Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?

Chương 7 : Cặp Mắt Của Người Chồng



Chương 6: Cặp Mắt Của Người Chồng

Buổi tối ở quán cà phê đèn mờ mang một màu sắc khác hẳn. Ánh đèn neon hồng và tím nhấp nháy như những nhịp tim thổn thức, chiếu xuyên qua làn khói thuốc dày đặc, tạo nên một màn sương mờ ảo, dâm tục. Tiếng nhạc sàn chìm dưới nền, chỉ còn là những tiếng bass trầm đập đều, hòa vào nhịp thở gấp gáp và những âm thanh khác từ phía sau tấm rèm dày.

Linh, sau một ngày đã quen thuộc với công việc, chiều nay lại khoác lên mình chiếc váy đen ngắn cũn cỡn hơn, chất liệu da giả bóng loáng ôm chặt lấy từng đường cong. Cô không mặc nội y. Dưới ánh đèn mờ, hai đầu nhũ hoa hồng sẫm in rõ trên lớp vải đen, trở thành điểm nhìn không thể bỏ qua của bất kỳ người đàn ông nào bước vào. Dáng cô đứng tự tin bên cạnh Mai và Hoa, cả ba như một bức tranh tuyên ngôn của nhục cảm.

Mai đang bận rộn. Cô là nhân viên kỳ cựu, khách quen nhiều. Việt ngồi ở góc quen thuộc, thấy Mai dắt một ông khách trung niên béo tốt vào phòng bên trái. Chưa đầy mười phút, những âm thanh đã vang lên dữ dội từ đó. Tiếng Mai rên rỉ thảm thiết, giọng đầy kịch tính: “Trời ơi anh… anh đụ chậm thôi… lồn em sướng quá muốn chết rồi!”. Tiếng đập mông “bốp bốp” liên hồi, tiếng giường kêu răng rắc như sắp vỡ. Không lâu sau, Hoa cũng dắt một thanh niên trẻ vào phòng bên phải. Tiếng rên của Hoa nhỏ hơn, ngập ngừng, vẫn còn đầy vẻ ngại ngùng nhưng vẫn cố gắng tạo ra những âm thanh gợi cảm.

Linh thì tiếp một người đàn ông tóc hoa râm, có vẻ lịch sự nhưng ánh mắt thì vô cùng sắc sảo. Cô dắt ông ta vào phòng giữa. Cánh cửa vải đóng lại. Việt nhắm mắt, lắng nghe. Tiếng Linh cười khúc khích, giọng nũng nịu: “Hôm nay anh muốn em thế nào ạ?”. Rồi âm thanh của những nụ hôn ướt át, tiếng xé lớp vải da giả (có lẽ ông khách đã sốt ruột), và tiếng rên sâu, dài của Linh: “Ư… anh nhẹ tay thôi, vú em đau…”. Tiếng mút vú “chụt chụt” rõ mồn một, rồi tiếng ông khách thở dốc: “Cái lồn này thơm quá…”. Nhịp điệu “bạch bạch” bắt đầu, chậm rãi, sâu và đều, cho thấy ông ta là một tay có kinh nghiệm, biết cách kéo dài khoái cảm.

Khoảng hai mươi phút sau, Linh bước ra, váy da giả chỉ vắt vẻo trên người, tóc bết mồ hôi dính vào gáy. Cô đi thẳng đến chỗ Việt, ngồi phịch xuống ghế bên cạnh, thở dốc. Mùi nước hoa đàn ông lạ và mùi tình dục nồng nặc tỏa ra từ cô. “Mệt quá anh ơi,” cô thì thầm, tay run run rót nước uống, “Ông này đụ lâu, nhưng… kỹ.”

Việt định nói gì đó, thì cửa quán lại mở. Hai người đàn ôn

g bước vào, trông có vẻ là bạn nhậu với nhau. Họ say xỉn, mặt đỏ gay, mắt đảo quanh quán rồi dừng lại ở Linh, người đang ngồi thở dốc, bầu ngực trần gần như lộ hoàn toàn dưới lớp váy xộc xệch. Một người trong họ, tay xăm trổ, chỉ thẳng: “Con này! Cho bọn tao hai đứa chơi chung một lượt!”

Tư “Mắt Ti Hí” nhanh chóng tiến đến, trao đổi vài câu. Ông ta quay lại gật đầu với Linh, ra hiệu giá cả đã thỏa thuận, cao hơn bình thường rất nhiều.

Linh liếc nhìn Việt. Trong mắt cô không có sự do dự, mà là một tia lửa thách thức, tò mò, và cả… hưng phấn. Cô đứng dậy, vén mái tóc ướt mồ hôi ra sau, dáng đi uyển chuyển tiến đến hai vị khách say. “Hai anh muốn chơi thế nào ạ?” giọng cô ngọt ngào, đầy mời gọi.

“Vô phòng! Bọn tao thích chơi kiểu sandwich! Một trước, một sau!” gã xăm trổ cười hô hố.

Linh cười tươi, gật đầu: “Vâng, em chiều hai anh.” Cô quay người, dẫn hai gã say vào phòng giữa vừa được dọn dẹp qua loa. Cánh cửa vải đóng lại, nhưng lần này, nó như đóng lại cả hơi thở của Việt.

Anh ngồi đó, tay nắm chặt ly nước đã cạn. Tâm trí anh hình dung ra cảnh tượng bên trong. Sandwich. Một trước, một sau. Câu nói ấy vang vọng trong đầu. Anh tưởng tượng ra “lồn” và “lỗ đít” của Linh sẽ bị xâm chiếm đồng thời. Một cảm giác buồn nôn trộn lẫn với một sự hưng phấn tột độ khiến anh choáng váng.

Vài phút trôi qua trong sự dày vò. Bỗng, từ sau tấm rèm phòng giữa, tiếng Linh vọng ra, the thé: “Anh Tư ơi! Cho em hai chai nước suối với hai cái khăn mặt!”

Tư “Mắt Ti Hí” đang bận tính tiền cho một khách khác, quay lại nhìn về phía Việt, ánh mắt đầy ý nghĩa: “Này, ông chồng, bưng vô giúp cô ấy cái. Tôi đang bận.”

Việt giật mình. Máu dồn lên mặt. Anh định lắc đầu, nhưng chân tay lại hành động trước ý chí. Anh đứng dậy, đi đến quầy, nhận từ tay chủ quán hai chai nước suối lạnh toát và hai chiếc khăn mặt bông thô ráp. Tay anh run run. Mỗi bước chân đến cánh cửa vải phòng giữa như dài vô tận. Từ bên trong, âm thanh đã vang lên rõ hơn: tiếng rên rỉ liên tục của Linh, tiếng thở phì phò của đàn ông, tiếng những câu nói thô tục: “Lắc mông đi con đĩ! Cho anh sướng với!”

Việt đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu, rồi dùng tay vén tấm rèm ra, bước vào.

Không khí trong phòng ngột ngạt, nóng bức, đậm đặc mùi mồ hôi, nước hoa rẻ tiền và thứ mùi tanh nồng đặc trưng của tình dục. Cảnh tượng trước mắt khiến Việt đứng hình.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo treo trên trần, cả ba người đều trần truồng, đứng dưới đất cạnh chiếc giường đơn chật hẹp. Linh đứng ở giữa, bị kẹp bởi hai gã đàn ôn

g say. Gã xăm trổ đứng phía trước cô, hai tay nắm chặt vào mông Linh, cơ bắp cuồn cuộn căng ra. “Cặc” của hắn, to, đen sạm, cương cứng đến mức gân xanh nổi lên, đang đút sâu vào “lồn” của Linh. Linh thì ôm chặt lấy cổ hắn, mặt áp vào vai hắn, nhưng mắt lại mở to, nhìn thẳng về phía cửa – nhìn thẳng vào Việt.

Phía sau Linh, gã đàn ông còn lại, thấp hơn nhưng cũng rất vạm vỡ, đang đứng sát sau, hai tay nắm chặt vào eo cô. “Cặc” của hắn, nhỏ hơn một chút nhưng cũng đầy đe dọa, đang đút vào “lỗ đít” của Linh. Hai gã đang đồng thời, nhịp nhàng, đẩy vào cơ thể cô những nhịp thật nhẹ, thật chậm, nhưng sâu.

Cơ thể Linh trắng nõn nổi bật giữa hai thân hình đen sạm, đầy lông của đàn ông. Cặp vú cô đung đưa theo mỗi nhịp đẩy, đầu vú đỏ hồng cương cứng. Bụng dưới cô phẳng lì, ướt đẫm mồ hôi và nước nhờn. Ở giữa hai chân cô, “lồn” đang bị “cặc” to đen của gã phía trước xâm nhập, môi “lồn” hồng hào đã mở rộng, ôm chặt lấy thân “cặc”, và mỗi khi hắn rút ra một chút, một dòng nước nhờn trong suốt lẫn trắng đục (có lẽ là của chính hắn) lại chảy ra, xuống bẹn, xuống đùi trong. Phía sau, “lỗ đít” nhỏ xíu, hồng nâu của cô giờ đang bị ép mở rộng một cách khó tin, nuốt trọn “cặc” của gã đứng sau. Xung quanh “lỗ đít”, các cơ vòng co thắt liên tục, cố gắng thích nghi với vật thể lạ. Nước nhờn từ “lồn” và có lẽ cả chất bôi trơn (nếu có) đã chảy xuống, làm ướt cả vùng giữa hai mông và bắp đùi sau của cô, tạo thành những vệt lấp lánh dưới ánh đèn.

Hai gã đàn ôn

g, mắt nhắm nghiền, mặt đỏ bừng vì rượu và khoái cảm, đang tập trung tận hưởng. Nhịp đẩy của họ đồng bộ một cách kỳ lạ: khi gã phía trước đẩy vào, gã phía sau hơi rút ra, và ngược lại, tạo thành một chuyển động nhịp nhàng, liên tục, khiến cơ thể Linh như bị xé ra làm đôi. Mỗi lần “cặc” của một trong hai hắn rút ra hoàn toàn khỏi lỗ của cô, có một âm thanh “pốp” nhỏ, ướt át, nghe rõ trong không gian tĩnh lặng tương đối của căn phòng. Rồi lại tiếng “sụt” khi nó được đút trở lại.

Khi Việt bước vào, hai gã đàn ôn

g khựng lại, nhịp đẩy ngừng hẳn. Họ mở mắt, nhìn về phía cửa với vẻ khó chịu, nhưng cũng không quá bất ngờ, có lẽ đã quen với sự xuất hiện của người phục vụ. Gã phía trước rút “cặc” ra khỏi “lồn” Linh một cách chậm rãi. Chùt. Một âm thanh ướt át, rõ ràng. “Cặc” hắn ướt nhẫy, lấp lánh dưới ánh đèn, đầu “cặc” đỏ ửng. Gã phía sau cũng rút “cặc” ra khỏi “lỗ đít” của cô. Rụp. Âm thanh đặc hơn, chặt hơn. “Cặc” hắn cũng ướt đẫm chất nhờn.

Linh, với hai lỗ trên cơ thể đột ngột trống rỗng, khẽ rùng mình. Cô từ từ buông tay khỏi cổ gã đàn ôn

g phía trước, quay người lại, đối diện hoàn toàn với Việt. Cô không che chắn. Cơ thể trần truồng, đẫm mồ hôi, với hai lỗ đang hơi mở, đỏ ửng, còn rỉ ra chất dịch. Cô bước về phía anh, dáng đi hơi khập khiễng, hai chân mở rộng hơn bình thường. Đến trước mặt Việt, cô đưa tay nhận hai chai nước và khăn, đặt xuống giường. Rồi cô ôm lấy Việt, áp sát người vào anh, thì thầm bên tai anh, hơi thở nóng hổi, gấp gáp, thấm đẫm mùi rượu và dục vọng:

“Anh… em cố tình gọi anh vào. Khách đang đụ em thì khát nước. Và… em muốn anh tận mắt thấy. Thấy em đang tiếp khách. Thấy cơ thể em đang bị hai thằng đàn ôn

g lạ xâm chiếm, đang bị chúng nó đút đầy cả hai lỗ… lồn và đít em.” Giọng cô run run, nhưng đầy sức mạnh của sự thừa nhận và kích thích. “Em muốn anh quen dần với cảnh này. Vì mai mốt… em là đĩ. Em có thể sẽ phải làm việc công khai hơn, trước mặt nhiều người, thậm chí… trước mặt anh. Em muốn anh chấp nhận điều đó từ bây giờ.”

Lời nói của cô như một luồng điện chạy khắp người Việt. Anh đứng đó, tay thừ ra hai bên, người cứng đờ. Anh nhìn thấy rõ hai gã đàn ôn

g kia đang đứng chờ, “cặc” của họ vẫn cương cứng, nhỏ giọt nước nhờn. Anh nhìn thấy cơ thể vợ mình, những vết đỏ trên ngực, trên đùi, và hai “cửa vào” đang hé mở, chờ đợi. Sự thực trần trụi, dâm đãng đến mức tàn nhẫn này khiến mọi sự giằng xé trong lòng anh dường như vỡ òa. Thay vì đau đớn, một cảm giác tê dại, rồi một sự hưng phấn nguyên thủy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết trào lên.

Linh hôn lên má anh một cái thật nhanh, rồi buông ra, quay lại với hai vị khách. Cô nhặt chai nước, mở ra, uống một ngụm, rồi đưa cho họ. Hai gã vội vã uống, mắt vẫn dán vào cơ thể cô. Linh quay lại nhìn Việt lần nữa, ánh mắt như nói: Anh đi đi. Để em tiếp tục.

Việt quay lưng, bước ra, kéo tấm rèm lại. Nhưng lần này, anh không đi thẳng về chỗ ngồi. Anh đứng đó, ngay bên ngoài tấm rèm, lưng tựa vào vách tường mỏng. Và anh lắng nghe.

Từ bên trong, tiếng động lại tiếp tục. Tiếng Linh rên: “Vô đi… tiếp tục đi hai anh… em thích bị đụ cả hai lỗ lắm…” Rồi tiếng “ụt” khi “cặc” lại được đút vào. Tiếng thở phì phò của đàn ông. Tiếng đập mông “bốp bốp” xen kẽ. Tiếng Linh kêu những câu dâm tục không ngừng: “Đụ mạnh vô đít em đi! A… lồn em cũng sướng quá! Hai anh cùng đụ, em chết mất!”. Nhịp điệu nhanh dần, dồn dập hơn. Có vẻ hai gã say đã lấy lại hứng, và cuộc chơi tập thể trở nên điên cuồng.

Cùng lúc đó, từ phòng bên trái, tiếng Mai vẫn rên thảm thiết. Từ phòng bên phải, tiếng Hoa cũng đã to hơn, dạn dĩ hơn: “Anh… anh đụ nữa đi… em sắp ra rồi…”. Cả không gian như chìm trong biển âm thanh của dục vọng. Việt nhắm mắt lại, cảm thấy “cặc” mình căng cứng đến đau đớn trong quần. Anh thừa nhận: anh không chỉ quen dần, anh đang thèm muốn được chứng kiến, được nghe, được tưởng tượng, và sau đó… được chiếm hữu lại cơ thể ấy.

Không biết bao lâu sau, mọi thứ lắng xuống. Hai gã đàn ôn

g say, mặt mày hả hê, bước ra từ phòng giữa, vứt tiền lên quầy rồi lảo đảo đi ra. Linh bước ra sau đó, lảo đảo, phải vịn vào khung cửa. Cô gần như không thể đi nổi. Váy da giả đã bị xé toạc ở một bên, vắt trên người như miếng giẻ rách. Cơ thể cô đầy những vết hickey mới, vết bầm tím trên hông, trên đùi. Hai chân cô run rẩy, khe “lồn” vẫn còn hé mở, đỏ ửng, rỉ ra một thứ dịch lỏng loãng, trắng đục lẫn với máu (có thể do bị quá tải). “Lỗ đít” cô sưng lên rõ rệt, hồng chuyển sang đỏ thẫm. Cô đi như một con rối, đến bàn của Mai và Hoa vừa ra ngoài, ngồi phịch xuống.

Mai nhìn cô, lắc đầu cười: “Hai thằng say mà chơi thế thì chịu gái gì nổi. Có sao không?”

Linh lắc đầu, giọng khàn đặc: “Không… không sao. Chỉ là… mệt.” Cô uống một ngụm nước lớn.

Hoa nhìn Linh với ánh mắt vừa thương cảm vừa ngưỡng mộ: “Chị Linh gan thật.”

Tư “Mắt Ti Hí” bước đến, đưa cho Linh một phong bì rất dày. “Của em. Hôm nay em làm tốt lắm. Khách rất hài lòng.”

Linh cầm tiền, tay vẫn run. Cô nhìn về phía Việt, gật đầu. Việt đứng dậy, đi đến, đỡ cô dậy. Họ chào mọi người rồi bước ra ngoài. Trên đường về, Linh gần như dựa toàn bộ vào Việt, bước đi khó khăn. Nhưng khuôn mặt cô, dưới ánh đèn đường, lại ánh lên một vẻ thỏa mãn lạ thường.

Về đến phòng, Linh như trút bỏ tất cả. Cô ngã vật xuống giường. Việt ngồi bên cạnh, nhìn cơ thể đầy thương tích của vợ. Lần này, không cần Linh kể, anh cũng đã thấy tất cả. Anh chạm tay vào bờ vai cô, nơi có dấu răng in hằn.

“Anh thấy hết rồi,” Việt nói, giọng trầm.

“Ừ,” Linh mở mắt, nhìn anh, “Anh thấy ghê tởm em không?”

Việt lắc đầu. Anh cúi xuống, hôn lên vết răng trên vai cô. “Không. Anh thấy… em thật dũng cảm. Và…” anh ngừng lại, tìm từ, “và thật gợi cảm. Theo một cách khủng khiếp.”

Linh khẽ cười, một nụ cười đau đớn nhưng đầy hạnh phúc. Cô kéo tay Việt, đặt lên ngực mình, nơi trái tim đang đập loạn xạ. “Hôm nay… ‘lồn’ và ‘đít’ em, chúng nó bị dùng quá sức. Nhưng trong lúc đó… khi em nhìn thấy anh đứng đó, em lại cảm thấy một sự an toàn lạ kỳ. Và ‘lồn’ em… nó càng ướt hơn.”

Những lời nói ấy là ngòi nổ cuối cùng. Việt cởi phăng quần áo của mình. “Cặc” anh đã cương cứng đến mức đau đớn. Anh không đụ “lồn” hay “đít” của cô – chúng cần được nghỉ ngơi. Thay vào đó, anh đặt Linh nằm ngửa, đưa “cặc” mình vào miệng cô. “Hãy dùng cái miệng vừa hôn, vừa liếm cặc của hai thằng kia, để làm sạch cặc của anh.”

Linh không phản đối. Cô há miệng, đón nhận “cặc” anh, và bắt đầu mút. Cô mút một cách say mê, điêu luyện, dùng lưỡi liếm khắp thân cặc, ngậm sâu vào họng. Tay cô vuốt ve bìu của anh. Việt rên lên, tay nắm chặt tóc cô. “Mút đi, con đĩ! Mút cho chồng mày sướng!”

Linh càng dùng lực mạnh hơn. Rồi cô nhả ra, nói, giọng nghẹn ngào: “Cái miệng này… vừa bú hai cặc lạ. Giờ nó đang bú lại cặc chồng. Anh có thích không?”

“Thích! Tao thích mày là một con đĩ bẩn thỉu, và tao thích được dùng lại đồ của mày sau khi mày bị người khác dùng!” Việt gầm lên, rồi lại ấn sâu vào miệng cô.

Họ tìm đến cực khoái bằng cách đó. Việt phóng toàn bộ tinh dịch vào sâu trong cổ họng Linh. Cô nuốt, không chút do dự, rồi liếm sạch sẽ đầu “cặc” anh.

Nằm cạnh nhau sau đó, họ cảm thấy một sự gắn kết lạ lùng. Không còn bí mật, không còn giấu giếm. Linh là gái điếm. Việt là người chồng của gái điếm, và anh ta thích điều đó. Trong thế giới ngầm tăm tối ấy, họ đã tìm thấy một sự cân bằng mới, một thứ tình yêu được tôi luyện trong lửa dục và nước mắt. Họ biết ngày mai sẽ lại như thế, và những ngày sau nữa. Nhưng giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt, cùng nhau. Với tất cả sự dâm loạn, đau đớn, và… hưng phấn tột cùng mà nó mang lại.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...