Vợ tôi : Hả, anh cho em làm đĩ thiệt hả?
Chương 10 : Giới Hạn Mới – Màn Hình Và Hiện Thực
CHƯƠNG 9: GIỚI HẠN MỚI – MÀN HÌNH VÀ HIỆN THỰC
Sau đêm cuồng loạn tập thể, số tiền Linh kiếm được từ việc “đi bộ” và cả từ quán đèn mờ đã tăng lên một mức đáng kể. Nhưng lòng tham và khát vọng thử nghiệm cái mới trong hai vợ chồng không ngừng lại ở đó. Một buổi chiều, khi đang lướt điện thoại, Việt vô tình thấy những trang web đen, nơi các video dâm dục nghiệp dư được rao bán với giá khá cao. Một ý tưởng lóe lên trong đầu anh, táo bạo và đầy rủi ro, nhưng cũng hứa hẹn một nguồn thu nhập thụ động khổng lồ.
“Em,” Việt gọi Linh, giọng đầy phấn khích, “anh có một ý tưởng. Nếu chúng ta quay lại những lúc em… làm việc. Rồi đăng lên mấy trang đó. Tiền sẽ nhiều hơn gấp bội, và không cần phải ra đường mỗi đêm nữa.”
Linh đang ngồi bó gối trên giường, thoa kem lên những vết bầm tím trên đùi. Cô ngước lên, đôi mắt không tỏ vẻ ngạc nhiên, mà đầy tò mò. “Quay ở đâu? Ở đây sao?”
“Ở quán. Ở đây. Ở bất cứ đâu em tiếp khách. Anh sẽ là người cầm máy. Chúng ta sẽ che mặt đi, hoặc chỉ quay phần thân dưới. Nhưng phải thật dâm, thật loạn, thật… chân thật.” Việt nói, ánh mắt sáng rực. “Khách sẽ thích cảm giác như đang xem trực tiếp một con đĩ thực thụ đang làm việc.”
Linh suy nghĩ một lúc. Rồi một nụ cười chậm rãi nở trên môi cô, một nụ cười đầy mê hoặc và nguy hiểm. “Được. Nhưng anh phải hứa, anh là đạo diễn. Và trong những video đó, dù em có bị đụ thế nào, đối tác vẫn là anh. Hoặc… ít nhất, anh phải có mặt.”
“Đương nhiên,” Việt gật đầu. Ý nghĩ được chỉ đạo vợ mình diễn những cảnh dâm dục cho người khác xem khiến máu trong người anh sôi lên. Đó là một sự sở hữu ở một cấp độ mới, phức tạp hơn.
Kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ. Họ đầu tư một chiếc điện thoại có camera siêu nét, một chiếc gimbal cầm tay nhỏ để giữ hình ổn định, và một vài đèn LED nhỏ có thể gắn tạm để cải thiện ánh sáng trong những không gian tối. Tư “Mắt Ti Hí”, sau khi nghe đề nghị và được hứa hẹn chia phần doanh thu từ video, đã đồng ý ngay, miễn là không lộ mặt quán và anh ta.
Buổi quay phim đầu tiên diễn ra ngay tại phòng trọ của họ. Linh mặc một bộ đồ lót ren đỏ rực, đeo mặt nạ màu đen che nửa trên khuôn mặt, trông vừa bí ẩn vừa gợi cảm. Việt dựng máy trên chân máy nhỏ, chỉnh góc quay tập trung vào giường. Anh sẽ là “diễn viên nam” duy nhất trong video đầu tiên này.
“Em nhớ, đừng nhìn thẳng vào camera nhiều quá. Hãy hành động thật tự nhiên, như đang bị anh đụ một cách say đắm. Và… hãy nói. Nói những lời dâm nhất em có thể nghĩ ra.” Việt hướng dẫn, giọng run run vì phấn khích.
Linh gật đầu, nằm xuống giường, hai chân mở rộng. Khi Việt bắt đầu cởi đồ, camera đã bật. Anh tiến đến, không cần màn dạo đầu dài. Anh xé toạc lớp ren trên người Linh, để lộ bầu ngực trắng nõn với đầu vú đã cứng căng. Camera lia cận cảnh vào đó, rồi di chuyển xuống dưới, nơi Linh tự tay kéo chiếc quần lót sang một bên, để lộ “lồn” đang ẩm ướt.
“Đụ em đi, anh yêu,” Linh thì thầm, giọng khàn đặc, gợi cảm, “Đụ cái lồn đang thèm khát cặc anh.”
Việt đút thẳng vào. Một tiếng rên dài, thật sự, từ cả hai. Camera ghi lại từng chi tiết: cảnh “cặc” anh biến mất trong “lồn” cô, cảnh nước nhờn ướt át chảy ra, cảnh bắp đùi cô run rẩy. Việt vừa đụ vừa ra lệnh: “Kể đi! Kể cho mọi người xem cảm giác bị anh đụ thế nào!”
“Ôi… cặc anh to quá… nó đang xé toạc lồn em ra… em sướng quá… em là con đĩ, em thích bị đụ như thế này!” Linh gào lên, tay bám vào lưng Việt, móng tay cào những vệt đỏ. Cô diễn xuất thật hoàn hảo, nhưng có lẽ một nửa là thật. Cô biết camera đang quay, biết sau này sẽ có hàng ngàn, hàng vạn người đàn ông nhìn thấy cơ thể cô, thấy cô bị đụ, và điều đó khiến cô càng thêm hưng phấn.
Việt đổi góc quay, để camera nhìn từ phía sau, ghi lại cảnh anh đang đụ doggy, với những cú đập mạnh vào mông Linh tạo thành âm thanh “bốp bốp” rõ ràng. Rồi anh rút “cặc” ra, đút vào miệng cô. Camera lia cận cảnh vào khuôn mặt Linh đang ngậm sâu “cặc” chồng, đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy dài trên má vì khoái cảm và sự thổ lộ. Cô mút một cách điêu luyện, tạo ra những tiếng “ụt ụt” ướt át.
Video đầu tiên kết thúc với cảnh Việt phóng tinh lên mặt Linh, và cô thè lưỡi liếm quanh miệng, mỉm cười đầy thách thức vào camera. Khi tắt máy, cả hai đều thở hổn hển, nhưng không phải vì mệt, mà vì phấn khích. Họ vừa tạo ra một thứ gì đó vĩnh viễn, một bằng chứng sống động cho sự dâm đãng của họ, và sắp được bán cho thế giới.
Video được chỉnh sửa qua loa, che đi những đoạn có thể lộ danh tính, rồi được đăng lên một trang web đen dưới cái tên “Rồng Đen & Hoa Đỏ”. Chưa đầy một ngày, số lượt xem và tải về đã tăng vọt. Lời bình luận đầy những lời khen ngợi về sự “chân thật”, “dâm loạn” và “nét đẹp gợi cảm” của “Hoa Đỏ”. Tiền bắt đầu chảy về tài khoản ẩn danh của họ.
Thành công ngoài mong đợi khiến họ liều lĩnh hơn. Video thứ hai được quay ngay tại quán của Tư “Mắt Ti Hí”, trong một phòng kín, với sự tham gia của một khách hàng may mắn (được trả thêm tiền và đồng ý che mặt). Linh, vẫn với chiếc mặt nạ, tiếp khách. Việt, mặc đồ đen, đeo khẩu trang, đứng một góc cầm máy quay. Lần này, cảnh quay còn dâm đãng hơn, với những góc máy cận cảnh vào “lồn” Linh đang bị “cặc” lạ xâm nhập, vào miệng cô đang mút, vào “lỗ đít” cô bị khách hàng dùng ngón tay thăm dò. Tiếng rên của Linh, những lời nói dâm tục trao đổi giữa cô và khách, tất cả đều được ghi lại sống động.
Video này còn thành công hơn nữa. Nhưng cũng chính nó mang lại rắc rối.
Một buổi tối, khi Linh đang ngồi trong quán chờ khách, một người đàn ôn
g trung niên bước vào. Ông ta không giống khách làng chơi thông thường, ăn mặc chỉn chu, ánh mắt sắc sảo. Ông ta không nhìn Mai hay Hoa, mà đi thẳng đến chỗ Linh. Ông ta ngồi xuống, không nói gì, mở điện thoại, và bật một đoạn video ngắn – chính là cảnh Linh đang mút “cặc” của Việt trong video đầu tiên, khuôn mặt bị che nhưng một bên vai và một vết bớt nhỏ hình trái tim trên cổ thì rõ mồn một. Chính vết bớt ấy.
“Linh, phải không?” người đàn ôn
g nói, giọng trầm, đầy uy quyền. “Tôi là chú Hải, bạn của bố em. Tình cờ xem được cái này trên mạng.”
Linh tái mặt, toàn thân lạnh toát. Việt, đang ngồi xa xa, cũng nhận ra có chuyện không ổn, đứng dậy tiến lại gần.
Chú Hải nhìn Việt, rồi lại nhìn Linh. “Hai vợ chồng trẻ làm ăn thất bát, đi làm trò này hả? Bố mẹ hai đứa biết được thì sống chết với nhau thế nào?”
Linh cúi gằm mặt, tay run run. Nhưng rồi, thay vì sợ hãi, một cảm giác phản kháng, một sự liều lĩnh điên cuồng trỗi dậy trong cô. Cô ngước lên, nhìn thẳng vào chú Hải, giọng bỗng trở nên lạnh lùng: “Chú định làm gì? Báo công an? Hay mách bố mẹ cháu?”
Chú Hải nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Rồi ông ta thở dài. “Tôi không định phá hai đứa. Nhưng… tôi có một đề nghị.” Ông ta hạ giọng, “Tôi cũng… thích xem mấy thứ này. Và tôi thấy cháu làm rất tốt. Tôi sẽ không nói gì, thậm chí có thể… bảo kê, giới thiệu khách cho, nếu cháu… chiều tôi một lần. Ngay ở đây. Và,” ông ta nhìn Việt, “anh chồng có thể quay phim, nếu muốn. Tôi không ngại.”
Lời đề nghị quá bất ngờ và trắng trợn. Việt định nổi giận, nhưng lại thấy một luồng điện kích thích chạy dọc sống lưng. Đây là một sự đe dọa, nhưng cũng là một cơ hội. Và quan trọng hơn, ý nghĩ được quay cảnh vợ mình bị một người quen, một người lớn tuổi hơn, đụ ngay tại quán, trước sự chứng kiến của anh, khiến dục vọng trong anh bùng cháy.
Linh nhìn Việt. Trong ánh mắt cô không còn sợ hãi, mà là một sự thách thức, một lời mời gọi điên rồ. Cô gật đầu với chú Hải. “Được. Nhưng giá cao. Và… anh ấy,” cô chỉ Việt, “sẽ quay.”
Chú Hải mỉm cười, gật đầu. Tư “Mắt Ti Hí”, sau khi được thông báo và nhận thêm một khoản tiền im lặng, đã dọn một phòng kín đáo nhất, và đuổi hết khách còn lại.
Trong căn phòng nhỏ đó, ánh đèn vàng hắt xuống. Linh đứng đó, lần này không che mặt. Cô cởi bỏ chiếc váy ngắn, để lộ cơ thể trần trụi, trắng nõn dưới ánh đèn. Chú Hải, người đàn ôn
g trung niên đáng kính ngoài kia, giờ đã cởi bỏ lớp vỏ, để lộ thân hình hơi phì nhưng còn khỏe mạnh, và “cặc” đã cương cứng, to, đen sạm.
Việt, tay cầm điện thoại run run, nhưng vẫn chỉnh góc quay chuẩn xác. Anh quay cảnh chú Hải tiến đến, ôm lấy Linh, hôn lên cổ cô, xuống ngực, rồi dùng miệng ngậm lấy đầu vú cô. Linh nhắm mắt, rên khẽ, tay vịn vào bàn.
“Quay kỹ vào,” chú Hải ra lệnh, giọng khàn đặc, “quay cảnh chú đút vào lồn cháu.”
Việt lia máy xuống dưới. Ông ta dùng tay mở “lồn” Linh ra, để lộ bên trong hồng hào, ướt nhẫy, rồi dùng đầu “cặc” chà xát. Rồi ông ta đút vào. Chùt. Một âm thanh ướt át vang lên. “Cặc” to, đen của ông ta từ từ biến mất trong “lồn” trắng nõn của Linh, tạo nên một sự tương phản kích thích khủng khiếp. Việt quay cận cảnh chỗ giao hợp, nơi nước nhờn đang bị khuấy động, trào ra.
“Ôi… chú… chú đụ mạnh quá…” Linh rên lên, giọng không còn là diễn, mà đầy cảm xúc thật – đau đớn, xấu hổ, nhưng lẫn cả… khoái cảm.
“Kêu to lên! Cho anh chồng quay rõ!” chú Hải gầm lên, bắt đầu nhịp đẩy mạnh mẽ, thô bạo. Tiếng “bạch bạch” dồn dập, tiếng giường kêu răng rắc. Việt đứng đó, tay quay phim, mắt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng, “cặc” anh cứng đơ trong quần. Anh thấy vợ mình, người đàn bà của anh, đang bị một người đàn ôn
g đáng tuổi bố, đụ một cách thô bạo, và cô ấy đang rên rỉ, đầu ngả về phía anh, mắt mở to, nhìn thẳng vào ống kính, như cầu cứu, như thách thức, như mời gọi.
“Anh… anh ơi…” Linh thều thào, tay vươn về phía Việt.
Điều đó như một giọt nước tràn ly. Việt đặt điện thoại lên bàn, vẫn bật quay, rồi lao đến. Anh không đẩy chú Hải ra, mà… tham gia. Anh đứng đối diện với Linh, mở khóa quần, đút “cặc” cứng ngắc của mình vào miệng cô. Giờ đây, Linh bị kẹp giữa hai người đàn ôn
g: một đang đụ “lồn” cô từ phía sau, một đang cho cô bú từ phía trước.
Cảnh tượng trở nên dâm loạn không tưởng. Chú Hải, ban đầu ngạc nhiên, rồi cười hô hố, đẩy càng mạnh hơn. “Hay! Hay lắm! Hai cháu đúng là một cặp điên rồ!”
Việt đẩy sâu vào cổ họng Linh, tay nắm chặt tóc cô. Anh nhìn vào mắt cô, thấy nước mắt cô trào ra, nhưng đôi môi vẫn mút một cách điêu luyện. Anh thì thầm: “Ngoạm đi, con đĩ! Ngoạm cho chồng mày sướng!”
Cuộc làm tình tập thể điên cuồng đó kéo dài cho đến khi cả hai người đàn ôn
g đều phóng thích. Chú Hải phóng vào sâu trong “lồn” Linh. Việt rút “cặc” ra, phóng lên ngực, lên mặt cô. Linh nằm đó, người đầy tinh dịch, thở hổn hển, như một bức tranh về sự suy đồi và dục vọng.
Chú Hải mặc đồ, để lại một xấp tiền dày, gật đầu với Việt, rồi đi ra, mặt không biểu lộ cảm xúc gì. Việt tắt máy quay. Anh nhìn Linh, cô đang co ro trên giường. Anh đến ôm cô, nhưng Linh đẩy anh ra.
“Đưa điện thoại cho em,” giọng cô khàn đặc.
Việt đưa. Linh mở video vừa quay lên, xem lại. Cô nhìn cảnh mình bị hai người đàn ôn
g dùng, khuôn mặt đau đớn, khoái cảm, nước mắt. Rồi cô bật cười, một tiếng cười khô khan, đầy nước mắt. “Anh xem… chúng ta. Chúng ta thật sự điên rồi. Và em… em không biết mình là ai nữa.”
Việt ôm chặt cô. “Em là Linh. Vợ anh. Và là một con đĩ. Cả hai đều là em. Và anh yêu cả hai.”
Đêm đó, họ không làm tình nữa. Họ chỉ ôm nhau, trong sự im lặng nặng nề. Video với chú Hải không được đăng lên. Nó được giữ lại như một bí mật đen tối nhất. Nhưng họ biết rằng, từ đây, không có gì là không thể. Giới hạn đã bị phá vỡ hoàn toàn. Họ đã bị lộ, đã bị đe dọa, và họ đã chọn cách đi sâu hơn vào vũng lầy, với cái giá phải trả là lương tâm và có lẽ, cả tương lai. Nhưng trong khoảnh khắc này, họ vẫn có nhau, và vẫn có dục vọng để làm chất kết dính cho một thứ tình yêu đã biến dạng đến không thể nhận ra.
