Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 4 : Bước Vào Chốn Đèn Mờ
Chương 3: Bước Vào Chốn Đèn Mờ
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt lọt qua cửa sổ phòng trọ, rọi lên hai cơ thể đang quấn lấy nhau trong giấc ngủ mệt nhoài. Việt tỉnh giấc trước, ánh mắt anh liếc nhìn vợ đang say ngủ bên cạnh. Khuôn mặt Linh vẫn còn vương chút mệt mỏi, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp khác – không còn là sự trong trẻo ngây thơ, mà mang nét gợi cảm đầy trải nghiệm, đôi môi hơi sưng đỏ. Anh nhìn xuống cơ thể cô dưới lớp chăn mỏng: bờ vai trần, đường cong của bầu ngực phập phồng theo nhịp thở. Ký ức đêm qua ập về, một cảm xúc hỗn độn trào dâng trong lòng: ghen tuông vẫn còn âm ỉ, nhưng bên cạnh đó là một sự hưng phấn kỳ lạ, một cảm giác… mới mẻ về người đàn ông trong anh. Anh khẽ đưa tay vuốt ve má vợ.
Linh mở mắt. Đôi mắt nàng lúc đầu còn mơ màng, sau đó trở nên trong veo, nhìn thẳng vào anh. Không có sự xấu hổ hay hối hận như anh tưởng. Thay vào đó, một nụ cười nhẹ nở trên môi cô – nụ cười bí ẩn, gợi cảm, như mang một bí mật chung. Cô vươn người, để lộ cặp vú tròn đầy với nhũ hoa hồng tươi vừa chớm cứng trong không khí sớm mai. “Anh ngủ có ngon không?” giọng cô khàn khàn, đầy chất giọng buổi sáng, nghe thật gợi tình.
“Em thì sao?” Việt hỏi, tay anh không kiềm chế được, trượt xuống nắn nhẹ bầu ngực cô.
Linh khẽ rên một tiếng, cong người áp vào anh. “Em mơ… toàn những chuyện dâm đãng,” cô thì thầm vào tai anh, hơi thở ấm nóng, “Toàn cảnh em bị… nhiều người đàn ông vây quanh.” Câu nói ấy như một que diêm quẹt vào đống củi khô. Việt cảm thấy cơ thể mình bừng cháy. Anh không nói gì, chỉ hành động. Họ lại lao vào nhau, lần này không còn vụng về, đau đớn mà là sự hòa hợp của hai cơ thể đã cùng trải qua một bí mật chung. Những cái hôn tham lam, những cái chạm đầy sở hữu. Linh chủ động hơn hẳn, cô biết cách dùng lưỡi, dùng tay để kích thích chồng. Cô nút lưỡi anh say đắm, rồi trườn người xuống dưới, dùng miệng ngậm lấy “cặc” đã cương cứng của anh, mút một cách điêu luyện, mắt không rời khuôn mặt đang nhăn lại vì khoái cảm của chồng. “Sáng nay… em muốn thế này,” cô thì thầm, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Họ làm tình trong ánh nắng ban mai, với một sự hưng phấn lạ thường, như thể đêm qua không phải là một vết nhơ mà là một chất xúc tác mạnh mẽ.
Sau đó, họ vệ sinh và cùng nhau ra ngoài, với một mục đích rõ ràng: tìm một điểm “làm việc” cho Linh. Cảm giác của họ lúc bước đi trên phố thật kỳ lạ. Việt cảm thấy mình như một ông chủ, một người quản lý đang dẫn tài sản quý giá của mình đi rao bán. Còn Linh, cô đi bên cạnh, dáng đi uyển chuyển, đĩnh đạc hơn trước. Cô mặc một chiếc váy ngắn màu đen ôm sát, khoe đôi chân dài thẳng và vòng ba căng tròn. Mỗi bước chân, váy lại khẽ bay, để lộ một phần đùi trắng nõn. Cô biết mình đang thu hút ánh nhìn của đàn ông trên phố, và điều đó không làm cô khó chịu, ngược lại, còn khiến cô hãnh diện, hưng phấn. Ánh mắt cô không còn e dè, mà đảo quanh, như đang đánh giá, thăm dò thị trường.
Họ tìm đến một con hẻm nhỏ, nơi có một quán cà phê vắng vẻ với biển hiệu mờ nhạt. Bên ngoài chỉ bày vài bộ bàn ghế nhựa cũ kỹ, tượng trưng. Bên trong cửa kính mờ, có thể thấy thấp thoáng bóng người. Việt nắm chặt tay Linh, hít một hơi thật sâu rồi bước vào.
Không khí bên trong ngột ngạt, ám mùi thuốc lá rẻ tiền, nước hoa nồng nặc và một thứ mùi khó tả – mùi của dục vọng và sự kín đáo giả tạo. Quán được ngăn làm hai khu: phía ngoài là một quầy nhỏ và vài ghế đơn, phía trong được che kín bởi một tấm rèm vải bạt dày, từ đó dẫn vào các lối đi nhỏ. Có tiếng cười nói khẽ, tiếng bước chân, và đâu đó, vọng ra những âm thanh rên rỉ, thở dốc rất nhỏ, nhưng đủ để những người trong nghề nhận ra.
Một người đàn ông trung niên, gầy gò, mắt ti hí nhưng tinh nhanh, từ phía sau quầy bước ra. Đó là chủ quán, người ta gọi là Tư “Mắt Ti Hí”. Ánh mắt ông ta lập tức dán vào người Linh, từ trên xuống dưới, không bỏ sót một chi tiết nào. Một nụ cười móm mém nở trên khuôn mặt ông ta.
“Hai vợ chồng trẻ có việc gì?” giọng Tư khàn khàn.
Việt cất tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Chúng tôi nghe nói chỗ này có thể… xin việc.”
Tư “Mắt Ti Hí” cười khẽ, không vòng vo: “Cô vợ muốn ‘làm’ hả? Cũng được. Tôi đang thiếu một em. Nhưng phải đẹp, phải biết chiều khách. Ở đây, khách vào chọn em, vô phòng trong. Tôi chia tỷ lệ 7/3. Các em được 7, tôi lấy 3 cho chỗ ngồi, không gian và… sự bảo kê. Quan trọng nhất,” ông ta nhấn mạnh, chỉ tay về phía tấm rèm, “phải chiều khách hết mình. Phải làm cho họ sướng, phải dâm, phải loạn. Có thế mới có khách quay lại, mới kiếm được nhiều.”
Linh đứng im, nghe từng lời. Mặt cô bình thản, nhưng sâu trong mắt là một sự quyết tâm lạ thường. Cô gật đầu: “Tôi hiểu. Tôi làm được.”
Tư “Mắt Ti Hí” nhìn cô chăm chú hơn: “Nói thì dễ. Tôi phải kiểm tra chất lượng trước. Coi có đúng ‘hàng ngon’ không, coi có biết… phục vụ không.” Ý của ông ta quá rõ ràng.
Việt siết chặt tay. Nhưng Linh đã đáp trả trước khi anh kịp phản ứng: “Được. Kiểm tra ở đâu?”
Tư “Mắt Ti Hí” tỏ vẻ hài lòng, gật đầu về phía một căn phòng nhỏ được ngăn riêng, có cửa vải dày hơn. “Vô đây. Còn anh chồng,” ông ta quay sang Việt, “ngồi ngoài này uống cà phê đợi đi. Chuyện nhanh thôi.”
Việt nhìn Linh. Cô quay lại, mỉm cười với anh, một nụ cười an ủi nhưng cũng đầy kích động. “Anh ngồi ngoài đi, em một lúc thôi.” Rồi cô theo Tư “Mắt Ti Hí” bước vào căn phòng kiểm tra, kéo tấm rèm che lại.
Việt ngồi xuống một chiếc ghế nhựa, tay run run cầm ly cà phê đắng ngắt mà một cô gái phục vụ ăn mặc hở hang mang ra. Anh cố không nhìn về phía tấm rèm, nhưng toàn bộ giác quan của anh dồn về đó. Quán vắng lặng, chỉ còn tiếng tivi mở nhỏ và tiếng thì thầm từ đâu đó. Rồi, từ phòng kiểm tra, âm thanh bắt đầu vọng ra.
Đầu tiên là tiếng nói trầm của Tư “Mắt Ti Hí”: “Cởi đồ ra, cho anh xem nào.”
Im lặng một chút. Có lẽ Linh đang cởi đồ. Rồi tiếng ông ta huýt sáo nhẹ: “Úi, body chuẩn đét. Vú đẹp, eo thon, mông cong. Lên giường nằm xuống.”
Tiếng xào xạc của ga giường. Rồi tiếng Tư “Mắt Ti Hí” thở dốc: “Cho anh sờ thử coi lồn có ướt không… ồ, còn đang khô kìa. Phải kích thích chút.”
Tiếng Linh khẽ kêu: “A…”
“Cứ từ từ, anh làm cho ướt. Lồn non màu hồng, lông tỉa gọn ghẽ, đẹp.” Tiếng sột soạt, có lẽ là tay ông ta đang mân mê, xoa nắn. Rồi im lặng một lúc, thay vào đó là tiếng thở gấp, tiếng liếm mút ướt át: “Chụt… chụt…”. Ông ta đang dùng miệng! Việt tưởng tượng ra cảnh ông ta đang cúi đầu giữa hai chân Linh, liếm láp “lồn” cô. Máu trong người anh sôi lên.
“Ư… ừm…” tiếng rên của Linh vang lên, nhỏ, nhưng rõ ràng. Nó không còn là tiếng rên đau đớn như đêm với ông chủ nhà. Nó đẫm chất khoái cảm. “A… chỗ đó… anh liếm mạnh vào…”
“Ướt rồi nè, nước lồn thơm quá,” giọng Tư “Mắt Ti Hí” đầy vẻ thỏa mãn. “Giờ tới lượt anh.”
Tiếng khóa quần, tiếng cởi đồ vội vã. Rồi tiếng Linh hỏi, giọng đã đầy mê hoặc: “Anh… muốn em làm gì?”
“Muốn em nút lưỡi anh, bú cặc anh cho cứng đã.”
“Vâng.”
Một khoảng im lặng, rồi tiếng mút, hút ướt át vang lên rõ mồn một. “ụt… ụt… chụp chụp…” Linh đang bú “cặc” ông ta một cách chuyên nghiệp, không chút ngập ngừng. Tiếng Tư “Mắt Ti Hí” rên lên: “Ôi, khéo quá… mút sâu vào… nuốt hết đi em.”
“Ưm… ừm…” tiếng Linh nghẹn ngào trong miệng đầy ắp. Rồi cô nhả ra, hỏi: “Anh muốn đút vào đâu? Lồn em hay… đít em?”
Việt ngoài kia choáng váng. Giọng điệu dâm đãng, thông thạo của vợ khiến anh vừa sốc vừa kích thích tột độ.
“Vô lồn trước. Anh thích lồn non.”
“Vâng.”
Tiếng giường cót két một nhịp mạnh. Tiếng Tư “Mắt Ti Hí” rên lên một tiếng sảng khoái: “Ôi… chặt quá… nóng quá…” Rồi nhịp đẩy bắt đầu. “Bạch… bạch… bạch…” đều đặn, nhanh, mạnh. Tiếng da thịt va vào nhau rõ ràng, trộn lẫn với tiếng thở hồng hộc và tiếng rên của cả hai.
“Anh đụ mạnh vào… lồn em sướng quá!” Linh gào lên, giọng the thé, đầy kịch tính, rõ ràng cô đang diễn cho thật dâm loạn. “Đụ thủng lồn em đi! A… a… chỗ đó nữa!”
“Con nhỏ này dâm thật… anh thích rồi!” Tư “Mắt Ti Hí” hòa theo, nhịp đẩy càng lúc càng điên cuồng. Tiếng giường kêu răng rắc như sắp gãy. “Anh sắp ra… đỡ lấy!”
“Ra đi… ra hết vào lồn em!” Linh hét lên.
Một tiếng rên dài, đứt quãng. Rồi im bặt. Chỉ còn tiếng thở như trâu cày.
Việt ngồi ngoài, mồ hôi vã ra đầm đìa. Ly cà phê trước mặt nguội lạnh. Lòng anh như lửa đốt, như băng giá. Nhưng “cặc” anh lại cứng ngắc trong quần, phản bội lại mọi cảm xúc đạo đức.
Một lúc sau, tấm rèm phòng kiểm tra được kéo ra. Tư “Mắt Ti Hí” bước ra trước, mặt vẫn đỏ bừng, tóc rối bù, nhưng nụ cười thì rất tươi. Linh theo sau, váy đã chỉnh tề lại, nhưng tóc tai còn bù xù, đôi môi đỏ hơn, mắt long lanh một cách khác thường. Cô đi thẳng đến bên Việt, ngồi xuống, khẽ áp sát vào người anh. Một mùi hôi của mồ hôi đàn ông lạ và mùi tình dục vương nhẹ trên người cô.
“Được rồi,” Tư “Mắt Ti Hí” vỗ vai Việt một cái, “Cô vợ của anh đạt chuẩn, rất dâm, rất biết chiều. Nhận vào làm ngay. Chiều nay có khách là có thể bắt đầu. Nhớ dặn cô ấy, ăn mặc gợi cảm tí, trang điểm lên. Khách thích thế.”
Việt gật đầu, không nói nên lời. Họ đứng dậy ra về. Bước ra khỏi con hẻm, ánh nắng chói chang khiến họ chợt choáng váng. Linh nắm chặt tay Việt, giọng run run nhưng đầy phấn khích: “Anh… em làm được. Và em thấy… rất kích thích.”
Về đến phòng trọ, họ như hai con thú được thả ra. Cánh cửa vừa đóng lại, Linh đã đẩy Việt vào tường, hôn anh một cách tham lam, điên cuồng. Cô tự cởi phăng chiếc váy, để lộ cơ thể trần trụi còn thơm mùi xà phòng của quán nhưng vẫn ám mùi đàn ông lạ. “Anh có nghe không? Anh có nghe em rên với hắn ta không?” cô thì thầm, tay mở khóa quần Việt.
“Có…” Việt khàn giọng.
“Em đã bú cặc hắn, cho hắn đụ lồn em. Và em đã rên thật to, thật dâm cho anh nghe,” Linh nói, trong khi đã quỳ xuống, ngậm “cặc” anh vào miệng. Cô mút một hồi, rồi ngước mắt nhìn anh, môi còn bóng nước: “Giờ… anh hãy đụ em. Đụ thật mạnh. Để xem ai làm em sướng hơn.”
Câu nói ấy như thêm dầu vào lửa. Việt kéo cô đứng dậy, xoay người cô lại, úp mặt cô vào tường. Anh dùng một tay giữ eo cô, tay kia đưa “cặc” cứng ngắc vào ngay “lỗ đít” còn chưa kịp thư giãn sau đêm qua. Linh kêu lên một tiếng, nhưng không phải vì đau, mà vì khoái cảm. “Vào đi! Đụ đít em! Cái đít vừa bị lão chủ quán sờ mó! Hãy làm sạch nó đi!”
Việt đẩy mạnh. Nhịp điệu dồn dập, bạo liệt. Anh vừa đụ vừa gầm lên: “Mày là đồ đĩ! Mày thích bị đụ lắm phải không?”
“Phải! Em là đĩ! Em thích bị chồng em đụ như thế này! Mạnh hơn nữa!” Linh gào đáp lại, tay cô bám vào tường, mông cong lên đón nhận từng cú đẩy sâu hoắm. Âm thanh “bạch bạch” vang lên liên hồi trong căn phòng nhỏ. Họ như hai kẻ mất trí, dùng dục vọng để khẳng định tình yêu, để trốn chạy thực tại, và để thỏa mãn những ham muốn thầm kín nhất đang trỗi dậy.
Sau cùng, khi đã kiệt sức, họ nằm vật ra sàn. Linh thở hổn hển, nói: “Anh… từ nay em đi làm thật nhé. Chúng ta sẽ có tiền. Và…” cô quay sang, mắt lấp lánh một ánh sáng nguy hiểm, “anh sẽ được nghe, được biết vợ anh đang làm gì, đang sướng như thế nào với bao nhiêu người đàn ông. Anh thích thế mà, phải không?”
Việt không trả lời. Anh chỉ ôm chặt lấy cô, hôn lên vai cô, nơi có một vết hickey mới tinh do Tư “Mắt Ti Hí” để lại. Trong lòng anh, một cuộc chiến giữa tình yêu, sự sở hữu, nỗi ghen tuông và một thứ dục vọng tăm tối, kỳ lạ vẫn đang tiếp diễn. Và anh biết, từ chiều nay, khi Linh chính thức bước vào phòng trong tấm rèm vải bạt ấy, cuộc chiến ấy sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội. Nhưng đồng thời, một sự hưng phấn, tò mò không thể chối từ cũng đang dâng lên trong huyết quản anh. Họ đã cùng nhau, thực sự bước vào thế giới ngầm đầy rẫy những âm thanh “bạch bạch” và tiếng rên rỉ ấy.
