Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thư ký, con dâu và người tình

Chương 104 : Căn phòng đỏ



Bố, có chuyện gì mà chồng con gọi về gấp vậy ạ.

Bố không biết, chỉ thấy bảo có chuyện rất quan trọng cần bố về để xác nhận ngay. Bố không biết chuyện gì nhưng nghe ý tứ thì chưa chắc đã phải chuyện xấu, thôi thì về thử xem sao. Chỉ tiếc…

Vừa nói ông vừa nhìn cô con dâu mà tiếc nuối, ông còn biết bao nhiêu tư thế độc đáo trên giường muốn trải nghiệm cùng cô. Thấy ánh mắt đỏ rực của ông Chi cũng phần nào đoán được những điều ông đang nghĩ. Nàng lườm ông một cái sắc lẹm rồi chu môi.

Bố nhìn cái gì mà ghê thế, sao không cùng con thu dọn đồ đạc đi.

Danh lúc này không nói gì mà nhanh chóng đến gần cô, rồi bằng một động tác mạnh mẽ ông bế bổng em lên và đi thẳng đến chiếc giường rộng lớn.

Hừ, bố vẫn còn chưa thấy đủ, từ giờ đến sáng mai em đừng hòng mà bước khỏi giường.

Ối giời ôi…hiếp…uhm…

Tiếng nàng lặng đi khi đôi môi bị ông tham lam chiếm lấy, sau đó là những mảnh quần áo bị cởi ra vứt vương vãi, rồi hai cơ thể trần truồng của họ quấn lấy nhau. Suốt từ chiều đến đêm rồi gần sáng, cả Chi và Danh không hề mặc quần áo mà để cho da thịt va đập “chan chát” vào nhau.

Trong lúc đó không biết bao nhiêu lần giọng nàng lạc đi vì sướng, con bướm cũng đã tuôn chảy rất nhiều rất nhiều nước dâm. Cả tử cung em cũng chứa đầy toàn tinh dịch của người mà em gọi bằng bố, đến nỗi mỗi bước đi của e đều chảy theo những dòng dịch đặc sệt, đục ngầu.

Họ dường như dồn hết tâm trí để cống hiến cho từng lần hoan ái, chẳng nhớ mình là ai và mối quan hệ của họ là gì. Vậy mà trong nước có người lúc này đang vô cùng lo cho họ, anh hiện giờ đang lật đi lật lại vài trang giấy, miệng thở dài khi đọc hết những dòng được ghi.

Haizz, không biết bố sẽ đón nhận bất ngờ này ra sao nữa, chỉ mong ông có thể chấp nhận dễ dàng.

Không biết bất ngờ từ miệng anh là gì nhưng từ vẻ mặt của anh thì chắc không nguy hiểm, nhưng ở một nơi anh không biết đến, có những mối nguy hiểm thực sự cho gia đình anh đang được thành hình.

Khách sạn Anh Quân ở tầng cao nhất, Tiểu Vân đang đon đả ngồi rót nước, Quân ngồi đối diện còn bên cạnh chẳng ai khác mà chính là ông Viễn phó bí thư. Giữa tiết đông lạnh giá mà chiếc váy của nàng vẫn khá ngắn, khoe ra gần hết cả đôi chân dài trắng muốt khiến lão Viễn ngồi ở cạnh bên không ít lần phải nuốt nước bọt thèm thuồng. Quân thu hết những biểu cảm kia vào trong ánh mắt, không biết hắn có khó chịu hay không mà vẫn ngồi thản nhiên giả lả nói cười.

Bác Viễn đợt này nhìn phong độ quá, có phải bác lại mới có lộc gì không, bác cho bố con cháu ké cửa với.

Anh này, nói vậy là không phải rồi, bí thư Viễn không phải chỉ là đợt này, mà là lúc nào cũng cực kỳ phong độ, anh mà biết nghe lời thì bí thư Viễn đời nào bạc đãi anh.

Họ kẻ xướng người họa, bằng mọi cách để lấy lòng lão ta, nhưng lão thực ra chẳng thèm để ý gì đến mấy ngôn từ sáo rỗng đó, lão còn đang mê mải nhìn ngắm thân hình uốn lượn của Tiểu Vân. Nàng mặc một chiếc váy ôm bó sát, tư thế ngồi thẳng lưng còn bờ mông thì vểnh ngược về sau.

Có lẽ cũng biết rằng hôm nay phải dùng đến sắc đẹp để lôi kéo, vậy nên hôm nay nàng trang điểm khá cầu kỳ. Vân kẻ mắt sắc hơn cho ánh nhìn tựa như xoáy thẳng vào tâm hồn của người khác, còn đôi môi tươi mọng thì giống như một nét gọi mời không tên. Tổng thể từ gương mặt đến thể hình nàng gợi lên một sự dụ hoặc khó cưỡng, khiến không chỉ lão Viễn mà cả Quân nhìn cũng phải ngất ngây.

Trước đây nếu bị săm soi bởi những ánh nhìn trần trụi như vầy chắc hẳn nàng sẽ rất khó chịu, nhưng bây giờ nàng lại có chút hưởng thụ thứ hư vinh rẻ mạt này. Những động tác như có như không càng ưỡn ẹo, những cái liếc mắt kèm thêm đôi lúc đụng chạm vô tình càng khiến lão Viễn rạo rực thêm.

Chứng kiến toàn bộ cảnh này máu trong người Quân như sôi sục, nhưng hắn bắt buộc phải nhịn xuống vì ông già hắn đã dặn “tất cả vì lợi ích, đàn bà chỉ là phù du”. Để không tiếp tục bị hành hạ bởi những hình ảnh đau tim ấy, hắn đành kiếm cớ để chuồn.

Bác Viễn cứ ngồi chơi nhé cháu còn có chút việc, à phòng bên cạnh cháu đã cải tạo để dành riêng cho bác. Tẹo nữa Vân hãy dắt bác sang nhìn xem, có gì cần sửa lại thì bác cứ nói với Vân cháu sẽ làm lại theo đúng ý, cháu xin phép đi trước đây.

Viễn nghe thấy thế thì trong dạ mừng như điên, nhưng ngoài mặt vẫn phải nói vài lời khách sáo với Quân.

Việc gì mà vội thế, lâu lắm bác cháu mình không nói chuyện, ngồi thêm chút nữa được không.

Bác yên tâm, cháu đi rồi sẽ quay lại ngay mà, tẹo nữa bác cháu mình còn phải làm vài ly nữa chứ. Y Vân, em giúp anh ngồi tiếp chuyện bác một lúc nhé, có chuyện gì cần nhờ bác ấy giúp thì cứ nói, bác tốt lắm chắc là sẽ không từ chối em đâu.

Nói rồi hắn đứng lên đầy quyết đoán, mặc cho Tiểu Vân liên tục ra hiệu cho hắn đừng đi. Sau tiếng đóng cửa, trong phòng lúc này chỉ còn lại Tiểu Vân với lão, nàng thấy thực sự không thoải mái mà phải ngồi lui ra. Thấy thế lão ta chỉ cười nhẹ, rồi lặng lẽ ngồi rung đùi.

Có việc cần phải nhờ vả, vì vậy Tiểu Vân vẫn là người phải lên tiếng trước tiên.

Bí thư Viễn, chắc ông cũng nghe chú Quang và anh Quân nói về kế hoạch của tôi rồi, ông có hứng thú với nó không.

Có hứng thì sao, mà không có hứng thì thế nào, các người muốn tôi làm gì trong kế hoạch ấy.

Không có gì phức tạp cả, chỉ muốn ngài bí thư làm đúng chức phận, khiến ông Danh phải giải trình về những việc mà ông ta đã làm. Quan trọng nhất là không để ông ta thoát khỏi trách nhiệm một cách dễ dàng đồng thời công khai điều tra rồi xử phạt để làm gương.

Hắn nghe nàng nói mà chẳng chút nào tỏ vẻ quan tâm, thay vào đó hắn nheo mắt mà nhìn em một lượt, rồi đợi khi cô nói hết hắn mới ngồi xích lại gần hơn.

Đừng gọi là “ngài bí thư”, như vậy xa cách quá, gọi là anh như lần trước ở buổi tiệc nghe gần gũi hơn.

Vâng, em…biết rồi, anh Viễn bằng lòng giúp em nha.

Chuyện này không hề dễ, anh cần phải suy nghĩ thêm một chút, hay là em dắt anh thăm căn phòng Quân mới sửa lại kia đi, rồi lát sau anh sẽ trả lời.

Thú thực, căn phòng này ra sao Vân còn chưa biết, chỉ biết rằng nó cũng ở trên tầng này và chỉ dành cho những người khách thật đặc biệt của Quân. Ông Viễn cũng nằm trong những người khách ấy, thậm chí còn là người được Quân ưu ái mời khám phá trước tiên.

Vâng ạ, vậy mời anh đi theo em, anh sẽ là người đầu tiên đặt chân vào căn phòng đó, và được toàn quyền sử dụng nó theo sở thích của mình, anh Quân đã đặc biệt dặn dò như vậy đấy ạ.

Tốt tốt, thằng này càng ngày càng khá, chút nữa em cứ bảo nó là anh rất vui.

Họ đi không bao lâu thì đã đến một cánh cửa màu đen nhánh, trên đó không có số phòng và dùng riêng biệt một loại khóa. Vân rút ra chiếc thẻ mà Quân đưa từ trước, sau một tiếng “tít”, cánh cửa mở ra ngay lập tức, đập vào mắt hai người là một căn phòng khác biệt hoàn toàn. Vân chần chừ không bước tiếp, thì từ đằng sau lão Viễn đã đẩy em bước lên.

Nàng hốt hoảng rồi choáng ngợp trong không gian tràn ngập sắc đỏ và khẽ run với lối trang hoàng đầy dâm tục ở nơi đây. Những tấm rèm nhung đỏ thẫm buông dài từ trần đến sàn tạo nên một bức tường mềm mại và bí ẩn, như lời mời gọi đầy lạc thú cho những kẻ bước vào. Gương lớn treo trên tường phản chiếu ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo kiểu cách, làm không gian thêm phần huyền ảo và gợi cảm hơn. Đặc biệt xung quanh là rất nhiều bức tranh và ảnh lớn mà trong các nhân vật đang trần truồng và ở trong những tư thế gợi dục cực kỳ.

Định thần lại để nhìn rõ hơn Vân lại càng thêm choáng váng, vì tứ phía là những dụng cụ nhục hình mà chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta phải xuyến xao. Trên chiếc giường bọc da đỏ với nền ga cùng sắc thẫm, nào là roi da, còng số tám và những khúc dương vật giả đặt ngổn ngang. Nổi bật hơn trên tường là một giá treo rất to hình chữ X, bên cạnh là lủng lẳng một bó dây treo.

Giờ nàng đã biết nơi đây phục vụ cho mục đích gì, Vân quay đầu định chạy ra cửa thì đã thấy lão Viễn đóng cửa cái rầm. Hắn bỏ kính ra rồi cười nham nhở, khiến cả người Vân run lên vì sợ hãi và phải cầu xin.

Anh Viễn, em chợt nhớ ra mình còn có việc quan trọng, anh cho em xin phép ra ngoài một lúc rồi về.

Khà khà, em làm gì còn công việc nào quan trọng hơn là nghe lệnh của sếp, mà sếp em nói rồi đấy, em phải dắt em tham quan hết cả căn phòng.

Vậy anh nhìn đi, nhìn thật kỹ vào, hãy mở cửa ra để có thể nhìn thật rõ.

Hắn bỏ qua sự sợ hãi của Vân mà bắt đầu cởi cúc áo, đôi mắt u tối nhìn chằm chằm vào em mà nói từng từ qua kẽ răng.

Em quên sếp em dặn gì rồi hả, anh có thể tùy ý sử dụng mọi thứ ở trong đây, khà khà. Cả em cũng không ngoại lệ.

Không, tránh ra, hoặc là tôi sẽ hét.

Khặc khặc, hét đi, hét to lên, em nghĩ ai sẽ đến cứu em? Nhân viên khách sạn hay thằng phế thải mà em gọi là sếp. Ha ha, em có tin không nếu anh nói đây chính xác là những gì nó muốn.

Một câu nói khiến cả người Vân rơi vào vực thẳm. Bấy lâu nàng cứ tưởng mình đã lung lạc rồi chế ngự được Quân, cứ đinh ninh rằng hắn sẵn sàng làm theo những gì nàng muốn, chỉ cần nàng chịu hi sinh một chút thân thể mà thôi. Đâu biết rằng, chính nàng mới trở thành công cụ, chỉ cần có được lợi ích cao hơn hắn sẵn sàng đánh đổi nàng. Nàng không cam tâm và bắt đầu càng trở nên quyết liệt, khi Viễn chạm vào nàng đẩy mạnh lão rồi hét lên.

Cút…đừng hòng chạm vào tôi.

Vậy sao, em cao giá thế à? Hay chỉ là một đứa con lưu vong có bố mẹ bị quy vào tội phản quốc.

Hắn nhẹ nhàng thở một câu làm Vân gần như chết lặng, còn hắn chìa tay ra, vừa nói vừa vuốt từ từ trên khuôn mặt tuyệt trần của em.

Các bác và ông bà của em đều chết trong sự kiện Thiên An Môn năm 1989, bố mẹ em lẩn trốn khắp nơi trước khi sinh em. Năm 3 tuổi em được đưa sang Pháp còn họ bị bắt và nhận án tử, đến bây giờ chính phủ Trung Quốc vẫn liệt gia đình em vào phần tử phản động cần áp chế. Anh nói đúng không nào Lý Tố Vân.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...