Thư ký, con dâu và người tình
Chương 106 : Thú vui của ông Viễn
Ch106. Thú vui của ông Viễn
Từng câu từng chữ lão nói đều khiến Vân như bị điểm huyệt, mặt cô chuyển từ xám xịt sang xanh lét, nỗi sợ cùng sự uất nghẹn khiến bàn tay em nắm chặt lại và run lên.
Quá khứ kinh hoàng mà gia đình cô đã trải qua là thứ màn đen bao phủ cuộc đời khiến cô phải chạy trốn. Cô tưởng rằng ở nơi đây, được che chở bởi những tai to mặt lớn cô có thể tìm được bình yên đôi chút, nào ngờ lúc này nó vẫn nghiệt ngã hủy hoại cô.
-Là bố con Quân cho ông ta biết sao, hay tự ông ta tìm hiểu, không quan trọng nữa rồi, giờ mình biết phải làm sao đây, mình thực sự không muốn trở thành công cụ.
Ký ức khổ đau xưa kia nay trở thành sự tuyệt vọng, bởi vì nếu lão Viễn đã biết được những thứ này cũng chẳng khác nào đã nắm trọn em trong tay. Thế nên dù cánh cửa căn phòng vẫn gần ngay trước mắt, nhưng em vẫn chẳng dám bước chân ra.
-Khà khà, Sao, không đi nữa à, cửa có khóa đâu…ha ha ha…
Lão hoàn toàn thong dong, bàn tay vuốt trên mặt em từ từ trượt xuống sâu hơn mà không hề úy kỵ. Nó đi đến đâu là nàng nổi da gà đến đấy, không phải sự hưng phấn mà là sự ghê tởm đang từ tận đáy lòng dâng lên. Lão nhìn thấy sự chán ghét của em từ sâu trong đáy mắt thì không những không khó chịu mà còn khoái trá cười thật to.
-Ha ha ha, đúng rồi, phải biết điều như vậy chứ…làm vừa lòng anh thì em sẽ được như ý muốn, còn không thì em chỉ còn địa ngục chờ đón mà thôi…
Bàn tay dơ bẩn của lão đã đi qua cần cổ kiêu sa mà vẫn còn xuống tiếp, rồi chúng dừng lại ở trên hai bầu ngực mà xoa bóp một cách sỗ sàng. Nàng không dám phản kháng vì sợ hắn không vui mà sẽ làm cái việc nàng sợ nhất, đó là báo đại sứ quán bắt đi. Nếu trở về Trung Quốc, với lý lịch của gia đình nàng sẽ chịu chung số phận như bố mẹ, bị nhốt, bị hiếp, bị lấy nội tạng rồi bị băm xác nuôi heo… Những lời kể từ người thân còn lại bao năm nay đã thành nỗi ám ảnh ăn sâu trong tiềm thức, dù chết hay phải làm bất cứ điều gì cũng được, nhưng trở về Trung Quốc thì tuyệt đối không.
Thế nên dù vạn phần tức giận, ai oán nhưng nàng vẫn đứng yên để hắn lần mò trên cơ thể. Nàng cam chịu lại vừa hay đúng ý hắn, không tiếp tục khoác lên người vẻ uy nghiêm đạo mạo nữa, lão chưng ra bộ mặt cầm thú của mình.
-Xoẹt…xoẹt…á…anh Viễn…anh làm gì thế…không, xin anh…
Chiếc váy ngắn bó sát nàng đang mặc bị hắn giật tung, rách tơi tả, nàng hét lên đẩy mạnh lão ra thì nhận lấy hai cái bạt tai nảy lửa.
-Chát chát…im…địt mẹ mày con thấp kém…biết bố mày là ai không mà mày dám chống lại hả…bốp bốp…ngoan ngoãn hoặc bố đưa mày về Trung Quốc ngay hôm nay…chát chát…
Mắt nàng nổ đom đóm, đau đớn hòa trong sự hốt hoảng tột độ khiến nước mắt nàng trào ra trước khi tiếng khóc nghẹn kịp vang lên. Nhưng chính những lời mắng chửi cùng những cú đánh không thương tiếc đó đã cho nàng hiểu ra địa vị của mình.
Rằng nàng không có quyền lựa chọn, không có phương án thứ hai ngoài việc phải phục tùng lão ta. Nàng phải tiếp tục tồn tại để trả thù kẻ bội tình và những người đã khiến bản thân trở thành cô độc. Phải ở lại đây mới lấy được giấy tờ thì mới mong được tự do để còn có ngày về lại được Châu Âu. Thế nên lúc này nàng dần buông xuôi phản kháng, thay vào đó là từng lời cầu khẩn, chỉ mong sao lão nhẹ tay với mình hơn.
-Á…đau quá…hu hu…anh Viễn…không ông Viễn, xin tha cho tôi…á…đừng đánh nữa…
Nàng bị quật lên trên giường rồi lăn lộn, cố gắng che đi thân thể để tránh những cái vung tay hết sức của ông ta. Nhưng căn phòng chỉ vẻn vẹn nhiêu đó, nàng trốn đi đâu được khi thú tính của kẻ bệnh hoạn đã nổi lên. Rồi lão vớ được khúc roi da và bắt đầu vung vẩy, trong khi Vân đang nép vào trong góc mà van xin.
-Ông Viễn…à không anh Viễn…xin anh, em rất đau…đừng làm như vậy nữa…anh muốn gì em cũng nghe theo…
Váy áo xác xơ, một bên ngực được bịt núm che đi trong khi bên còn lại đã lộ ra đầu ti đỏ thắm. Nhìn thấy thế, máu trong người Viễn trở nên nóng bỏng, đôi mắt u tối hiện rõ vẻ điên cuồng. Hắn nhe hàm răng trắng ởn ra rồi cười khả ố, giọng điệu ra lệnh được rít từng từ qua khe hở của hàm răng.
-Muốn gì hả, muốn em nằm thật ngoan và nghe lệnh, từ bây giờ phải gọi anh bằng bố, biết chưa…khà khà…lại đây… cởi đồ của con ra cho bố ngắm…
-Không…xin anh, em không thể…hu hu…bố em, ông ấy…á…
-Vút vút, chát chát… cãi hả…chát chát…
Đáp lại sự cầu khẩn của Vân là hàng loạt đòn roi vung tới tấp, nàng co ro né tránh, ánh mắt tự tin sắc sảo mọi khi giờ trở nên hèn mọn và mông lung. Rồi như một nô lệ nàng làm đúng như những gì lão nói. Bò lên giường, phơi ra thân thể, bàn tay run run cởi nốt đi từng mảnh vải rách, còn miệng nói những từ mà bản thân chẳng hề muốn chút nào.
-B…bố… hức…bố đừng đánh con nữa, con ngoan rồi…
-Khặc khặc, tốt tốt…bố sẽ không đánh… cởi nhanh lên…
Miệng hắn mở thật to để cười khùng khục, còn đôi con ngươi cũng trợn lên hết cỡ mà nhìn từng mảng da thịt nõn nà của nàng từ từ lộ ra. Chiếc bịt núm thứ hai vứt ra, một đôi vú vừa hồng hào lại cân đối và vừa tay xuất hiện trước mắt. Nụ cười của hắn vì ngỡ ngàng mà cứng lại, hai chữ “tuyệt phẩm” không ngừng hiện lên trong đầu. Hắn liếm môi hệt như một kẻ đói khát rồi dùng cán của khúc roi mà vẽ vòng vòng trên bầu ngực của em.
-Ái chà…một đôi bầu tươi ngon, xinh đẹp… con làm bố bất ngờ đấy con yêu… chát…chát…
Hắn ngắm nghía rồi bất ngờ xoay đầu cây roi mà quất lên hai vú. Khác với sự thô bạo dữ dằn mấy lần trước, lần này hắn quất nhẹ nhàng hơn. Những sợi da tua rua trên chiếc roi vuốt vào bầu ngực, nó tạo ra cảm giác kích thích nhiều hơn sự bỏng rát của cơn đau.
-Hức…uhm…ôi…ứ ứ ứ…
Tiếng nàng cất lên trong vô thức, đến chính nàng cũng không tin rằng nó có thể khiêu gợi và réo rắt đến thế kia. Hắn nghe thấy thì cười to, bàn tay không kiêng dè mà bóp vào hai vú, những ngón tay ranh mãnh còn liên tục búng vào hai núm vú của em.
-Khà khà…con gái yêu, con thật đĩ thõa, mới vừa rồi còn chối đây đẩy mà giờ đã rên rỉ thế này, thấy sướng rồi phải không, nứng lắm hả…
-Không, mình không như thế, mình ghê tởm hắn, mình bị ép buộc… mình không sướng… không nứng…
Nàng liên tục phủ nhận trong đầu, nhưng khi những núm vú bị lôi lên, xoắn và cắn mạnh nàng lại không kìm được mà cong người rồi nấc lên, khẽ ỉ ôi từng tiếng.
-Hức…bố… nhẹ thôi…ư hư… đau con…
Hắn không nói gì, chỉ cười thầm rồi mê mải trên hai bầu vú, cũng lâu lắm rồi lão mới được nằm trên con đàn bà đẹp và cao sang thế này. Và rồi đến khi cặp vú bánh dày của em không làm hắn thỏa mãn, hắn lại đứng thẳng người lên, cầm vào cây roi rồi tiếp tục lướt nó trên thân thể của nàng. Lần này nó trượt từ ngực qua vùng bụng, rồi dừng ngay trên cái quần lót ren màu đỏ chói của em.
Dưới miếng vải con con này là một vùng lông mu trơn mượt, một gò thịt mum múp và một cái lỗ nhỏ bé đang ướt nhẹp nước dâm. Viễn một lần nữa lại thèm thuồng quất roi xuống, miệng không ngừng ra lệnh cho Vân.
-Cởi cái quần lót khốn kiếp này ra… vạch cái lồn hồng của con ra cho bố xem thử…
Vân lưỡng lự, bàn tay đặt ở cạp quần như chờ đợi điều gì.
-Chát…chát…chát…ôi…bố… đừng mà… con cởi đây…
Chiếc roi da quất liên tục vào bẹn rồi mu bướm, lực vừa đủ để nàng giật nảy, ưỡn mông và cởi quần lót thật nhanh. Con bướm thơm thoang thoảng mùi nước hoa với đám lông mu thẳng mượt như mời gọi. Viễn gần như lập tức bị hút vào đó mà nhìn ngắm một cách say mê.
-Chậc chậc… đẹp quá… ăn đứt con thí sinh hoa hậu vừa địt tháng trước…
Gã vừa khen vừa khẽ khàng chạm vào con bướm nhỏ, thấy nơi đây đã ướt nhẹp thì cúi xuống rồi vục đầu vào bú hết sạch chỗ nước nhờn vừa chảy ra.
-Ôi…ngon…uhm uhm…nhóp nhép… nhóp nhép…uhm…
Chiếc lưỡi dẻo quẹo quét dọc quét ngang từ bẹn vào trong hai mép bướm cuối cùng khi tìm thấy hột le thì mút mạnh không buông. Trong khi đó những ngón tay trong lỗ bướm thò ra thụt vào như cái máy, nhiều lúc hứng lên chúng còn ngoáy tròn trong âm đạo thật nhanh. Vân lúc này đã không thể chối bỏ những kích thích về mặt thể xác, nàng liên tục quằn quại trong khi miệng rên rỉ không ngừng.
-Ư ư ư… bố… chậm thôi…a a a…sâu quá… con khó chịu quá bố ơi… ư ư ư…
Sự mất tự chủ của em là niềm vui của lão, thế nên lão càng trở nên thô bạo và cuồng điên hơn. Hắn rút ngón tay ra và thay vào đó là cán của chiếc roi vừa nãy, sau đó không chút thương tiếc mà kéo ra đút vào thật nhanh. Một lần nữa cả người nàng lại cong lên, những tiếng rên réo rắt vừa xong nay đã trở thành tiếng hét.
-ÔI…KHÔNG…BỐ ƠI… Ư Ư Ư Ư Ư Ư… CHẬM THÔI…Ư Ư Ư… SÂU QUÁ… A A A A… CON KHÔNG CHỊU ĐƯỢC… A A A A A…
Cái cán roi được bọc da mềm nên không tạo thành cơn đau thực chất, mà nó là một cảm giác cuồn cuộn giữa kích thích và chèn ép đến thốn căng. Nàng không biết phải gọi tên cảm giác của mình như thế nào nữa, chỉ biết máu trong người đang trở nên sôi sục và dường như cô chẳng muốn dừng lại nữa rồi.
Đến một lúc hình như Viễn đã chán với trò chơi đó, hắn chợt ngưng lại và kéo em ngồi thẳng lên. Vân ưỡn ẹo ngồi lên, trong mắt cô, chút miễn cưỡng chỉ còn lại rất ít, phần nhiều là lẳng lơ giống như một sự mời chào. Viễn thích thú, bóp miệng em rồi bắt Vân mút sạch cán roi, sau đó hắn lùi lại ngồi lên chiếc ghế tình nhân và hất hàm ra lệnh cho em.
-Lại đây…cởi quần áo ra cho bố…
Vân bước xuống từ trên giường, miệng còn ngậm lủng lẳng cây roi, nàng đi đến và ngoan ngoãn ngồi vào giữa hai chân gã, những ngón tay run run khẽ chạm vào khuy quần của lão ta.
Rất nhanh, một mùi ngai ngái hăng nồng xộc lên mũi, đồng thời khúc thịt thừa 13 phân của lão cũng lộ hẳn ra. Nó cứng rắn và đen nhẻm, chỉ khác cái cán cây roi vừa nãy chùm lông và cái đầu khấc tím bầm đang rỉ nước mà thôi. Lão lấy đi khúc roi ta khỏi miệng của Vân rồi kéo đầu em dí sát hơn vào háng.
Dù muốn hay không lúc này Vân cũng phải mở miệng, và dù cây xúc xích nhỏ kia có mùi khó chịu nàng cũng phải bú mút nó một cách nâng niu.
-Uhm…chụt chụt.
-Hừ…ngoan lắm…sâu nữa, nhanh nữa lên đi con…hừ hừ… giỏi lắm con đĩ… khà khà…
Vua chúa ngày xưa chắc cũng chỉ như vậy, lão sướng đến rụng rời và ngửa mặt lên trần tận hưởng và rên nho nhỏ. Trong khi đó Vân quỳ nhấp nhổm dưới chân lão, đầu gục gặc, mắt ngấn lệ còn miệng vẫn phát ra tiếng xì xụp dâm ô.
-Khóc sao…vậy khóc to lên… đừng sụt sịt… chát chát…
Chiếc roi da lại không ngừng vung xuống, từ lưng, eo và nhiều nhất là ở đôi mông. Không quá đau nhưng cũng khiến cả người em toàn dấu đỏ, đôi lúc còn làm nàng giật mình đến giãy nảy lên. Nhưng lạ thay càng như thế khuôn miệng em càng hóp lại, càng ôm ấp con cu của lão chặt chẽ hơn. Lão sướng đến không kìm được mà giữ đầu em lại, sau đó hẩy mông, đóng từng nhát ngập cả con cu vào trong miệng của nàng. Đầu khấc không ngần ngại mà thúc sâu trong cuống họng khiến nàng nhiều lần phải ọe khan.
-Ọe…ôi…sâu quá…ọc ọc…ọe…uhm uhm…ọc ọc ọc…
Hắn không dừng mà lại càng thêm tăng tốc, mãi đến khi thấy đầu cu nóng rực mới dừng hẳn rồi luyến tiếc rút cu ra. Tiếp theo hắn lại chú ý đến sợi dây xích ở trên giường, khi hắn ta cầm lấy nó thì nụ cười nham hiểm lại nhích lên.
Đó là một sợi dây dây dành cho thú cưng phiên bản tình thú, với vòng dây da đeo cổ và một sợi xích dài để cầm tay. Trước cái nhìn e dè của Tiểu Vân nó được đeo lên cái cổ ngọc ngà của em, và sau một cái vung roi, tiếng quát chói tai của hắn lại làm em ngập chìm trong tủi nhục.
-Chát…Nào giờ con sẽ trở thành thú cưng của ta nhé. Khà khà, bò một vòng quanh phòng nào chó ngoan.
-Bố…không cần làm vậy có được không ạ, chân con…chát chát…chó ngoan không cãi lời, gọi bằng chủ nhân và sủa đi, nếu không, đánh đến chết…
-Chát chát chát…á…dừng lại… con biết rồi…gâu gâu…gâu…chủ nhân, xin đừng đánh nữa… xin đừng…gâu gâu…
Hắn khoái trá nhìn em bò phía trước với đôi mông tròn vo lúc lắc cùng cái lỗ bướm hồng hào rỉ nước liên miên. Lâu lâu hắn cũng không quên dùng cây roi trên tay của mình vung tới tấp, lúc đầu Vân còn nức nở về sau nàng chỉ rên rỉ khẽ khàng. Nhất là khi những sợi da trên cây roi táp vào khe bướm, thay vì quằn quại trong đau đớn nàng thường cong người rồi gợi dục mà nấc lên.
-Hức…chủ nhân…nhẹ thôi…ưhm… con đau…ư hư hư…
Những lúc như thế, nắm tay Viễn thường siết chặt, khúc thịt thừa khiêm tốn của lão cũng kích thích đến mức giật mạnh lên. Lão cứ dắt Vân một vòng rồi lại thêm vòng nữa, đến khi toàn thân em tuôn mồ hôi bóng loáng, đầu gối ửng đỏ thì hắn mới chịu để nàng đứng lên. Nơi em đứng trước mặt là giá treo hình chữ X, lão lại cười và ra lệnh từng chữ một vào tai Vân.
-Đứng sát vào tường…mở rộng hai chân …dơ cao hai tay rồi dang ra.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
