vài thứ thú vị muốn làm quà cho mày.”
Màn hình hiện lên hồ sơ vụ tai nạn: ảnh hiện trường, lời khai giả mạo, và bằng chứng Quỳnh Hương mới là người lái xe. Quỳnh Hương cười khẩy:
– “Mày nghĩ tao sợ à? Bố sẽ lo hết, mày chỉ là thằng oan tù thôi. Đừng có mơ đe dọa tao!” Cô ta chối đẩy, giọng đầy thách thức.
Nhưng khi Nam mở file đến tài chính, Quỳnh Hương bắt đầu tái mặt. Những con số thất thoát, hóa đơn giả mạo, chuyển khoản vào tài khoản cá nhân của cô tất cả đều rõ mồn một:
“Mày… mày lấy đâu ra cái này? Đây là giả mạo!” Cô ta hét lên, nhưng giọng đã run run.
Nam mỉm cười:
“Giả? Thế thử gọi bố xem ông ấy có cứu nổi đứa con gái cưng của mình không khi các cổ đông biết chuyện.” Quỳnh Hương cắn môi, sĩ diện hảo của cô bắt đầu lung lay. Cô biết nếu lộ ra, không chỉ mất việc mà còn có thể tù tội, mất hết thậm chí là vị trị “con cưng” này.
Và rồi đỉnh điểm là đoạn clip ái ân kèm tiếng rên rỉ dâm đãng của chính mình vang lên từ loa laptop. Quỳnh Hương đang quỳ gối, miệng ngậm lấy “cái ấy” của Minh, mắt nhắm nghiền đầy khoái lạc, rồi cảnh cô nằm ngửa, hai chân dang rộng đón nhận từng cú thúc mạnh mẽ, cơ thể uốn éo, mồ hôi nhễ nhại. “Ồ, Minh… mạnh nữa đi… em sướng quá… đụ em đi anh!” Giọng cô trong clip đầy dâm dục, khiến không khí phòng nóng rực. Quỳnh Hương quay ngoắt thái độ, lao đến giật laptop:
“Tắt đi! Mày… mày muốn gì?” Mặt cô đỏ bừng, không còn kiêu ngạo nữa, chỉ còn nỗi sợ hãi và tính toán ích kỷ. Cô là loại người sẵn sàng đánh đổi tất cả để bảo vệ lợi ích cá nhân danh dự, tiền bạc, địa vị.
“Mày muốn gì cũng được, tao sẽ cho tiền, hoặc tao sẽ nói bố tha thứ cho mày. Nhưng xóa hết đi!”
Nam tắt laptop, đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua thân hình cô:
“Mày nghĩ thằng này cần tiền của nhà này à ? Không, cái tao cần là thứ khác cơ ! Tao tò mò rằng chị kế mình là một con đĩ dâm cỡ nào khi sẵn sàng quyến rũ cả bạn trai của bạn mình nhỉ ? Tao muốn mày làm lại y chang những gì mày Minh đã làm !.” Nam khích cô, giọng đầy mỉa mai, khiến Quỳnh Hương sốc nặng. Tâm lý cô lúc này: căm hận tột độ, nhưng ích kỷ khiến cô nghĩ “Chỉ lần này thôi, chịu nhục để xóa bằng chứng, rồi mình sẽ tìm cách lấy lại.” Cô cắn răng:
“Được… nhưng xóa hết sau đó nhé.” Sự chấp nhận ban đầu đến từ nỗi sợ, nhưng sâu thẳm, cô tự nhủ sẽ không để Nam thống trị lâu.
Quỳnh Hương miễn cưỡng cởi váy, để lộ thân thể trần truồng quyến rũ: bộ ngực đầy đặn với núm vú hồng hào, vùng kín mịn màng. Nam đẩy cô quỳ xuống, cởi quần để lộ “cái ấy” đã được độ vòng bi – những viên bi nhỏ lấp lánh quanh thân dương vật, làm nó to lớn hơn, gân guốc hơn:
– “Bú đi, như trong clip ấy.” Nam ra lệnh.
Quỳnh Hương ngậm lấy, lưỡi liếm quanh đầu khấc, nhưng mắt vẫn long sòng sọc căm thù. Nam ấn đầu cô sâu hơn, những viên bi cọ xát lưỡi cô, tạo cảm giác lạ lẫm. Rồi anh đẩy cô ngã ngửa lên giường, hôn ngấu nghiến bộ ngực, tay vuốt ve vùng kín khiến cô ướt át bất lực:0
– “Không… đừng…”
Cô van xin yếu ớt, nhưng Nam đã đẩy mạnh vào trong. Những viên bi lăn qua lăn lại thành âm đạo, chạm vào điểm G, khiến Quỳnh Hương mắt trợn tròn:
– “Aaa… cái gì vậy… lạ quá… con cặc của mày lạ quá!” Cơ thể cô phản bội lại lý trí khi nước nhờn tuôn ra, từng cú thúc mạnh mẽ khiến cô quằn quại, mất dần lý trí.
“Ối… tao ghét mày…ưm ưm…nhanh …đii..!” Cô rên rỉ dâm đãng, tay bấu chặt lưng Nam, lên đỉnh liên tục. Khoái cảm từ cái dương vật em trai mình khiến cô vật vã, nghĩ: “Mình chưa từng sướng như vậy…mình ghét nó…nhưng mà…thôi thì chịu vậy để lấy lại danh dự…”
Sau cuộc “chơi” kéo dài hơn nửa giờ, Quỳnh Hương nằm đó, cơ thể run rẩy, nước mắt lăn dài nhưng tâm trí bắt đầu âm mưu. “Thằng chó, tao không có để cho mày muốn làm gì thì làm với đời tao đâu !”
Tối hôm sau, Quỳnh Hương chủ động tiếp cận Nam trong phòng anh, mặc váy ngủ mỏng tang, giả vờ quyến rũ:
“Hôm qua…con cặc của mày lạ lắm…tao muốn xác nhận vài chuyện…” Cô ôm lấy anh, hôn ngấu nghiến, tay lần mò túi áo tìm USB. Đầu Hương nghĩ: “Mình sẽ dụ nó, lấy USB rồi xóa hết, sau đó trả thù.” Nhưng Nam bắt bài chiêu này rồi, nó biết thể nào Hương cũng tìm cách âm thầm trộm nên đã tráo và phân tán lên các nguồn khác. Nó cũng nhân cơ hội mà đụ nàng thêm mấy hiệp nữa. Đến khi trở về phòng cắm lại chiếc USB vào máy, Quỳnh Hương sốc mặt tái mét: “Nó… lừa mình!” Cô giận dữ nghĩ: “Không được, phải thuê người xử nó.”
Quỳnh Hương liên hệ với đám bạn trai cũ xã hội đen, thuê chúng chặn đường Nam khi anh đi làm. “Xử nó nặng vào, đánh cho tàn phế!”
Cô nghĩ: “Mình sẽ thắng, lấy lại bằng chứng.”
Nhưng Nam, với quan hệ rộng từ tù, đã biết trước qua tai mắt. Khi đám xã hội đen chặn đường, chúng bất ngờ bị nhóm đàn anh của Nam vây đánh, chạy tán loạn. Nam thoát nạn dễ dàng, thậm chí còn gửi tin nhắn cho Quỳnh Hương: “Bà chị muốn tìm thằng này đến vậy sao ? Đến căn nhà ngoại ô này trong vòng 1 giờ nữa, còn không thì hậu quả hơi khó nói đó”
Quỳnh Hương hoảng loạn nhưng nghĩ: “Mình phải đi, dụ nó rồi tìm cách khác.”
Cô lái xe đến căn nhà hẻo lánh, tối tăm. Bước vào, thấy Nam ngồi đó với nụ cười bí ẩn. “Chị đến một mình? Tốt.” Cửa khóa lại, và từ các phòng bên, ba gã đàn ông to lớn bước ra những “đàn anh” của Nam trong tù, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt dâm đãng, “cái ấy” của chúng cũng được độ bi tương tự.
“Đây là hình phạt cho kẻ dám lươn lẹo với tao đó ? Bộ mày nghĩ tao không biết mày âm mưu cái gì sao ?” Nam nói lạnh lùng.
Quỳnh Hương hoảng loạn:
“Không… mày… chúng mày định làm gì?”
Cô vùng vẫy, nhưng bị ba gã đè xuống sàn. Chúng xé quần áo cô, để lộ thân thể trắng nõn. Gã đầu tiên lao vào, hôn ngấu nghiến bộ ngực, tay luồn vào vùng kín khiến cô ướt át.
“Dừng lại… tao xin…mày đó Nam…mình là chị em mà…kêu bọn nó dừng lại đi…”
Nhưng gã thứ hai đẩy “cái ấy” to lớn vào miệng cô, buộc cô ngậm lấy, nước dãi chảy ròng ròng, những viên bi cọ xát lưỡi khiến cô tê dại. Gã thứ ba vuốt ve mông cô, rồi xâm nhập từ sau. Cảnh quan hệ tập thể dã man: Quỳnh Hương bị đặt ở tư thế doggy, gã sau thúc mạnh, viên bi lăn qua lăn lại thành âm đạo, khiến cô rên rỉ:
“Aaa… khoongggg….dừng lại đi… tao xin tụi bây đó… cứ như vậy tao chịu không nổi…!”
Chúng thay phiên, lúc thì hai gã cùng lúc một trước một sau, một miệng, khiến cô lên đỉnh liên tục, nước nhờn bắn ra sàn, cơ thể vật vã trong khoái lạc.
“Con đĩ này dâm thật, bố mày kiếm được bà mẹ giống tốt quá ha Nam!” Chúng cười lớn, thúc liên hồi, bộ ngực cô nảy nở theo nhịp, vùng kín đỏ ửng. “Hình phạt” kéo dài ba giờ, chúng bắn tinh đầy người cô, khiến Hương khóc lóc:
“Dừng… tao chịu thua rồi… ưm ưm.. bọn khốn…con cặc của tụi bây…nó khác quá.. sao lại thế này?”
Quỳnh Hương từ bất ngờ khi kế hoạch phản đòn thất bại, chuyển sang sợ hãi tột độ cô nhận ra Nam quá cao tay. Nhưng khoái cảm từ từ “những viên bi và sự dã man khi bị nhiều gã đàn ông làm nhục” khiến cô thầm nghĩ:
“Mình không thể chống lại.. có lẽ phải chấp nhận để tránh đau hơn…nhưng mà nó lạ quá…chưa có gã nào làm mình như vậy cả” Sự chấp nhận dần hình thành: ích kỷ bảo vệ bản thân, cộng với dục vọng bị khơi dậy bởi sự mới lạ, khiến cô bắt đầu mong chờ những lần sau, dù vẫn còn chút cứng đầu.
—Còn tiếp—
