Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 5 : Công Việc Đầu Tiên Dưới Ánh Đèn Mờ
Chương 4: Công Việc Đầu Tiên Dưới Ánh Đèn Mờ
Buổi trưa trôi qua trong căn phòng trọ với một bầu không khí căng thẳng, hồi hộp nhưng đầy hưng phấn. Linh ngồi trước chiếc gương nhỏ trên bàn, tập trung vào việc trang điểm. Cô không dùng quá nhiều phấn son, nhưng biết cách tô điểm để làm nổi bật những đường nét gợi cảm: đôi môi được tô lớp son đỏ mọng, gợi cảm giác ướt át; đôi mắt được kẻ viền đen hơi đậm, tạo vẻ sâu thẳm, quyến rũ. Mỗi động tác của cô đều chậm rãi, có chủ ý, như một nghi thức chuẩn bị cho một vai diễn đặc biệt.
Việt ngồi trên giường, mắt không rời vợ. Anh thấy cô thay đồ: một chiếc váy body ngắn cũn cỡn bằng vải co giãn màu đỏ, ôm sát từng đường cong. Chiếc váy hở lưng, cổ khoét sâu đến gần ngực, và đặc biệt ngắn đến mức chỉ cần cô khom người nhẹ là lộ rõ chiếc quần lót ren đen nhỏ xíu bên trong. Linh không mặc áo ngực, để cặp vú tròn đầy, với hai đầu nhũ hoa hồng cứng căng dưới lớp vải mỏng in rõ hình dáng. Cô đi đôi giày cao gót mảnh đen, khiến đôi chân thon dài càng thêm quyến rũ, dáng đứng thẳng tắp, vòng ba cong vút nhô ra phía sau. Cô xoay người trước gương, ánh mắt tự kiểm tra, đầy vẻ mãn nguyện. “Anh thấy em thế nào?” giọng cô hỏi, đầy thách thức.
“Như một con đĩ thực thụ,” Việt trả lời, giọng khàn đặc, vừa có chút chua xót vừa đầy kích động.
“Đúng rồi,” Linh cười, bước đến trước mặt anh, cúi xuống để khuôn ngực căng đầy áp sát mặt anh, “Và từ chiều nay, em sẽ là con đĩ cho bất kỳ ai trả tiền. Anh có hưng phấn không?”
Việt không trả lời bằng lời. Anh đưa tay nắm lấy bầu ngực cô qua lớp vải mỏng, bóp mạnh. Linh rên khẽ, cúi xuống hôn anh một cách tham lam, đưa lưỡi vào miệng anh, mút lấy lưỡi anh. Hôn nhau một hồi, cô dừng lại, thở gấp: “Để dành dục vọng cho tối nay, anh nhé. Giờ em phải đi làm.”
Họ bước ra phố. Linh đi trước, dáng đi uyển chuyển, đầy tự tin trên đôi giày cao gót. Tiếng gót giày “cốc cốc” vang lên đều đặn trên vỉa hè, như tuyên bố sự hiện diện của cô. Việt đi sau một chút, mắt nhìn vào vòng ba lắc lư theo từng bước chân của vợ, lòng đầy cảm xúc mâu thuẫn. Anh thấy đàn ông trên phố đảo mắt nhìn theo Linh, và một cảm giác ghen tuông quen thuộc trào dâng, nhưng lần này nó đi kèm với một niềm kiêu hãnh kỳ quái: Vợ tao đấy. Và mày chỉ được nhìn thôi.
Quán cà phê đèn mờ chiều nay có vẻ nhộn nhịp hơn. Ánh đèn neon hồng tím nhấp nháy tạo không khí mờ ảo. Khi họ bước vào, vài cặp mắt đã đổ dồn về phía Linh. Có hai cô gái khác đang ngồi trong quán, cũng ăn mặc hở hang. Một cô trẻ, có vẻ mới vào nghề, mặt còn bỡ ngỡ. Một cô lớn tuổi hơn, phong thái dạn dĩ, đang phì phèo điếu thuốc. Tư “Mắt Ti Hí” đang ngồi tiếp chuyện một người đàn ông khách hàng, thấy Linh vào, ông ta gật đầu ra hiệu.
“Chào các chị,” Linh chủ động cất tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng không kém phần gợi cảm.
Cô gái lớn tuổi, tên là Mai, nhìn Linh từ đầu đến chân, cười nhạt: “Em mới à? Body chuẩn đấy. Chị em mình cùng làm, nhớ đoàn kết, đừng tranh khách.”
“Dạ, em biết rồi. Nhờ các chị chỉ bảo,” Linh đáp, ngồi xuống ghế cạnh họ. Việt ngồi ở một bàn riêng, gần cửa ra vào, gọi ly nước.
Tư “Mắt Ti Hí” bước lại, giọng trầm: “Khách sắp tới rồi. Nhớ nguyên tắc: vui vẻ, chiều khách, an toàn. Em mới, cứ bắt chước các chị trước.”
Linh gật đầu. Cô thấy Mai khẽ vén váy, chỉnh lại dây áo ngực để lộ thêm da thịt, rồi quay sang nói với cô, giọng đầy kinh nghiệm: “Khách vô, mình phải chủ động. Hôn, sờ soạng, khen họ mạnh mẽ, to lớn. Rồi dẫn vô phòng. Trong đó, muốn rên to rên nhỏ tùy, nhưng phải làm ra vẻ sướng. Có ông thích bị gọi là ‘bố’, có ông thích bị chửi. Tùy cơ ứng biến.”
Linh nghe, mắt sáng lên, như đang tiếp thu bài học. “Còn… có ông nào đòi đút đít không chị?”
Mai cười khẩy: “Nhiều lắm. Em có chịu không? Nếu chịu thì phải bôi trơn kỹ, không là rách đít. Và nhớ đòi thêm tiền.”
“Em hiểu.” Linh đáp, giọng không chút ngần ngại.
Việt ngồi xa nhưng vẫn nghe được phần nào. Mỗi lời nói như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của anh, nhưng cũng khiến anh tò mò đến phát điên. Anh nhìn vợ mình, người đang tiếp thu những “bí kíp nghề nghiệp” một cách nghiêm túc, khuôn mặt hào hứng, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười.
Lúc đó, cửa quán mở. Một người đàn ông tầm trung niên, ăn mặc xuề xòa bước vào. Mắt ông ta liếc một vòng, dừng lại ở Linh. Tư “Mắt Ti Hí” gật đầu. Linh đứng dậy, với dáng đi uyển chuyển, tiến đến bên ông khách. Cô cười tươi, giọng ngọt ngào: “Anh muốn em phục vụ không ạ?”
Ông khách gật đầu, mắt không rời khỏi phần ngực phập phồng của cô. Linh chủ động nắm tay ông ta, dắt vào phía sau tấm rèm. Cô quay lại nhìn Việt một cái thoáng qua, ánh mắt đầy ý nghĩa, rồi biến vào trong.
Việt nín thở. Tiếng rèm kéo lại. Một lúc sau, âm thanh bắt đầu vọng ra. Không rõ ràng như ở phòng kiểm tra, nhưng vẫn đủ nhận biết: tiếng cười nói nhỏ, tiếng hôn chụt chụt, rồi tiếng rên rỉ của Linh, giọng the thé, đầy kịch tính: “Ôi anh… anh to quá… em sướng quá…”. Tiếng giường cót két, tiếng “bạch bạch” đều đặn. Việt cố gắng làm ra vẻ bình thản, uống ngụm nước, nhưng tay run lẩy bẩy. Anh nhìn sang Mai và cô gái trẻ, họ vẫn thản nhiên nói chuyện, như chuyện đó là bình thường. Cô gái trẻ có vẻ còn ngại ngùng, nhưng Mai thì tỏ ra dạn dĩ, thỉnh thoảng còn cười khẽ.
Khoảng mười lăm phút sau, Linh bước ra, váy chỉnh tề lại, tóc hơi rối. Mặt cô ửng hồng, đôi môi son hơi nhòe. Cô đi thẳng đến chỗ Mai, ngồi xuống, thở nhẹ một hơi. “Xong một em,” cô nói, giọng có phần mệt nhưng đầy thỏa mãn.
Mai gật đầu: “Tốt. Nghỉ một tí, uống nước.”
Việt muốn đứng dậy đến bên vợ, nhưng lại thấy ngại. Anh thấy Linh uống một ngụm nước, lau khóe miệng, rồi khẽ chỉnh lại dây váy. Cô không nhìn anh, nhưng ánh mắt cô lấp lánh một thứ ánh sáng mà anh chưa từng thấy – ánh sáng của sự tự tin, của một người vừa hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Không lâu sau, cửa lại mở. Lần này là một thanh niên trẻ, ăn mặc thời trang, có vẻ như sinh viên. Anh ta nhìn một lượt, rồi cũng chọn Linh, có lẽ bị vẻ tươi mới của cô thu hút. Linh lại đứng dậy, với nụ cười quyến rũ, dẫn chàng thanh niên vào phòng.
Lần này, âm thanh vọng ra có phần khác. Có tiếng Linh cười khúc khích, giọng trẻ trung hơn: “Em mới làm, anh nhẹ tay với em nhé.” Rồi tiếng hôn, tiếng thì thầm. Tiếng giường kêu, nhưng nhịp độ nhanh hơn, mạnh hơn. Tiếng Linh rên: “A… anh đụ nhanh quá… em chịu không nổi… sướng quá!”. Có vẻ cô đang diễn cho phù hợp với đối tượng khách hàng trẻ tuổi, thích sự nhanh, mạnh.
Việt ngồi ngoài, lòng như lửa đốt. Anh tưởng tượng ra cảnh vợ mình đang uốn éo dưới thân một gã trai trẻ, những cú đẩy hùng hục, và những tiếng rên giả dối hay thật của cô. “Cặc” anh lại cứng lên, một lần nữa phản bội lại nỗi đau trong lòng.
Sau lần thứ hai, Linh ra ngoài, mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ngồi xuống, thở dài. Mai vỗ vai cô: “Làm tốt lắm. Chiều nay thế là đủ. Thường buổi chiều chỉ vài khách.”
Quán dần vắng. Tư “Mắt Ti Hí” đi ra, đưa cho Linh một phong bì nhỏ. “Của em đấy. Nhớ, ngày mai lại đến.”
Linh cầm phong bì, tay hơi run. Đây là số tiền đầu tiên cô kiếm được bằng thân xác. Cô gật đầu với chủ quán, rồi đi về phía Việt. “Về thôi anh.”
Họ rời quán. Trên đường về, cả hai im lặng. Nhưng không khí giữa họ không hề nặng nề, mà là một sự im lặng đầy căng thẳng, hứa hẹn. Về đến phòng, Linh khóa cửa lại, dựa lưng vào cửa, nhìn Việt, thở gấp.
“Anh… anh có muốn biết em đã làm gì không?” giọng cô khàn khàn, đầy mời gọi.
Việt gật đầu, không nói được lời nào.
Linh bước đến gần, từ từ cởi chiếc váy đỏ. Cơ thể cô hiện ra với vài vết hickey mới trên cổ, trên ngực. Cô dùng tay chỉ vào từng vết, giọng trở nên dâm dục, kích thích: “Đây, ông khách đầu tiên, ông ta thích hôn, thích cắn. Ông ta có cặc ngắn nhưng rất to. Ông ta thích tư thế truyền thống. Em phải rên thật to, kêu ‘anh ơi anh đụ em sướng quá, cặc anh to quá’. Ông ta thích thế.”
Cô đi tiếp, cởi nốt chiếc quần lót ren, để lộ “lồn” đã hơi sưng đỏ, vẫn còn ướt nhẹp. “Ông ta đụ rất lâu, ra rất nhiều. Em cảm thấy nó nóng hổi, đầy ắp trong bụng em.”
Rồi cô quay người, chổng mông lên, chỉ vào “lỗ đít” vẫn còn khép chặt: “Còn thằng khách thứ hai, thằng thanh niên. Nó trẻ, nóng vội. Nó thích em bú cặc. Em đã nút lưỡi, liếm từ dưới bìu lên, rồi ngậm sâu vào, mút cho nó rên lên. Cặc nó dài, thẳng, nhưng không to bằng ông đầu. Nó đụ rất nhanh, rất mạnh, đúng kiểu trai trẻ. Nó còn đòi đút vào đít em, nhưng em nói đau, nên nó chỉ đụ lồn.”
Cô đứng thẳng dậy, đi đến trước mặt Việt, áp sát vào người anh. “Anh biết không, trong lúc bị họ đụ, em đã nghĩ đến anh. Em nghĩ, anh đang ngồi ngoài kia, đang nghe tiếng em rên. Và em thấy… càng hưng phấn. Em tưởng tượng ra ánh mắt ghen tuông, tò mò của anh. Và ‘lồn’ em… nó ướt nhiều hơn, sướng nhiều hơn.”
Những lời nói ấy như một thứ ma thuật. Mọi ghen tuông, đau khổ trong lòng Việt dường như bị thổi bay, chỉ còn lại một thứ dục vọng thuần túy, đen tối và mãnh liệt. Anh gầm lên, túm lấy tóc Linh, kéo cô lại gần, hôn một cách thô bạo. “Mày là con đĩ! Mày thích bị đụ lắm phải không?”
“Phải! Em là đĩ của anh! Em thích bị anh đụ sau khi em vừa bị người khác đụ!” Linh gào đáp lại, tay cô mở khóa quần Việt, túm lấy “cặc” cứng ngắc của anh.
Việt đẩy cô xuống sàn. Anh không cần ân ái. Anh xoay người cô lại, tư thế doggy, và đút thẳng “cặc” vào “lồn” còn đang ướt nhẹp, nóng hổi vừa chịu đựng hai người đàn ông khác. Cảm giác đó thật khác biệt – ấm, ướt, và rộng hơn một chút, như thể cô thể đã quen với việc bị xâm nhập. Ý nghĩ ấy khiến Việt vừa điên tiết vừa phấn khích tột độ.
“Có phải ‘lồn’ mày đang nhớ ‘cặc’ của thằng thanh niên không?” Việt gầm lên, vừa đẩy mạnh.
“Không! Nó nhớ ‘cặc’ của anh! A… mạnh nữa anh! Đụ thủng lồn đĩ của em đi!” Linh hét lên, mặt úp vào sàn, mông cong cao.
Nhịp điệu “bạch bạch” lại vang lên trong căn phòng, nhanh, mạnh, điên cuồng. Họ như hai con thú, dùng tình dục để giao tiếp, để khẳng định, để giải tỏa. Linh kể lại từng chi tiết về hai người khách, về cảm giác “cặc” của họ trong người cô, về tiếng rên của họ. Mỗi lời kể lại như thêm dầu vào lửa, khiến Việt càng thêm hưng phấn, càng đụ mạnh hơn.
“Anh… anh có ghen không?” Linh rên rỉ, trong cơn cao trào.
“Có! Tao ghen điên lên! Và tao thích cảm giác đó!” Việt hét lên, rồi phóng toàn bộ tinh lực vào trong cô.
Họ nằm vật ra, thở hổn hển. Nhưng lần này, không có nước mắt, không có sự hối hận. Chỉ có sự mệt mỏi thỏa mãn và một thứ cảm xúc mới mẻ, phức tạp. Linh quay người lại, ôm lấy Việt, thì thầm: “Anh ơi… chúng ta sẽ giàu thôi. Và em… em thấy mình hợp với công việc này. Thật lòng.”
Việt ôm cô, hôn lên trán cô. Trong lòng anh, một sự chấp nhận đang dần hình thành. Có lẽ đây là con đường duy nhất. Và có lẽ, trong sự méo mó này, họ đang tìm thấy một cách thức mới để yêu, để tồn tại cùng nhau. Ánh đèn ngoài phố chiếu vào, rọi lên cơ thể đầy vết tích của Linh, và Việt thấy… cô thật đẹp. Một vẻ đẹp nguy hiểm, tội lỗi, nhưng vô cùng quyến rũ. Anh biết, từ nay, họ sẽ cùng nhau bước sâu hơn vào thế giới ấy, với tất cả sự hưng phấn và đau đớn nó mang lại.
