Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 8 : Thử Thách Mới – Phố Xá Và Ánh Đèn
CHƯƠNG 7: THỬ THÁCH MỚI – PHỐ XÁ VÀ ÁNH ĐÈN
Hai tuần trôi qua trong nhịp sống dập dồn của quán đèn mờ và những cuộc làm tình cuồng nhiệt, đẫm chất chiếm hữu trong căn phòng trọ nhỏ. Linh đã trở thành “ngôi sao” không chính thức của Tư “Mắt Ti Hí”. Tiếng lành đồn xa, không chỉ vì vẻ đẹp mặn mà, cơ thể nóng bỏng, mà còn vì sự “nhiệt tình” và khả năng đáp ứng mọi yêu cầu, dù kỳ quái nhất. Số tiền kiếm được khá hơn, những món nợ cũ bắt đầu được gột rửa dần, nhưng đồng thời, lòng tham và dục vọng cũng như sự tò mò của cả hai vợ chồng cũng lớn dần lên.
Một buổi tối, khi quán vắng khách bất thường, Mai rủ rê Linh và Hoa: “Mấy đêm nay công an dẹp hàng quán hơi gắt, khách sợ không dám vào. Chán quá. Các em có muốn thử ra ngoài ‘đi bộ’ không? Kiểu ‘đĩ đường’ ấy. Gặp ai ưng thì dắt vào nhà nghỉ, hoặc… có khi làm luôn ngoài trời, ở mấy góc khuất. Nguy hiểm hơn, nhưng phong độ lắm, lại được nhiều tiền hơn vì không mất phần cho chủ quán.”
Hoa tỏ vẻ e ngại, nhưng Linh thì đôi mắt lại sáng lên một tia lửa quen thuộc – tia lửa của sự tò mò, liều lĩnh và cả… thèm khát những cảm giác mới mẻ, mạo hiểm. Cô liếc nhìn Việt đang ngồi xa xa. Việt đã nghe thấy. Tim anh đập mạnh. Ý nghĩ vợ mình sẽ lang thang trên phố, mời gọi những người đàn ông xa lạ, thậm chí có thể làm tình ở nơi công cộng, khiến máu trong người anh sôi lên một cách kỳ lạ. Ghen tuông? Có. Nhưng nó đã bị một thứ cảm xúc mạnh hơn lấn át: sự phấn khích, tò mò tột độ, và một niềm kiêu hãnh bệnh hoạn khi nghĩ đến việc vợ mình sẽ còn dâm đãng, còn bạo liệt hơn nữa.
Tối hôm đó, về nhà, Linh thử chiếc váy mới mua – một chiếc váy body bằng vải lưới đen, gần như trong suốt, chỉ điểm xuyết vài hoa văn ren đen che chắn một cách hình thức. Mặc vào, cơ thể cô như được tô điểm bởi một lớp bóng mờ, khiến mọi đường cong, từ đôi chân dài, vòng eo con kiến, cặp mông tròn căng, đến bầu ngực đầy đặn với hai đầu nhũ hoa hồng sẫm đều lộ rõ mồn một. Cô trang điểm đậm hơn, đôi môi đỏ thẫm như máu, đôi mắt được kẻ viền đen tạo vẻ sắc sảo, nguy hiểm. Dưới ánh đèn phòng, cô trông như một con mồi thơm ngon, cố tình phô bày bản thân cho thú săn.
“Anh thấy em thế nào? Có đủ ‘chất’ để ra đường không?” Linh xoay người trước mặt Việt, tay chống hông, dáng điệu đầy khiêu khích.
Việt nuốt nước bọt. “Em… trông như muốn bị tất cả đàn ông trên phố ăn tươi nuốt sống.”
“Đó chính là ý em,” Linh cười khẽ, bước đến, ngồi lên đùi anh. Hơi thở nồng nàn mùi nước hoa gợi cảm phả vào mặt anh. “Nhưng em chỉ là của anh. Dù bị bao nhiêu người đụ đi nữa, cuối ngày em vẫn về đây, với cái lồn đau nhức, và cái miệng thèm khát cặc anh.” Cô thì thầm, tay mơn trớn xuống bụng dưới anh, cảm nhận “cặc” anh đang phản ứng. “Tối nay, anh sẽ đi theo em. Giữ một khoảng cách. Và… hãy xem em làm việc. Hãy xem em trở thành một con đĩ đường phố thực thụ.”
Kế hoạch được vạch ra. Việt sẽ mặc đồ đơn giản, đội mũ lưỡi trai, đứng từ xa quan sát. Linh sẽ đi dạo trên một đoạn phố vắng tương đối nhưng vẫn có người qua lại, gần một công viên nhỏ và vài khách sạn giá rẻ. Mai sẽ đi một mình ở một khu vực khác, còn Hoa từ chối, vẫn chọn an toàn trong quán.
Khi màn đêm buông xuống thật sự, Linh và Việt bước ra phố. Gió đêm mát lạnh thổi qua, khiến chiếc váy lưới mỏng manh của Linh dính sát vào da, phô bày cơ thể một cách không thương tiếc. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, làn da trắng nõn của cô nổi bật, những đường ren đen chỉ càng làm tăng thêm vẻ mời gọi. Cô đi chầm chậm, dáng đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót mảnh kim loại, tiếng gót giày “cốc cốc” vang lên đều đặn trên vỉa hè như một lời mời gọi. Cặp mông tròn, săn chắc đong đưa theo từng bước, khiến váy ngắn cũn cỡn phải cố gắng lắm mới che được một nửa.
Việt đứng trong bóng tối của một ngõ hẻm đối diện, cách đó khoảng ba mươi mét, tim đập thình thịch. Anh thấy ánh mắt của những người đàn ông đi ngang dừng lại trên người Linh, như bị thôi miên. Có người quay đầu nhìn theo, có người thì thầm điều gì đó với bạn. Một cảm giác ghen tuông quen thuộc trào lên, nhưng lần này nó bị dìm xuống bởi sự phấn khích và cả… tự hào. Vợ tao đấy. Nhìn đi. Nhưng chỉ được nhìn thôi.
Chưa đầy mười phút, một người đàn ông trung niên, ăn vận vest nhưng có vẻ đã nhậu say, tiến đến gần Linh. Việt thấy hắn ta nói gì đó, rồi đưa tay ra sờ vào eo Linh. Linh không né tránh, mà còn cười tươi, nói chuyện. Rồi cô gật đầu, dắt tay người đàn ôn
g đó đi vào một con hẻm tối ngay gần đó. Việt nín thở, lén lút tiến lại gần, đứng ở miệng hẻm, nép mình trong bóng tối.
Con hẻm nhỏ, chỉ đủ rộng cho hai người đi, ánh sáng từ đèn đường hắt vào yếu ớt. Việt nhìn thấy bóng hai người dừng lại ở một góc khuất sâu hơn. Người đàn ôn
g say đã ôm chầm lấy Linh, miệng tìm đến đôi môi cô. Linh khẽ né, nhưng để hắn hôn lên cổ, lên ngực. Bàn tay hắn luồn dưới lớp váy lưới, nắm bóp mông cô một cách thô bạo. Tiếng thở dốc vang lên.
“Bao nhiêu?” giọng người đàn ôn
g khàn đặc.
“Ba trăm. Nhanh thôi,” Linh đáp, giọng lạnh lùng.
“Được.”
Việt thấy bóng người đàn ôn
g quay người Linh lại, úp mặt cô vào tường. Tiếng khóa quần. Tiếng Linh thì thầm: “Đừng thô bạo. Lồn em còn nguyên.”
“Biết rồi.”
Rồi Việt thấy bóng dáng người đàn ôn
g đứng sát sau Linh, hông hắn bắt đầu chuyển động. Nhịp điệu nhanh, vội vàng, đầy tham lam. Tiếng “bạch bạch” của da thịt va vào nhau vang lên trong yên lặng của con hẻm, rõ mồn một. Tiếng rên của Linh, nhỏ, nhanh, có vẻ như cố kìm nén: “Ư… ừ…”. Người đàn ôn
g thở hồng hộc, tay bám chặt vào hông Linh. Chỉ khoảng ba phút, hắn rên lên một tiếng, toàn thân run lên, rồi lảo đảo bước ra, vứt tiền vào tay Linh và nhanh chóng biến mất.
Linh đứng đó một lúc, thở dốc. Cô chỉnh lại váy, lau vội vùng kín bằng một chiếc khăn giấy nhỏ. Rồi cô bước ra khỏi hẻm, lại tiếp tục đi dạo, như chưa có chuyện gì xảy ra. Việt, từ trong bóng tối, nhìn theo, lòng đầy cảm xúc hỗn độn. Anh vừa chứng kiến vợ mình bị một gã say đụ vội trong một con hẻm bẩn thỉu. Nó thật tầm thường, thật rẻ rúng. Nhưng chính sự tầm thường ấy lại khiến anh kích thích khôn tả. Vợ tao. Một con đĩ đường phố thực thụ.
Linh tiếp tục thu hút ánh nhìn. Lần này là một thanh niên trẻ, có vẻ sinh viên, ngại ngùng tiến đến. Sau một hồi trao đổi, Linh lại dắt anh ta đi. Nhưng lần này, không phải vào hẻm. Họ đi vào công viên nhỏ gần đó, nơi có những bụi cây rậm rạp và ghế đá trong bóng tối. Việt lần theo, tim đập loạn xạ.
Trong một góc công viên tối om, được che khuất bởi một bụi cây lớn, Linh và chàng thanh niên dừng lại. Việt phải cố gắng lắm mới nhìn thấy bóng họ qua kẽ lá. Chàng thanh niên có vẻ sốt ruột, hôn Linh một cách tham lam. Linh dường như chủ động hơn. Cô quỳ xuống, trước sự ngỡ ngàng của chàng trai, và mở khóa quần anh ta. Dưới ánh sáng le lói từ xa, Việt thấy Linh cúi đầu, dùng miệng ngậm lấy “cặc” của gã thanh niên. Bóng dáng cô gập người, mái tóc xõa tung, và tiếng mút “ụt ụt” khẽ vang lên. Chàng thanh niên ngả đầu ra sau, tay nắm chặt lấy vai Linh.
“Ôi… em khéo quá…” gã thanh niên rên rỉ.
Linh ngừng lại, ngước mắt lên, giọng đầy mời gọi: “Anh muốn đút vào đâu? Lồn em hay miệng em?”
“Lồn… lồn em,” chàng thanh niên đáp, giọng run run.
Linh đứng dậy, quay lưng lại, chống hai tay lên thân cây, chổng mông ra. Gã thanh niên vội vàng đút “cặc” vào. Nhịp đẩy lại vang lên, lần này nhanh hơn, trẻ trung hơn. Linh rên lớn hơn một chút, cố tình: “A… anh trẻ mà mạnh ghê… đụ sướng quá!”. Tiếng cô vang vọng một chút trong không gian vắng lặng của công viên. Một cảm giác liều lĩnh, nguy hiểm và dâm đãng lan tỏa. Việt đứng đó, tay nắm chặt vào thân cây, “cặc” anh cứng ngắc, đau nhức. Anh đang xem vợ mình làm tình công khai, ngoài trời, với một thằng trai trẻ. Và anh thấy mình muốn lao ra, nhưng lại muốn xem thêm.
Cuộc “giao dịch” kết thúc nhanh chóng. Chàng thanh niên, sau khi phóng thích, vội vã biến mất. Linh lại chỉnh trang, thở một hơi dài. Cô bước ra khỏi bụi cây, đứng dưới ánh đèn đường, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, đôi môi son nhòe nét, nhưng đôi mắt lại sáng rực một thứ ánh sáng hoang dại. Cô nhìn về phía bóng tối nơi Việt đang núp, như thể cảm nhận được sự hiện diện của anh, và khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
Họ không “làm việc” thêm nữa. Linh đi thẳng về phía ngõ hẻm nơi Việt đang đứng. Khi cô đến gần, Việt bước ra khỏi bóng tối. Không một lời nào, Linh nắm lấy tay anh, kéo anh đi thật nhanh về phía phòng trọ. Suốt quãng đường, họ im lặng, nhưng không khí giữa họ căng như dây đàn, chứa đầy dục vọng chưa được giải phóng.
Vừa bước vào phòng, khóa cửa lại, Linh đã đẩy mạnh Việt vào tường. “Anh thấy hết rồi phải không?” cô hỏi, giọng thở gấp, mắt cháy bỏng. “Anh thấy em bú cặc thằng thanh niên, bị thằng say đụ trong hẻm. Anh thấy em là một con đĩ rẻ rúng, bẩn thỉu, có thể bị đụ ở bất cứ đâu, bởi bất cứ ai!”
“Ừ! Tao thấy!” Việt gầm lên, túm lấy tóc cô, hôn dữ dội vào miệng cô, như muốn xóa đi mùi vị của những người đàn ôn
g khác. “Mày thật kinh tởm! Và tao thèm muốn mày đến phát điên!”
Họ vật nhau xuống sàn nhà. Lần này, không có sự ân ái, chỉ có sự cuồng bạo. Việt xé toạc chiếc váy lưới trên người Linh, để lộ hoàn toàn cơ thể cô, vẫn còn ướt đẫm mồ hôi và có lẽ cả nước nhờn của người khác. Anh không cởi quần, chỉ kéo phăng khóa, để “cặc” cứng ngắc tuôn ra. Anh xoay người Linh lại, tư thế doggy, và đút thẳng vào “lồn” cô mà không một chút chuẩn bị.
“Lồn này vừa bị mấy thằng đụ?!” Việt gầm lên, vừa đẩy thật mạnh, thật sâu.
“Hai… hai thằng! Một thằng say, một thằng trẻ!” Linh gào lên, mặt úp vào sàn, mông cong cao đón nhận.
“Có sướng không? Có thích làm đĩ ngoài đường không?!” Mỗi câu hỏi đi kèm một cú đẩy mạnh như trời giáng.
“Có! Em sướng! Em thích cảm giác nguy hiểm! Thích cảm giác bị đụ ở nơi có thể bị ai đó nhìn thấy! Và em biết anh đang nhìn! Em càng sướng hơn!” Linh hét lên, giọng nghẹn ngào vì khoái cảm lẫn đau đớn.
Cuộc làm tình của họ là một cơn bão tố. Việt dùng hết sức, như muốn đánh bật tất cả những ký ức của những người đàn ôn
g khác ra khỏi cơ thể vợ. Anh đổi tư thế, bắt Linh nằm ngửa, vắt hai chân cô lên vai, và đụ sâu hơn nữa. Anh cúi xuống, dùng miệng mút lấy đầu vú cô, cắn nhẹ, khiến Linh rên lên thê thảm.
“Kể đi! Kể cho tao nghe thằng thanh niên đụ mày thế nào!” Việt ra lệnh.
“Nó… nó trẻ, nó nóng vội! Cặc nó thẳng, dài, nó đụ nhanh, mạnh! Nó bắt em rên to! A… anh! Đụ chết em đi!” Linh kể, giọng đứt quãng.
“Còn thằng say?”
“Thằng say… cặc ngắn, nhưng to! Nó đụ thô bạo, nó làm đau em! Nhưng… nhưng trong đau em cũng thấy sướng!”
Những lời kể đó như xăng trên lửa. Việt tăng tốc, nhịp điệu trở nên điên cuồng. Họ cùng đạt đỉnh trong một cơn co thắt dữ dội, với những tiếng rên gào thảm thiết. Việt phóng toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu trong bụng Linh, như muốn đánh dấu lại lãnh thổ của mình.
Nằm thở hổn hển trên sàn, cơ thể dính đầy mồ hôi và những chất dịch, Linh ôm chặt lấy Việt. “Anh ơi… em… em nghĩ em hợp với nghề này thật rồi. Và em biết anh cũng vậy.”
Việt hôn lên đỉnh đầu cô, không nói gì. Trong lòng anh, mọi ranh giới đạo đức đã sụp đổ hoàn toàn. Anh không chỉ chấp nhận, mà còn đam mê vai trò mới này của vợ, và của chính mình. Họ đã bước qua một ngưỡng cửa mới, nguy hiểm hơn, dâm đãng hơn, nhưng cũng khiến họ gắn kết hơn bao giờ hết trong thế giới ngầm đầy dục vọng mà họ đã tự chọn.
