Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Tôi Hạnh Phúc Khi Vợ Thành Đồ Chơi Tình Dục Của Lão Giám Đốc Béo

Chương 5 : Nói đến đây, cô ấy ghé sát tai tôi,



Chương 4:

Nói đến đây, cô ấy ghé sát tai tôi,

“Một lát nữa chắc chắn ông ấy lại gửi video, giống hôm qua thôi…”

Tôi bị lời cô ấy kích thích đến cặc đau nhức, cô ấy nhận ra, nhẹ nhàng thổi vào tai tôi:

“Tối về em kể anh nghe chi tiết hơn.”

Nói xong cô ấy quay người rời cầu thang, để lại tôi một mình tiêu hóa cảnh tượng kích thích vừa rồi.

Về lại văn phòng, tâm trạng tôi mãi không bình tĩnh. Nhìn bóng lưng Lan Anh, tôi không khỏi tưởng tượng lát nữa cô ấy còn sẽ trải qua những gì. Và tất cả, tối nay sẽ trở thành “chuyện giường chiếu” của chúng tôi.

Nắng chiều xuyên qua lá cửa sổ văn phòng, sếp Tuấn sau khi bắn tinh buổi sáng dường như trở nên ôn hòa, không còn dùng ánh mắt thèm thuồng đuổi theo Lan Anh nữa. Nhưng sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một vị khách không mời — họa sĩ Khang hiên ngang bước vào tòa soạn, khuôn mặt tròn trịa mang vẻ kiêu ngạo, nhưng khi ánh mắt chạm đến Lan Anh thì lập tức nóng rực.

“Lan Anh,”

Giọng ông Khang đột nhiên dịu dàng, hoàn toàn khác với thái độ với người khác,

“Có thể dành chút thời gian không? Về tập mới, tôi có vài ý tưởng muốn bàn với cô.”

Lan Anh gật đầu, theo ông ta vào phòng họp.

Tôi giả vờ sắp xếp tài liệu, thực ra mắt vẫn dán chặt về phía đó.

Qua khe cửa hé mở, ban đầu họ ngồi đối diện bàn nghiêm túc. Lan Anh mặc áo sơ mi trắng, cổ hơi hở lộ xương quai xanh tinh xảo. Váy ôm mông đen bó sát, đôi chân dài bọc tất mỏng. Họa sĩ Khang tuy bề ngoài đang bàn kịch bản, nhưng ánh mắt cứ lướt trên người Lan Anh.

Một lúc sau, khi tôi lại đi ngang qua phòng họp, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi đập thình thịch.

Không biết từ lúc nào, ông Khang đã ngồi sát Lan Anh, hai người dính chặt vào nhau. Một tay ông ta vòng qua lưng ghế cô ấy, gần như ôm trọn cô ấy vào lòng. Mặt Lan Anh đỏ bừng, cúi đầu nghe ông ta nói gì đó, còn ông Khang thì cười đắc ý, môi gần như dán sát tai cô ấy.

Mãi đến giờ tan tầm, tôi mới gặp lại Lan Anh. Cô ấy đang thu dọn bàn, tôi để ý thấy một hộp quà tinh xảo đặt trước mặt.

“Cái gì đây?”

Tôi giả vờ thờ ơ hỏi.

Lan Anh mở hộp, bên trong là một chiếc vòng cổ ngọc trai lấp lánh.

“Đây là quà họa sĩ Khang tặng đấy,” giọng Lan Anh pha chút phấn khích, “đại khái cũng trị giá hơn trăm triệu đồng đấy.”

Con số ấy làm tim tôi thắt lại. So với món quà đắt nhất tôi từng mua cho nàng thì chỉ vài chục triệu là cùng. Lan Anh dường như đọc được suy nghĩ của tôi, nàng nhẹ nhàng khoác tay tôi, ghé sát tai thì thầm:

“Tối nay em sẽ kể hết cho anh nghe mọi chuyện hôm nay… kể cả sếp Tuấn với ông Khang đã làm gì em…”

Giọng nàng quyến rũ đến mê người.

“Hy vọng lần này anh chịu đựng được lâu chút, đừng có nghe được nửa đường đã bắn tinh như lần trước nhé.”

“À đúng rồi,” nàng đột nhiên nhớ ra gì đó, “mình phải đi mua ít quần áo mới thôi.”

Nàng mím môi cười duyên.

“Sếp Tuấn bảo em nên thay đổi kiểu tất da nhiều hơn, váy công sở cũng mặc ngắn thêm chút nữa.”

Nàng cố ý kéo kéo vạt váy, để lộ thêm làn da trắng mịn trên đùi.

“Còn ông Khang thì muốn em đeo cái dây chuyền ông ấy tặng, mặc đồ hở ngực sâu hơn.”

Nàng dùng ngón tay vuốt ve nhẹ khe ngực sâu hoắm.

“Ông ấy bảo cái dây chuyền này sẽ làm khe ngực em trông càng thêm sâu hun hút.”

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, miệng thì nói:

“Hai ông ấy quản rộng quá đấy, đòi hỏi cũng quá đáng thật.”

Vừa dứt lời, Lan Anh đã cười khúc khích, bàn tay bất ngờ đặt lên háng tôi, cảm nhận được thứ ấy đã cứng ngắc nóng ran.

“Ồ? Thế à?”

Nàng dùng giọng điệu trêu chọc bắt chước lại lời tôi.

“Quản rộng quá? Đòi hỏi quá đáng à?”

Tay nàng cách lớp quần âu xoa nắn con cặc đang cương lên của tôi.

“Thế sao vừa nghe mấy yêu cầu ấy, cặc anh đã nứng thế này rồi hả?”

Nàng ghé sát tai tôi, thì thầm phà hơi nóng:

“Chồng yêu, thừa nhận đi. Anh thích nhìn em bị bọn họ…”

Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, gần như thì thầm:

“Bị bọn họ… chơi nát lồn… đúng không?”

Nàng nhấn mạnh chữ “chơi”, đồng thời siết chặt tay hơn.

“Anh có đang tưởng tượng không, em mặc váy ngắn ngồi trong phòng sếp Tuấn, bị bàn tay to bè của ông ấy vuốt ve đùi? Hay mặc áo hở ngực trước mặt ông Khang, cúi người xuống để ông ấy ngắm khe vú sâu hoắm của em?”

Mỗi câu nàng nói đều khiến con cặc tôi giật nảy từng cái.

“Chồng ơi, đi nhanh lên nào~”

Lan Anh vỗ nhẹ lên phần háng đã cương nửa vời của tôi, chớp đôi mắt long lanh câu hồn, kéo tay tôi ra ngoài.

Đèn đường khu trung tâm Sài Gòn lung linh rực rỡ, chiếu lên gương mặt xinh đẹp của nàng, đôi mắt lấp lánh tia tinh quái.

Chúng tôi đi qua hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, nhưng Lan Anh cứ lắc đầu, đôi môi đỏ mọng hơi chu ra, nhìn đáng yêu chết đi được.

“Mấy bộ này bảo thủ quá,” nàng ghé tai tôi thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai, “em muốn tìm đồ mà khiến cả sếp Tuấn lẫn ông Khang không kiềm chế nổi.”

Nàng nói bằng giọng ngây thơ trong sáng nhưng đầy ma lực dâm đãng.

“Anh nói xem, nếu em ăn mặc quá gợi cảm, liệu bọn họ có nhịn được mà không đè em ra ngay tại chỗ không?”

Cuối cùng, trong một boutique thời trang cao cấp, mắt Lan Anh sáng rực lên.

Nơi đây chuyên bán đồ hiệu đắt tiền, từng món đều giá trên trời.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...