Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 13 : Dục Vọng Vô Tận – Tiệc Thánh Dưới Đáy Vực
CHƯƠNG 11: DỤC VỌNG VÔ TẬN – TIỆC THÁNH DƯỚI ĐÁY VỰC
Tin nhắn mời về biệt thự mở ra một cánh cửa mới, nhưng Linh và Việt không chọn đi theo lối đó ngay. Thay vào đó, sự thành công vang dội của video công viên (được chỉnh sửa kỹ và bán với giá “hời” trên các diễn đàn đen) đã khơi dậy trong họ một ý tưởng còn táo bạo, điên rồ và tham lam hơn gấp bội. Tại sao chỉ phục vụ một vài người? Tại sao không tổ chức một bữa tiệc, nơi những “fan hâm mộ” của “Hoa Đỏ” có thể trả tiền để được tham gia trực tiếp, được chạm vào cơ thể cô, được sử dụng cô như một món đồ chơi tập thể? Và tại sao không… live stream toàn bộ sự kiện đó, với một mức phí truy cập cao ngất, để những kẻ không dám hoặc không đủ tiền tham gia trực tiếp vẫn có thể thỏa mãn dục vọng từ xa?
Ý tưởng này không chỉ là để kiếm tiền. Nó là đỉnh cao của sự phô trương dục vọng, của việc biến cơ thể Linh thành một đền thờ công cộng cho những ham muốn thầm kín nhất. Và Việt, thay vì ghen tuông hay ngăn cản, lại trở thành người tổ chức nhiệt tình nhất, người đạo diễn cuồng nhiệt cho vở kịch dâm loạn này. Anh cảm thấy một quyền lực kỳ lạ, một sự sở hữu tối thượng khi chính tay mình sắp đặt để vợ mình trở thành mục tiêu của hàng chục, thậm chí hàng trăm người đàn ôn
g khác.
Họ dùng toàn bộ số tiền tích lũy được, cộng với một khoản vay nặng lãi từ một tay cho vay ngầm, để thuê một căn nhà kho cũ ở ngoại ô thành phố. Nơi đó rộng rãi, cách xa khu dân cư, và quan trọng nhất – âm thanh không dễ lọt ra ngoài. Họ trang trí nó một cách ghê rợn: những tấm vải đỏ treo khắp nơi, những chiếc đèn neon nhấp nháy màu tím và đỏ, những tấm nệm lớn trải dài trên sàn, và một “sân khấu” trung tâm được dựng lên với một chiếc bàn lớn, một vài thanh ngang, và quan trọng nhất là một hệ thống camera góc rộng, camera cầm tay và camera flycam nhỏ được kết nối trực tiếp với một server phát sóng ngầm.
Lời mời được gửi đi qua các kênh ngầm: một buổi “Đêm Hoa Đỏ – Trải Nghiệm Tận Cùng”. Giá vé tham dự trực tiếp là một con số khiến người thường choáng váng. Giá vé xem live stream cũng không hề rẻ. Họ chỉ nhận 30 khách trực tiếp, và đã có hơn 50 người đăng ký chỉ trong vòng một ngày. Sức hút của “Hoa Đỏ” và những video cực đoan của cô đã vượt quá tưởng tượng.
Đêm diễn ra. Căn nhà kho ảm đạm bên ngoài, nhưng bên trong là một hỗn hợp của ánh sáng nhân tạo, mùi nước hoa nồng nặc, mùi thuốc lá, và một không khí căng thẳng, đầy dục vọng chờ đợi được giải phóng. Ba mươi người đàn ôn
g, từ trẻ đến già, từ bình thường đến có vẻ “sành sỏi”, đứng hoặc ngồi khắp nơi, mắt dán vào sân khấu trung tâm, nơi Linh sẽ xuất hiện. Việt, mặc một bộ đồ đen như quản gia, đeo tai nghe và cầm một chiếc máy tính bảng điều khiển, đứng ở một góc cao, nơi có thể quan sát toàn cảnh. Trái tim anh đập thình thịch, nhưng là vì phấn khích, không phải lo lắng.
Đúng 9 giờ tối, nhạc nền với tiếng trống điện tử dồn dập, gợi cảm vang lên. Một tia laser chiếu vào trung tâm sân khấu. Linh xuất hiện.
Cô không mặc gì, ngoại trừ một chiếc mặt nạ phủ sequin đỏ che nửa trên khuôn mặt, và một đôi giày cao gót đính đá lấp lánh. Cơ thể cô được bôi một lớp dầu bóng, khiến làn da trắng nõn trở nên lấp lánh dưới ánh đèn, như một pho tượng sống động. Mọi đường cong được tôn lên một cách hoàn hảo: bầu ngực đầy đặn với hai đầu vú hồng chúm chím đã cứng căng, eo thon nhỏ, vòng ba căng tròn, nứt nẻ, và vùng kín được tỉa lông thành hình ngọn lửa, để lộ rõ “lồn” hồng hào đang khép hờ. Cô đứng đó, hai tay chống hông, dáng điệu đầy khiêu khích và thách thức, như một nữ hoàng sắp ban phát ân huệ cho các thần dân của mình.
Một tràng vỗ tay, huýt sáo, và những tiếng hò reo dâm dục vang lên. Các camera bắt đầu hoạt động, truyền trực tiếp hình ảnh này đến hàng trăm tài khoản đang chờ đợi trên mạng.
Việt, qua micro, cất giọng, giọng trầm, lạnh lùng như một người dẫn chương trình: “Chào mừng các bạn đến với Đêm Hoa Đỏ. Hoa Đỏ của chúng ta đã sẵn sàng. Luật chơi rất đơn giản: các bạn có thể lên, theo thứ tự, và sử dụng cô ấy theo cách mình muốn. Miễn là không gây thương tích vĩnh viễn. Và hãy nhớ, tất cả chúng ta đang được xem trực tiếp.”
Lời nói vừa dứt, một người đàn ôn
g trẻ đã lao lên. Anh ta say xỉn, mắt đỏ ngầu. Không một lời, hắn ôm chầm lấy Linh, hôn dữ dội lên cổ, lên ngực cô, tay thì sờ soạng xuống dưới. Linh không kháng cự. Cô để anh ta làm, thậm chí còn khẽ cong người, đưa ngực vào miệng anh ta. Camera lia cận cảnh vào khuôn mặt say mê của gã thanh niên và khuôn mặt thản nhiên, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào ống kính của Linh. Rồi gã ta kéo Linh đến bàn, đặt cô nằm xuống, xé hai chân cô ra, và đút thẳng “cặc” vào “lồn” cô. Một tiếng rên dài từ Linh, nhưng không phải vì đau, mà như một tín hiệu bắt đầu.
Chùt. Bạch. Bạch.
Âm thanh quen thuộc lại vang lên, được khuếch đại bởi hệ thống âm thanh trong nhà kho, và truyền trực tiếp đến người xem. Các camera từ nhiều góc độ ghi lại: cảnh “cặc” gã thanh niên ra vào trong “lồn” Linh, nước nhờn bắn tung tóe; cảnh bàn tay hắn bóp mạnh vào ngực cô, méo mó cả bầu vú; cảnh khuôn mặt Linh đang nhắm nghiền, miệng mở hé thở gấp.
Gã thanh niên chỉ kéo dài được vài phút trước khi rên lên và đổ ập xuống người Linh. Hắn lảo đảo bước xuống, để lại Linh trên bàn, “lồn” hé mở, rỉ ra một dòng chất lỏng trắng đục.
Ngay lập tức, một người khác bước lên. Lần này là một người đàn ôn
g trung niên, có vẻ tỉnh táo hơn. Ông ta không vội. Ông ta yêu cầu Linh quay người lại, chổng mông lên. Rồi ông ta dùng tay vạch hai bên mông trắng bóng nhẫy dầu của cô ra, để lộ hoàn toàn “lỗ đít” nhỏ xíu, hồng nâu. Camera flycam bay sát lại, quay cận cảnh. Ông ta dùng một chai gel bôi trơn, bơm một lượng lớn vào “lỗ đít”, rồi dùng hai ngón tay xoáy, mở rộng nó ra. Linh rên lên, thân hình căng cứng. Rồi ông ta mới đút “cặc” của mình – một “cặc” to, màu tím sậm – vào. Rụp. Rột rạt. Âm thanh đặc quánh của việc xâm nhập vào “lỗ đít” được bôi trơn kỹ vang lên. Ông ta đẩy từ từ, sâu, và giữ nguyên tư thế đó, như muốn khoe khoang với mọi người và với camera hình ảnh “cặc” mình đang nằm gọn trong “đít” Hoa Đỏ.
Cứ thế, người này tiếp nối người kia. Linh trở thành một món đồ chơi vô tri, bị đặt vào đủ mọi tư thế, bị sử dụng qua mọi ngõ ngách trên cơ thể. Có người chỉ muốn cô bú “cặc”, và cô quỳ gối, há miệng đón nhận từng “cặc” lạ, mút một cách chuyên nghiệp, đôi mắt không rời camera. Có người thích đụ từ phía sau, nắm tóc cô kéo ngược lại, đập mông cô “bốp bốp” đến đỏ ửng. Có hai người còn phối hợp, một đút vào “lồn”, một đút vào miệng cùng lúc. Rồi có một nhóm ba người cùng lên, sắp xếp để Linh nằm ngửa, một người đút vào “lồn”, một người đút vào “đít”, và người thứ ba đút vào miệng. Cảnh tượng dâm loạn, hỗn độn đó được truyền trực tiếp không che giấu.
Suốt quá trình, Linh gần như không nói gì. Cô chỉ rên, hoặc thỉnh thoảng thốt ra vài câu ngắn theo yêu cầu: “Đụ mạnh vào!”, “Sướng quá!”, “Cho em thêm!”. Nhưng đôi mắt cô, qua lớp mặt nạ, lúc nào cũng mở to, nhìn vào các ống kính, như thể cô đang giao tiếp với hàng ngàn người đang xem, thách thức họ, mời gọi họ.
Việt, từ trên cao, theo dõi tất cả. Ban đầu, anh còn điều khiển các góc quay, ra lệnh cho cameraman (là hai tay thuê của Tư “Mắt Ti Hí”). Nhưng dần dần, anh chỉ đứng đó, mắt đờ đẫn nhìn xuống. Anh thấy vợ mình bị luân phiên sử dụng bởi những người đàn ôn
g xa lạ, cơ thể cô trắng nõn giờ đầy những vết hickey, vết bầm, vết cào xước. “Lồn” cô đã sưng đỏ, mở rộng một cách bất thường, liên tục rỉ ra nước nhờn lẫn tinh dịch của nhiều người. “Lỗ đít” cô cũng sưng vù, đỏ thẫm, và không còn khép lại được nữa. Hai bầu ngực đầy vết cắn, vết bầm tím. Nhưng khuôn mặt cô… vẫn tỏa ra một vẻ đẹp ma mị, một sự thỏa mãn tột cùng, như thể cô đang đạt đến sự giác ngộ nào đó qua sự hủy hoại này.
Một cảm giác trống rỗng, rồi một cơn sóng dục vọng cuồng nộ trào dâng trong lòng Việt. Anh không còn thấy ghen. Anh thấy mình như một vị thần nhỏ, đang chứng kiến và điều khiển một nghi lễ hiến tế, mà vật hiến tế chính là người vợ mà anh yêu say đắm. Và anh muốn tham gia. Không phải với tư cách một khách mời, mà với tư cách người chồng, người chủ nhân cuối cùng.
Khi lượt khách thứ hai mươi kết thúc, để lại Linh nằm bất động trên bàn, người đầy tinh dịch và mồ hôi, thở yếu ớt, Việt bước xuống từ trên cao. Anh đi xuyên qua đám đông đang hò reo, những kẻ vẫn còn đợi đến lượt hoặc đã thỏa mãn nhưng vẫn muốn xem tiếp. Anh bước lên sân khấu.
Mọi ánh mắt và ống kính đổ dồn về anh. Việt cởi bỏ chiếc áo khoác đen, để lộ cơ thể săn chắc phía dưới. Anh không nói gì với đám đông. Anh chỉ nhìn Linh. Cô mở mắt, nhìn anh, một tia lửa yếu ớt nhưng sắc bén lóe lên trong đáy mắt.
Việt cúi xuống, không quan tâm đến lớp tinh dịch dính đầy trên người cô, hôn lên đôi môi đã sưng đỏ của Linh. Một nụ hôn dài, sâu, đầy sở hữu. Rồi anh thì thầm vào tai cô, nhưng micro gần đó vẫn bắt được: “Em là của anh. Dù có cả thế giới này đụ em, cuối cùng em vẫn là của anh.”
Linh khẽ gật đầu, nước mắt lăn dài trên má, hòa vào lớp son đã nhòe nát.
Việt đứng thẳng, quay ra đám đông, giọng vang lên, đầy uy quyền: “Bây giờ, đến lượt tôi. Và tôi muốn tất cả các anh xem. Xem tôi đụ vợ tôi như thế nào, sau khi cô ấy đã phục vụ tất cả các anh.”
Anh không đụ “lồn” hay “đít” đã quá tải của cô. Anh bế Linh dậy, đặt cô ngồi lên mép bàn, quay mặt ra đám đông. Rồi anh đứng trước mặt cô, đút “cặc” cứng ngắc của mình vào miệng cô. “Nút đi, con đĩ của anh. Nút cho tất cả mọi người thấy, miệng em thuộc về ai.”
Linh há miệng, ngậm lấy, và bắt đầu mút. Nhưng lần này, cô mút không phải với kỹ thuật điêu luyện của gái điếm, mà với tất cả tình yêu, sự phục tùng và cả nỗi đau đớn của một người vợ. Nước mắt cô chảy không ngừng.
Việt vừa đẩy vào sâu trong cổ họng cô, vừa nói, giọng vừa đau đớn vừa thách thức: “Các anh thấy không? Cái miệng vừa bú hàng chục cặc lạ, giờ đang bú cặc chồng nó. Cái lồn vừa bị hàng chục cặc đụ, cái đít vừa bị xé toạc, chúng vẫn là của tôi! Và tôi, tôi thích chia sẻ nó với các anh! Tôi thích xem các anh thèm khát nó, sử dụng nó, và cuối cùng, nó vẫn quay về với tôi!”
Đám đông im lặng lắng nghe, rồi bùng lên những tiếng hoan hô, những lời tán thưởng điên cuồng. Họ thấy đây là đỉnh cao của buổi tiệc. Việt, dưới ánh mắt của hàng chục người và hàng trăm người xem trực tiếp, đã đạt cực khoái, phóng thẳng vào sâu trong cổ họng Linh. Cô nuốt, không một chút do dự.
Buổi tiệc kết thúc trong sự hỗn loạn và thỏa mãn tột độ. Khách khứa dần giải tán, để lại một căn nhà kho ngập rác, mùi tình dục nồng nặc, và Linh – đã ngất đi trên bàn. Việt, mệt nhoài nhưng tỉnh táo lạ thường, thu dọn số tiền mặt khổng lồ, tắt hệ thống live stream, rồi mới bế Linh lên, quấn vào một tấm chăn, đưa cô ra xe.
Về đến phòng trọ, anh tắm rửa cho cô một cách cẩn thận, nhẹ nhàng, như chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh. Linh tỉnh dậy trong bồn tắm, nhìn anh, khẽ nói: “Anh… em tưởng em chết rồi.”
“Không,” Việt nói, giọng dịu dàng, “Em chỉ đi đến tận cùng thôi. Và anh đã ở đó, đón em về.”
Họ ngủ một giấc dài. Khi tỉnh dậy, Linh cảm thấy cơ thể đau nhức khắp nơi, nhưng tâm trí lại thanh thản lạ thường. Cô lật người, ôm lấy Việt. “Anh ơi, chúng ta… có thể dừng lại được không? Em nghĩ chúng ta đã đủ tiền để trả nợ và bắt đầu lại.”
Việt im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Ừ. Có lẽ đã đủ rồi.”
Nhưng cả hai đều biết, câu hỏi thực sự là: liệu họ có thực sự muốn dừng lại? Liệu thứ dục vọng đã được đánh thức, thứ tình yêu đã được định hình trong sự chia sẻ cùng cực ấy, có cho phép họ trở về với một cuộc sống bình thường? Khoảnh khắc họ nhìn vào điện thoại, thấy số dư tài khoản tăng lên chóng mặt và những lời đề nghị mới vẫn liên tục gửi đến, họ biết rằng cánh cửa địa ngục một khi đã mở, thì rất khó để đóng lại. Và có lẽ, họ cũng không còn muốn đóng nữa. Họ đã trở thành những con nghiện của chính dục vọng mà họ tạo ra, và điểm cuối cùng của cuộc hành trình, có lẽ không phải là sự cứu rỗi, mà là sự hủy diệt hoàn toàn – hoặc một sự chấp nhận vĩnh viễn vào bóng tối.
