Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Tôi Nhặt Được Bé Gái Ở Ga Tàu Và Biến Em Ấy Thành Món Đồ Chơi Tình Dục

Tà Thiên Ma Đế

Tôi Nhặt Được Bé Gái Ở Ga Tàu Và Biến Em Ấy Thành Món Đồ Chơi Tình Dục

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

Vào một buổi chiều tháng Hai năm 2025, trời Sài Gòn lạnh ẩm thấu xương, tại ga tàu đông nghẹt người, một gã đàn ông giàu có vừa thoát khỏi vòng kiềm...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Tà Thiên Ma Đế

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sex bạo dâm Truyện BDSM Vừa làm tình vừa khẩu dâm Truyện teen Truyện sex phá trinh Truyện xã hội

Danh sách chương (5)

Chương 1: Tháng Hai năm 2025, trời miền Nam lạnh buốt, cái ẩm ướt len lỏi qua cổ áo làm tôi nổi da gà. Ga Sài


Vào một buổi chiều tháng Hai năm 2025, trời Sài Gòn lạnh ẩm thấu xương, tại ga tàu đông nghẹt người, một gã đàn ông giàu có vừa thoát khỏi vòng kiềm chế của gia đình đã vô tình nhặt được một con nhóc lang thang – nhỏ xíu, bẩn thỉu, đôi mắt to tròn long lanh tuyệt vọng.

Chỉ vì một phút mềm lòng, anh ta đưa con bé về nhà. Ban đầu là lòng thương hại, là ý định giúp đỡ một đứa trẻ bất hạnh. Nhưng dục vọng nguyên thủy nhanh chóng trỗi dậy, biến lòng tốt thành sự chiếm hữu bệnh hoạn.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, từ một đứa trẻ sợ hãi khóc lóc, con bé đã bị huấn luyện thành món đồ chơi tình dục riêng tư hoàn hảo: quỳ mút cặc nuốt tinh ngấu nghiến, đeo vòng cổ chó sủa gâu gâu van xin được địt, lồn non chặt khít co thắt điên cuồng mỗi lần bị bơm đầy tinh trùng nóng hổi. Mọi cảnh dâm loạn đều được quay cận cảnh – từ lần phá trinh rỉ máu xen khoái lạc, đến những đêm địt ngoài trời công viên vắng, cho đến khi con bé bị phá vỡ tâm trí hoàn toàn, tự nguyện quỳ dưới chân chủ nhân và thì thầm: “Con là chó cái của anh… là bồn chứa tinh riêng của anh mãi mãi…”

Mọi cảnh dâm loạn đều được quay lại cận cảnh: từ lần phá trinh đau đớn xen khoái lạc, đến những đêm địt điên cuồng ngoài công viên vắng, cho đến lúc con bé mind break hoàn toàn, tự nguyện gọi mình là “chó cái”, “bồn chứa tinh” của chủ nhân.

Nhiều năm sau, cô bé ngày nào giờ đã trưởng thành, trở thành người vợ xinh đẹp nằm bên cạnh anh ta mỗi đêm – vẫn đeo vòng cổ chó, vẫn quỳ mút cặc, vẫn rên rỉ dâm đãng: “Em mãi là bồn chứa tinh của anh…”

Chương 1:

Tháng Hai năm 2025, trời miền Nam lạnh buốt, cái ẩm ướt len lỏi qua cổ áo làm tôi nổi da gà. Ga Sài Gòn đông nghẹt người, tiếng ồn ào làm cái lạnh bớt đi đôi chút. Trong bụng tôi thầm chửi cha mẹ, trời lạnh thế này sao không tự gọi Grab mà đi, có thiếu gì mấy đồng bạc lẻ đâu, nhất quyết bắt tôi lái xe chở ra ga. Nhìn hai người khuất bóng trong phòng chờ, tôi thở phào nhẹ nhõm. Đưa họ đi rồi, giờ tôi chính thức thoát khỏi vòng kiềm kẹp, có riêng một khoảng trời tự do.

Cách đây không lâu tôi còn tiếc đứt ruột vì lúc say xỉn đã chuyển sạch tiền tiết kiệm bao năm, kể cả tiền mừng tuổi, cho thằng bạn không đáng tin. Chỉ vì câu đùa trên bàn nhậu tốt nghiệp: “Anh em cho tao mượn chút tiền, sau này kiếm được tao chia mày ba bảy.” Mười triệu đồng chứ ít gì, với thằng sinh viên mới ra trường là cả gia tài. Thế mà sáng hôm sau thằng khốn đó biến mất tăm.

Nhưng chính nhờ câu nói đó, chỉ một tháng trước, tôi lại trúng quả lớn. Thằng bạn thật sự gọi lại, bảo năm đó chỉ có tôi chịu cho nó mượn tiền, giờ nó gặp thời kiếm được kha khá, rủ tôi cùng làm ăn. Tôi từ chối khéo, vậy mà nó vẫn dúi cho tôi một mớ cổ phần khô. Giờ tôi ăn no rửng mỡ, tiền ngân hàng gửi lãi mẹ đẻ lãi con, sống sung túc chẳng lo ngày mai.

Đang mải mê nhớ lại chuyện cũ thì một bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt lén luồn vào túi áo tôi, cố gắng rút cái ví một cách chuyên nghiệp. Tôi đã để ý con nhóc từ lâu rồi.

Tóc tai bù xù che gần hết khuôn mặt bẩn thỉu, đôi mắt to tròn sáng quắc dán chặt vào cái ví đang lòi ra. Đúng lúc nó tưởng mình sắp thành công, tôi vỗ nhẹ vai nó.

“Này! Làm gì đấy con!”

Bàn tay bé xíu giật bắn, định rút về thì bị tôi tóm cứng cổ tay. “Bộp” một tiếng, cái ví rơi xuống đất. Tôi nhặt ví lên, vừa chửi vừa phủi.

“Con nhóc ranh này, dám móc túi anh hả? Muốn chết à? Anh đây coi tiền như cứt, mà coi cứt như mạng sống, mày dám đụng vào tiền của anh à!”

“Đi! Theo anh ra phường!”

“Em sai rồi, em sai rồi, lần đầu em làm vậy, em không dám nữa đâu…”

“Em không muốn vào đồn, vào đó họ đánh em chết mất!”

“Con nhóc kia! Mẹ mày tìm mày sắp điên rồi! Mày còn ở đây đi ăn trộm! Tao không đánh chết mày à!”

Một ông lão ăn mặc rách rưới, chống gậy tập tễnh bước tới, cúi gập người xin lỗi tôi.

“Anh trẻ ơi, đây là con bé nhà hàng xóm, còn nhỏ dại không hiểu chuyện. Anh rộng lượng bỏ qua cho, tôi xin thay nó. Để nó về với mẹ, mẹ nó đang tìm sắp phát điên rồi.”

“Không được! Mặt mũi ông đáng mấy đồng? Hôm nay phải để nó có tiền án mới được, đi, theo anh!”

“Thằng kia, mày đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”

Không biết từ đâu lù lù mấy thằng du côn xăm trổ đầy mình, tay cầm gậy sắt tiến lại gần. Tôi lập tức tỉnh cả người.

Cảnh này tôi xem trên phim nhiều rồi, chắc chắn con bé không phải đường đường chính chính.

“Mấy người… mấy người định làm gì? Lại gần nữa tôi báo công an đấy!”

“Báo công an? Xem gậy tao đến trước hay công an đến trước!”

Thằng nói chuyện vung gậy thẳng mặt tôi. Tôi né được, đúng lúc thấy mấy anh công an tuần tra đi ngang qua.

“Cướp! Cướp giật! Công an ơi cứu với!”

Tiếng còi chói tai vang lên, mấy anh công an lao tới. Bọn kia thấy tình thế không ổn bỏ chạy tán loạn. Con bé nhóc cũng định nhân lúc hỗn loạn chuồn mất nhưng bị tôi nắm chặt cổ tay, không thoát nổi.

“Thằng chó, mày chờ đấy! Gặp lại tao không tha đâu!”

“Chuyện gì đây?” Công an thấy bọn kia chạy không đuổi theo mà quay sang hỏi.

“Nó…” Tôi giơ tay chỉ con bé. Con bé nhìn tôi, mắt long lanh nước, lắc đầu lia lịa.

“Nó…” Tôi vừa mở miệng, con bé đã quỳ sụp xuống.

“Dượng ơi, con biết lỗi rồi, con không bỏ nhà đi nữa đâu. Lần này con sai, con không lấy đồ người ta nữa. Dượng đừng bỏ con, đưa con về với mẹ đi, con nhớ mẹ lắm. Dượng ơi con biết lỗi rồi…”

Con bé khóc nức nở, nước mắt rơi lộp bộp xuống đất, nước mũi thò lò quẹt đầy ống quần tôi.

“Thôi thôi, chuyện nhà thì về mà dạy bảo nhau!”

Tôi định giải thích thì bộ đàm của mấy anh công an reo lên, họ vội vàng chạy đi mất.

“Con bé này mày…”

Nghĩ lại mình cũng chẳng mất gì, tôi trừng mắt nhìn nó một cái rồi quay lưng định đi. Ai ngờ nó bám theo tôi mãi, đi đâu cũng lẽo đẽo theo đến tận bãi xe.

“Mày làm gì đấy? Anh không chấp nữa rồi sao còn bám theo?”

“Giờ em không có chỗ đi, không bám anh thì biết đi đâu? Anh ơi… anh đẹp trai, dẫn em đi với, dẫn em đi mà!”

“Mày… anh… ờ… thôi được.”

Tôi vừa định nói gì thì nghe tiếng bước chân dồn dập trong bãi xe ngầm, nghe rõ mồn một, lại còn có tiếng tập tễnh quen quen. Chắc chắn là đám kia quay lại. Tôi vội mở cửa xe, nhét nó vào ghế sau rồi phóng ga. Quả nhiên mấy thằng đó đuổi theo. Tôi bật pha sáng chói, chúng che mắt, tôi đạp ga vọt mất.

Tôi vòng quanh khu ga mấy vòng xem có bị bám theo không. Quả nhiên có một chiếc xe đen lén lút đi theo.

“Bọn chúng là ai mà cứ đeo bám mày thế?”

“Em… chúng…”

“Nói thật đi, không nói anh dừng xe ngay bây giờ, để chúng nó bắt mày về!”

Con bé nghe vậy lại òa khóc.

“Hức… em nói… em nói… em bị chúng nó bắt cóc mấy năm rồi… chúng bắt bọn em đi ăn trộm, bọn em còn nhỏ nên công an không làm gì được. Công an ở ga toàn cấu kết với chúng, đưa tiền là chúng thả, về lại bị đánh, nhịn đói. Anh ơi, xin anh đừng bỏ em, em xin anh…”

Khoảng nửa tiếng sau, chắc chắn đã cắt đuôi xong, tôi tấp xe vào một góc khuất, thở phào, quay đầu nhìn ghế sau.

“Rồi, an toàn rồi. Giờ mình ra phường nhé, công an sẽ bảo vệ em.”

Vừa dứt lời, mặt con bé tái mét. Nó lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lại trào ra.

“Không! Không được ra phường!” Nó gào khóc, giọng đầy hoảng loạn. “Chúng sẽ trả em lại cho bọn xấu! Công an với chúng là một giuộc!”

Tôi nhíu mày, định khuyên thì thấy tay nó đã sờ đến tay nắm cửa. Tôi vội khóa trung tâm.

“Bình tĩnh nào!” Tôi quát lớn. “Đang chạy trên cao tốc, em làm vậy nguy hiểm lắm!”

Con bé bị tôi quát, co rúm lại, run lẩy bẩy. Đôi mắt to tròn nhìn tôi thảm thiết, nước mắt tuôn như mưa.

“Xin anh… anh đẹp trai… đừng đưa em ra phường. Chúng sẽ giao em lại cho bọn chúng… em thà chết còn hơn quay về…”

Nhìn bộ dạng tuyệt vọng của nó, lòng tôi chợt mềm nhũn. Nếu nó nói thật thì đưa nó đến phường chính là hại nó. Nhưng không đưa thì tôi phải làm sao đây?

Đang do dự, con bé bất ngờ túm lấy tay áo tôi, lắc mạnh.

“Anh đẹp trai, anh dẫn em đi đi…”

“Thôi đừng kéo! Anh đang lái xe, nguy hiểm lắm!” Tôi gắt lên, cố giữ tay lái.

Con bé giật mình, buông tay, rụt lại ghế sau.

Trong xe im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng nấc nghẹn ngào của nó.

Qua gương chiếu hậu, tôi thấy mắt nó sưng húp, mặt lem luốc nước mắt.

Cổ họng nó khản đặc vì khóc quá nhiều, mỗi lần nấc lại nghe đau đớn.

Tôi thở dài, tự hỏi tiếp theo phải làm gì với đứa nhóc đột ngột rơi vào đời mình này.

Ban đầu tôi định lén đưa nó đến một đồn công an xa ga, nhưng cứ đổi hướng là nó phát hiện ngay, như đọc được suy nghĩ của tôi vậy.

“Anh đẹp trai… anh định đưa em đi đâu vậy?” Giọng nó khàn khàn, đầy cảnh giác.

Tôi há miệng định nói thì nó đã hoảng hốt.

“Anh định đưa em ra phường đúng không? Đừng mà! Xin anh đừng mà!” Giọng nó tuyệt vọng. “Em thà chết còn hơn quay về!”

Nó lại giãy giụa, cố tháo dây an toàn. Tôi hoảng hồn tấp xe vào lề.

“Bình tĩnh! Anh không đưa em ra phường nữa, được chưa?” Tôi bất lực nói. “Em đừng manh động, mình nói chuyện đàng hoàng nào.”

Con bé ngừng giãy, nhưng vẫn nhìn tôi đầy đề phòng. Tôi hít sâu, cố giữ giọng ôn tồn.

“Nghe anh nói này, em sợ anh hiểu. Nhưng em phải bảo anh phải làm sao chứ? Anh không thể cứ giữ em bên cạnh mãi được.”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...