Uy Hiếp Cô Giáo Thành Bồn Chứa Tinh
Chương 4 : Cậu tưởng cô không tin, tưởng cô nghi cậu quay cóp
Chương 4:
Cậu tưởng cô không tin, tưởng cô nghi cậu quay cóp.
Nhưng giờ nghĩ lại, tâm trạng cô lúc ấy… hẳn phức tạp lắm, như cơn mưa ngầm trong lòng Sài Gòn.
Khang tắt video, thoát app. Cậu nhìn đồng hồ, giờ nghỉ trưa sắp hết. Cậu cất máy và tai nghe, đeo balo, rời thư viện.
Chiều là tiết Anh và Hóa, Khang chẳng nghe nổi chữ nào. Đầu óc cậu toàn Ngọc Lan – cô trong livestream, cô trong ảnh, cô trên lớp, và chiếc bàn trống trải ấy, như lời nhắc nhở về khoảng trống trong tim.
Chuông tan học vang lên, cậu lao ra đầu tiên.
Cậu không về nhà, mà đạp xe lang thang vô định giữa phố phường Sài Gòn. Không hay không biết, cậu đã dừng trước cổng một bệnh viện lớn giữa trung tâm – chính Bệnh viện Chợ Rẫy, nơi mẹ Ngọc Lan nằm.
Khang dựng xe bên lề đường, đứng trước cổng do dự hồi lâu, tim đập thình thịch như trống thúc.
Cuối cùng, cậu vẫn bước vào.
Sảnh bệnh viện nhộn nhịp người ra vào, mùi khử trùng lẫn với đủ loại thuốc men xộc vào mũi, nặng nề như gánh lo toan vô hình. Khang chẳng biết tìm đâu, đành tiến đến quầy hỏi.
“Chị ơi, phòng chăm sóc đặc biệt ở tầng mấy ạ?” Cậu hỏi y tá.
Y tá nhìn cậu: “Tầng tám. Em có hẹn không? Thăm bệnh phải đăng ký đấy.”
“Dạ… em tìm một bệnh nhân, họ Trần.”
“Tên đầy đủ?”
Minh Khang khựng người. Cậu chỉ biết cô Lan họ Trần, nhưng tên đầy đủ của mẹ cô… cậu chẳng hay.
“Bà… bà em họ Trần ạ?” Cậu ấp úng thử.
Y tá cau mày: “Không có tên đầy đủ thì em tra không được. Em là người nhà hả?”
“Dạ không, em là… học trò của con gái bà ạ.”
Y tá dịu giọng đôi chút: “Vậy em gọi cho con gái bà đi, bảo chị ấy ra đón. Phòng đặc biệt quản nghiêm lắm, không phải thân nhân thì không cho vào dễ dàng đâu.”
Khang gật đầu, lùi sang một bên. Cậu lôi điện thoại mình ra, lật đến Zalo của cô Lan, ngón tay lơ lửng trên màn hình, chần chừ mãi chẳng bấm.
Nói sao đây? Bảo mình đang ở bệnh viện, muốn thăm mẹ cô? Cô ấy sẽ hỏi ngay mình biết mẹ cô nằm ở đây từ bao giờ? Biết bệnh viện nào?
Quá nhiều sơ hở.
Khang cất máy, quay lưng rời bệnh viện. Nhưng ngay lúc bước ra cổng, khóe mắt cậu thoáng thấy bóng dáng quen thuộc.
Là Ngọc Lan.
Cô vừa bước xuống taxi, khoác áo trenchcoat màu be nhạt, tóc buộc lỏng sau gáy, mặt đeo khẩu trang, nhưng Khang vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên, như linh cảm từ sâu thẳm trái tim.
Ngọc Lan vội vã lao vào sảnh, chẳng hề để ý cậu đứng bên cửa. Bước chân cô nhanh thoăn thoắt, gần như chạy ùa vào thang máy.
Khang do dự đúng ba giây, rồi theo sau.
Cửa thang đang khép, cậu vươn tay chặn. Cửa mở ra lần nữa, Ngọc Lan đứng bên trong, cúi đầu nhìn điện thoại. Khang bước vào, đứng cạnh cô, tim đập thình thịch như trống hội làng.
Trong thang chỉ hai người họ.
Ngọc Lan dường như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu liếc qua. Khi ánh mắt chạm mặt cậu, cả người cô cứng đờ.
“Minh… Minh Khang?” Giọng cô run run, như lá thu Sài Gòn rung rinh trước gió, “Em làm gì ở đây?”
“Em… em thăm người nhà ạ.” Não cậu quay cuồng nghĩ lý do, “Cô Lan cũng ở đây hả cô? Hôm nay cô xin nghỉ mà?”
Ánh mắt Ngọc Lan lóe lên thoáng chốc: “Mẹ cô nằm viện ở đây, cô đến thăm.”
“Ồ, vậy hả cô.” Khang gật gù, “Nghiêm trọng lắm không ạ?”
“Bệnh cũ thôi.” Ngọc Lan đáp cụt lủn, rồi quay mặt đi, tránh né.
Thang lên tầng tám. Cửa mở, cô bước nhanh ra, Khang lặng lẽ theo sau.
Khu đặc biệt yên tĩnh lạ thường, hành lang trải thảm dày, nuốt chửng tiếng bước chân. Ngọc Lan dừng ở trạm y tá, thì thầm vài câu với chị trực, rồi rảo về phòng cuối cùng.
Khang đứng cuối hành lang, nhìn cô đẩy cửa vào.
Cửa phòng khép hờ, chừa khe hở mỏng. Cậu chậm rãi tiến lại, hé mắt nhìn qua.
Phòng bệnh đơn sơ, một giường, đủ loại máy theo dõi kêu tít tít, và chiếc ghế ngồi bên. Trên giường là người phụ nữ gầy guộc, tóc bạc phơ, mặt đeo ống thở, mắt nhắm nghiền bất động.
Ngọc Lan ngồi bên giường, nắm tay mẹ. Cô chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó, quay lưng ra cửa, vai khẽ run như lá non gặp sương.
Khang không nghe thấy lời cô, nhưng nhìn bóng lưng ấy – người phụ nữ luôn thẳng tắp trên bục giảng, luôn bình thản lạnh lùng – giờ co ro trên ghế, mong manh như tấm kính mỏng sắp vỡ tan dưới cơn mưa Sài Gòn.
Cậu nhìn mãi, đến khi y tá đi qua mới vội quay đi.
Ra khỏi bệnh viện, trời đã tối mịt. Đèn đường sáng trưng, xe cộ ùa về như dòng sông nhựa, đêm thành phố mới bắt đầu rạo rực. Khang đạp xe về nhà, chậm rãi như dòng suy tư kéo dài.
Gió chiều phả vào mặt, se se lạnh buốt.
Đầu óc cậu rối bời. Những gì chứng kiến hôm nay – Ngọc Lan chân thành trong livestream, yếu đuối bên giường bệnh – hoàn toàn khác hẳn hình dung trước kia về cô.
Cô chủ nhiệm lạnh lùng nghiêm khắc ấy, cô nàng quyến rũ dâm đãng trên sóng, người con gái lặng lẽ rơi lệ bên mẹ… rốt cuộc ai mới là cô thật sự?
Hay tất cả đều là cô, chỉ khác nhau những góc khuất.
Về nhà, bà ngoại đã dọn cơm. Khang ăn qua loa vài miếng, chẳng biết vị gì, rồi về phòng.
Khóa cửa, cậu lôi chiếc điện thoại ra, mở album ẩn lần nữa. Lần này, ánh mắt cậu nhìn những bức ảnh khác hẳn.
Ngọc Lan trong ảnh, những tư thế lười nhác, quyến rũ, tiều tụy, giờ phủ một lớp u buồn tang tóc. Cô chẳng phải đang tận hưởng, chẳng phải khoe khoang, mà là… bán thân.
Bán nhan sắc, bán riêng tư, bán mọi thứ có thể bán, chỉ để lo thuốc thang cho mẹ, trả nợ nần cha để lại.
Khang tắt máy, nằm vật ra giường, nhìn trần nhà trắng toát.
Cậu nhớ bóng lưng Ngọc Lan ở bệnh viện, gầy guộc đến nao lòng, mong manh như cành liễu bên sông Sài Gòn, chỉ cần một cơn gió là ngã.
Nhưng chính con người ấy, ở trường lại phải gồng mình mạnh mẽ lạnh lùng, quản lý hơn năm chục đứa học trò tuổi nổi loạn, gánh đống bài vở ngổn ngang, đối phó đồng nghiệp lãnh đạo đầy toan tính.
Cô làm sao nổi?
Khang không biết.
Nhưng cậu biết một điều – giờ cậu nắm bí mật cô, nắm điểm yếu cô. Chỉ cần muốn, cậu có thể hủy hoại cô bất cứ lúc nào.
Nhưng… cậu có muốn không?
Ban đầu thì có. Khi mới nhặt máy, thấy những bức ảnh, cậu ngập trong khoái lạc báo thù. Cậu muốn thấy Ngọc Lan hoảng loạn, quỳ xin, nếm trải nỗi nhục nhã bị khống chế như cậu từng chịu.
Nhưng giờ, khoái lạc ấy phai nhạt, nhường chỗ cho thứ cảm xúc phức tạp, cậu chẳng gọi tên nổi.
Thương hại? Xót xa? Hay… thứ gì khác, sâu thẳm hơn, như dòng suối ngầm trong tim?
Khang trở mình, vùi mặt vào gối. Cậu không muốn nghĩ nữa, rối rắm quá, phiền phức quá. Cậu chỉ là thằng nhóc mười tám, sao phải đối mặt với những u tối bẩn thỉu của người lớn?
Nhưng chiếc điện thoại dưới gối, cứng ngắc, cấn đến không ngủ nổi.
Cậu ngồi dậy, lôi máy ra, mở danh bạ. Số ghi “Cá Voi Xanh”, cậu chưa dám gọi bao giờ. Nhưng giờ, một thôi thúc dâng trào.
Cậu muốn biết, gã tài trợ vung tiền như nước ấy, rốt cuộc là hạng người gì.
Khang bấm gọi, áp máy vào tai.
Tút… tút… tút…
Reng năm hồi, không ai nghe. Đúng lúc cậu định cúp, đầu dây thông.
“A lô?” Giọng nam trầm đục, khàn khàn, nghe chừng ngoài bốn mươi.
Tim Khang đập loạn. Cậu nín thở, im thin thít.
“A lô? Cô Lan hả?” Đối phương hỏi lại.
Khang vẫn câm.
“Không nói thì tôi cúp đây.” Giọng gã lộ vẻ bực dọc.
Khang vội tắt máy. Tay cậu ướt nhẹp mồ hôi, tim nhảy tưng tưng như muốn vỡ lồng ngực.
Cậu nhìn chằm chằm màn hình, dãy số nằm im lìm. Vài giây sau, màn tối om.
Phòng im ắng, chỉ tiếng thở cậu nặng nề.
Khang nằm lại, siết chặt điện thoại trong tay. Vết nứt trên màn lấp lánh trong bóng tối, như vết thương chẳng lành, rỉ máu dục vọng.
Cậu biết, từ hôm nay, mọi thứ đã khác.
Cậu thấy mặt kia của Ngọc Lan, thấy sự yếu đuối, bất lực, giằng xé của cô. Nhưng chẳng khiến cậu mềm lòng, ngược lại khơi dậy thứ cảm xúc rối ren hơn – pha trộn xót xa, tò mò, và… dục chiếm hữu cuồng nhiệt.
Cậu muốn biết thêm.
Muốn biết cô sẽ vì tiền mà đi xa đến đâu.
Muốn biết “Cá Voi Xanh” là ai.
Muốn biết, nếu nắm hết bí mật, cậu có thể lấy gì từ người đẹp băng giá ấy.
Đêm ngoài cửa sổ càng đặc quánh. Khang nhắm mắt, hình ảnh Ngọc Lan ở bệnh viện hiện về, gầy guộc, bất lực đến xé lòng.
Nhưng chớp mắt, bóng dáng ấy biến thành cô nàng quyến rũ dâm đãng trong livestream, mặc sơ mi, kéo vạt lộ da thịt, mỉm cười mời gọi trước ống kính.
Hai hình ảnh chồng chéo, tan vỡ rồi hợp nhất, như giấc mộng cấm kỵ.
Minh Khang thấy mình đứng trên hành lang lầu bốn trường THPT Nguyễn Trãi, đúng lúc hoàng hôn, nắng chiều nhuộm đỏ rực như máu, thấm đẫm không gian thành nỗi u hoài da diết. Cậu cúi đầu, tay siết chặt chiếc điện thoại, vết nứt trên màn lóe sáng dưới nắng tà, như vết dao cứa sâu vào tim gan.
Tiếng bước chân vang từ cuối hành lang.
Cộp, cộp, cộp.
Âm thanh giày cao gót gõ trên sàn đá hoa, giòn tan, đều đặn, thong thả như nhịp tim ai đó đang thì thầm lời mời gọi. Khang ngẩng đầu, thấy Ngọc Lan bước ra từ ranh giới sáng tối.
Hôm nay cô chẳng mặc vest công sở.
Một chiếc áo choàng lụa đỏ rượu vắt vẻo trên người, dây thắt lỏng lẻo, cổ áo trễ nải lộ da thịt trắng ngần và viền ren đen của nội y. Vạt áo chỉ dài đến giữa đùi, đôi chân thon dài trần trụi lấp lánh dưới ánh chiều tà như ngà voi mịn màng. Cô đi chân trần, mắt cá chân mảnh khảnh, móng chân son đỏ rực như lửa dục vọng bùng cháy.
Tóc cũng xõa, mái đen dài buông như thác nước, đuôi tóc xoăn nhẹ đung đưa theo bước chân, phất phơ quyến rũ. Không kính, mặt mộc, nhưng môi thoa son đỏ tươi, ướt át như cánh hoa hồng vừa ướt sương.
Cổ họng Khang khô khốc. Cậu muốn nói, nhưng lời nghẹn lại, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
