Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Uy Hiếp Cô Giáo Thành Bồn Chứa Tinh

Chương 8 : Ngọc Lan quay vào phòng ngủ, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy lọ thuốc ngủ. Đổ ra hai viên, nuốt với n



Chương 7:

Ngọc Lan quay vào phòng ngủ, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy lọ thuốc ngủ. Đổ ra hai viên, nuốt với ngụm nước. Rồi cô nằm xuống giường, nhắm nghiền mắt, ép mình chìm vào giấc.

Thuốc ngấm nhanh, ý thức dần mờ mịt.

Trước khi bóng tối nuốt chửng, ý nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu cô: Mai, sáng mai phải đến trường tìm ngay. Dù thế nào, cũng phải lấy lại chiếc điện thoại ấy.

Còn lúc này, chiếc điện thoại đang nằm gọn dưới gối Minh Khang, vết nứt trên màn hình lấp lánh dưới ánh trăng se lạnh, như lời nguyền thì thầm giữa hai thế giới xa lạ.

Vì một lần nhặt được bất ngờ, số phận của hai con người hoàn toàn khác biệt bắt đầu quấn quýt, như sợi chỉ đỏ vô hình kéo họ vào vòng xoáy không lối thoát.

Điện thoại rung lên đúng lúc Minh Khang đang ngồi trong giờ toán.

Trên bục giảng, thầy giáo đang say sưa giảng về hàm lượng giác, phấn trắng vẽ nên những đường cong phức tạp trên bảng đen, tiếng lạo xạo vang vọng trong lớp học ngột ngạt. Khang giấu máy dưới ngăn bàn, màn hình úp xuống, nhưng rung động vẫn lan qua lớp gỗ, truyền thẳng vào lòng bàn tay cậu, như nhịp tim ai đó đang đập loạn.

Cậu khẽ cúi đầu liếc nhìn.

Một tin nhắn từ số lạ: “Chị Lan, về phí chăm sóc mẹ chị, vui lòng phản hồi gấp.”

Tim Khang nhảy vọt một nhịp. Cậu vội ấn tắt màn hình, ngẩng đầu giả vờ chăm chú, nhưng khóe mắt vẫn lén lút quét về chỗ ngồi hàng đầu – bàn làm việc của cô Lan.

Hôm nay cô không đến.

Từ tiết đầu sáng, vị trí ấy cứ trống không. Khang hỏi lớp trưởng, cậu ta bảo cô Lan xin nghỉ, lý do thì chẳng rõ.

Nghỉ ư? Giữa lúc kỳ thi giữa kỳ vừa xong, đống bài thi còn ngổn ngang chưa chấm?

Khóe miệng Khang cong lên một nụ cười khó nhận ra, như lưỡi dao sắc lẻm ẩn trong nụ hôn. Cậu biết lý do mà.

Dưới ngăn bàn, cậu mở khóa máy, đọc tin nhắn. Nội dung ngắn gọn nhưng giọng điệu hối hả, rõ ràng khoản phí này đã nợ nần từ lâu. Khang thoát ra, mở danh bạ, tìm số ghi “Bệnh viện”.

Đúng số này, mỗi tháng đều réo rắt nhắc nợ.

Cậu lướt lên hộp thư, từ tháng Giêng năm nay, tháng nào cũng có tin tương tự, số tiền dao động bảy triệu đến mười hai triệu. Tin sớm nhất là tháng Mười Hai năm ngoái: “Chị Lan, mẹ chị đã chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt, phí hàng tháng điều chỉnh lên 9.500.000 đồng, chị lưu ý nhé.”

Phòng chăm sóc đặc biệt. Người thực vật.

Khang cau mày. Cậu thoát thư, mở thư viện ảnh, lật đến những tấm hình riêng tư. Ngọc Lan trong ảnh lúc lười nhác, lúc quyến rũ, lúc tiều tụy, nhưng nền luôn là căn phòng ngủ ấy – đơn sơ, sạch sẽ, thậm chí có phần lạnh lẽo, như một khoảng không cô đơn giữa Sài Gòn ồn ã.

Không giống nhà của người có mẹ nằm viện chờ chăm sóc.

Trừ phi… cô gánh vác một mình tất cả.

Khang tắt máy, ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Bầu trời tháng Mười xanh thẳm không tì vết, vài đám mây trắng lững lờ trôi. Sân trường, lũ lớp dưới đang giờ thể dục, tiếng cười đùa vọng lại mơ hồ, như tiếng sóng vỗ từ bờ biển xa xôi.

Mọi thứ trông bình yên đến lạ, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn.

Nhưng dưới lớp vỏ bình lặng ấy, bao nhiêu dòng chảy ngầm cuồn cuộn, sẵn sàng cuốn phăng tất cả?

Chuông reo hết tiết. Thầy toán kéo dài thêm hai phút, mới lưu luyến tuyên bố tan. Lớp học bùng nổ tiếng ồn, học trò ùa ra, kẻ đi vệ sinh, người rót nước, vài đứa tụm lại bàn luận bài vừa học.

Khang ngồi yên tại chỗ. Cậu chờ lớp vãn người, mới lôi chiếc điện thoại ra từ ngăn bàn, nhét sâu vào balo. Rồi đứng dậy, đeo balo, rời lớp.

Hành lang đông nghịt. Khang cúi đầu, len qua đám đông, hướng về văn phòng giáo viên. Cậu muốn xem Ngọc Lan có thật sự vắng mặt, hay để lại manh mối gì.

Cửa văn phòng khép hờ. Khang gõ nhẹ, bên trong vang giọng nữ quen thuộc: “Mời vào.”

Cậu đẩy cửa. Trong phòng chỉ ba thầy cô, ai nấy cắm cúi làm việc. Bàn Ngọc Lan sát cửa sổ, trống không, nhưng mặt bàn gọn gàng, giáo án và bài thi xếp ngay ngắn, như chờ chủ nhân trở về giữa cơn bão lòng.

“Minh Khang hả? Có việc gì không em?” Người lên tiếng là cô giáo văn Lê Minh Châu, hơn bốn mươi, đeo kính cận đen.

“Em tìm cô Lan ạ.” Khang nói, “Hôm nay cô không dạy hả cô?”

“Cô Lan xin nghỉ rồi.” Cô Minh Châu đẩy gọng kính, “Hình như nhà có chuyện. Em tìm cô ấy làm gì?”

“Dạ không có gì, em chỉ muốn hỏi vài câu trong bài kiểm tra toán chiều qua thôi ạ.” Khang bịa đại.

“Thế mai em quay lại nhé, hoặc hỏi thầy toán cũng được.” Cô Minh Châu nói xong, lại cúi đầu chấm bài.

Khang gật đầu, lùi ra. Cậu đứng ngoài hành lang, nhìn chằm chằm cửa sổ bàn cô vài giây, rồi quay đi.

Cậu không về lớp, mà men theo lối quen thuộc đến thư viện.

Giờ nghỉ trưa, thư viện yên tĩnh như một khu vườn bí mật, chỉ lác đác vài học trò đọc sách hay ôn bài. Khang chọn góc khuất nhất, ngồi xuống, lôi chiếc điện thoại và tai nghe từ balo.

Cậu cắm tai, mở app livestream, chọn replay gần nhất.

Tập mới nhất từ ba đêm trước, khuya khoắt. Ngọc Lan trong video mặc váy ngủ lụa hồng nhạt, ngồi mép giường. Tóc cô còn ẩm ướt sau tắm, xõa buông vai, mặt không trang điểm, vẻ tự nhiên trẻ trung hơn hẳn trên lớp vài tuổi, nhưng cũng hốc hác hơn, như bông hoa úa dưới nắng gắt Sài Gòn.

“Hôm nay không nói chuyện trường lớp nữa nhé.” Cô thì thầm với ống kính, giọng nhẹ tênh như sợ đánh thức ai đó trong đêm, “Nói chuyện khác đi.”

Comment bắt đầu trôi.

【Cô Bé hôm nay trông mệt mỏi quá】

【Mặt mộc vẫn xinh!】

【Chị muốn nói gì, bọn em nghe đây】

Ngọc Lan nhìn comment, khẽ cười. Nụ cười ấy nhạt nhòa, mong manh như sợi khói, nhưng đôi mắt long lanh chút ấm áp thật sự, hiếm hoi như nắng mai lọt qua rèm.

“Cảm ơn mọi người.” Cô nói, giọng run run như gió thoảng, “Có khi em nghĩ, chỉ ở đây thôi, em mới… thở được đôi chút.”

Cô với tay lấy khung ảnh trên giường, giơ trước ống kính. Trong khung là bức hình cũ, một người phụ nữ trẻ ôm bé gái, đứng giữa cánh đồng hoa. Người phụ nữ cười dịu dàng, bé gái buộc hai bím tóc đuôi gà, tay cầm bông hướng dương rực rỡ.

“Đây là mẹ em.” Ngọc Lan nói, giọng trầm ấm như dòng sông quê, “Chụp lúc em bảy tuổi. Lúc ấy mẹ còn khỏe, mẹ tết tóc cho em, dẫn em ra công viên chơi, tối đến kể chuyện cổ tích trước giờ ngủ.”

Giọng cô nghẹn ngào, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, như nuốt ngược nỗi đau vào tim.

“Sau đó mẹ gặp tai nạn xe, thành người thực vật. Đã… tám năm rồi.”

Comment đột ngột dồn dập.

【Cho tôi Ôm Cô Bé một cái】

【Mẹ em sẽ khỏe lại thôi】

【Cần giúp gì không? Mọi người góp tiền được mà】

Ngọc Lan lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn mọi người. Phí thuốc men em tự lo được, chỉ là… đôi khi mệt mỏi thôi. Đặc biệt những đêm khuya, về nhà trống hoác, chẳng có ai để tâm sự, chỉ mình em với bốn bức tường lạnh lẽo.”

Cô đặt khung ảnh xuống, ôm gối, cằm tựa lên đầu gối. Tư thế ấy khiến cô trông bé nhỏ, mong manh, hoàn toàn khác với cô chủ nhiệm oai phong lẫm liệt trên lớp, như chú chim non lạc lõng giữa cơn bão.

“Thế nên em mới làm livestream.” Cô tiếp tục, giọng thì thầm như lời tỏ tình muộn màng, “Ban đầu chỉ để kiếm thêm, lo phí chăm sóc cho mẹ. Nhưng sau này nhận ra, ở đây có người chịu lắng nghe em, chịu bên em, dù chỉ qua màn hình… cũng đủ ấm áp rồi.”

Lúc ấy, một comment vàng óng lướt qua, từ ID “Cá Voi Xanh”: “Cô Bé, em còn anh đây.”

Ngọc Lan nhìn thấy, mắt lóe lên. Cô mỉm cười với ống kính, nụ cười lần này thêm phần quyến rũ cố ý, như mật ngọt rưới lên lưỡi dao: “Cảm ơn anh Cá Voi luôn ủng hộ em nhé.”

“Cá Voi Xanh” lại comment: “Tháng sau sinh nhật em, muốn quà gì?”

“Đừng tốn kém vậy.” Ngọc Lan nói, “Anh giúp em nhiều rồi.”

“Nói đi, muốn gì.”

Ngọc Lan im lặng vài giây, rồi khẽ nói: “Nếu được… em muốn mua máy thở mới cho mẹ. Cái cũ xài lâu rồi, bác sĩ bảo đổi cái mới sẽ tốt hơn.”

“Gửi model cho anh.”

“Quà này đắt quá…”

“Gửi đi.”

Ngọc Lan cắn môi, cuối cùng gật đầu: “Dạ, cảm ơn anh nhiều.”

Sau đoạn trò chuyện ấy, không khí phòng livestream thay đổi hẳn. Comment bắt đầu ám muội, kẻ trêu chọc, người ghen tị, vài câu thô bỉ lọt thỏm.

Ngọc Lan lại đeo nụ cười nghề nghiệp, tương tác với khán giả, trả lời vài câu vu vơ, thỉnh thoảng buông lời đùa cợt, nhưng sâu trong mắt, nỗi mệt mỏi tê tái ấy vẫn bám riết, như bóng tối không tan.

Video kết thúc ở đó.

Khang tháo tai nghe, ngả người ra ghế, thở dài một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng vô hình.

Cậu hiểu thêm vài điều, nhưng bao nghi vấn khác dâng trào, cuồn cuộn như sông Sài Gòn mùa lũ.

“Cá Voi Xanh” rốt cuộc là ai? Sao hào phóng thế? Anh ta với Ngọc Lan chỉ là chủ-khách ư, hay có mối liên hệ sâu xa hơn, như sợi dây vô hình quấn chặt?

Và Ngọc Lan nữa – rõ ràng cô không cam tâm làm chuyện này. Những cử chỉ quyến rũ, những lời lẽ khiêu khích, toàn là diễn xuất, toàn vì tiền bạc. Nhưng dù vậy, cô vẫn giữ một giới hạn nào đó, ít ra trong livestream, cô chưa vượt quá ranh giới.

Ít nhất là đến giờ.

Khang đeo lại tai nghe, mở video khác, từ hơn hai tháng trước. Ngọc Lan trong ấy trông trẻ trung hơn, mắt ít mệt mỏi hơn, như chưa bị đời vùi dập quá sâu.

Cô mặc áo sơ mi trắng và váy bút chì đen, ngồi trên ghế văn phòng – đúng bàn làm việc của cô. Nền là trường học ban đêm, ngoài cửa sổ tối om, chỉ lẻ loi ánh đèn đường xa xăm.

“Hôm nay ở trường tăng ca, chấm bài muộn thế này.” Cô nói với ống kính, giọng pha chút vui vẻ, như gió thoảng mang theo hương hoa sữa, “Mọi người đoán xem em chấm đến bài của ai?”

Comment đoán mò đủ kiểu.

“Là một cậu học trò lớp em.” Ngọc Lan nói, nụ cười thoáng nét tinh quái, “Thường ngày ngủ gật suốt, bài tập làm cho có, nhưng kỳ thi này… lại đứng đầu lớp.”

Tim Khang hụt một nhịp.

“Ban đầu em còn nghi cậu ấy gian lận, nhưng xem kỹ cách giải, toàn ý tưởng riêng, còn ngắn gọn hơn đáp án chuẩn nữa.” Cô cầm tờ bài thi giơ lên, nhưng che phần tên, “Hóa ra thằng bé thông minh thật, chỉ lười thôi.”

Comment rộn ràng trêu đùa.

【Cô giáo thưởng cho học trò hả?】

【Thưởng kiểu gì? Kể chi tiết đi!】

【Có phải thằng nhóc hay chọc giận em không?】

Ngọc Lan cười, không đáp. Cô đặt bài thi xuống, ngả người ra sau, tay chéo trước bụng. Tư thế ấy làm đường cong ngực nổi bật, khuy áo sơ mi trắng như sắp bung ra, phập phồng theo nhịp thở.

“Nếu là mọi người, sẽ thưởng cho học trò thế này kiểu gì?” Cô hỏi, giọng vương chút mê hoặc, như lời mời gọi thì thầm trong gió đêm.

Comment nổ tung, đủ lời gợi tình thô ráp lấp đầy màn hình.

Ngọc Lan nhìn chúng, nụ cười dần phai nhạt. Cô im lặng vài giây, rồi khẽ nói: “Thôi, không nói nữa. Tiếp tục chấm bài đây, còn hơn năm chục tờ lận.”

Video cắt ngang đột ngột, như bị bấm tắt giữa chừng.

Khang nhìn chằm chằm màn hình tối om, ngồi bất động hồi lâu, như bị đóng băng trong dòng suy tư.

Cậu học trò đứng đầu lớp ấy… chính là cậu.

Kỳ thi tháng trước, cậu bất ngờ dẫn đầu toán, chính cậu cũng ngạc nhiên. Lúc ấy Ngọc Lan gọi cậu vào văn phòng, cầm bài thi ngắm nghía mãi, cuối cùng chỉ nói: “Giữ vững nhé.”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...