Uy Hiếp Cô Giáo Thành Bồn Chứa Tinh
Trong những đêm khuya tĩnh mịch của Sài Gòn, Ngọc Lan – một cô giáo nghiêm khắc, lạnh lùng trên bục giảng – lại biến thành “Cô Bé Hư Hỏng” trước ống...
Thông tin truyện Mã QR
Tác giả: Tà Thiên Ma Đế
Trạng thái: Đang ra
Người theo dõi: 0
Truyện sex cô giáo Truyện sex hiếp dâm Vừa làm tình vừa khẩu dâm Đụ gái dâm & gái xinh
Danh sách chương (17)
Chương 1: Những buổi chiều tháng Mười ở Sài Gòn, nắng vàng hoe như mật ong rưới lên hành lang lầu bốn của trườ
Trong những đêm khuya tĩnh mịch của Sài Gòn, Ngọc Lan – một cô giáo nghiêm khắc, lạnh lùng trên bục giảng – lại biến thành “Cô Bé Hư Hỏng” trước ống kính livestream. Mẹ cô nằm viện Chợ Rẫy, người thực vật suốt tám năm trời, với khoản phí chăm sóc hàng tháng lên đến chục triệu đồng, cộng thêm món nợ lãi chồng chất từ cha để lại, đã đẩy cô vào con đường tuyệt vọng. Để cứu mẹ, Ngọc Lan phải cởi bỏ lớp vỏ băng giá, ăn mặc sexy quyến rũ – váy ngủ mỏng tang, nội y ren đen ôm sát – và tương tác mặn nồng với khán giả, từ nụ cười lười biếng đến những cử chỉ ám muội, chỉ mong nhận được những khoản donate quý giá từ “anh Cá Voi Xanh” và hàng ngàn người xem ẩn danh. Nhưng bí mật ấy vô tình rơi vào tay cậu học trò nghịch ngợm (Minh Khang), mở ra một vòng xoáy dục vọng và tống tình không lối thoát…
Chương 1:
Những buổi chiều tháng Mười ở Sài Gòn, nắng vàng hoe như mật ong rưới lên hành lang lầu bốn của trường THPT Nguyễn Trãi, biến không gian thành một bức tranh ám khói mơ hồ.
Nguyễn Minh Khang đeo balo nặng trịch, lê bước chậm rãi trên hành lang vắng tanh – cậu vừa bị cô chủ nhiệm Ngọc Lan giữ lại sau giờ học để mắng mỏ một trận ra trò, giờ thì lũ bạn đã về nhà từ lâu, chỉ còn tiếng gió heo, mây lùa qua khe cửa sổ vỡ.
“Có phải chỉ vì ngủ gật trong lớp thôi mà…” Khang lầm bầm, đá nhẹ vào cái thùng chữa cháy ở góc tường.
Tiếng kim loại vang lên ù ù, khô khốc giữa không gian im ắng, khiến cậu giật mình co rúm người lại, định rảo bước đi cho khuất. Nhưng khóe mắt chợt lóe lên một vệt sáng lấp lánh từ khe hở giữa thùng chữa cháy và bức tường loang lổ.
Cậu dừng chân, ngồi xổm xuống.
Đó là một chiếc điện thoại thông minh, vỏ đen tuyền hòa lẫn vào bóng tối lờ mờ, nhưng vết nứt chạy chéo từ góc phải trên xuống góc trái dưới màn hình lại lóe lên những tia sáng vụn vỡ dưới nắng chiều tà, như một vết thương chưa lành miệng.
Minh Khang do dự đúng ba giây.
Nhặt hay không nhặt?
Nếu nộp cho phòng nhận đồ thất lạc, chắc chắn sẽ bị ai đó cuỗm mất. Còn nếu bỏ mặc ở đây, mai bà lao công quét dọn sẽ vơ luôn. Cậu chợt nhớ đến chiếc điện thoại cũ kỹ của mình, dùng ba năm trời, màn hình chi chít vết xước, tim bỗng đập thình thịch như trống thúc.
Cuối cùng, cậu đưa tay ra, cạy chiếc máy từ khe hở ra ngoài.
Chiếc điện thoại mới hơn cậu tưởng nhiều, là mẫu flagship mới ra mắt năm nay, viền kim loại xám đậm mát lạnh dưới đầu ngón tay. Khang dùng tay áo đồng phục lau sạch lớp bụi bám trên màn hình, ấn nút nguồn bên hông.
Màn hình sáng bừng.
Không có mật khẩu khóa màn hình.
Khang nhướn mày, thời buổi này mà chẳng khóa mã thì hiếm thấy thật. Cậu vuốt tay mở khóa, màn hình chính sạch bong kin kít, chỉ lác đác vài ứng dụng cơ bản – điện thoại, tin nhắn, thư viện ảnh, trình duyệt. Không game, không mạng xã hội, thậm chí chẳng có app mua sắm nào.
Đây không phải máy của một bạn trẻ.
Cậu mở thư viện ảnh. Những tấm hình gần nhất là vài bức chụp tòa nhà trường, góc máy chuyên nghiệp, hẳn dùng để làm slide bài giảng hay tài liệu tuyên truyền. Lật xa hơn, là mấy tấm phong cảnh khuôn viên trường, rồi một bức ảnh tập thể giáo viên.
Ngón tay Khang khựng lại.
Trong bức ảnh tập thể ấy, cậu nhìn thấy Cô Ngọc Lan…
Cô chủ nhiệm vừa mắng cậu té tát chiều nay đang đứng ở hàng thứ hai, bên phải cùng. Cô mặc bộ vest xám nhạt, tóc búi gọn gàng không một sợi thừa, nụ cười trên môi chuẩn mực nghề nghiệp – kiểu cười khóe miệng cong lên nhưng đôi mắt chẳng hề ấm áp, lạnh tanh như sương sớm Sài Gòn.
Giống hệt vẻ mặt cô mắng cậu chiều nay.
Minh Khang chợt dấy lên linh cảm chẳng lành. Cậu thoát ra khỏi thư viện, ngắm nghía lại chiếc điện thoại – bố cục ứng dụng đơn giản đến mức khắc nghiệt, chẳng có hình nền cá nhân hóa hay chủ đề nào, thậm chí ứng thời tiết cũng không. Phong cách này, quá giống Cô Lan.
Cậu nhớ lại chiều nay trong văn phòng, cô Lan nhận một cuộc gọi rồi vội vã rời đi, quên cả giáo án trên bàn. Lúc ấy, điện thoại cô để trên bàn, vỏ đen, hình như đúng mẫu này…
Tim Khang đập thình thịch.
Cậu mở lại thư viện ảnh, lần này lật kỹ hơn. Hầu hết là ảnh liên quan công việc thật, nhưng khi lật về ba tháng trước, ngón tay cậu dừng phắt giữa không trung.
Đó là một bức tự sướng.
Người phụ nữ trong ảnh mặc chiếc váy ngủ lụa trắng mỏng tang, nghiêng người trước gương, mái tóc dài xõa buông thõng trên vai. Dây vai váy trượt xuống cánh tay, để lộ hơn nửa bờ vai trắng ngần và đường cong ngực mơ hồ ẩn hiện. Khuôn mặt cô không cười, đôi mắt lười biếng mơ màng, môi thoa son hồng nhạt, phảng phất nỗi u hoài.
Là Cô Ngọc Lan.
Nhưng lại chẳng phải Ngọc Lan mà Khang quen biết.
Trên lớp, cô Lan lúc nào cũng mặc áo sơ mi cài khuy tận cổ, tóc búi chặt cứng, nói năng thì cằm hơi ngẩng, ánh mắt lạnh buốt như gió bắc ùa về Sài Gòn. Còn người phụ nữ trong ảnh này… mềm mại, quyến rũ, thậm chí mang chút vẻ đẹp tàn tạ, như bông hoa úa dưới mưa đêm.
Minh Khang cảm thấy cổ họng khô khốc.
Cậu tiếp tục lật.
Tấm tiếp theo, Ngọc Lan thay bộ nội y ren đen, ngồi trên bệ cửa sổ phòng ngủ. Ngoài kia là cảnh đêm Sài Gòn rực rỡ, ánh đèn neon lọt qua kính, hắt những vệt sáng loang lổ lên da thịt cô. Một chân co lên, tay buông thõng trên đầu gối, chân kia duỗi thẳng, mắt cá chân mảnh mai như cành liễu.
Rồi tấm sau nữa, cô nằm sấp trên giường, khoác áo choàng lụa tím nhạt, dây thắt lưng lỏng lẻo, cổ áo trễ xuống tận ngực. Mặt cô vùi vào gối, chỉ lộ nửa bên má và mái tóc rối bù.
Ngón tay Khang bắt đầu ướt mồ hôi.
Cậu lướt nhanh màn hình, ảnh nối ảnh lóe lên – đủ kiểu nội y, đủ kiểu tư thế tự sướng, vài tấm còn táo bạo đến mức khiến cậu, một thằng con trai mười tám tuổi, mặt đỏ bừng tim đập loạn nhịp. Tất cả đều nằm trong một album ẩn, cần xác thực hai lớp để mở, nhưng chẳng hiểu sao trên chiếc điện thoại này, album ẩn lại chẳng khóa mã.
Hay là Cô Ngọc Lan tưởng đã khóa, nhưng thực ra không?
Khang thoát khỏi thư viện, hít sâu một hơi. Hành lang đã tối om, chỉ còn ánh đèn xanh lập lòe từ lối thoát hiểm xa xa. Cậu nên đặt máy về chỗ cũ, hoặc mai nộp lại cho cô Lan, giả vờ chẳng nhìn thấy gì.
Nhưng cậu không làm thế.
Như ma xui quỷ khiến, cậu mở trình quản lý file. Trong thư mục “Sao lưu công việc”, cậu tìm thấy vài file video, tên chỉ là mã ngày tháng đơn giản.
File mới nhất là thứ Sáu tuần trước.
Khang ấn mở.
Video khởi đầu bằng màn đen, chỉ nghe tiếng thở khẽ khàng. Vài giây sau, hình ảnh hiện lên – phòng ngủ của Ngọc Lan, góc quay hẳn dùng giá đỡ cố định. Cô mặc váy ngủ dây mỏng màu rượu vang, ngồi trước bàn trang điểm, đang thoa son lên môi.
“Hôm nay… mệt quá.” Cô nói với ống kính, giọng mềm mại hơn hẳn lúc giảng bài trên lớp, khàn khàn như gió thoảng qua lá, “Kỳ thi giữa kỳ trường vừa xong, chấm hơn hai trăm bài thi.”
Cô đặt son xuống, cầm lược chậm rãi chải tóc. Động tác chậm chạp, lười nhác, mỗi lần giơ tay, mỗi lần nghiêng đầu, đều toát lên vẻ quyến rũ cố ý, như một màn trình diễn đầy mê hoặc.
“Dù sao cũng cảm ơn mọi người vẫn luôn ủng hộ em.” Cô mỉm cười với ống kính, nụ cười ấy giống hệt trong ảnh, mềm mại mơ màng, “Đặc biệt là anh Cá Voi Xanh, cảm ơn anh vì quả siêu tên lửa tuần trước.”
Minh Khang tạm dừng video.
Cậu thoát quản lý file, quả nhiên trên màn hình chính có một app livestream, biểu tượng giấu kỹ trong thư mục “Tài liệu học tập”. Mở app ra, đã đăng nhập sẵn, chẳng cần mật khẩu.
Tên tài khoản: Cô Bé Hư Hỏng.
Giới thiệu cá nhân chỉ một dòng: Dưới lớp băng lạnh lẽo, vẫn là dung nham sôi sục.
Số follower: 127 nghìn.
Khang mở lịch sử thu nhập, tháng vừa qua doanh thu vượt quá tám chục triệu. Lướt bảng donate, vị trí đầu là ID “Cá Voi Xanh”, avatar một mảng đen kịt, tổng donate hơn bốn trăm triệu.
Trong phòng livestream còn có replay cũ. Khang mở cái gần nhất, từ ba đêm trước, khuya khoắt.
Trong video, Ngọc Lan mặc áo sơ mi trắng – nhưng không phải kiểu sơ mi nghiêm túc cô hay mặc trên lớp, mà là áo nam oversized, vạt áo vừa khít che đến đùi. Cô để trần đôi chân thon, chân trần đạp lên thảm, ba khuy áo trên cùng bung ra, lộ xương quai xanh và khoảng ngực trắng ngần mê hoặc.
Cô ngồi trên ghế cao, một chân co lên đạp mép ghế, chân kia buông thõng tự nhiên. Tay cầm ly rượu vang đỏ, thỉnh thoảng nhấp một ngụm, chất lỏng đỏ thẫm để lại vệt loang trên thành ly.
“Hôm nay muốn tâm sự gì đây?” Cô nói với ống kính, giọng còn mềm hơn video trước, đuôi lời vương vấn, lười biếng đầy mê hoặc như lời mời gọi trong đêm.
Comment cuồn cuộn trôi.
【Bé hôm nay đẹp mê hồn!】
【Áo sơ mi quyến rũ quá! Em chết mất!】
【Cầu xin em, mở thêm một nút khuy áo nữa đi!】
【Anh Cá Voi tối nay không online à?】
Ngọc Lan nhìn comment, khẽ cười. Tiếng cười ấy vang qua loa điện thoại, rung động màng nhĩ Khang – cậu chưa từng nghe cô cười thế bao giờ, trên lớp cô chỉ nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo đủ đóng băng cả lớp học.
“Anh Cá Voi chắc bận rồi.” Cô nói, lại nhấp ngụm rượu, môi đỏ mọng dưới ánh đèn, “Nhưng không sao, mình cứ trò chuyện trước đã. Hôm nay mệt thật, lớp em có một học trò… làm em đau đầu kinh khủng.”
Hơi thở Khang nghẹn lại.
“Nó ngủ gật trên lớp, bài tập làm qua loa, lúc nào cũng vẻ mặt bất cần.” Ngọc Lan lắc ly rượu, mắt mơ màng nhìn ống kính, “Có lúc em chỉ muốn… trừng phạt nó thật nặng tay.”
Comment lại bùng nổ.
【Trừng phạt kiểu gì? Kể chi tiết đi!】
【Cô giáo muốn phạt học trò hả?】
【Em tình nguyện làm học trò đó!】
Ngọc Lan chẳng đáp, chỉ cười khẽ lần nữa. Rồi cô đặt ly xuống, bước khỏi ghế, chân trần tiến lại gần ống kính. Màn hình chỉ thấy từ eo trở xuống – vạt áo sơ mi trắng, đôi chân trần mịn màng, móng chân sơn đỏ rực.
Tay cô hiện lên, ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve đùi, rồi nắm vạt áo, từng chút một kéo lên cao.
Minh Khang vội ấn tạm dừng.
Tay cậu run run, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hành lang im phăng phắc, chỉ nghe tiếng thở dốc của cậu và nhịp tim đập thình thịch. Xa xa, tiếng bước chân bảo vệ tuần tra vang vọng, ánh đèn pin quét qua cầu thang.
Cậu vội thoát app, tắt màn hình, nhét vội điện thoại vào lớp balo kín nhất. Rồi đứng dậy, đeo balo, rảo bước xuống thang.
Xuống lầu ba, cậu đụng bảo vệ đang tuần.
“Muộn thế này chưa về hả cháu?” Bác bảo vệ rọi đèn pin vào mặt cậu.
“Bị cô giữ lại dặn dò ạ.” Khang cúi đầu.
“Cô nào mà giữ khuya vậy?”
“Cô Lan, chủ nhiệm lớp 12A7 ạ.”
“À, cô Ngọc Lan hả.” Bác gật gù, “Cô ấy nghiêm khắc thật, về lẹ đi, tối rồi.”
Khang ậm ừ, bước nhanh xuống. Ra khỏi trường, trời đã tối mịt, đèn đường khuôn viên lần lượt bật sáng. Gió chiều tháng Mười Sài Gòn mang theo hơi se lạnh, phả vào gương mặt cậu nóng bừng.
Cậu đạp xe, nhưng chẳng về nhà, mà rẽ vào con hẻm sau trường. Hẻm tối om, không đèn đường, chỉ lẻ tẻ ánh neon từ vài quán nhỏ. Cậu dừng bên thùng rác, lôi chiếc điện thoại ra từ balo.
Màn hình sáng lên lần nữa, vết nứt lóe sáng như tia chớp trong bóng tối.
Minh Khang nhìn chằm chằm chiếc máy hồi lâu.
Giờ cậu phải làm gì? Format sạch rồi vứt vào thùng rác? Hay mai sớm mang nộp cô Lan, bảo nhặt được ở hành lang, mình chẳng xem gì?
Nhưng cậu chẳng quên nổi những bức ảnh ấy.
Quên nổi đôi môi thoa son của Ngọc Lan trong video, ngón tay kéo vạt áo chậm rãi, và ánh mắt lười biếng quyến rũ ấy. Hơn hết, quên nổi câu cô nói trong phòng livestream – “Lớp em có một học trò làm em đau đầu kinh khủng”.
Học trò ấy, chính là cậu.
Khang nghiến răng, ngón tay lướt màn hình. Cậu mở lại album ẩn, lật đến tấm gần nhất – Ngọc Lan mặc nội y ren đen, quay lưng trước gương, ngoái đầu nhìn ống kính. Đường cong lưng cô uyển chuyển, xương bướm vai như đôi cánh sắp vỗ, eo thon nhỏ đến mức tay ôm trọn.
Khác hẳn chiều nay trong văn phòng, cô mặc vest xanh đậm, đứng sau bàn làm việc, nhìn cậu từ trên xuống. Ánh nắng ngoài cửa sổ hắt lên mái tóc búi chặt, lóe sáng lạnh lẽo.
“Nguyễn Minh Khang, tháng này em ngủ gật trong lớp lần thứ ba rồi.” Giọng cô không chút ấm áp, “Lần sau còn thế, cô mời phụ huynh em lên trường nói chuyện.”
Lúc ấy cậu còn cãi: “Cô Lan ơi, em học khuya lắm, ban ngày buồn ngủ là bình thường mà.”
Ngọc Lan cười khẩy: “Học khuya? Hay chơi game khuya? Kỳ thi tháng trước toán em được bao nhiêu? 6,2 điểm! Xếp gần chót lớp! Đây là ‘học khuya’ của em à?”
Cậu nghẹn lời.
“Từ mai, tan học em ở lại, cô kèm riêng toán cho em.” Cô rút vài tờ đề thi vỗ bộp xuống bàn, “Khi nào toán đạt 9 điểm, khi ấy mới thôi.”
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Truyện sex
- Truyện sex có ảnh
- Người chuyển giới
- Cuckold
- Truyện dâm hiệp
- Truyện dịch
- Truyện Femdom
- Truyện les
- Truyện Loli
- Truyện ma quỷ
- Truyện NTR
- Truyện sắc hiệp
- Truyện cổ trang
- Truyện BDSM
- Trao đổi vợ chồng
- Người và thú
- Nhân viên công sở
- Nhìn lén
- Nói chuyện khiêu dâm
- Nứng lồn
- Ông ăn chả bà ăn nem
- Some
- Tâm sự bạn đọc
- Thầy đụ trò
- Thuốc kích dục
- Truyện sex bạo dâm
- Truyện sex có thật
- Truyện sex ở nhà trọ
- Truyện sex phá trinh
- Truyện sex tống tình
- Truyện sex về ngày Noel
- Truyện teen
- Truyện Tết
- Truyện tiên hiệp
- Truyện xã hội
- Truyện xuyên không
- Vợ chồng
- Truyện sex nhẹ nhàng
- Truyện sex ngoại tình
- Truyện sex nặng
- Truyện sex cô giáo
- Truyện sex cưỡng dâm
- Truyện sex diễn viên
- Truyện sex hạng nặng
- Truyện sex hay
- Truyện sex hiếp dâm
- Truyện sex học sinh
- Truyện sex khổ dâm
- Truyện sex loạn luân
- Truyện sex mạnh
- Vừa làm tình vừa khẩu dâm
- Bác sĩ y tá
- Địt con nuôi
- Đụ bà
- Đụ bạn của con
- Đụ bạn của người yêu
- Đụ bạn gái
- Đụ bạn vợ
- Đụ cave
- Đụ cháu gái
- Đụ chị gái
- Đụ chồng bạn
- Dùng sextoys
- Dâm thư trung quốc
- Cứu NET
- Bạn bè
- Bỏ nhà đi bụi
- Bố chồng nàng dâu
- Bố đụ con gái
- Cha dượng đụ con riêng
- Chat sex
- Chăn rau
- Chị dâu em rể
- Chuốc thuốc mê
- Con gái thủ dâm
- Đụ công khai
- Đụ dì
- Đụ tập thể
- Đụ thím
- Đụ thư ký
- Đụ vợ bạn
- Đụ với hàng xóm
- Gái vú to
- Không mặc quần lót khi ra đường
- Kinh nghiệm làm tình
- Làm tình lúc sáng sớm
- Làm tình với chị vợ
- Đụ người yêu của bạn
- Đụ người yêu cũ
- Đụ mẹ vợ
- Đụ em dâu
- Đụ em gái
- Đụ em họ
- Đụ em vợ
- Đụ giúp việc
- Đụ khách hàng
- Đụ lỗ đít
- Đụ máy bay
- Đụ mẹ bạn
- Đụ mẹ ruột
- Làm tình với đồng nghiệp
- Việt Kiều
- Đụ gái dâm & gái xinh
- Tình một đêm
- Sex vụng trộm
- Sex tour
- Già dâm dê
- Gái có con
- Gái có bầu
- Sex bắt cóc
- Sex mát xa
- Sex cổ tích
- Harem & hậu cung
- Đụ con dâu
- Sex huấn luyện
- Sugar baby
- Đụ gái nước ngoài
- Gangbang
- Đụ vợ sếp
- Sex kinh dị
- Đụ mẹ kế
- Mạt thế, tận thế
- Đô thị
- Khoa huyễn, huyền huyễn
- Võng du
- Quan trường
- Ngôn tình
- Ngược
- Sủng
