Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Uy Hiếp Cô Giáo Thành Bồn Chứa Tinh

Chương 16 : Hôm nay cô thật sự mặc váy ngắn



Chương 18:

Hôm nay cô thật sự mặc váy ngắn.

Không phải váy công sở đến gối, mà là váy da đen ngắn cũn cỡn đến giữa đùi, ôm sát mông, phác họa đường cong mê hoặc. Phía trên là áo sơ mi trắng bó sát, hai nút trên cùng không cài, lộ xương quai xanh tinh tế và khe ngực mơ hồ ẩn hiện. Vạt áo nhét vào váy, càng tôn eo thon nhỏ nhắn.

Tóc không búi, mà buộc đuôi gà cao, lộ cổ trắng ngần. Trang điểm đậm hơn thường ngày, kẻ mắt kéo dài, son môi đỏ rực. Chân mang giày cao gót đen mảnh, gót cao khiến đôi chân thon dài càng thêm thẳng tắp, quyến rũ.

Toàn thân toát lên vẻ gợi cảm trưởng thành, chẳng giống giáo viên chủ nhiệm THPT chút nào, như bước ra từ giấc mơ dục vọng.

Lớp im phăng phắc. Học sinh trợn mắt, khó tin nhìn Ngọc Lan. Vài nam sinh há miệng, mắt dán chặt vào đôi chân cô. Con gái thì xì xào, chỉ trỏ, mặt lộ khinh miệt hay ngạc nhiên.

Ngọc Lan đứng trên bục, mặt tái mét, môi mím chặt. Hai tay siết giáo án, khớp ngón trắng bệch. Cô không nhìn học sinh, mắt dán vào bảng đen, nhưng Minh Khang thấy rõ cơ thể cô khẽ run, như lá trong gió bão.

Cô đang sợ.

Sợ những ánh nhìn ấy, sợ lời bàn tán, sợ uy nghiêm sụp đổ trong chớp mắt.

Nhưng cô vẫn đến.

Mặc váy ngắn cậu yêu cầu, đến đây, chịu đựng hết thảy.

Tim Minh Khang đập mạnh. Cậu nhìn Ngọc Lan – người phụ nữ thường ngày cao ngạo lạnh lùng, giờ mặc váy ngắn đứng trên bục, như món hàng chờ thẩm định, đầy nhục nhã.

Hình ảnh ấy kích thích quá đỗi.

Kích thích đến mức bụng dưới cậu nóng ran, dục vọng dâng trào như lửa cháy.

Ngọc Lan hít sâu, ép mình lên tiếng: “Các em, xin lỗi cô muộn. Bắt đầu đọc sách đi.”

Giọng cô thấp hơn thường ngày, mang theo run rẩy khó nhận ra, như tiếng gió thoảng đầy tủi hổ.

Nhưng học sinh không đọc ngay. Chúng vẫn nhìn cô, vẫn bàn tán.

“Cô Lan hôm nay sexy quá…”

“Váy ngắn thế kia?”

“Cô yêu đương rồi hả?”

“Có khi đi hẹn về muộn…”

Tiếng xì xào càng lúc càng to. Mặt Ngọc Lan tái thêm, cô cắn môi dưới, gần như bật máu, nỗi nhục nhã cuồn cuộn như sóng.

“Im lặng!” Cô đột ngột nâng giọng, nhưng run rẩy càng rõ, “Đọc sách đi!”

Học sinh miễn cưỡng mở sách, bắt đầu đọc. Nhưng ánh mắt vẫn lén lút liếc cô, nhất là nam sinh, đầy dục vọng ngầm.

Tiết đọc sách diễn ra trong không khí quái dị. Ngọc Lan đứng trên bục, như vật trưng bày bị soi mói. Cơ thể cô luôn cứng đờ, ngón tay siết chặt mép bàn, khớp tay trắng nhợt vì dùng sức.

Minh Khang nhìn cô, lòng dâng trào cảm xúc phức tạp – khoái cảm chinh phục, thỏa mãn thống trị, nhưng còn chút… xót xa cậu không muốn thừa nhận, như vết nứt trong lớp vỏ cứng rắn.

Không, không được xót xa.

Đây là thứ cậu đáng được hưởng. Ai bảo cô thường ngày nghiêm khắc với cậu? Ai bảo cô luôn cao cao tại thượng?

Giờ cậu đã kéo cô xuống, xuống ngang hàng cậu, thậm chí thấp hơn, chìm trong nhục nhã.

Tiết đọc sách cuối cùng cũng kết thúc. Chuông reo, Ngọc Lan gần như chạy thoát khỏi lớp, bước chân vội vã đầy hoảng loạn.

Cô vừa đi, lớp bùng nổ.

“Trời ơi, cô Lan hôm nay sao vậy?”

“Váy ngắn thấy cả đùi non luôn!”

“Cô bị kích thích gì hả?”

“Có khi đi bar về, nghe nói giáo viên tan sở hay…”

Lời bàn tán càng lúc càng quá đáng. Minh Khang nghe, lòng dâng bực bội. Cậu không thích người khác bàn tán về Ngọc Lan – dù chính cậu đẩy cô vào tình cảnh này.

“Im hết đi!” Cậu đột ngột quát.

Lớp im bặt. Mọi người nhìn cậu, đầy ngạc nhiên và khó hiểu.

“Có gì bàn tán?” Minh Khang lạnh lùng, “Cô mặc gì kệ cô, liên quan gì đến các người?”

Nói xong, cậu đứng dậy, rời lớp, lòng đầy hỗn loạn.

Hành lang, cậu thấy bóng lưng Ngọc Lan vội vã hướng văn phòng. Bước chân cô gấp gáp, gần như chạy, tiếng giày cao gót lộn xộn hỗn loạn.

Minh Khang theo sau.

Trong văn phòng, Ngọc Lan đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển như đuối sức. Mặt cô đỏ bừng, mắt đầy nước, nhưng cô kìm nén không khóc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Ngọc Lan giật mình, quay phắt: “Ai?”

“Là em,” giọng Minh Khang từ ngoài.

Cơ thể Ngọc Lan cứng đờ. Cô không muốn mở, nhưng biết không mở hậu quả tệ hơn, như bóng ma treo lơ lửng.

Cô hít sâu, lau nước mắt, chỉnh trang phục và tóc, rồi mở cửa, lòng đầy tủi nhục.

Minh Khang đứng ngoài, nhìn đôi mắt đỏ hoe và mặt tái nhợt của cô, lòng thoáng xao động.

“Cô Lan,” cậu nói, giọng đầy ý vị, “hôm nay đẹp lắm.”

Lời ấy như giọt nước tràn ly, phá vỡ lớp phòng vệ cuối cùng của Ngọc Lan. Nước mắt cô tuôn rơi, nhưng không tiếng động, chỉ đứng đó để mặc lệ lăn dài trên má, đầy tuyệt vọng.

“Tại sao…” Cô nghẹn ngào hỏi, giọng run rẩy như lá úa, “tại sao lại đối xử với cô thế này? Tại sao bắt cô mặc thế đến trường?”

Minh Khang bước vào, đóng cửa. Cậu nhìn cô, ánh mắt phức tạp xen lẫn dục vọng.

“Vì em muốn thấy,” cậu nói thẳng, giọng đầy chiếm hữu, “em muốn thấy cô mặc váy ngắn đứng trên bục, muốn thấy học sinh nhìn cô ra sao, muốn thấy… vẻ xấu hổ của cô, con đĩ giáo viên của em.”

“Em…” Giọng Ngọc Lan run run, đầy oán hận, “em đúng là ác quỷ.”

“Có lẽ vậy,” Minh Khang cười, nụ cười lạnh lẽo đầy mê hoặc, “nhưng cô Lan, cô chẳng phải biết từ lâu rồi sao?”

Cậu đến gần, đưa tay lau nước mắt trên má cô. Động tác dịu dàng, nhưng Ngọc Lan chỉ thấy ghê tởm, như bị rắn độc chạm vào.

“Đừng chạm cô,” cô đẩy tay cậu ra, giọng đầy kháng cự.

Bàn tay Minh Khang dừng giữa không trung, mặt tối sầm: “Cô Lan, cô quên thỏa thuận của chúng ta rồi à?”

Cơ thể Ngọc Lan run lên. Cô nhìn ánh mắt lạnh buốt của cậu, nhớ đến ảnh video, nhớ mẹ ở Chợ Rẫy…

Cô nhắm nghiền mắt, đầu hàng số phận.

“Xin lỗi…” Ngọc Lan thì thầm, giọng nhỏ như gió thoảng qua hành lang vắng, “cô… cô chỉ là…”

“Chỉ là gì?” Minh Khang lại đưa tay lên, lần này không lau nước mắt, mà siết chặt cằm cô, ngón tay lạnh buốt ấn sâu vào da thịt mềm mại, “chỉ là thấy tủi thân? Chỉ là thấy nhục nhã? Cô Lan ơi, lúc livestream, lúc cô cởi đồ trước ống kính, lúc cô rên rỉ van xin donate, sao chẳng thấy nhục nhã gì hết?”

Ngọc Lan câm nín. Cằm cô đau nhói dưới sức siết của cậu, nhưng cô không dám vùng vẫy, chỉ cúi đầu, để mặc nỗi đau lan tỏa từ da thịt vào tận tim gan.

Minh Khang nhìn vẻ ngoan ngoãn ấy, cơn bực bội trong lòng đột nhiên tan biến. Cậu buông tay, chuyển sang vuốt nhẹ lên má cô, động tác dịu dàng đến lạ.

“Thôi, đừng khóc nữa,” giọng cậu mềm mại trở lại, như lời dỗ dành đầy ẩn ý, “hôm nay cô rất ngoan, em hài lòng lắm. Nên… em sẽ giữ lời, xóa bớt một phần nội dung.”

Cậu lấy điện thoại từ túi ra, mở khóa, vào album ẩn. Bên trong còn hàng chục bức ảnh, cậu chọn mười tấm – toàn những tấm lộ liễu nhất, trong đó có loạt ảnh mặc sơ mi trắng oversized, gần như trần truồng, khe ngực sâu hun hút và đường cong cơ thể phô bày không chút che đậy.

“Mười tấm này,” cậu nói, “em xóa ngay bây giờ.”

Cậu nhấn xóa, rồi mở thùng rác, xóa sạch hoàn toàn.

“Thấy chưa?” Cậu xoay màn hình về phía Ngọc Lan, “đã xóa rồi đấy.”

Ngọc Lan nhìn những bức ảnh biến mất thật sự, lòng dâng lên cảm xúc lẫn lộn – nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị nỗi tuyệt vọng đè nén. Cô biết cậu chắc chắn còn bản sao lưu, nhưng ít ra… bề ngoài, cậu đã giữ lời.

“Cảm ơn,” cô thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc quá nhiều.

“Không có chi,” Minh Khang cất máy, nụ cười thoáng qua, “đây là phần thưởng cho sự ngoan ngoãn của cô.”

Phần thưởng.

Lại từ ấy. Ngọc Lan cảm thấy đắng chát trong cổ họng, như nuốt phải mật đắng pha lẫn tro tàn.

“Vậy… hôm nay kết thúc được chưa?” cô hỏi, giọng mệt mỏi rã rời, như người vừa chạy qua cả một sa mạc không lối thoát.

Minh Khang nhìn cô. Hôm nay cô thật sự kiệt sức – mắt đỏ hoe, mặt tái nhợt, cả người như bị rút hết sinh khí, mong manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng tan vỡ.

“Được,” cậu gật đầu, “hôm nay dừng ở đây. Nhưng cô Lan nhớ nhé – mai em vẫn muốn thấy cô mặc váy ngắn.”

Cơ thể Ngọc Lan lại cứng đờ: “Mai… vẫn phải mặc?”

“Ừ, vẫn phải,” Minh Khang xác nhận, giọng không cho phép cãi lời, “cho đến khi em nói được thôi.”

Nói xong, cậu quay người rời khỏi văn phòng, cánh cửa khép lại nhẹ nhàng nhưng như tiếng đóng sập vào lòng cô.

Ngọc Lan ngồi xuống ghế, hai tay ôm mặt, nước mắt lại trào ra không kiểm soát.

Mai vẫn phải.

Mốt vẫn phải.

Ngày kia vẫn phải.

Cô phải mặc những chiếc váy ngắn cũn cỡn, phô bày cơ thể trước bao ánh mắt dò xét, bao lời dị nghị, bao sự khinh miệt, trong bao lâu nữa?

Cô không biết.

Cô chỉ biết, cơn ác mộng này còn xa mới kết thúc.

Ngoài cửa sổ, nắng Sài Gòn rực rỡ chan hòa, nhưng chẳng thể len vào trái tim cô. Từ khoảnh khắc chấp nhận điều kiện của Minh Khang, thế giới của cô đã chìm vào bóng tối vĩnh cửu.

Cơn bão váy ngắn vẫn tiếp tục quét qua trường THPT Nguyễn Trãi.

Ba ngày tiếp theo, Ngọc Lan ngày nào cũng mặc váy ngắn khác nhau đến trường – ngày thứ hai là váy chữ A đỏ rực, ngắn đến giữa đùi; ngày thứ ba là quần short jeans cũn, ngắn đến mức đường cong mông lộ rõ mỗi khi bước đi; ngày thứ tư là váy da đen ôm sát, bó chặt đến từng bước chân đều khiến mông thịt rung nhẹ dưới lớp vải, gợi cảm đến mức khiến người ta nuốt nước bọt.

Mỗi lần xuất hiện, cả trường lại xôn xao.

Từ ngỡ ngàng ban đầu, đến thì thầm bàn tán, rồi giờ là công khai chỉ trỏ. Đám con trai nhìn cô bằng ánh mắt trần trụi đầy dục vọng, đám con gái nhìn bằng sự khinh bỉ và ghen ghét. Ngay cả đồng nghiệp cũng thay đổi – tò mò, khinh thường, và cả chút hả hê thầm lặng.

Vì Ngọc Lan trước đây quá hoàn hảo: dạy giỏi, xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, là nữ thần trong mắt nam giáo viên, là đối tượng ghen tị của nữ đồng nghiệp. Giờ thấy cô đột nhiên “sa đọa”, ăn mặc như gái bar đến trường, nhiều người trong lòng âm thầm mừng thầm.

Ngọc Lan cảm nhận rõ từng ánh nhìn, từng lời xì xào. Mỗi ngày cô như bước trên lưỡi dao, mỗi bước đều đau, đều nhục. Nhưng cô không còn đường lui – Minh Khang ngày nào cũng kiểm tra trang phục, nếu không đạt, sẽ dùng ảnh video đe dọa.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...