Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Uy Hiếp Cô Giáo Thành Bồn Chứa Tinh

Chương 5 : Ngọc Lan dừng trước mặt cậu, khoảng cách gần đến nghẹt thở. Cậu ngửi thấy hương thơm từ cô – không p



Chương 5:

Ngọc Lan dừng trước mặt cậu, khoảng cách gần đến nghẹt thở. Cậu ngửi thấy hương thơm từ cô – không phải mùi nước hoa lạnh lẽo thường ngày, mà ấm áp, ngọt ngào hơn, hòa quyện sữa tắm và mùi da thịt phụ nữ quyến rũ, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khơi dậy nỗi khao khát bị chôn sâu.

“Minh Khang.” Cô cất lời, giọng khàn khàn hơn hẳn, lười biếng như vừa tỉnh giấc mộng tình, “Chiếc điện thoại của cô… có phải ở chỗ em không?”

Khang vô thức giấu máy ra sau lưng.

Ngọc Lan cười. Không phải nụ cười lạnh tanh trên lớp, mà thật sự, từ đáy mắt lan tỏa, đuôi mắt cong cong, đồng tử hóa hổ phách dưới nắng chiều.

“Đừng giấu nữa, cô biết em nhặt được rồi.” Cô tiến thêm bước, Khang lùi lại, lưng chạm tường hành lang, “Trả cô đi, được không em?”

Giọng cô mềm mại, như lông vũ lướt qua tai, gãi ngứa tận đáy lòng. Cô khẽ nghiêng người, cổ áo trễ sâu hơn, ánh mắt cậu bất giác rơi vào khe ngực sâu hun hút. Viền ren đen, da trắng muốt, đường cong phập phồng theo nhịp thở, mời gọi như mật ngọt rỉ ra từ trái cấm.

“Em…” Khang cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn đặc, “Em có thể trả, nhưng…”

“Nhưng sao?” Ngọc Lan lại gần hơn, một tay chống tường bên đầu cậu, nhốt cậu giữa cô và bức tường lạnh lẽo. Tư thế ấy làm vạt áo bung hẳn, chỉ cần cúi đầu là cậu thấy rõ bộ nội y ren đen – kiểu nửa chén, nâng niu bầu ngực căng tròn, khe ngực sâu đến mức nuốt chửng ngón tay.

Nhiệt độ cơ thể cô lan qua lớp lụa mỏng, hòa với hương thơm, tạo nên cơn say ngây ngất. Khang cảm thấy hạ vị nóng ran, máu dồn về nơi kín đáo, căng tức đến đau.

“Nhưng em muốn cô hứa vài điều.” Cậu nói, giọng lộ rõ dục vọng trần trụi, khiến chính cậu giật mình.

Ngọc Lan nhướn mày, nụ cười sâu hơn: “Ồ? Điều gì vậy em?”

“Thứ nhất,” Khang ép mình nhìn thẳng mắt cô, nhưng ánh nhìn cứ trượt xuống, “Em muốn cô… như trong livestream, cho em xem.”

“Xem gì?” Ngọc Lan hỏi vu vơ, tay kia vuốt ve cằm cậu, ngón tay lướt qua yết hầu, dừng ở xương quai xanh. Móng tay son đỏ để lại dấu râm ran như điện giật lan khắp người.

“Xem cô… mặc ít vải thôi.” Khang nuốt nước bọt đánh ực, “Như trong những bức ảnh ấy.”

Ngọc Lan cười khẽ, ngực rung rung, bầu vú theo đó khẽ lay động mê hoặc. Cô rút tay chống tường, nắm dây thắt áo choàng, khẽ giật.

Nút thắt bung.

Áo choàng nở ra như bông hoa dục vọng, trượt hai bên, lộ rõ bộ đồ bên trong – nội y ren đen, quần lọt khe đồng bộ, và đôi tất đùi đen mỏng tang ôm sát chân dài. Viền tất ren móc vào dây garter ở mép quần, siết nhẹ hằn dấu da thịt nơi đùi non.

Hơi thở Khang ngừng lại.

Cậu từng xem trong ảnh, trong video, nhưng chẳng gì sánh bằng tận mắt lúc này, sức hút như bão tố cuốn phăng lý trí. Ánh chiều tà (hay ánh sáng giấc mộng) chảy trên da cô, viền nét đường cong uốn lượn. Eo cô thon nhỏ, ôm trọn một vòng tay, mông tròn đầy được ren đen ôm ấp, khe giữa mờ ảo ẩn hiện.

“Thế này đủ chưa em?” Ngọc Lan hỏi, giọng pha chút khiêu khích, như lời thì thầm dâm đãng trong đêm khuya Sài Gòn.

Khang lắc đầu, cổ họng đau rát: “Chưa đủ.”

“Vậy em còn muốn gì nữa?”

“Em muốn cô…” Tay cậu run run giơ lên, chỉ vào ngực cô, “Cởi ra.”

Nụ cười Ngọc Lan khựng chớp nhoáng, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lười biếng quyến rũ. Cô nghiêng đầu, tóc trượt sang một bên vai, lộ cần cổ trắng ngần và xương quai xanh mảnh mai.

“Ngay đây à?” Cô nhìn quanh, “Hành lang trường, lúc nào cũng có người qua lại đấy.”

“Em mặc kệ.” Giọng Khang cứng rắn hơn, dục vọng trỗi dậy như lửa cháy lan, “Cô không cởi, em không trả máy.”

Im lặng lan tỏa giữa hai người, hành lang yên ắng đến rợn người, chỉ còn tiếng thở – cậu dồn dập thô ráp, cô nhẹ nhàng kéo dài như tiếng rên khe khẽ.

Rồi Ngọc Lan thở dài.

Tiếng thở ấy mang nỗi bất đắc dĩ, cam chịu, và chút cảm xúc phức tạp cậu chẳng hiểu nổi, như nỗi đau xen khoái lạc bị chôn sâu. Cô giơ tay ra sau, lần mò móc khóa áo lót.

Tách.

Tiếng kim loại bung ra vang vọng rõ mồn một trong tĩnh mịch.

Móc trước lỏng ra, nhưng cô chưa cởi hẳn, mà dùng tay nâng bầu ngực, cách lớp ren khẽ xoa nắn. Mắt cô dán chặt vào cậu, sâu thẳm đồng tử cháy bỏng – xấu hổ chăng? Giận dữ? Hay… phấn khích đang le lói?

“Muốn xem hả em?” Giọng cô khàn hơn, như lời mời gọi từ địa ngục dục vọng.

Khang gật đầu, câm nín.

Ngọc Lan chậm rãi buông tay.

Áo lót trượt xuống, không rơi hẳn mà treo lủng lẳng trên cánh tay, như dòng suối đen huyền bí, tôn lên cảnh tượng trần trụi bên dưới.

Đồng tử Khang co giật.

Cậu chưa từng thấy bầu ngực đẹp đến thế – căng tròn, mọng nước như hai quả đào chín mọng, đỉnh điểm là núm hồng phấn non nớt, giờ phơi bày trong không khí mà hơi săn lại. Quầng vú nhạt màu như cánh anh đào mới nở, xung quanh lốm đốm hạt li ti, lấp lánh dưới nắng chiều như ngọc trai óng ả.

Hình dáng ngực cô hoàn mỹ, không phô trương quá đà mà vừa vặn đầy đặn, phập phồng theo nhịp thở, núm hồng rung rinh mời gọi, như thì thầm “hãy chạm vào con đĩ này đi”.

“Thế này em hài lòng chưa?” Ngọc Lan hỏi, nhưng hơi thở cô cũng rối loạn, ngực dâng trào mạnh hơn, hai bầu mềm mại lay động thành sóng nước dâm đãng, khiến cậu muốn lao vào cắn xé.

Khang lắc đầu, mắt trượt xuống bụng cô. Bụng phẳng lì săn chắc, không chút mỡ thừa, rốn nhỏ xinh tinh tế. Dưới nữa là quần lọt khe ren đen, dải vải hẹp teo che e ấp nơi kín đáo, hai bên dây lún sâu vào thịt mông.

“Còn gì nữa không em?” Giọng cậu vỡ òa khàn đặc.

Ngọc Lan cắn môi dưới. Hành động ấy khiến cô trẻ trung hơn, mong manh hơn, mắt long lanh sương mù, chẳng rõ vì nhục nhã hay dục vọng đang trỗi.

Nhưng cô vẫn làm theo.

Hai tay móc vào dây quần hai bên, chậm rãi, từng chút một kéo xuống. Ren cọ da thịt kêu sột soạt, trước hết lộ đám lông mu vàng nhạt mịn màng, rồi là vùng rậm rạp đen nhánh xoăn tít.

Mắt Khang trợn tròn.

Quần tụt đến đầu gối, rồi rơi vèo xuống mắt cá. Ngọc Lan nhấc một chân, đá văng hẳn. Giờ cô chỉ còn đôi tất đùi đen và lớp son đỏ rực trên móng chân, toàn thân trần trụi như nữ thần dục vọng bước ra từ giấc mộng cấm.

Ánh chiều tà tưới tắm không che đậy, mỗi tấc da thịt lấp lánh như sứ cao cấp, ấm áp óng ánh. Thân hình cô cân đối như tượng điêu khắc, vai cổ uyển chuyển, xương quai xanh mảnh mai, eo thon gọn, mông tròn lẳn, đùi dài thẳng tắp. Giữa hai chân, vùng tam giác bí ẩn phơi bày, lông đen xoăn tít, khe hồng phấn mờ ảo hé mở, như lời mời gọi dâm đãng từ sâu thẳm.

Khang cảm thấy quần cậu căng tức, cứng ngắc đến đau, như cặc đang gào thét đòi lao vào con đĩ giáo viên này, đụ sâu vào lồn ướt át của cô đến khi cô rên xiết van xin.

“Giờ em trả máy cho cô được chưa?” Ngọc Lan hỏi, giọng run rẩy, thân thể cũng khẽ run – vì lạnh? Hay vì dòng dâm thủy đang rỉ ra từ khe thịt hồng?

Khang lắc đầu, tiến một bước.

Khoảng cách teo lại thành không, ngực cậu suýt chạm bầu vú cô, cảm nhận hơi nóng da thịt, ngửi mùi hương nồng nàn hơn – sữa tắm quyện nước hoa, lẫn chút hương riêng tư của lồn phụ nữ, ngọt ngào dâm đãng khiến đầu óc quay cuồng.

“Còn điều thứ ba.” Cậu nói, giơ tay lên, không chạm mà lơ lửng, đầu ngón cách núm vú chỉ vài phân, như đang vuốt ve không khí quanh con đĩ của riêng anh.

Thân thể Ngọc Lan cứng đờ: “Gì nữa?”

“Em muốn cô…” Ánh mắt cậu từ mặt cô trượt xuống ngực, rồi giữa hai chân, “Tự sờ cho em xem, con đĩ giáo viên lồn ướt át này.”

Thời gian như ngừng trôi.

Mắt Ngọc Lan trợn to, đồng tử in hình cậu, chớp nhoáng cậu tưởng cô sẽ từ chối, tát cậu, chạy mất.

Nhưng cô không.

Cô chỉ nhắm mắt, lông mi dài đổ bóng trên má. Rồi hít sâu, thở ra chậm rãi, như buông xuôi vào vòng xoáy dục vọng.

Khi mở mắt, sương mù dày hơn, nhưng thêm nét quyết liệt tan vỡ, như con đĩ nhỏ của anh sinh ra để bị anh đụ đến khóc lóc cầu xin.

“Ở đâu em?” Cô thì thầm, giọng nhẹ như gió thoảng qua da thịt nóng ran.

“Ngay đây.” Khang nói, “Dựa tường, dạng chân ra, đĩ Lan ướt át của anh.”

Ngọc Lan làm theo. Cô quay lưng, tay chống tường, mông chổng ra sau, eo uốn cong thành đường cong hoàn mỹ khiến cặc cậu giật thon thót. Chân dạng rộng bằng vai, vậy là nơi kín đáo phơi bày hết trước mắt cậu – từ sau nhìn, hai môi âm hộ mọng nước, khe giữa hé mở lộ nội bì hồng hào, đã rỉ dâm thủy long lanh dưới nắng chiều, như lời van xin “hãy chịch con đĩ này đi anh”.

“Rồi sao nữa?” Cô hỏi, giọng úp vào tường, run rẩy như sắp khóc.

“Dùng tay đi,” Khang nuốt khan, cổ họng khô rát, “Sờ lồn em đi, con điếm dâm đãng đang run rẩy dưới cặc anh, sờ đến khi dâm thủy lênh láng van xin anh đụ sâu vào lồn ướt nhẹp của con đĩ giáo viên này.”

Vai Ngọc Lan run bần bật. Cô im lặng hồi lâu, lâu đến mức Khang tưởng cô sắp nổi loạn, chống cự lại nỗi nhục nhã xen khoái lạc đang dâng trào.

Nhưng cuối cùng, Ngọc Lan vẫn chậm rãi đưa tay phải ra trước, luồn qua khe hở giữa hai chân đang run rẩy.

Minh Khang nín thở, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.

Cậu nhìn thấy bàn tay ấy – thon dài, trắng muốt, móng sơn đỏ rực như máu – chậm rãi tiến vào khe mông tròn đầy, rồi dừng lại ngay nơi nhạy cảm nhất. Thân thể Ngọc Lan giật bắn lên, một tiếng rên kìm nén thoát ra từ cổ họng, mềm mại mà đầy đau đớn.

“Tiếp… tiếp tục đi.” Giọng Khang run rẩy, dục vọng trần trụi đến mức chính cậu cũng giật mình.

Ngón tay cô bắt đầu di chuyển. Ban đầu chỉ là những cái vuốt ve nhẹ nhàng ngoài môi âm hộ, đầu ngón lướt dọc theo mép thịt hồng hào, dò xét, do dự. Nhưng chẳng mấy chốc, nơi ấy đã ướt át hơn, chất lỏng trong suốt dính nhớp lên đầu ngón tay, lấp lánh dưới ánh chiều tà như mật ngọt dâm đãng.

“Ưm… a…” Cô không kìm được mà rên lên, giọng mềm mại quyến rũ, hoàn toàn khác với giọng nói lạnh tanh trên lớp, như một con mèo hoang đang van xin được vuốt ve.

Minh Khang cảm thấy cặc mình căng cứng thêm một vòng, đầu khấc rỉ ra chút dịch trong suốt, thấm ướt cả quần lót. Cậu vội cởi cúc quần, kéo khóa xuống, giải phóng con cặc cứng ngắc đang đau nhức.

Thịt dương vật bật ra, đầu đỏ ửng, gân nổi cuồn cuộn. Cậu nắm lấy nó, chậm rãi vuốt lên xuống, mắt dán chặt vào bàn tay Ngọc Lan.

Động tác cô dần nhanh hơn, từ vuốt ve chuyển sang xoa nắn, hai ngón kẹp chặt hột le, miết mạnh. Tay kia cũng tham gia, hai ngón tách môi âm hộ ra, để lộ lớp thịt hồng non bên trong, rồi từ từ luồn sâu, đâm tới tận cùng.

“Ư… haa…” Tiếng rên của Ngọc Lan lớn dần, thân thể bắt đầu lắc lư, mông chổng về sau đón nhận từng nhịp đâm rút của ngón tay. Đầu cô tựa vào tường, tóc dài rối bù, cơ vai và lưng căng cứng, hiện lên những đường nét đẹp đến mê hoặc.

Khang nhìn rõ ngón tay cô ra vào, kéo theo dòng dâm thủy trong suốt chảy ròng ròng xuống đùi trong, thấm ướt cả viền ren tất đùi. Âm hộ cô ướt nhẹp hoàn toàn, lông mu dính bết từng chùm, môi âm hộ sưng mọng đỏ hồng, theo từng cú đâm mà hé mở như miệng nhỏ đang mút lấy ngón tay.

“Nhanh hơn chút nữa…” Khang không nhịn được mà thúc giục, tay vuốt cặc cũng tăng tốc, “Nhanh hơn nữa đi, con đĩ giáo viên…”

Như bị lời nói ấy kích thích, Ngọc Lan đột ngột tăng nhịp, ngón tay đâm rút dữ dội, tay kia miết mạnh hột le. Thân thể cô run bần bật, tiếng rên vỡ òa thành những tiếng thét đứt quãng:

“A… a ha… sắp… sắp ra rồi… Minh Khang… cô… cô sắp…”

Ngay khoảnh khắc cô sắp chạm đỉnh, Minh Khang đột ngột bước tới, từ phía sau ôm sát lấy cô.

Lồng ngực nóng rực dán chặt vào lưng trần mịn màng của cô, cặc cứng ngắc chạm vào khe mông, đầu khấc lướt qua đáy âm hộ, dính đầy dâm thủy đang chảy. Ngọc Lan cứng đờ, ngón tay dừng lại.

“Đừng dừng.” Khang thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai, “Tiếp tục đi, đĩ Lan ướt át của anh.”

Hai tay cậu luồn qua nách cô, một tay nắm lấy bầu ngực căng tròn, bóp mạnh, cảm nhận khối thịt mềm mại biến dạng trong lòng bàn tay, núm vú cứng như hạt đá cọ vào da cậu. Tay kia phủ lên bàn tay đang tự sướng của cô, ép ngón tay cô đâm sâu hơn, nhanh hơn.

“A… haa… không… không chịu nổi nữa…” Giọng Ngọc Lan đã lạc đi, mang theo tiếng nức nở, thân thể run rẩy như lá trong cơn bão, “Nhanh quá… a!”

lên đỉnh ập đến dữ dội.

Khang cảm nhận âm đạo cô co bóp dữ dội, siết chặt ngón tay, dâm thủy tuôn ra như suối, chảy dọc theo tay hai người, nhỏ xuống sàn. Thân thể cô cong ngược ra sau, đầu ngửa lên, cổ kéo dài thành đường cong đẹp đẽ, môi hé mở, phát ra chuỗi tiếng rên cao vút, vỡ vụn.

lên đỉnh kéo dài hơn chục giây, rồi thân thể cô mềm nhũn, chỉ nhờ cánh tay cậu mới không ngã khuỵu.

Nhưng Minh Khang vẫn chưa thỏa mãn.

Cặc cậu vẫn cứng ngắc, đầu khấc chạm vào khe mông ướt át, khao khát xâm nhập sâu hơn. Cậu rút tay ra, hai tay giữ chặt eo cô, đầu khấc cọ xát lỗ lồn đang rỉ nước.

“Không…” Ngọc Lan yếu ớt phản kháng, giọng mềm nhũn chẳng còn chút sức thuyết phục, “Đừng… chỗ đó…”

“Sao lại không?” Khang cắn nhẹ vành tai cô, lưỡi liếm dọc theo, “Lồn em ướt nhẹp thế này, chẳng phải đang mời gọi anh đụ sao, con đĩ giáo viên dâm đãng?”

“Em… em bị ép buộc…”

“Nhưng em vừa lên đỉnh rồi.” Khang tàn nhẫn chỉ ra sự thật, “Em rên to thế, nước chảy lênh láng, lên đỉnh hai lần… em bảo em không thích à?”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...