Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Tôi Nhặt Được Bé Gái Ở Ga Tàu Và Biến Em Ấy Thành Món Đồ Chơi Tình Dục

Chương 4 : Tôi ghé sát tai nó, thì thầm



Chương 3:

Tôi ghé sát tai nó, thì thầm:

“Đừng sợ, anh sẽ chăm sóc em thật tốt.”

Tay tôi trượt xuống chỗ kín nhất của nó.

Ngọc Hân khẽ rên một tiếng, cơ thể càng thêm nhạy cảm, như sắp lên đỉnh đến nơi.

Ngay khi ngón tay tôi sắp chạm đến chỗ hồng hào ấy, một chút lý trí cuối cùng kéo tôi lại.

Tôi nhận ra mình đang làm gì, vội rụt tay về, lắc đầu.

Tôi hít sâu, cố dập tắt ngọn lửa đang cháy trong người.

“Xin lỗi…” Tôi khẽ nói. “Thôi, để anh lau khô cho em đã.”

Tôi lấy khăn bông, nhẹ nhàng quấn quanh cơ thể nhỏ bé của Hân.

Nó ngoan ngoãn để tôi lau, trong mắt vừa cảnh giác vừa thoáng chút ỷ lại.

Tôi cố tránh những vết bầm tím, sợ làm nó đau.

Lau khô xong, tôi lấy một cái áo thun của mình cho nó mặc.

Chiếc áo rộng thùng thình trên người Ngọc Hân, trông càng thêm dễ thương.

Vạt áo dài quá đầu gối, tay áo che kín bàn tay.

Nó đứng đó, nhỏ xinh như búp bê, làm tôi vừa thương vừa muốn đè ra địt ngay.

Tôi dẫn Ngọc Hân ra phòng khách, bảo nó ngồi xuống sofa.

“Chắc em đói lắm hả?” Giọng tôi bất giác dịu dàng hẳn. Thấy nó khẽ gật, tôi lập tức lấy điện thoại gọi đồ ăn qua Zalo.

Trong lúc chờ, cả hai im lặng, không khí có chút ngượng ngùng.

Chẳng mấy chốc đồ ăn tới.

Tôi đặt đồ ăn trước mặt Ngọc Hân. Nó ngập ngừng một chút, rồi như không chịu nổi nữa, lao vào ăn ngấu nghiến.

Nhìn nó ăn háu đói, tôi đoán chắc lâu lắm rồi nó chưa được no bụng.

Trong lúc Hân mải mê ăn, mắt tôi không nhịn được mà ngắm nghía nó.

Dù mặc áo rộng, vẫn thấy được đường cong cơ thể.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to, ngũ quan tinh xảo – đúng là mỹ nhân tương lai, chỉ cần nuôi tốt một chút là thành cực phẩm.

Nhìn Ngọc Hân ăn lấy ăn để, lòng tôi chợt chua xót.

“Ăn chậm thôi, không ai giành đâu.”

Ngọc Hân nghe vậy chậm lại một chút.

Nó ngẩng lên, đôi mắt long lanh nhìn tôi, vừa biết ơn vừa thoáng chút quyến luyến.

Nó khẽ gật, miệng còn nhai, lí nhí:

“Cảm ơn anh…”

Ngọc Hân ăn sạch đồ ăn, tôi nhẹ nhàng lau vệt thức ăn dính trên khóe miệng nó. Mắt nó ánh lên sự biết ơn và thỏa mãn, như đây là bữa ngon nhất đời nó.

“Lại đây, mình xem tivi một chút nhé.”

Tôi dịu dàng nói, nắm tay nhỏ bé của Ngọc Hân dẫn đến sofa.

Tôi bật tivi, chuyển kênh linh tinh, dừng lại ở một chương trình giải trí.

Phản ứng của Ngọc Hân làm tôi giật mình – nó trợn tròn mắt, dán chặt vào màn hình, như lần đầu thấy cái hộp phát sáng kỳ diệu này.

Miệng nó há ra, mắt lấp lánh tò mò và kinh ngạc.

“Bé Hân, trước đây em chưa xem tivi bao giờ à?”

Ngọc Hân lắc đầu, giọng nhỏ như muỗi:

“Chưa… chưa bao giờ. Bọn chúng không cho em xem mấy thứ này.”

Nghe vậy, lòng tôi chợt đau như cắt. Tôi tưởng tượng cuộc sống trước đây của nó đen tối đến nhường nào.

Nhưng càng ngồi lâu, tôi càng khó kiềm chế dục vọng đang trỗi dậy trong người.

Hương thơm thoang thoảng từ cơ thể Ngọc Hân sau khi tắm xong lan tỏa, cái mùi hôi thối ban đầu đã biến mất hoàn toàn.

Cơ thể nó như có ma lực, kéo tôi lại gần hơn. Hơi thở tôi dồn dập.

Tôi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cơ thể nhỏ bé của Ngọc Hân.

Không ngờ, Ngọc Hân không kháng cự, thậm chí còn khẽ nép sát vào lòng tôi hơn.

Cái động tác nhỏ ấy làm tim tôi đập thình thịch, máu nóng dồn xuống cặc.

Tôi ghé mũi vào cổ nó, hít thật sâu.

Mùi hương thiếu nữ sạch sẽ làm tôi say mê, như thằng biến thái nghiện ngập, hít lấy hít để như muốn khắc sâu vào trí nhớ.

Ngọc Hân đột ngột quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn thẳng tôi.

Ánh mắt nó đầy nghi hoặc và lo lắng, như đang hỏi tôi có sao không.

Cái nhìn ngây thơ ấy làm tôi giật mình, vừa áy náy vừa nứng hơn.

Tôi cười gượng, cố che giấu:

“Không sao, anh khỏe mà.”

Nhưng tay tôi vẫn không dừng lại.

Tay tôi lướt nhẹ trên cơ thể nó, cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại.

Ban đầu Ngọc Hân còn thỉnh thoảng nhìn tôi, mắt lộ chút bất an.

Cơ thể nó hơi căng cứng, chưa quen với sự gần gũi này.

Nhưng chương trình tivi hấp dẫn nhanh chóng hút hết sự chú ý của nó.

Khi Ngọc Hân mải mê nhìn màn hình, tay tôi càng lúc càng táo bạo.

Tôi luồn tay vào trong chiếc áo thun rộng, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng.

Tôi cảm nhận được cơ thể Ngọc Hân khẽ run, nhưng nó dường như không hiểu ý nghĩa của sự đụng chạm này, chỉ nghĩ tôi đang vuốt ve đơn thuần.

Mặt Ngọc Hân dần ửng hồng, hơi thở cũng gấp gáp hơn.

Ánh mắt vẫn dán vào tivi, nhưng cơ thể đã phản ứng rõ rệt.

Ngón tay tôi lướt qua eo nó, cảm thấy da thịt nóng dần lên.

“Ngọc Hân, tivi hay không em?”

Cơ thể nó trong vòng tay tôi run rẩy ngày càng mạnh, hơi thở dồn dập.

Ngón tay tôi lặng lẽ luồn xuống dưới, chạm vào cái lồn non trơn bóng, đã ướt át ấm nóng.

Cơ thể Ngọc Hân bản năng phản ứng, hai chân khẽ dạng ra, như mời gọi tôi khám phá sâu hơn.

“Ư… anh đang làm gì vậy?”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...