Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 6 : Cơn Cuồng Loạn Tập Thể Và Sự Thừa Nhận
Chương 5: Cơn Cuồng Loạn Tập Thể Và Sự Thừa Nhận
Những ngày tiếp theo, Linh nhanh chóng trở thành “nhân viên” được ưa chuộng tại quán của Tư “Mắt Ti Hí”. Cô không chỉ có ngoại hình nổi bật mà còn có sự thông minh, nhanh nhạy trong cách chiều khách. Cô biết cách tạo không khí, biết lắng nghe những yêu cầu đặc biệt (và đôi khi là quái đản) của đàn ông, và quan trọng nhất, cô diễn xuất xuất sắc. Mỗi tiếng rên, mỗi câu nói dâm tục từ miệng cô đều khiến khách hàng cảm thấy mình là “đàn ông nhất”, là kẻ chinh phục mạnh mẽ.
Việt, sau những giằng xé ban đầu, dần quen với vai trò “người chờ đợi”. Anh ngồi ở bàn quen thuộc gần cửa, ly cà phê đắng luôn vơi chậm. Anh không còn nhắm mắt hay cố bịt tai nữa. Ngược lại, anh lắng nghe. Anh lắng nghe tiếng cười nói của vợ khi dắt khách vào, anh cố gắng phân biệt tiếng rên của cô giữa bạt ngàn những âm thanh dập dìu từ các phòng kín. Và kỳ lạ thay, anh thấy mình… hưng phấn. Sự ghen tuông vẫn còn đó, nhưng nó đã biến thể thành một thứ gia vị kỳ lạ cho dục vọng của chính anh. Mỗi lần nghĩ đến cảnh vợ mình đang làm những việc tương tự với người đàn ông khác, “cặc” anh lại cứng lên. Anh bắt đầu thừa nhận điều đó với chính mình.
Một buổi chiều cuối tuần, quán đông khác thường. Ba phòng kín đều có người. Linh, Mai và cô gái trẻ tên Hoa (mới vào làm sau Linh vài ngày) đều đang “phục vụ”. Không khí trong quán ngột ngạt hơn bao giờ hết, đầy mùi nước hoa rẻ tiền, mồ hôi và thứ mùi đặc trưng của tình dục. Tiếng ồn ào từ các phòng hòa vào nhau, tạo thành một bản hợp xướng dâm đãng: tiếng giường kêu cót két, tiếng “bạch bạch”, tiếng rên rỉ, tiếng đập tay vào mông “bốp bốp”, tiếng thở dốc, và cả tiếng những lời nói thô tục.
Việt ngồi ngoài, tim đập thình thịch. Anh nhận ra giọng Linh đang vọng ra từ phòng giữa. Cô đang rên một cách đặc biệt kích động: “A! Đụ chết em đi! Mạnh nữa! Cho em sướng với!”. Rồi có tiếng một người đàn ông khác cười hô hố: “Con đĩ này dâm thật! Ngon!”
Bỗng, cửa phòng bên trái mở ra. Mai bước ra, tóc tai bù xù, váy xốc xếch, mặt đỏ bừng. Cô đi thẳng đến quầy, lấy chai nước uống ực một hơi. Thấy Việt, cô nhếch mép cười: “Ông chồng chung thủy lại ngồi đây rồi. Hôm nay đông, chắc phải làm thêm ca.”
Việt gật đầu, không nói gì. Mai lại cười, giọng đầy ẩn ý: “Cô vợ em nhà anh hôm nay hình như hứng lắm. Nghe tiếng kêu mà biết.”
Đúng lúc đó, cửa phòng giữa mở. Một người đàn ông trung niên, mặt mũi phừng phừng, bước ra, vừa đi vừa kéo khóa quần. Linh theo sau, váy body đỏ chỉ vắt vẻo trên người, một bên vai tuột xuống để lộ bầu ngực trần với đầu vú đỏ hồng đang cương cứng. Cô thở hổn hển, tay lau mồ hôi trên trán. Cô nhìn thấy Mai và Việt, khẽ gật đầu.
Tư “Mắt Ti Hí” từ phía quầy đi ra, mặt tươi như hoa. “Này, các em. Có mấy ông khách quen, họ muốn… đổi chỗ cho vui. Các em có đồng ý không? Giá sẽ cao hơn.”
Mai nhún vai: “Em thì được. Có tiền là được.”
Linh đảo mắt nhìn Việt. Anh, trong cơn hưng phấn và tò mò điên cuồng, gật đầu một cái thật nhẹ, mắt không rời vợ. Linh quay lại, nói với chủ quán: “Em cũng được.”
“Tốt!” Tư “Mắt Ti Hí” vỗ tay. Lúc này, cửa phòng bên phải cũng mở. Hoa bước ra, mặt còn đầy vẻ ngại ngùng, váy cũng không chỉnh tề. Có vẻ cô còn chưa quen. Chủ quán giải thích qua, Hoa ấp úng gật đầu.
Thế là, một sự luân chuyển kỳ lạ diễn ra. Người đàn ông vừa ra từ phòng của Linh, sau khi trả tiền, lại được Tư “Mắt Ti Hí” thì thầm vài câu, rồi dẫn vào phòng của Mai. Một người đàn ông khác, từ phòng của Mai bước ra, lại được dẫn vào phòng của Linh. Và một thanh niên trẻ từ phòng của Hoa ra, lại đi vào phòng của Mai. Hoa thì được dẫn vào phòng vừa có người đàn ông trung niên kia ra. Việt ngồi ngoài, chứng kiến cảnh tượng ấy, cảm giác như đang xem một vở kịch dâm loạn mà vợ anh là một trong những diễn viên chính. Máu trong người anh chảy xiết. Anh tưởng tượng ra cảnh “lồn” của Linh vừa tiếp nhận một người đàn ông này, giờ lại đón một người đàn ông khác, với mùi hương, kích thước và cách “làm tình” hoàn toàn khác.
Âm thanh từ các phòng lại vang lên, nhưng lần này có sự khác biệt. Dường như sự “đổi chỗ” đã kích thích cả các cô gái lẫn khách hàng. Tiếng rên, tiếng cười, tiếng những lời dâm tục trở nên to hơn, bạo liệt hơn. Việt nghe thấy rõ tiếng Linh từ phòng bên trái (phòng của Mai trước đó): “Ôi anh… cặc anh to quá! Đụ mạnh vào! Lồn em vừa bị đụ xong, nó còn đang mở rộng đây!”.
Rồi tiếng một gã đàn ông: “Lồn vừa bị đụ càng nên đụ! Nước nhiều hơn!”.
Tiếng “bạch bạch” dồn dập, tiếng giường đập vào tường “thình thình”. Các phòng khác cũng không kém cạnh. Cả không gian như rung chuyển trong cơn cuồng loạn tập thể của dục vọng.
Việt không thể ngồi yên nữa. Anh đứng dậy, đi ra phía sau quán, nơi có một lối đi nhỏ ra sân sau. Anh thắp một điếu thuốc, tay run run. Nhưng dục vọng trong lòng không hề nguôi. Ngược lại, nó càng cháy bỏng. Anh nghĩ về Linh, về cơ thể cô đang bị ba, bốn người đàn ông khác nhau sử dụng chỉ trong một buổi chiều. Anh nghĩ về “lồn” cô, giờ chắc đã sưng đỏ, ướt nhẹp, quen với việc bị xâm nhập. Anh nghĩ về miệng cô, đã hôn, đã bú bao nhiêu “cặc” lạ. Và anh thấy mình… thèm khát cô đến điên dại. Thèm khát cái cơ thể “bẩn thỉu” ấy, thèm khát được đụ cô ngay lúc này, ngay sau khi cô vừa trải qua tất cả.
Buổi làm việc kết thúc muộn hơn thường lệ. Khi Linh bước ra, trông cô như kiệt sức, nhưng đôi mắt lại sáng rực một ngọn lửa kỳ lạ. Cô đi không vững, phải vịn vào tường. Trên người cô dường như thấm đẫm mùi của nhiều người đàn ông. Mai và Hoa cũng bước ra, cả ba trao nhau những ánh mắt mệt mỏi nhưng thông cảm.
Tư “Mắt Ti Hí” đưa cho mỗi người một phong bì dày hơn. “Cảm ơn các em. Khách rất hài lòng.”
Trên đường về, Linh gần như dựa toàn bộ trọng lượng vào Việt. Cô thì thầm, giọng khàn đặc: “Anh… hôm nay em… đụ với ba người.”
“Anh biết,” Việt đáp, giọng cũng khàn.
“Anh có… hưng phấn không?” Linh ngước mắt nhìn anh, trong ánh đèn đường, khuôn mặt cô vừa mệt mỏi vừa đầy vẻ gợi tình.
“Có,” Việt thừa nhận, một sự thừa nhận khiến lòng anh nhẹ bẫng và đồng thời cũng đầy tội lỗi. “Anh điên lên vì ghen, và cũng điên lên vì… thèm muốn em.”
Về đến phòng, Linh như trút bỏ lớp vỏ mệt mỏi. Cô đẩy Việt ngồi xuống ghế. “Anh ngồi đây. Để em kể cho anh nghe. Từng chi tiết.”
Cô bắt đầu cởi đồ, chậm rãi, gợi cảm. Mỗi món đồ rơi xuống, cô lại chỉ vào một vết tích trên da. “Đây, ông khách đầu tiên, ông ta thích cắn vào vai. Ông ta có cặc ngắn, nhưng rất biết cách dùng lưỡi. Ông ta liếm lồn em rất lâu, liếm cả đít em. Em đã rên như điên.”
Cô cởi nốt áo ngực, để lộ bầu ngực đầy những vết hickey đỏ tím. “Ông thứ hai, trẻ hơn. Hắn thích vú. Hắn bú, mút, vò nát ngực em. Và hắn đụ rất nhanh, rất mạnh, đúng kiểu trai trẻ thiếu kiên nhẫn. Cặc hắn dài và thẳng, đụ sâu đến tận cổ lồn.”
Cuối cùng, cô cởi bỏ chiếc quần lót ướt nhẹp, đầy các vết loang của nhiều loại dịch thể khác nhau. Cô xoay người, chổng mông lên, dùng tay vạch “lồn” đã sưng hồng, môi mở rộng một cách bất thường. “Còn ông thứ ba… ông ta lớn tuổi nhất. Ông ta có cặc… to nhất. Và ông ta thích đụ từ phía sau, thích nắm tóc em, kéo ngược lại. Ông ta đòi đút vào đít em. Em nói đau, nên chỉ cho hắn đút vào lồn. Nhưng hắn đụ rất lâu, rất sâu. Em cảm tưởng như… như cặc hắn chạm đến tận dạ dày em.” Cô rùng mình, như nhớ lại cảm giác. “Và em… em đã rên thật. Không còn diễn nữa. Vì nó… quá sức chịu đựng, nhưng cũng quá… sướng.”
Những lời kể của Linh như những ngón tay vô hình kích thích từng dây thần kinh của Việt. Anh đã cứng ngắc từ lúc nào. Linh quay lại, tiến đến trước mặt anh, quỳ xuống. Cô mở khóa quần anh, kéo “cặc” đã ứa nhờn ra ngoài.
“Giờ,” cô nói, giọng đầy vẻ thách thức và thèm khát, “anh hãy dùng cái ‘cặc’ của anh, cái ‘cặc’ chồng em, để đụ lại cái ‘lồn’ vừa bị ba thằng đàn ông khác làm bầm dập này. Hãy cho nó biết, ai mới là chủ nhân thực sự.”
Việt không cần phải nói gì thêm. Anh đứng dậy, kéo Linh lên, xoay người cô lại, tư thế doggy. Anh không cần bôi trơn. “Lồn” cô đã ướt sũng, mở rộng, nóng hổi và đầy “ký ức” của người khác. Anh đút thẳng vào. Một cảm giác ẩm ướt, chật chội nhưng trơn tru đến kinh ngạc. Cô thể đã giãn ra sau một buổi chiều dài bị khai thác.
“Có phải ‘lồn’ mày đang nhớ ‘cặc’ của thằng thứ ba không? Cái thằng to nhất?” Việt gầm lên, vừa đẩy thật mạnh, thật sâu.
“Không! A… nó nhớ ‘cặc’ của anh! Nó muốn bị anh đụ! Đụ cho nó tan nát ra!” Linh hét lên, mặt úp vào nệm, hai tay bám vào thành giường.
“Mày là con đĩ! Một con đĩ bẩn thỉu, thích bị nhiều đàn ông đụ!” Việt vừa đập mạnh vào mông cô từng nhịp “bốp bốp”, vừa thốt ra những lời lẽ thô tục nhất.
“Phải! Em là đĩ! Em là đĩ bẩn của anh! Em thích bị đụ! Em thích cảm giác ‘lồn’ em bị xé toạc ra bởi những cặc lạ! Nhưng chỉ có ‘cặc’ của anh mới làm em sướng thật sự!” Linh gào đáp lại, giọng nghẹn ngào vì khoái cảm.
Cuộc “yêu” của họ lần này không còn là sự ân ái, mà là một cuộc chinh phục, một sự trừng phạt, một cách khẳng định quyền sở hữu trong cơn điên loạn. Việt dùng hết sức, đụ như muốn đánh bật tất cả những ký ức của người đàn ông khác ra khỏi cơ thể vợ. Linh đón nhận tất cả, rên rỉ, kêu gào, thậm chí khóc lóc vì khoái cảm lẫn đau đớn. Họ cùng đạt đỉnh trong một cơn co thắt dữ dội, như hai kẻ cùng cực tìm thấy sự giải thoát tạm thời trong nhau.
Nằm thở hổn hển sau đó, Linh ôm chặt lấy Việt. “Anh ơi,” giọng cô nhỏ dần, đầy cảm xúc, “Em… không hối hận. Và em biết anh cũng vậy. Chúng ta đang đi trên một con đường kỳ lạ. Nhưng ít nhất… chúng ta đang đi cùng nhau. Và chúng ta không còn giấu giếm gì nhau nữa.”
Việt hôn lên đỉnh đầu cô. Lần đầu tiên, anh cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ sau tất cả những dâm loạn. Có lẽ, đây chính là “tâm lý phát triển tích cực” trong cái thế giới méo mó của họ: sự chấp nhận toàn diện, sự thấu hiểu tận sâu thẳm những góc khuất dục vọng của nhau, và một tình yêu đã biến thể để tồn tại trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Anh biết ngày mai, Linh sẽ lại bước vào quán đèn mờ ấy, lại tiếp tục “phục vụ”. Và anh, có lẽ vẫn sẽ ngồi đó, lắng nghe, ghen tuông, và… hưng phấn. Nhưng giờ đây, họ đã có một điểm chung bí mật, một sợi dây vô hình được dệt nên từ dục vọng, tiền bạc và một thứ tình cảm phức tạp khó gọi tên. Trong bóng tối, họ ôm lấy nhau, như hai kẻ đồng lõa, chuẩn bị cho những chương tiếp theo của cuộc đời đã hoàn toàn đổi khác.
