Tôi Nhặt Được Bé Gái Ở Ga Tàu Và Biến Em Ấy Thành Món Đồ Chơi Tình Dục
Chương 3 : Con bé im lặng một lúc, rồi thì thào
Chương 2:
Con bé im lặng một lúc, rồi thì thào:
“Anh… anh cho em về nhà anh ngủ một đêm được không… em hứa không làm phiền anh đâu…”
Tôi ngẩn người. Lý trí bảo đây là ý kiến ngu ngốc. Nhưng nhìn đôi mắt long lanh hy vọng của nó, tôi bỗng mềm lòng.
“Thôi được…” Tôi thở dài, không hiểu mình bị sao nữa. “Chỉ một đêm thôi nhé, mai tính tiếp.”
Đôi mắt con bé lập tức sáng rực, gật đầu lia lịa, nở nụ cười đầu tiên tối nay, thật lòng đến lạ.
“Cảm ơn anh đẹp trai! Em hứa không làm phiền anh đâu!”
Tôi lắc đầu, khởi động xe lại.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé trong gương chiếu hậu, tôi bắt đầu nghi ngờ quyết định của mình có khôn ngoan không.
Nhưng giờ thì hết đường lui rồi, chỉ còn biết cầu mong đứa nhóc này đừng mang đến quá nhiều rắc rối.
Xe lặng lẽ lăn bánh trong đêm, hướng về chung cư của tôi ở quận 7.
Con bé ngồi im thin thít ở ghế sau, mắt dán chặt ra cửa sổ, như sợ tôi đổi ý bất cứ lúc nào.
Còn tôi thì miên man suy nghĩ, không biết xử lý thế nào với vị “khách không mời” này.
Càng về lâu, không khí trong xe càng nóng lên.
Một mùi chua chua tanh tanh bắt đầu lan tỏa trong không gian kín.
Ban đầu chỉ thoang thoảng, nhưng dần dần nồng nặc đến nghẹt thở.
Con bé rõ ràng cũng nhận ra, ngọ nguậy không yên trên ghế.
Mặt nó đỏ lên vì xấu hổ, cúi gằm không dám nhìn tôi.
Mùi đó rõ ràng là từ người nó – bao lâu rồi không tắm rửa.
Không khí trong xe càng lúc càng nặng nề, tôi đạp ga nhanh hơn, chỉ muốn về nhà thật mau.
Cuối cùng, xe dừng trước chung cư cao tầng.
Tôi thở phào, mở dây an toàn, ra hiệu nó theo tôi.
Khi bước vào thang máy, mắt con bé tròn xoe, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Thang máy mở, tôi dẫn nó vào căn hộ.
Vừa bước vào nhà, con bé đứng sững người, há hốc mồm nhìn quanh.
Phòng khách rộng rãi, đèn sáng choang, đồ đạc sạch sẽ – tất cả đối với nó như một thế giới khác.
Đôi mắt nó đảo liên tục, như muốn ghi nhớ từng chi tiết.
Nhưng tôi không để nó ngắm nghía lâu.
Tôi nhẹ đẩy vai nó, giọng nghiêm lại:
“Nhớ nhé, đừng đụng lung tung gì. Giờ theo anh.”
Tôi dẫn nó thẳng vào phòng tắm.
Con bé rón rén bước theo, như sợ làm bẩn sàn nhà.
Mở cửa phòng tắm, mắt nó lại trợn tròn.
“Vào đi.” Tôi chỉ cái bồn tắm. “Em cần tắm rửa sạch sẽ.”
Con bé do dự một chút rồi bước vào. Mắt nó lướt qua mấy chai sữa tắm, dầu gội – rõ ràng là lần đầu thấy mấy thứ này.
Tôi đến bên bồn, chỉnh nước nóng lạnh.
“Anh chỉ em cách dùng, rồi em tự tắm nhé.”
Con bé đứng ở cửa, ngập ngừng nhìn tôi.
Thân hình nhỏ bé trong bộ đồ bẩn thỉu trông càng thêm gầy guộc, tóc ngắn đen nhánh rối bù che nửa mặt.
Tôi ra hiệu nó cởi đồ. Nó ngập ngừng một lúc rồi chậm rãi tuột cái áo rách ra, đưa cho tôi.
Tôi cầm bộ đồ, nhét luôn vào túi rác, vứt sang một bên.
Đóng cửa phòng tắm, tôi đứng ngoài chờ, hy vọng nghe tiếng nước chảy.
Nhưng mãi chẳng có động tĩnh gì.
Tôi sốt ruột, nghĩ chắc nó đang câu giờ.
Cuối cùng không nhịn nổi, tôi đẩy cửa xông vào, định mắng nó.
Và rồi… cảnh tượng trước mặt làm tôi chết đứng.
Cửa vừa mở, tôi sững người.
Trong phòng tắm là một bóng dáng nhỏ nhắn, thân thể cân đối nhưng hơi gầy, da trắng như sứ, phủ đầy những vết bầm tím kinh hoàng.
Đó là một bé gái. Ngực phẳng nhưng đã hơi nhô lên.
Mái tóc ngắn đen nhánh, đôi mắt to tròn đầy hoảng sợ.
Đầu tôi trống rỗng, vội quay lưng bước ra ngoài.
Tôi hít sâu, cố trấn tĩnh.
Không ngờ đứa nhóc tôi mang về lại là con gái, lại còn là bé loli trong mơ của thằng biến thái loli như tôi.
Cảm giác tội lỗi dâng lên, nhưng đồng thời, cặc tôi bắt đầu cương lên vì phấn khích.
Hơi bình tĩnh lại, tôi đẩy cửa bước vào lần nữa.
Con bé vẫn đứng nguyên chỗ cũ, hai tay ôm chặt lấy người, mắt đầy cảnh giác và sợ hãi.
Tôi cố giữ giọng thật nhẹ:
“Đừng sợ, để anh giúp em tắm nhé.”
Con bé ngập ngừng một chút, rồi khẽ gật đầu.
Tôi tiến lại gần, bắt đầu cởi đồ cho nó.
Khi tay tôi chạm vào da thịt nó, tôi cảm nhận được nó run rẩy.
Tôi cố làm động tác thật nhẹ nhàng, nhưng trong lòng dục vọng đã bùng cháy.
Tay tôi lướt trên cơ thể nhỏ bé của nó. Da nó mịn màng như nhung, nhưng những vết thương làm tôi vừa xót vừa nứng.
Tôi khẽ hỏi:
“Em tên gì?”
Nó cúi đầu, giọng nhỏ xíu:
“Em… em tên Ngọc Hân.”
Tôi tiếp tục vuốt ve cơ thể Ngọc Hân, lửa tình trong người càng lúc càng cháy bỏng.
Tôi để ý thấy lồn nó trơn bóng không lông, điều này làm cặc tôi cứng ngắc hơn nữa.
Ngọc Hân đối với sự đụng chạm của tôi vừa sợ vừa cam chịu, cơ thể run run, hơi thở dồn dập.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
