Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thư ký, con dâu và người tình

Chương 92 : Tiệc Halloween



Ch92. Tiệc Halloween

Không khí yên lặng một đoạn, chợt ông Danh gắt lên.

-Ai bảo anh vào không gõ cửa, đẩy vợ ngã không biết đường đỡ dậy lại còn đứng đấy nhìn.

-À, dạ dạ…anh xin lỗi nhé, vợ bám vào tay anh, đứng lên, sao em lại lau nhà buổi trưa thế này.

Phúc để hết đống đồ lỉnh kỉnh chiếc bàn thư ký sau đó lật đật đỡ vợ đứng lên. Hóa ra vừa nãy anh mở cửa vội quá, đúng lúc Chi đang chổng mông lau chỗ đấy, bị cánh cửa xô vào mà ngã nhào ra. Ông Danh đứng tận đằng xa đang đốt trầm hương không đỡ kịp thế nên mới có màn khó xử vừa xong.

Không có gì to tát nhưng mặt Chi vẫn tái mét, cô vô thức bụm tay ở mu bướm như sợ trong đó có gì sắp rơi ra làm bại lộ bí mật tội lỗi của cô. Phúc thấy vợ như vậy lại càng xăm xắn, anh liên tục xin lỗi, còn chưng ra cả túi quà để lấy lòng vợ yêu.

-Em nhìn này, miếng lụa này anh mà may đầm dạ hội hoặc áo dài thì đẹp phải biết. Tối nay hai vợ chồng mình chọn nhà mốt rồi hôm nào đi may luôn.

Nàng ậm ừ cho qua nhưng tâm trí vẫn còn lơ lửng, em liên tục nghĩ về cú mở cửa vừa nãy, nếu lúc đó cô còn chưa kịp chỉnh trang lại, cô và ông Danh vẫn trần truồng thì sao. Càng nghĩ thì sự bồn chồn bất an trong cô càng xâm chiếm, cô cố gắng vuốt lên ngực để ổn định hơi thở rồi hỏi anh.

-Anh về từ khi nào vậy, sao không về nhà nghỉ mà lại đến công ty, anh đứng ở ngoài đó lâu chưa, tại sao vào lại không gõ cửa.

-Khiếp thật, em hỏi gì mà như hỏi cung thế, anh trả lời sao kịp. Hít…hít…mà sao trong phòng có mùi gì là lạ…

Chi vội vàng gạt phắt ngay, cả ông Danh cũng đang định mở mồm ra bao biện.

-Bố đốt trầm hương để xua đi mùi ẩm mốc, mùa này hay mưa, mà anh trả lời em đi đã.

-À ừ, thì anh cũng mới về, biết nhà chẳng có ai nên anh cũng thôi không về nữa, anh muốn mang quà lên đưa cho em để em vui. Anh đi sang phòng này mấy lần rồi mà toàn bị người ta gọi lại. Lúc vừa nãy đáng lẽ còn mở cửa sớm hơn nữa ấy, tại con bé bên hành chính gọi lại hỏi chỗ mua lụa đâm ra mới mất thời gian. Còn không gõ cửa là vì tay anh đang xách nhiều đồ quá, không tiện, anh sẽ rút kinh nghiệm lần sau.

Chi một lần nữa vỗ tay lên ngực, nếu vừa rồi không trùng hợp nhiều cái như thế chắc chồng nàng sẽ chứng kiến hết cảnh hoang đàng của nàng với ông Danh. Nàng đưa mắt sang bố chồng cũng thấy ông trút tiếng thở dài lặng lẽ, cả hai như ngầm hiểu phải cẩn thận hơn.

-À nhắc đến quà, con tặng bố đôi Tỳ Hưu chặn giấy, mong bố mạnh khỏe cường kiện để tiếp tục lèo lái công ty và dẫn dắt gia đình mình đi lên.

Phúc lấy ra hai con Tỳ Hưu có màu vàng óng ánh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy bên trong một tầng trong suốt là những đường mảnh ánh kim, tuyệt đẹp. Anh đẩy nhẹ nó về phía ông Danh, trước ánh mắt mong chờ của anh, ông gật gù rồi vuốt nhẹ, ông khen.

-Đẹp lắm, nhưng nếu là một đôi Nghê cười thì sẽ thuần Việt hơn, đặt lên bàn làm việc cho tôi, tôi cảm ơn nhé.

Phúc cười không ngậm được miệng, anh đưa chúng cho Chi để nàng đặt giúp anh sau đó rót nước mời ông rồi thưa chuyện tiếp.

-À bố, con vừa nhận được lời mời từ khách sạn Anh Quân, thiệp đây. Bên đấy họ còn nói nhất định phải đến, vì kỳ tới nếu được họ rất muốn sẽ cùng PBK kết hợp làm ăn.

-Nếu họ đã nhiệt tình mời như thế thì cứ đi, nếu lợi ích phù hợp, liên kết được để làm ăn thì càng tốt, sao phải lăn tăn gì.

-Vậy bố đi dự tiệc bên đấy nhé, con với vợ con phải dự tiệc của Sam mất rồi.

-Thế thì không được, thứ nhất đây là thiệp mời đích danh, lại là loại thiệp vàng trang trọng nhất, thứ 2 là bối phận, nếu mời tôi thì phải là ông Quang. Thiệp này chủ ý là mời vợ chồng anh, nên anh tự sắp xếp.

-Vậy thôi chắc bọn con không dự nữa.

Ông Danh lắc đầu nhưng còn chưa kịp nói thì Chi đã ngồi xuống nói thay ông.

-Nếu không phải lý do bất khả kháng em nghĩ mình nên đi anh ạ, nhất là khi trước kia hai nhà có nhiều ma sát. Vì đây là kinh doanh, thêm bạn bớt thù là tốt nhất, nếu bên họ đã nhún nhường như thế mình cũng nên thuận theo.

-Thế nhưng còn tiệc của Sam, bên đấy cũng mời đích danh hai vợ chồng mình, mà còn là trực tiếp.

-Em sẽ đi bên đấy, còn anh lo ở khách sạn Anh Quân đi.

-Như vậy thì sao anh có thể yên tâm, hay là em đi cùng bố.

Ông Danh ngồi một bên, bỏ ly trà ra khỏi miệng nói luôn.

-Tôi đi với danh nghĩa gì, họ có mời ban lãnh đạo đâu mà tôi vác mặt tới. Mà hôm đấy tôi cũng có việc rồi, vợ chồng anh tự tính thôi.

-Vâng ạ bọn con tự sắp xếp được ạ, bố đừng lo. Hôm đấy con sẽ xuống Hà Nội còn anh Phúc thì dự tiệc ở Anh Quân. Con sẽ tự lái xe đi vì từ đây xuống đấy cũng không xa lắm, đến đêm con xin phép về sớm rồi lại lái xe về.

-KHÔNG ĐƯỢC.

Hai người đàn ông cùng đồng thanh.

-Em là phụ nữ làm sao có thể lái xe trong đêm được cơ chứ, chưa kể dự tiệc rất có thể sẽ phải uống rượu. Hay là vậy đi, em book phòng ở khách sạn gần đấy, dự tiệc xong thì nghỉ ngơi hôm sau về.

Ông Danh ngồi bên cũng gật đầu, còn Chi khi thấy được cả hai người nhất mực lo lắng, quan tâm thì cười thật tươi rồi đồng ý.

Mọi chuyện được quyết định xong xuôi thì Phúc cũng đứng lên ra về, trước khi bước ra khỏi của anh thì thầm rất nhỏ vào tai Chi.

-Đóng kín cúc áo vào, không bố mắng đấy.

Chi gật đầu làm như anh nói, nhưng bản thân anh đâu thể ngờ chiếc cúc đó đã bao lần bị chính tay bố chàng cởi ra. Không những thế khắp cơ thể vợ anh cũng vẫn còn in dấu của ông ấy, đó là những vệt đỏ trên mông và vú, còn con bướm là cả đống tinh trùng bên trong.

Thời gian từ nay đến tiệc Halloween cũng chỉ còn gần 2 tuần nữa, vừa đủ để hai vợ chồng chuẩn bị cho mình thật xinh. Chi vừa kịp lấy được bộ váy may bằng tấm lụa anh tặng, cũng tập lái xe nhiều hơn để chặng đường xuống đó dễ đi hơn.

7h30 tối, chiếc xe Mercedes trắng muốt đỗ ngay ở trước sảnh một khách sạn ở rìa Hà Nội. Bước xuống xe là một cô gái xinh đẹp rạng ngời. Cô mặc trên người bộ váy dài có màu chủ đạo là tông vàng trắng, mái tóc búi cao và cầu kỳ hơn mọi ngày hơn một chút, không cần kèm theo quá nhiều phụ kiện nhìn em vẫn rất đẹp và kiêu sa. Để đúng với tinh thần của buổi tiệc hôm nay, cô đội trên đầu thêm một đôi tai thỏ, cùng chiếc khăn lông màu trắng quàng trên cổ thật cute.

Sam diện bộ bá tước Dracula chạy đến đón em bằng nụ cười niềm nở, với cái giọng chuẩn Anh đặc sệt, hắn hết lời khen ngợi cho sắc đẹp của em.

-Cô Chi, hôm nay cô đẹp quá, thật vinh hạnh cho tôi khi cô có mặt ở nơi đây. Ơ, ông Philips, chồng của cô đâu.

-Xin lỗi ông, Sam. Chồng tôi không thể góp mặt trong buổi tiệc của ông hôm nay được, anh ấy nhờ tôi gửi lời xin lỗi và chúc mừng tới cho ông. Và đây là quà của chúng tôi tặng ông, mong ông gặp nhiều thuận lợi trong công việc và có những trải nghiệm tuyệt vời khi còn ở Việt Nam.

-Ha ha, cảm ơn, cảm ơn vợ chồng cô rất nhiều, chúc cho hợp tác của chúng ta mau tiến triển, mời cô.

Hắn làm một động tác mời rồi vòng tay để cho cô khoác, Chi cũng vì lịch sự mà khoác nhẹ tay lên. Có thể cô đã không chú ý, nhưng khi nghe hôm nay Chi không đi cùng Phúc hắn đã bí mật nhếch môi. Và lúc này khi vòng tay cho cô khoác hắn liên tục liếc sang để nhòm vào những vùng da thịt lồ lộ của cô.

Chi đang mải ngắm cách trang hoàng lộng lẫy ở đại sảnh, nơi những chùm đèn pha lê tỏa sáng và những giỏ hoa tươi khoe sắc đua nhau. Mọi thứ được sắp xếp họ gàng đâu vào đấy, đến đúng giờ là Sam lên phát biểu rồi mời mọi người dùng bữa. Cách tổ chức của họ khá bài bản, mọi thứ diễn ra tuần tự không sai sót, nhưng Chi luôn cảm thấy quá khô cứng và thiếu mất không khí vui vẻ và sự bùng nổ từ bên trong.

Cùng lúc ấy bữa tiệc bên này của Anh Quân cũng vào tiệc chính. Phúc được sắp xếp cho ngồi cùng bàn với những vị khách quý, đủ thấy hôm nay anh được trọng thị thế nào. Đến một lúc cái hình bóng anh quen thuộc cũng đã xuất hiện, Tiểu Vân khoác tay Quân, nhẹ nhàng từ bên trong bước ra. Thoạt đầu Phúc hơi có chút xao động, vì hình ảnh hôm nay của cô rất giống với ngày xưa.

Tuy cô có ăn mặc cao sang và đeo thêm chiếc mặt nạ mắt bướm, nhưng cách trang điểm nhẹ nhàng cùng thêm cử chỉ tao nhã làm anh như thấy lại được cô gái thông minh cá tính mà anh đã từng quen. Nhưng rồi cái hình ảnh ấy nhanh chóng mất đi khi cô nở nụ cười trên môi một cách giả lả, ánh mắt lanh lợi cũng thay bằng sự sắc sảo và toan tính. Và nhất là em bằng lòng khoác tay một kẻ hơm hĩnh, điều mà Tiểu Vân anh quen không bao giờ làm.

Phúc quan sát một lúc thì lắc đầu rồi nhìn đi chỗ khác, vậy mà chỉ vài phút sau họ lại đến tận nơi. Quân chìa tay ra bắt, vẫn cái vẻ ngả ngớn mọi khi.

-Khà khà, chào ông, ông thấy bữa tiệc của tôi hôm nay tổ chức thế nào, vui chứ mà ông hóa trang thành nhân vật gì vậy, Jame Bond sao, đẹp đấy, gần bằng tôi rồi. À thế còn vợ ông đâu, không dắt theo à, tiếc nhỉ.

-Ừ, chào ông, bữa tiệc vui lắm, tiếc thay là vợ tôi lại không tham gia được, cô ấy có gửi lời xin lỗi đến ông.

-Ui giời, không vấn đề, còn muốn xin lỗi cho thật lòng thì hôm nào gặp trực tiếp, tôi sẽ…ai za…

Hắn nói ngang chừng thì bị Tiểu Vân bên cạnh nhéo vào lưng để hắn dừng lại, sau đó cô cũng chìa tay ra bắt rồi niềm nở với anh.

-Không có phu nhân bên cạnh nhưng anh Phúc cũng đừng buồn nhé, nếu lát nữa không có bạn nhảy thì em sẽ sắp xếp cho.

Đôi lông mày của Phúc đang nhíu lại, vì những lời này mà lại dãn ra, anh cũng nhẹ nhàng đáp lại với cô.

-Cảm ơn sự chu đáo của em, nhưng anh cũng không hay nhảy lắm.

-Ừ, cái thể loại uốn éo này chỉ bọn tây lông nó thích, tôi chỉ thích say vào xong làm tí hát hò…

Quân định nói gì nữa thì bị Vân lôi đi, Phúc nhìn theo bóng lưng 2 người mà lại lắc đầu thêm lần nữa.

-Haizz. Chỉ mong rằng cô ấy biết mình đang làm gì và làm cho kẻ như thế nào để không chịu ức hiếp.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...