Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 14 : Hòa Hợp Trong Tận Cùng
Chương 12: Hòa Hợp Trong Tận Cùng
Ánh sáng ban ngày xuyên qua khe cửa sổ nhỏ hẹp của căn phòng trọ, rọi lên những hạt bụi lơ lửng trong không khí ngột ngạt, nặng mùi mồ hôi và tinh trùng tanh nồng từ đêm qua. Căn phòng im lặng một cách khác thường, chỉ còn tiếng thở đều đều, nặng nề của Việt. Anh nằm ngửa trên chiếc giường đơn cũ kỹ, mắt mở to nhìn lên trần nhà ố vàng loang lổ, những vết nứt nẻ như mạng nhện lan rộng, giống hệt những vết rạn nứt đang âm thầm lan ra trong lòng anh. Trong đầu anh, hình ảnh đêm qua cứ quay cuồng như một thước phim kinh dị mà anh vừa là đạo diễn, vừa là khán giả bất lực: cảnh Linh bị hàng chục người đàn ông lạ vây quanh, những thân hình trần truồng nhốn nháo dưới ánh đèn mờ ảo, những bàn tay thô ráp sờ soạng khắp cơ thể trắng nõn của vợ anh, những con cặc đủ hình dáng – to bè gân guốc, dài ngoằng cong queo, ngắn mập đen sì – ra vào không ngừng nghỉ trong lỗ lồn hồng hào ướt át, trong lỗ đít nhỏ xinh chặt khít, và cả miệng cô đầy nước bọt lẫn nước nhờn tanh nồng. Tiếng rên rỉ dâm loạn “sướng lồn… đụ mạnh nữa các anh…”, tiếng thở dốc hổn hển, tiếng da thịt phậc phậc phụp phụp, tiếng những lời dâm tục văng vẳng bên tai như dao cắt.
Một cảm giác trống rỗng, rồi một nỗi buồn thăm thẳm, một sự xấu hổ tột cùng dâng lên trong lòng anh. Nước mắt, nóng hổi và chua xót, bắt đầu trào ra từ khóe mắt anh, lăn dài xuống thái dương, thấm vào gối đã ướt át từ nước lồn và tinh trùng đêm qua. Anh không khóc thành tiếng, chỉ im lặng, để dòng nước mắt tự do chảy, như muốn rửa trôi đi hình ảnh đáng sợ ấy, như muốn rửa trôi sự bất lực và tội lỗi của chính mình – tội lỗi của một thằng chồng vô dụng, đã đẩy vợ vào con đường dâm loạn này.
Linh tỉnh giấc bên cạnh. Cơ thể cô đau nhức như bị cả ngàn con ngựa dày xéo, mỗi động tác xoay người đều khiến cô rên khẽ vì lỗ lồn và lỗ đít vẫn sưng đỏ, co giãn dư âm từ những cú đâm cuồng bạo. Cô mở mắt, thấy Việt đang nằm im, nhưng những giọt nước mắt lấp lánh trên gò má anh khiến tim cô thắt lại, một nỗi đau khác hẳn với đau xác thịt. Cô chống tay ngồi dậy, dù đau đớn ở cặp vú bị siết núm đỏ ửng và mông bị vỗ đen đét, rồi khẽ đặt tay lên má anh, lau đi những giọt nước mắt nóng hổi.
“Anh… anh sao vậy?” giọng Linh khàn đặc vì đêm qua la hét rên rỉ quá nhiều, cổ họng còn đau rát từ những lần bú cặc sâu họng nuốt tanh nồng.
Việt quay mặt đi, không dám nhìn vợ, giọng nghẹn ứ: “Không… không có gì em ơi.”
“Anh đang khóc mà.” Linh kiên nhẫn, tay vẫn vuốt ve má anh dịu dàng, mắt cô long lanh lo lắng lẫn yêu thương. “Nói với em đi anh. Sau tất cả những gì đã xảy ra, chúng ta không còn gì phải giấu nhau nữa. Em là vợ anh, là đĩ của anh, em muốn biết anh nghĩ gì.”
Một khoảng im lặng dài, nặng nề như không khí phòng trọ. Rồi Việt, với giọng nói đầy đau đớn và tự trách, bật ra thành lời, những lời chất chứa từ lâu mà anh chưa bao giờ dám thừa nhận hoàn toàn, nước mắt lại trào ra nhiều hơn:
“Linh… anh buồn quá em ơi. Buồn lắm. Anh buồn vì anh bất tài, vô dụng vl. Anh là một thằng đàn ông vô tích sự, làm chồng mà không lo nổi cho vợ một cuộc sống bình thường, không xây dựng được một mái nhà tử tế, một gia đình êm ấm như bao người. Anh để em phải ra nông nỗi này, phải làm đĩ thật sự, phải dang rộng chân ra giữa chợ đời, phải bành cái lồn hồng hào ướt át của em cho bao nhiêu thằng đàn ông lạ mặt đụ phậc phậc nước lồn tanh phun tung, phải chu cái đít nhỏ xinh lông lưa thưa vểnh cao để cặc lạ đút phụp phụp đầy ruột tanh nồng… Anh buồn vì anh yếu kém, khủng hoảng kinh tế ập đến, nợ nần chồng chất, anh không gồng gánh nổi, để em phải hầu hạ bao nhiêu là con cặc – to bè gân guốc, dài ngoằng cong queo, ngắn mập đen sì, trắng trẻo sạch sẽ – chúng nó chui vào miệng em bú chụt chụt nuốt nước nhờn tanh nồng, vào lồn em siết chặt phậc phậc nước lồn bắn, vào đít em chặt khít phụp phụp tinh rỉ ra khía nhỏ… Em phải bán thân xác rẻ tiền, lồn em sưng đỏ bị cày xới đầy tinh, đít em khía nhỏ bị xé toạc đau khoái, vú em căng mọng núm hồng bị siết bóp đau rát, miệng em đầy tanh nồng… Và anh… anh chỉ biết nhìn, biết tổ chức party dâm loạn, biết quay video công khai, biết hưng phấn khi thấy em bị đụ như đĩ thật thụ. Anh là thằng chồng tồi tệ, bệnh hoạn, không bảo vệ được em, còn cổ vũ em dâm loạn với mọi người… Anh khóc vì anh tự trách mình, sao anh vô dụng thế này, để vợ anh phải là bồn chứa tinh di động cho thiên hạ, bị nhận ra từ video mà anh còn kích thích… Anh không xứng làm chồng em nữa Linh ơi.”
Những lời nói đầy phẫn uất và tự hủy hoại ấy của Việt như những nhát dao cứa vào tim Linh. Nhưng thay vì đau đớn hay giận dữ, trong lòng cô lại dâng lên một sự thương cảm mãnh liệt, một nỗi xót xa cho chồng, và một sự cần thiết phải giải tỏa, phải nói ra sự thật mà cô đã giấu kín, ngay cả với chính mình trong những khoảnh khắc yếu lòng.
Cô ôm chặt lấy Việt, kéo đầu anh vào lòng bất chấp những vết đau trên cặp vú sưng nhẹ, ép sát ngực anh để anh cảm nhận nhịp tim đập mạnh của cô, nước lồn từ lỗ lồn sưng đỏ rỉ ra thấm vào da chồng. “Anh đừng… đừng nói vậy nữa anh ơi. Đừng trách mình, đừng tự hủy hoại bản thân thế này.” Giọng cô dịu dàng nhưng kiên quyết, tay vuốt ve tóc anh, lau nước mắt. “Sự việc đến nước này, là do hoàn cảnh trước tiên anh ạ – khủng hoảng kinh tế, nợ nần cùng đường, chúng ta bị dồn vào chân tường. Nhưng anh ơi, em muốn nói với anh một điều mà em đã nhận ra từ lâu, nhưng chưa bao giờ dám nói thẳng vì sợ anh buồn: Em làm đĩ, không chỉ vì hoàn cảnh. Em làm đĩ… là vì em tự nguyện, em thích, em thèm khát từ bản tính dâm dục sâu thẳm bên trong.”
Việt ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu nhìn Linh ngỡ ngàng, nước mắt còn đọng.
Linh gật đầu, đôi mắt cô trong veo, thành thật, không chút do dự: “Đúng vậy anh. Em tự nguyện hoàn toàn. Từ cái đêm anh buột miệng nói ‘hay em đi làm đĩ’ trong lúc đụ em cuồng nhiệt, trong lòng em đã reo lên vì sung sướng vl, vì đó là điều em thèm muốn từ rất lâu rồi, chỉ chờ anh mở lời. Em muốn được thử nghiệm giới hạn, em muốn được hưởng thụ khoái lạc đa dạng. Em muốn cái lồn hồng hào ướt át này, cặp vú căng mọng núm hồng cứng ngắc này, cái đít nhỏ xinh khía nhỏ lông lưa thưa này, và cả cái miệng ướt át này nữa… được lấp đầy bởi những con cặc lạ – to bè gân guốc đút phậc phậc nước lồn tanh phun tung, dài ngoằng cong queo đút phụp phụp ruột đầy tinh rỉ ra tanh nồng, ngắn mập đen sì đút chụt chụt miệng em nuốt tanh… Em tò mò về cảm giác bị chiếm hữu bởi đàn ông lạ, em thèm khát sự đa dạng tanh nồng ấy, em đạt được khoái cảm tột độ, một thứ khoái cảm mà trước giờ chỉ có anh mang lại, nhưng giờ mở rộng với cặc lạ khiến em nghiện vl.”
Cô nói, giọng không còn run nữa, mà đầy vẻ tự hào lạ kỳ, tay vuốt ve cơ thể mình như khoe chiến tích: “Và em sung sướng thật sự anh ơi, sung sướng vl khi mình là một con đĩ rẻ tiền. Khi mình là một cái bồn chứa tinh di động, như anh nói, ai có tiền cũng đụ được em, xả tinh tanh nồng vào lồn đít miệng vú em… Em không thấy nhục nhã, em thấy mình có giá trị – giá trị bằng chính cơ thể dâm dục này, bằng những cơn khoái lạc em đạt được khi bị dùng như đĩ thật thụ.”
Cô nhìn sâu vào mắt Việt, tay cầm tay anh đặt lên trái tim mình: “Và anh, anh có biết điều gì khiến em yêu anh, và cảm thấy biết ơn anh nhất không? Không phải vì anh cho em đi làm đĩ. Mà vì anh đã chấp nhận được bản tính thật sự của em – bản tính dâm dục, háo sắc, thích bị chiếm đoạt bởi cặc lạ và cũng thích chiếm đoạt lại qua những cách kỳ quái tanh nồng. Anh không ghê tởm em, không xa lánh em dù em bị đụ đầy tinh tanh. Và anh… anh cũng hứng thú với điều đó, em biết mà. Em nhìn thấy ánh mắt anh long lanh kích thích mỗi khi em kể chuyện bị khách đụ lồn đít phậc phậc phụp phụp, em nghe hơi thở anh gấp gáp mỗi khi anh chứng kiến em dâm loạn với mọi người, quay video công khai hay party tại nhà… Anh cũng có dục vọng tương tự, hưng phấn khi nhìn người đàn bà của mình trở thành tài sản chung tanh nồng, rồi lại giành giật về đụ riêng. Chúng ta hợp nhau vl anh ơi, hợp nhau về suy nghĩ sâu sắc, và hợp nhau cả về cái tánh dâm dục tanh nồng này – anh kích thích khi em bị đụ lạ, em kích thích khi anh chứng kiến và tham gia.”
Linh nói dài, giọng thì thầm đầy yêu thương và dâm dục, tay luồn xuống vuốt cặc chồng cứng ngắc: “Xã hội có thể nói gì thì nói, nghĩ gì kệ mẹ chúng nó anh ơi. Họ có thể nghĩ em là con đĩ rẻ tiền lồn đít đầy tinh tanh, anh là thằng chồng vô liêm sỉ bệnh hoạn. Nhưng với em, chỉ cần chúng ta hiểu nhau, yêu thương nhau chân thành, chấp nhận con người thật dâm dục của nhau, và thỏa mãn dục vọng chung tanh nồng là đủ – là hạnh phúc thật sự rồi anh ạ.”
Rồi, như để minh chứng cho lời nói và dùng chính cơ thể an ủi chồng theo cách dâm dục của một con đĩ rẻ tiền tự hào, Linh từ từ kéo tấm chăn che người xuống, đứng dậy quay người khoe cho chồng xem dưới ánh sáng ban ngày rõ mồn một. Dáng di chuyển uyển chuyển dù đau nhức, cặp vú nảy nở theo từng bước, cô nâng bầu vú lên tự hào: “Anh xem này, cặp vú em căng mọng núm hồng hào cứng ngắc bị siết bóp đau rát đêm qua, đầy vết tay đỏ ửng và tinh tanh dính bết… Chúng đã bị bao nhiêu bàn tay thô ráp bóp siết, bao nhiêu miệng bú mút chụt chụt, bao nhiêu cặc chà xát đập vào tanh nồng… Chúng đau, nhưng chúng thỏa mãn vl, phục vụ như vú của con đĩ rẻ tiền.” Tay cô trượt xuống bụng, dạng chân rộng chậm rãi dù đau, lộ lỗ lồn sưng đỏ hẳn lên, hai môi mở rộng bất thường để lộ bên trong hồng thẫm ướt át rỉ dịch trắng đục tanh nồng lẫn nước lồn trong suốt: “Và đây… cái lồn em rậm lông đen nhánh đẹp vl, sưng đỏ bị cày xới hàng chục cặc lạ đêm qua, bị đút ba bốn cặc cùng lúc phậc phậc đầy ứ nước lồn tanh phun tung đẫm sàn… Nó tàn tạ nhưng gợi cảm vl anh ơi, vẫn co thắt nhớ cảm giác bị xâm chiếm tanh nồng, vẫn rỉ nước lồn vì dư âm sướng.” Cuối cùng, cô quay người nằm sấp, chổng mông nhẹ vểnh cao dù đau, vòng ba căng tròn đầy vết tay đỏ và cào xước: “Còn cái đít em nhỏ xinh khía nhỏ lông lưa thưa, giờ sưng vù đỏ thẫm hé mở không khép lại, bị xé toạc bởi những cặc to nhất phụp phụp khuấy ruột đầy tinh rỉ ra tanh nồng… Nó đau đến mức em tưởng chết, nhưng trong đau ấy em tìm thấy khoái cảm quy phục hoàn toàn vl anh ơi.”
Cô quay lại, mặt đối mặt với Việt, mắt long lanh tự hào dâm dục: “Anh thấy không? Đây là cơ thể của em – cơ thể của một con đĩ rẻ tiền bị dùng kiệt quệ, đầy dấu tích tanh nồng từ cặc lạ. Nhưng nó cũng là cơ thể của người vợ anh yêu. Và em dùng chính cơ thể dâm dục rẻ tiền này, với lồn sưng đỏ đầy tinh tanh, đít khía nhỏ rỉ tanh, vú núm cứng đau khoái, để an ủi anh, để nói rằng không có gì phải xấu hổ. Chúng ta đang sống thật với chính mình, hòa hợp trong tận cùng dục vọng tanh nồng này.”
Những lời nói và hành động của Linh như một cơn mưa rào tưới mát lên ngọn lửa tự ti dằn vặt thiêu đốt Việt. Anh nhìn cô, người phụ nữ với cơ thể đầy thương tích tanh nồng nhưng tâm hồn tỏa ra sức mạnh tự do kỳ lạ, tất cả dằn vặt tan biến, thay vào đó là chấp nhận sâu sắc, tình yêu hàn gắn bởi vết thương chung và dục vọng tanh nồng.
Việt không nói gì, chỉ hành động. Anh cúi xuống hôn lên vết bầm trên cặp vú Linh, nụ hôn nhẹ nhàng xót thương lẫn kích thích, rồi hôn xuống bụng, xuống giữa hai chân. Anh nằm giữa, nhìn thẳng lỗ lồn sưng đỏ tanh nồng của cô, dùng lưỡi liếm dịu dàng từ trên xuống dưới, chụt chụt nuốt nước lồn lẫn tinh tanh: “Em… lồn em sưng đẹp vl tanh nồng… anh liếm chữa lành cho em, nuốt tanh đây… Anh xin lỗi và cảm ơn em vì đã là chính em dâm dục.” Linh rên êm dịu ấm áp: “Ứ… sướng lồn dịu dàng anh ơi… liếm mạnh nữa, lồn em siết lưỡi anh tanh nồng dư âm… Em yêu anh.”
Họ làm tình sau đó, không cuồng nhiệt dâm loạn như mọi khi, mà dịu dàng chậm rãi đầy cảm xúc yêu thương hạnh phúc. Việt đặt Linh nằm nghiêng, ôm từ phía sau, từ từ đưa cặc vào lỗ lồn sưng đỏ đau rát của cô, đụ thật chậm nhẹ, mỗi nhịp phậc phậc nhẹ là lời thì thầm: “Anh yêu em… lồn em siết cặc anh ấm áp vl dù sưng tanh… Chúng ta hạnh phúc thật sự.” Linh khóc hạnh phúc, rên dịu: “Sướng lồn… đụ nhẹ nữa anh… em yêu anh, yêu dục vọng chung tanh nồng này… Chúng ta hòa hợp tận cùng.” Chuyển nhẹ sang lỗ đít, Việt đút chậm phụp phụp: “Đít em chặt khít đau khoái… anh đụ chữa lành tanh nồng.” Linh thì thầm: “Sướng đít ấm áp… tinh anh bắn đầy hòa tanh lạ đi… Chúng ta sẽ tiếp tục, nhưng có nhau thật sự.”
Họ đạt cực khoái sâu lắng ngấm vào tế bào, ôm nhau không rời, nằm im trong căn phòng trọ nghèo nàn nhưng chứa đầy tình yêu phức tạp kỳ dị chân thành nhất. Họ đã đi đến tận cùng hủy hoại dục vọng tanh nồng, và ở đó tìm thấy nhau lần nữa – hòa hợp trong tận cùng, hạnh phúc đúc kết từ suy đồi và dũng cảm đối mặt bản chất thật. Con đường phía trước vẫn dài tối, nhưng họ không cô đơn nữa.
(Còn tiếp)
