Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 2: Giao Kèo Đầu Tiên
Sau đêm định mệnh ở nhà nghỉ tồi tàn, Việt và Linh miệt mài tìm kiếm một chỗ ở ổn định hơn. Căn phòng trọ tầng hai trong con hẻm yên tĩnh là một lựa chọn tạm chấp nhận được, nếu không nói đến cái giá cắt cổ: tiền cọc hai tháng cộng tiền thuê tháng đầu, một con số gần như nuốt chửng toàn bộ số tiền ít ỏi còn lại của họ sau vụ móc túi.
Ông chủ nhà, Sơn, là một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài chỉn chu nhưng đôi mắt thì lúc nào cũng đảo linh hoạt như hai viên bi ve, luôn dán chặt vào từng đường cong trên cơ thể Linh. Ánh nhìn ấy xuyên thấu lớp áo phao mỏng, như những ngón tay vô hình đang sờ soạng khiến Việt cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, nhưng anh phải nuốt giận. Sau khi nghe họ trình bày hoàn cảnh, ông Sơn chậm rãi vuốt ve chiếc cốc trà, không nói gì trong một khoảng im lặng đầy tính toán.
“Phòng tốt, giá đã là rẻ nhất khu này rồi,” giọng ông ta trầm xuống, thân mật một cách giả tạo, “Nhưng tôi thấy hai vợ chồng trẻ cũng khó khăn. Tôi có thể… linh động.” Ông dừng lại, ánh mắt hằn những vết chân chim khẽ nheo lại, tập trung hoàn toàn vào khuôn mặt tươi tắn và bờ môi căng mọng của Linh. “Nếu cô vợ… biết điều, ‘chăm sóc’ tôi cho thỏa mãn, thì tiền cọc coi như không có. Mỗi tháng, nếu tiếp tục ‘hợp tác’ đều đặn, tiền thuê nhà cũng chỉ tính tượng trưng thôi. Tất nhiên, chuyện riêng tư, kín đáo.”
Lời đề nghị lơ lửng trong không khí ngột ngạt. Việt thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, máu dồn ứ lên hai mang tai. Anh định gầm lên, nhưng một cái chạm nhẹ từ tay Linh vào mu bàn tay anh khiến anh chùng xuống. Anh nhìn vợ, thấy trong mắt nàng không hề có sự sợ hãi hay nhục nhã, mà là một sự tỉnh táo lạnh lùng, thậm chí có chút… tò mò thăm dò. Linh khẽ liếm môi, cái liếm môi chậm rãi khiến bờ môi cô thêm bóng ướt, và ông Sơn gần như không kìm được một tiếng thở dài khẽ.
“Ông nói ‘chăm sóc’, ‘hợp tác’… cụ thể là thế nào ạ?” Linh cất tiếng, giọng trong trẻo nhưng đầy thách thức, như đang mặc cả một món hàng chứ không phải thân xác mình.
Ông Sơn cười hềnh hệch, để lộ hàm răng hơi ố vàng: “Cô thông minh, đâu cần nói rõ. Tôi chỉ cần một chút hơi ấm, một chút… ân ái. Mỗi lần không lâu. Tôi đảm bảo nhẹ nhàng.”
Linh quay sang nhìn Việt. Trong ánh mắt ấy, Việt đọc được một thông điệp: Đây là cơ hội. Đây là điều chúng ta đã bàn. Anh cắn chặt hàm răng, gật đầu một cái thật nhẹ, cứng nhắc. Trái tim anh như bị ai bóp vụn.
“Được,” Linh phá vỡ sự im lặng, giọng bỗng trở nều cứng rắn, rõ ràng từng chữ, “Một lần hôm nay, ông xóa sổ tiền cọc. Mỗi tháng tôi ‘phục vụ’ ông hai lần, ông chỉ thu tiền điện nước, không thu tiền mặt bằng. Ông đồng ý, chúng tôi nhận phòng ngay.”
Sự mặc cả trắng trợn và bản lĩnh của cô gái trẻ khiến ông Sơn sửng sốt. Ông ta nhìn Việt, nhưng người đàn ông trẻ chỉ cúi gằm mặt xuống, bàn tay nắm chặt đến bạc cả màu. Cuối cùng, lòng tham và dục vọng chiến thắng. “Đồng ý. Cô… quả là đặc biệt.”
Họ ký hợp đồng trong một bầu không khí kỳ lạ. Căn phòng sau khi dọn dẹp, vẫn ám mùi bụi và nỗi niềm khó tả. Tối hôm đó, Linh tắm rất lâu. Tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm như giội thẳng vào tâm trí Việt. Khi cô bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm mỏng manh màu trắng, hơi nước bốc lên từ làn da hồng hào khiến cô như một bức tranh mờ ảo. Khăn tắm quấn ngang ngực, hở ra đôi chân dài thẳng tắp, làn da căng bóng từ đùi xuống bắp chân. Cô đi lại nhẹ nhàng, dáng đi uyển chuyển, hông khẽ đảo nhẹ theo từng bước chân – một sự uyển chuyển vốn có, giờ trong hoàn cảnh này lại mang vẻ cố tình gợi cảm.
“Anh…” Linh dừng lại trước mặt Việt đang ngồi bệt dưới sàn, giọng nhỏ nhưng rõ, “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Việt ngước lên nhìn vợ. Ánh mắt anh đau đớn, xót xa, nhưng sâu trong đó là một tia lửa lạ – một sự hưng phấn tội lỗi mà chính anh cũng kinh hãi. Anh không nói được gì.
Tiếng gõ cửa vang lên, chắc nịch, đầy uy quyền. Linh hít một hơi thật sâu. Thay vì mặc thêm quần áo, cô đi thẳng đến góc giường, nơi có một tấm màn mỏng màu be cũ kỹ được treo lên, có lẽ để ngăn đôi chút không gian. Cô kéo tấm màn ấy ra, nó rơi xuống, tạo thành một bức rèm mờ ảo, chia căn phòng nhỏ thành hai nửa: bên trong là chiếc giường, bên ngoài là khoảng trống nơi Việt đang ngồi. Qua lớp vải mỏng, chỉ có thể thấy những bóng hình mờ nhạt, như một vở kịch bóng đang chuẩn bị diễn.
Rồi Linh bước đến cửa. Cô tháo chiếc khăn tắm ra, để nó rơi xuống sàn nhà. Cơ thể trần truồng, tuyệt đẹp của cô hiện ra hoàn toàn trước khi cô mở cửa. Việt nín thở.
Ông Sơn bước vào. Ông ta đã thay bộ đồ ngủ lụa màu xám, nhưng vẻ háo hức làm ông ta trông có phần luống cuống. Ánh mắt ông ta sáng rực lên, đảo một vòng nhanh chóng từ trên xuống dưới cơ thể Linh: khuôn mặt thanh tú, cổ dài trắng ngần, bờ vai thon gọn xuôi xuống đôi tay dài. Nhưng điểm dừng lâu nhất là ở ngực – cặp vú của Linh không quá lớn nhưng tròn đầy, cân đối, nằm gọn trong lòng bàn tay, với hai nhũ hoa màu hồng phấn non tơ, đang chúm chím cứng lên vì không khí lạnh và sự căng thẳng. Ông ta nuốt nước bọt, ánh mắt trượt dọc theo eo thon nhỏ xíu, qua vùng bụng phẳng lì, xuống vùng tam giác nơi chùm lông mu đen nhánh, được tỉa gọn gàng thành một đường nhỏ xinh, dẫn xuống khe “lồn” đang khép hờ, ẩn hiện môi hồng.
“Vào… vào đi,” Linh lên tiếng, giọng hơi run, cô quay người, bước về phía bức màn, để lộ sau lưng là một bờ mông tròn trịa, căng đầy, nứt nẻ ở giữa là khe hở sẫm màu dẫn vào “lỗ đít” bí ẩn. Dáng đi của cô lúc này không còn uyển chuyển nữa mà có phần cứng nhắc, nhưng sự cứng nhắc ấy lại càng khiến những đường cong trở nên quyến rũ một cách vô thức.
Ông Sơn như bị thôi miên, đóng cửa lại và theo cô vào phía sau tấm màn. Bóng của họ in lên tấm vải: bóng người đàn ông cao lớn, hơi đậm, và bóng người phụ nữ thon thả, nhỏ nhắn.
Việt ngồi im như tượng bên ngoài, mắt đờ đẫn nhìn vào những cái bóng mờ. Anh nghe thấy tiếng thì thầm trầm trầm của ông Sơn, tiếng thở dồn dập. Rồi bóng người đàn ông chụm lại gần bóng người phụ nữ. Hai cái bóng hòa vào làm một.
Âm thanh bắt đầu vang lên, rõ ràng và đau đớn hơn qua lớp màn mỏng.
“Ông… ông nhẹ tay thôi,” giọng Linh vang lên, đầy vẻ e sợ thật sự.
“Cứ yên tâm, cô em ngon…” giọng ông Sơn khàn đặc, đầy tham lam.
Tiếng hôn “chụt chụt” ướt át vang lên, liên hồi. Tiếng rên khẽ của Linh, có vẻ như bị miệng ông ta bịt lại. Rồi tiếng ông Sơn thở hổn hển: “Nụ hoa này mới đẹp làm sao…” – có lẽ ông ta đang mút đầu vú cô. Một tiếng rên dài, nghẹn ngào từ Linh, vừa đau đớn vừa có gì đó khác.
Việt nhìn thấy bóng tay ông ta di chuyển trên bóng ngực Linh, vò nát, bóp mạnh. Anh tưởng tượng ra cảnh đó, và một cơn buồn nôn dâng lên. Nhưng đồng thời, anh cảm thấy máu dồn xuống hạ bộ. Anh ghét bản thân mình.
“Ướt rồi này, cô em nóng lòng lắm hả?” giọng ông Sơn đầy vẻ đắc ý. Tiếng sột soạt, có lẽ là tay ông ta đang sờ soạng xuống dưới. “Lồn non mơn mởn, lông tơ mướt quá…”
“A… đừng, đau…” Linh kêu lên.
“Tí nữa sẽ sướng thôi.” Tiếng lột đồ, tiếng khóa quần. Rồi một bóng dáng vật thể dài, cứng được giơ lên trong ánh đèn hắt bóng – “cặc” của ông ta. Qua bóng mờ, Việt thấy nó to, thô, và đang cương cứng đầy đe dọa.
“Nằm xuống đi, cô em.”
Bóng Linh từ từ nằm xuống giường. Bóng ông Sơn leo lên, đè lên trên. Hai cái bóng chồng lên nhau. Việt nghe thấy tiếng Linh kêu đau một tiếng chói tai, the thé: “Ướt… chưa đủ… đau quá…”
“Vào từ từ… rồi sẽ quen.” Giọng ông Sơn đứt quãng.
Rồi âm thanh kinh khủng nhất vang lên: tiếng “bì bõm”, “bạch bạch” đều đặn, chậm rãi lúc đầu, rồi nhanh dần thành một hồi trống dồn dập. Đó là âm thanh của da thịt va vào nhau, của “cặc” ông ta đang thô bạo đâm vào trong “lồn” chật hẹp của Linh, khuấy động chất dịch ướt át. Tiếng giường cũ kêu “cót két”, “cót két” theo từng nhịp đẩy, như một bản nhạc nền đau lòng. Tiếng thở hồng hộc, gấp gáp của ông chủ nhà, đôi khi lẫn tiếng rên gằn khẽ: “Chặt quá… nóng quá…”
Và tiếng của Linh. Ban đầu là những tiếng nức nở, nghẹn ngào, đầy nước mắt: “Chậm… chậm thôi…”. Nhưng dần dần, những tiếng rên ấy thay đổi. Chúng trở nên sâu hơn, dài hơn, có khi thảng thốt: “A… chỗ đó…”. Có lúc, là một tiếng rên rỉ nhỏ như mèo con: “Ư…”. Dường như cơ thể cô, dù muốn hay không, cũng bắt đầu phản ứng lại với những kích thích cơ học. Ông ta biết điểm nào khiến cô co giật, và cứ thế mà khai thác.
“Sướng không? Nói đi!” giọng ông Sơn hổn hển.
“Ư… ư…” Linh không trả lời rõ, nhưng tiếng rên đã nói lên tất cả.
Việt ngồi ngoài, đầu gục vào tường. Mỗi tiếng “bạch bạch” như một nhát dao cứa vào tim anh. Mỗi tiếng rên của vợ, dù là đau đớn hay dần thích ứng, đều khiến anh muốn phát điên. Anh nhắm nghiền mắt, nhưng hình ảnh qua bóng mờ và âm thanh sống động còn khủng khiếp hơn gấp bội. Anh tưởng tượng ra “cặc” to thô kệch, màu tím sậm của ông ta đang xâm nhập vào nơi thầm kín, ngọt ngào của vợ mình. Anh tưởng tượng “lồn” cô ướt nhẹp, môi hồng mở ra đón nhận vật thể lạ. Sự tưởng tượng ấy khiến anh vừa muốn nôn mửa, vừa khiến “cặc” của anh căng cứng đau đớn trong quần. Nước mắt anh trào ra, nhưng cơ thể anh lại phản bội lại trái tim.
Trên giường, nhịp điệu trở nên điên cuồng. Tiếng “bạch bạch” dồn dập, liên hồi, tiếng giường kêu rên rỉ như sắp gãy. Ông Sơn gầm lên những tiếng thô tục: “Lồn ngon… tao ra đây… đỡ lấy!”
Một tiếng rên dài, đứt quãng từ ông ta. Rồi im bặt. Chỉ còn tiếng thở như máy nén. Sau một hồi, bóng ông ta lồm cồm bò dậy, vội vã mặc đồ. Ông ta bước ra từ sau tấm màn, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, không nhìn Việt, lặng lẽ mở cửa và biến mất.
Bầu không khí trong phòng đặc quánh lại bởi mùi hôi của mồ hôi đàn ông già, mùi xà bông rẻ tiền, và một mùi tanh nồng đặc trưng của tinh dịch và “nước lồn” hòa quyện.
Tấm màn được kéo sang một bên. Linh đứng đó, hoàn toàn trần truồng. Cơ thể cô đầy những vết đỏ, vết bầm trên ngực, trên đùi. “Lồn” cô đỏ ửng, hơi sưng, và một dòng chất lỏng trắng đục, loãng đang chảy ra, lẫn với “nước lồn” trong suốt, nhễ nhại xuống đùi trong của cô. Mùi của người đàn ông lạ bám đầy trên da thịt cô. Dáng đứng của cô không vững, hai chân hơi run. Nhưng ánh mắt cô khi nhìn Việt lại không hề yếu đuối. Nó mệt mỏi, xấu hổ, nhưng ẩn sâu bên trong là một tia lửa kỳ quái – một sự thức tỉnh dục vọng sau cơn chấn động.
Cô đi về phía Việt, dáng đi khập khiễng, đau đớn. Mỗi bước chân, khe “lồn” ướt át lại khẽ cọ vào nhau, phát ra những âm thanh “xì xoẹt” nhỏ, tế nhị mà trong không gian tĩnh lặng này nghe thật rõ, thật dâm tục.
Cô quỳ xuống trước mặt Việt, không nói một lời. Đôi tay run run mở khóa quần anh. “Cặc” của Việt đã cương cứng đến mức đau đớn, ứa ra chút chất nhờn trong suốt ở đầu, sẵn sàng bung nở. Linh nhìn nó, rồi nhìn lên mặt chồng đầy nước mắt. Cô cúi xuống.
Đầu tiên, cô dùng mũi ngửi dọc thân cặc anh, hít một hơi thật sâu mùi đàn ôi quen thuộc, như để xua tan mùi lạ trên người. Rồi cô thè lưỡi, chiếc lưỡi hồng hào, nhỏ nhắn, liếm một đường dài từ gốc lên tận đỉnh, lượn quanh rãnh quy đầu.
“Cái lưỡi này,” cô thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt anh, “vừa phải liếm hết mồ hôi hôi hám, nước bọt dơ dáy của lão già đó. Nó vừa nút lưỡi ươn ướt với hắn.”
Cô ngậm toàn bộ quy đầu vào miệng, mút một cái đầy kỹ thuật, tạo ra tiếng “ụt” ướt át. Rồi cô nhả ra, tiếp tục nói, giọng khàn đặc vì xúc động và dục vọng: “Cái miệng này… vừa phải bú ‘cặc’ lạ, to, thô, hôi hám. Mút cho hắn sướng đến rên rỉ, đến phun ra toàn bộ tinh trùng dơ bẩn vào bụng em.”
Mỗi lời nói của cô như một nhát dao, nhưng cũng như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Việt rên lên, tay ôm lấy đầu vợ, ấn sâu hơn.
Linh tiếp tục bú, hút, liếm láp điêu luyện, say mê, như muốn dùng chính miệng mình để tẩy rửa, để khẳng định lại quyền sở hữu. Rồi cô dừng lại, đứng dậy, quay lưng lại, chổng mông lên cao trước mặt Việt.
Hai bàn tay cô với ra sau, dùng ngón tay vạch mạnh hai bên mông tròn, săn chắc ra. Cả khu vực bí mật nhất phơi bày hoàn toàn: phía dưới là “lồn” đã sưng đỏ, môi hồng hơi mở, còn rỉ ra chất dịch trắng loãng. Phía trên, cách một khe nhỏ, là “lỗ đít” – một cái lỗ nhỏ xíu, màu hồng nâu nhạt, xinh xắn như nụ hoa chưa nở, với những đường vân nhăn mịn tỏa ra xung quanh. Nó khép chặt, nhưng ẩm ướt vì mồ hôi và có lẽ cả sự kích thích gián tiếp từ trước.
“Anh,” giọng Linh run run nhưng đầy quyết tâm, “Hãy đút ‘cặc’ của anh vào đây. Đụ lỗ đít em đi. Cái lỗ đít còn nguyên vẹn này.”
Cô ngoái đầu lại nhìn anh, mắt long lanh, “Vì mai mốt… khi em đi ‘làm’, kiểu gì cũng có người đòi đi ‘cửa sau’. Đòi đụ cái lỗ đít nhỏ xíu, chưa từng bị khai phá này. Mà em… làm sao có thể từ chối được? Em sẽ phải cho họ đụ. Nên bây giờ, anh hãy là người đầu tiên. Hãy chiếm lấy nó trước. Đánh dấu nó là của anh.”
Lời nói vừa đau đớn, vừa dâm dục, vừa như một lời trăn trối khiến Việt choáng váng. Tất cả sự ghen tuông, xót xa, tức giận bị dồn nén bấy lâu bỗng hóa thành một thứ dục vọng đen tối, mãnh liệt. Anh đứng dậy, “cặc” cứng ngắc như thép, nhức nhối. Anh tiến đến, một tay nâng “cặc” lên, tay kia dùng ngón tay chà xát, bôi chính nước nhờn của mình lên “lỗ đít” nhỏ xíu đang khẽ co bóp của Linh.
“Em có chắc không?” giọng anh khàn đặc, đứt quãng.
“Vào đi, anh. Đụ vợ anh. Cho nó biết thế nào là đàn ông thật sự,” Linh gằn giọng, đẩy mông về phía sau.
Việt dùng đầu “cặc” ấn mạnh vào giữa. “Lỗ đít” kháng cự mãnh liệt, chật chội đến kinh người. Linh rên lên một tiếng đau đớn tột cùng, thân hình căng cứng. Nhưng cô vẫn gồng mình, thở đều: “Cứ… cứ vào… em chịu được.”
Việt xiết chặt răng, dùng lực từ từ đẩy vào. Cảm giác được bao bọc bởi một nơi cực kỳ chặt chẽ, nóng bỏng, khác biệt hoàn toàn so với “lồn”, khiến anh choáng váng. Anh đẩy sâu hơn, từng centimét một, cảm nhận rõ từng vòng cơ thắt co giật, siết chặt lấy “cặc” anh. Cuối cùng, toàn bộ chiều dài đã vào trong. Họ cả hai đều thở hổn hển.
Rồi Việt bắt đầu động tác. Nhịp đẩy chậm, sâu. Âm thanh lần này khác hẳn: không còn “bì bõm” ướt át mà là tiếng “rột rạt”, “sột soạt” đặc quánh hơn, của da thịt cọ xát trong một không gian chật hẹp, được bôi trơn ít ỏi. Tiếng rên của Linh ban đầu còn đầy đau đớn, nhưng dần dần, nó biến đổi. Trộn lẫn trong tiếng rên đau là những âm thanh thỏa mãn, mê loạn: “A… a… chỗ đó anh… sướng quá… đau… mà sướng…”
“Cái đít này… là của ai?” Việt gầm lên, nhịp đẩy tăng tốc, mạnh bạo hơn.
“Của anh… chỉ của anh thôi! Ôi… anh đụ mạnh vào… cho nó nhớ!” Linh gào lên, tay cô bám vào chân giường, thân hình cong lên đón nhận.
Họ lao vào một cuộc giao hợp điên cuồng, như muốn xé nát tất cả những uất ức, đau khổ, ghen tuông và cả sự hưng phấn tội lỗi thành từng mảnh. Tiếng “bạch bạch” nay đã rõ ràng hơn, cùng với tiếng rên rỉ, tiếng thở, tiếng những lời dâm tục thốt ra không kiểm soát. Họ cùng đạt đỉnh trong một cơn chấn động dữ dội, như hai kẻ lạc lối tìm thấy nhau trong cơn bão tố của chính mình.
Khi tất cả lắng xuống, họ nằm vật ra sàn, người đẫm mồ hôi, mùi tình dục nồng nặc. Linh ôm chầm lấy Việt, khóc nức nở, nhưng trong tiếng khóc ấy lại có cả tiếng cười nhỏ, điên loạn. “Anh ơi… thật khủng khiếp… nhưng em… em thấy mình sống thật…”
Việt ôm chặt vợ, biết rằng từ đây, không gì có thể như xưa. Giao kèo đầu tiên đã ký bằng máu, nước mắt và dục vọng. Và con đường phía trước, qua tấm màn mỏng manh ấy, giờ đã hoàn toàn mở ra, dẫn vào một thế giới mờ ảo, nguy hiểm, nhưng đầy ma lực khó cưỡng.
