Thư ký, con dâu và người tình
Chương 93 : Nỗi khổ của Tiểu Vân
Ch93. Nỗi khổ của Tiểu Vân
Khi bữa tiệc trôi qua quá nửa, các khách mời đã lần lượt thưởng thức hầu hết các món ăn thì cũng là lúc âm nhạc nổi lên và ánh đèn xung quanh đổi sắc. Từng cặp đôi vũ công cùng nắm tay bước lên khiêu vũ khiến các khách mời ở đây dán mắt trông theo. Cách làm này chẳng có gì khác với bữa tiệc kỷ niệm mà PBK group đã tổ chức thế nên Phúc chẳng mấy quan tâm. Anh chỉ muốn chờ xem Quân sẽ nói gì về ý định hợp tác, chỉ vậy thôi rồi anh sẽ đứng dậy ra về.
Thế nhưng Quân lúc này còn đang mải mê đi chúc rượu, chẳng mấy khi được dịp khoe mẽ, hắn phải để tất cả mọi người ở đây biết mình là ai. Phúc đành nán lại thêm một lúc nữa, nhưng có chút bất ngờ đã tìm đến với anh.
Tiểu Vân kiêu sa trong bộ đầm lấp lánh tiến lại phía anh, và vẫn bằng lối nói chuyện tự tin cởi mở, cô mời anh lên nhảy cùng với cô.
-Anh Philips, lâu rồi anh vẫn còn nhảy đẹp như xưa chứ, có thể bước cùng em trong điệu nhạc kế tiếp này không.
Một cô gái đã đến tận nơi và chìa ra bàn tay xinh đẹp gọi mời, lẽ dĩ nhiên là một người đàn ông lịch sự Phúc không thể nào lãnh đạm. Anh gật đầu rồi mỉm cười bước lên.
Đúng lúc là một điệu nhạc du dương rất tình cảm, hai người họ nhanh chóng xích lại gần hơn. Tiểu Vân nghiêng người nhẹ, đôi mắt cô long lanh ánh nước mà chất chứa biết bao điều sâu kín. Bàn tay mềm mại đặt lên tay anh, cố giấu đi một chút cảm xúc đang run rẩy, còn Phúc anh cũng thấy tim mình có chút thổn thức không yên.
Họ bắt đầu xoay, nhịp chân hòa trong tiếng nhạc. Mùi hương quen thuộc thoảng qua mùi kỷ niệm, họ từng vì thứ hương tình này mà xao xuyến ,nhưng nay nó lại có chút xa xăm. Vân áp má mình khẽ chạm vai anh, hơi ấm ấy truyền qua lớp vải áo, như một lời than thở đầy hờn trách của cô. Còn Phúc, anh chú ý giữ khoảng cách, nhưng một phần cơ thể lại chẳng chịu nghe lời, có lưu luyến tưởng đã quên đang trỗi dậy, khiến lòng anh cồn cào như có lửa đốt bên trong.
Anh đổi mùi nước hoa rồi à, ít đi sự gợi cảm nhưng trẻ trung mà đậm vị nam tính, em thấy cũng rất hợp với anh.
Ừ, anh đổi vì mùi trước có vẻ hơi gắt khiến con trai anh có vẻ không ưa.
Vậy sao, em lại tưởng anh đổi để không còn gì vương vấn với thời ở bên Anh nữa.
Chỉ một câu nói đã làm bao ký ức cũ tìm về, từng câu nói từng khoảnh khắc, cả những cảm giác một thời đã làm họ say mê. Khi đó họ thuộc về nhau, yêu nhau đến từng hơi thở, cảm giác ấy tưởng đã được chôn sâu cùng năm tháng, nhưng sao vẫn khiến anh xao động thế này.
Còn Vân, trong nhịp xoay chậm rãi ấy, trái tim cô như ngược dòng trở lại quá khứ. Cánh tay anh vẫn vững chãi như xưa, hơi thở vẫn trầm đều như thể chẳng có gì thay đổi ngoài chiếc nhẫn sáng nơi ngón tay anh. Mỗi vòng xoay là một lần cô phải kìm lòng để không ngẩng lên nhìn lâu hơn cần thiết, không để ánh mắt làm lộ ra vẻ yếu đuối mà cô đang cố che giấu trong lòng.
Đến cuối khúc nhạc, họ đứng gần nhau hơn bao giờ hết, bầu ngực mềm mại của cô áp lên khuôn ngực rộng rãi của anh mà thổn thức. Ánh sáng hắt lên gương mặt anh, từng đường nét quen thuộc khiến tim cô chao đảo. Và trong một phút giây ngắn ngủi, khi ánh mắt họ chạm nhau cùng có chung một niềm quyến luyến. Nhưng rồi Phúc đã kịp tỉnh táo, anh chọn quên đi những hồi ức tựa như mộng mị kia. Anh dành cho cô sự trìu mến như một người bạn, và thêm chút xót xa khi nhìn thấy có quá nhiều u uất trong ánh mắt em.
-Nhạc hết nhanh quá, nhảy thêm với em một điệu nữa được không, em vẫn còn nhiều chuyện muốn kể.
-Có cần thiết không em.
-Cần lắm, nếu không em sẽ chẳng thể nào cam.
Phải biết rằng Vân đã phải hi sinh rất lớn mới dụ được tên Quân mời Phúc sang. Đây là một cơ hội quý giá để em có thể bày tỏ và thay đổi cuộc sống tủi nhục hiện nay.
-Em sống có ổn không, em hiểu tên Quân là người thế nào chứ, tại sao em lại làm việc cho hắn.
Lần này Phúc lại chủ động mở lời, anh coi Tiểu Vân như một người bạn, anh muốn biết tình hình của cô, đây cũng là một lý do để hôm nay anh sang đây dự tiệc. Thấy chàng quan tâm mà hỏi trước, Tiểu Vân cũng sắp xếp lại lời nói rồi từ từ trả lời anh.
-Chuyện dài lắm, bắt đầu từ lúc anh trở về Việt Nam được 6 tháng. Trong nửa năm đấy em tưởng rằng sẽ dễ dàng quên anh, thế nhưng không, càng cố quên lại càng thêm nhớ, nhớ đến mức trong giấc ngủ cũng giật mình gọi anh.
Nàng nói, đôi mắt đượm buồn cho anh thấy được ngày tháng ấy với nàng khó chịu ra sao.
-Rồi đến khi không chịu nổi nữa, em bỏ cả học bổng tiến sĩ, bỏ công việc đáng mơ ước để về Việt Nam, với duy nhất một mục đích là tìm lại người mình yêu. Thế nhưng lúc này em mới biết mình chẳng hiểu gì về anh, ngoài mỗi cái tên. Em cứ đi tìm vô vọng như thế đến khi hết hạn visa hết cả tiền. Em không về được Châu Âu càng không dám về Trung Quốc, không ở được khách sạn, em phải bán cả đồng hồ để thuê nhà trong xóm trọ để tiếp tục tìm anh.
Tiểu Vân nói một tràng dài không nghỉ, trong lúc đó Phúc dễ dàng cảm nhận được sự kìm nén từ cô, anh cũng tưởng tượng ra được những vất vả mà cô đã phải chịu trong những ngày tháng ấy. Anh muốn an ủi cô một chút nhưng không biết phải nói điều gì, vậy nên đành để bờ vai ở đó cho cô tựa đầu. Vân gục trên vai anh, cô không để mình nức nở rồi nói tiếp.
-Tiền bán đồng hồ hết thì tiếp tục bán túi xách, cứ như vậy em vất vưởng ở đây gần 2 năm. Thế rồi một ngày em tìm được trên mạng có tấm hình của anh chụp cùng cô ấy. Một bức ảnh anh cầm chung một bó hoa dưới dàn hoa leo ở một nơi góc phố vô cùng thơ mộng. Nhưng đau đớn nhất là dưới bức ảnh người photographer kia đã viết: “Chúc mừng chiếc thuyền tình của anh chị đã cập bến. Chúc anh chị trăm năm hạnh phúc”. Sau đó là một bài báo dài ngoằng để giới thiệu về anh và cô ta, lúc đấy em mới biết được anh là Thái tử của tập đoàn sản xuất vật liệu tre biến tính tầm cỡ thế giới. Và cũng là nhân vật chính trong chuyện tình hoàng tử và Lọ Lem ngoài đời thực.
Phúc thấy giọng Tiểu Vân đã trở nên nghẹn ngào và trên áo anh rõ ràng có vệt loang của nước mắt, anh vẫn chỉ dám nhè nhẹ vỗ vai cô, để cho cô thỏa thuê giãi bày.
-Em gom góp hết chỗ tiền còn lại đến tìm anh nhưng chỉ thấy bóng của chiếc xe chở hai người đến tuần trăng mật, cũng là lúc bầu trời của em sụp đổ hoàn toàn. Vậy là anh đã cưới, khi mới 28 tuổi và trước hẹn ước của chúng mình 2 năm. Bố anh đã thành công chia cắt chúng ta, để em một lần nữa lại trở thành người cô độc.
Đến lúc này thì Tiểu Vân đã hoàn toàn nức nở, Phúc phải dìu em ra khỏi sàn nhảy, đưa em tới một góc ít ai để ý, đặt em ngồi xuống dựa lưng trên một chiếc sofa. Trong ánh đèn mập mờ, vai của cô gái tiếp tục rung lên lời nói nghẹn đi trong tiếng nấc, Phúc chưa bao giờ thấy em tỏ ra đáng thương thế này, khiến lòng anh cũng phải nhói lên niềm thương xót. Tiểu Vân nhận lấy tờ giấy anh đưa để thấm đi nước mắt sau đó em tiếp tục nghẹn ngào.
-Người Việt Nam anh có câu “chó cắn áo rách”, đúng lúc em buồn đau nhất, tự than khóc cho cuộc đời mình thì có kẻ lấy mất đi hành lý của em. Vậy là em hoàn toàn trắng tay, sống đúng nghĩa như một kẻ lang thang cơ nhỡ, đến khi Quân bắt gặp em đang báo cáo cảnh sát ở trên đồn.
Vậy ra đây là cơ duyên éo le để nàng gặp được Quân, âu cũng là vừa tránh qua vỏ dưa thì đụng ngay vỏ dừa còn cứng hơn gấp vạn.
-Vậy em làm cho Quân suốt thời gian qua hay sao, sao không đến tìm anh, anh có thể giúp, chứ hắn đâu phải kẻ tốt đẹp gì.
-Nhưng hắn cầm hết giấy tờ của em, và chỉ cho em 2 lựa chọn. Một là ngoan ngoãn nghe lời và làm việc cho hắn, hai là hắn sẽ tác động để em bị trục xuất về Trung Hoa. Ngoài nghe lời và chịu giam lỏng em đâu còn lựa chọn nào.
-Thế hắn có…
Tiểu Vân biết anh định hỏi gì, em trả lời mà không dám nhìn vào mắt anh vì sợ anh sẽ biết mình không trung thực.
-Anh sợ hắn dùng vũ lực để lạm dụng em sao? Cũng có thể xảy ra lắm chứ, nếu 2 năm qua em không chứng minh được giá trị khác của mình. Một tay em đã khiến doanh thu của khách sạn Anh Quân tăng gấp ba, và cũng chính em em là người góp công trong hầu hết các dự án của công ty hắn. Vì vậy thay vì biến em thành đồ chơi tình dục, bố hắn đã để em là một công cụ kiếm tiền.
-Vậy là em đã làm quá nhiều thứ cho hắn và công ty của hắn, đã đến lúc em phải có lại tự do cho em rồi, rời bỏ hắn đi, anh thấy rất lo khi em bên cạnh hắn.
-Thật sao, anh lo cho em hả. Em biết mà, anh vẫn còn thương em nhiều lắm. Cuộc hôn nhân đó chỉ là do bố anh áp đặt để giữ chân anh, em đã điều tra và biết được vợ anh bây giờ là thư của ông ta ngày trước. Giờ mình lại có nhau rồi, bỏ hết đi được không anh, để cùng nhau gây dựng cuộc sống mới.
Tiểu Vân quệt hết nước mắt trên mi và lại mỉm cười vui sướng, em gần như rúc hẳn vào lòng Phúc mà nói thật nhanh. Phúc chội vàng đỡ 2 tay lên vai em, anh cũng cuống cuồng giải thích.
-Tiểu Vân, bình tĩnh lại nghe anh nói đã. Đúng là anh rất lo và quan tâm em, vì với anh em giống như một người bạn, khi thấy em bị một kẻ không ra gì chèn ép anh cảm thấy mình phải có trách nhiệm giúp em. Vậy nên em đừng hiểu lầm tình cảm của anh, anh có gia đình rồi, cuộc hôn nhân của anh không phải do bố anh ép buộc và bọn anh rất hạnh phúc khi bên nhau.
-Anh nói dối, có phải anh không muốn rời bỏ vì thương con, cả vì lo bố anh nổi giận. Chứ em không tin anh yêu cô ấy, vì cô ấy với anh làm gì có điểm chung mà có thể yêu. Xuất thân thì thấp kém, học thức thì bình thường, cưới được anh là nhờ ông bố độc tài của anh sắp xếp. Anh chịu đựng như vậy là quá đủ rồi, hãy bỏ tất cả lại, mang theo con anh, nó sẽ thành con chúng ta.
Tiểu Vân nói một tràng không hề dừng lại dù cho nét mặt của Phúc lúc này đã khó chịu đến sa sầm. Đến cuối cùng khi cô nói hết Phúc liền đứng lên.
-Tiểu Vân, anh rất quý em, và với tình cảm trước đây, anh coi em như một người bạn đặc biệt. Anh cũng rất thương cảm khi biết những gì em đã trải qua để tìm anh, và anh sẵn sàng giúp đỡ em bằng tất cả những gì có thể. Nhưng như vậy không có nghĩa rằng anh còn yêu em, và những gì em vừa nói về vợ anh và bố anh là một sự xúc phạm nặng nề. Anh muốn em hãy xin lỗi ngay.
-Cái gì, sao anh dám nói như vậy với em, sao anh dám tuyệt tình như vậy sau những thứ kinh khủng tôi đã trải qua được chứ. Anh không nhớ lời hứa đợi nhau đến năm 30 tuổi hay sao, cũng quên những ngày tháng nồng nàn ngày bên ấy rồi hả. À hay vì chức Tổng Giám đốc của PBK, vì khối tài sản kếch xù sau khi chết bố anh sẽ để lại mà anh không dám trái ý kẻ độc tài đó. Anh thảm hại và nhu nhược đến mức độ đó ư, anh không dám làm lại từ đầu vì tình yêu vì tôi hay sao hả.
-Tiểu Vân, em quá đáng quá rồi, tôi nhắc lại tôi không còn yêu em, tình cảm còn sót lại của chúng ta chỉ còn quý mến và một chút thương cảm lúc em gặp khó khăn thôi. Tất cả tình yêu của tôi đều dành cho vợ tôi, cô ấy là người rất thiện lương và hiểu chuyện. Cũng chính cô ấy đã khuyến khích tôi đến gặp em để nói chuyện và chủ động đề nghị giúp đỡ nếu cần. Nhưng em lại xúc phạm cô ấy, em đã thay đổi nhiều quá rồi, không còn giống em của ngày xưa nữa.
-Ha ha, anh khen cô ta còn trách tôi, anh nói như thể tôi cần phải biết ơn sự thương hại của các người vậy đó…bụp bụp…đồ đểu…bụp bụp…đồ phụ bạc…bụp bụp…
Lúc này Tiểu Vân đã không còn giữ nổi bình tĩnh, cô vừa khóc vừa đấm thùm thụp lên người anh. Rất may, chỗ này ít ai để ý, và tiếng nhạc cũng đang được mở to, mọi người hầu hết đều mải mê nhảy nhót nếu không họ sẽ nhìn hết sang đây.
Phúc cũng không chịu nổi được cơn giận vô lý của Tiểu Vân, vì vậy anh dứt khoát đứng lên đi về.
-Cho anh gửi lời chào giám đốc của em, còn em khi nào bình tĩnh cần anh giúp gì thì cứ nói, nếu được vợ chồng anh sẽ không chối từ.
Tiểu Vân không trả lời, sau một hồi khóc lóc, ánh mắt cô từ buồn tủi đã chuyển sang hận thù, cô rửa mặt rất nhanh rồi đi tìm bố con ông Quang.
