Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thư ký, con dâu và người tình

Chương 103 : Kỳ nghỉ kết thúc



Nhưng phía sau tiểu cảnh kia chỉ còn lại khoảng trống, cùng làn khói mờ ảo của hơi nước bốc lên. Đôi tình nhân mới lúc trước còn hùng hục thì lúc này đã tay trong tay ở tít đằng xa. Danh đã trút hết tinh hoa vào bướm cô con dâu vừa kịp lúc, rồi sau đó không chút nghỉ ngơi mà lập tức dắt nhau trở về phòng. Thậm chí nếu để ý sẽ thấy dáng đi của Chi còn hơi chệch choạc, mỗi bước chân đều để lại trên đất những giọt dịch đục ngầu.

Mấy gã đàn ông lúc này chỉ biết nhìn theo cặp mông kia mà tiếc nuối, và thầm trách mình lúc ấy đã chậm chân. Chi và Danh không ngoái đầu nhìn lại mà về phòng dùng bữa, những ngày này họ coi giống như tuần trăng mật ngắn ngủi, ăn uống tranh thủ còn hầu hết thời gian còn lại dành để “lên mây”.

Sáng hôm sau, hai cha con rạng ngời dắt nhau dọc trên những con đường lát đá ở trong khu resort. Vừa đi Danh vừa nói cho Chi nghe những gì mình biết về nơi đây.

Chi có biết rằng chuỗi resort này chính là một trong những đối tác lớn và lâu đời nhất với tập đoàn của mình không.

Vậy sao ạ, nhưng sao côn không thấy có nhiều sản phẩm của PBK group hiện diện ở chỗ này.

Khà khà, đây chỉ là một khu nghỉ dưỡng trong hệ thống resort của họ, nếu con đến một vài khu nghỉ dưỡng khác sẽ thấy rất nhiều sản phẩm của tập đoàn chúng ta. PBK luôn coi họ là một trong những khách hàng quan trọng nhất, còn họ cũng coi ta là nhà cung cấp hàng đầu. Lần này sở dĩ chúng ta sang tận đây thăm họ là để cảm ơn, đồng thời thúc đẩy hợp tác giai đoạn tiếp theo.

Lý do cho công việc là như vậy nhưng còn yếu tố ngoài lề thì chuyến đi này giống như một kỳ nghỉ mà ông dành cho cô. Để cho họ có một chút riêng tư, tránh xa đi ánh mắt dèm pha và được tha hồ mây mưa như những cặp tình nhân khác. Chi hiểu điều ấy và trân trọng, vì thế cô chiều theo mọi ý thích dù đôi lúc là hơi thái quá của ông.

Bố, nơi này thật đẹp, nét truyền thống vẫn còn y nguyên nhưng không hề ảm đạm, trái lại còn cho ta một cảm giác thư thái vô cùng.

Ừ, đây là nơi khởi phát nhưng vẫn luôn được họ gìn giữ và sửa sang một cách cẩn thận và thường xuyên.

Đã đến đấy một ngày nhưng vẫn đắm chìm trong tình dục, cả ngày chỉ vục mặt vào háng của đối phương, thế nên có thể nói đây là lần đầu tiên cả hai thực sự tận hưởng vẻ đẹp của nơi này. Họ đưa mắt nhìn quanh rồi gật đầu tán thưởng ,nơi đây quả xứng đáng với đẳng cấp trên 5 sao.

Giữa thiên nhiên xanh mướt là dãy nhà gỗ sẫm màu lợp ngói âm dương, hành lang trải chiếu cói và những khung cửa giấy mờ, mở ra là có thể nhìn thấy sương sớm bảng lảng trên mặt suối khoáng nóng. Mọi chi tiết đều được gìn giữ tinh tế, từ tiếng nước chảy róc rách qua ống tre cho đến mùi hương trầm thoảng nhẹ trong gió.

Thế nhưng nơi đây không hề cũ kỹ, vẫn có những ánh đèn vàng dịu tỏa ra từ khung cửa kính làm tăng thêm ánh sáng. Nội thất gỗ phối cùng đá và kim loại bóng mờ tạo nên cảm giác vừa ấm áp, vừa sang trọng. Người ta có thể ngâm mình trong bồn tắm lộ thiên giữa rừng, lắng nghe tiếng gió luồn qua tán lá, và cảm nhận rõ rệt sự hòa quyện, giữa truyền thống và hiện đại, giữa tĩnh lặng trăm năm và nhịp sống năng động của bây giờ.

Đi cùng bố về phía kia sẽ có nhiều cây Bonsai đẹp lắm đấy, đây cũng là một nét văn hóa nghệ thuật của Nhật Bản rất đáng xem.

Họ tiếp tục đồng hành, qua dãy hành lang dài rồi tiến vào sảnh chính. Chỉ có điều lúc này cả hai đều bị không khí căng thẳng ở nơi đây khiến cho phải chau mày. Tiếng nói to có phần cực kỳ gay gắt đến từ một gã đàn ông da trắng mắt xanh, trước mặt gã lúc này là hai người mặc đồng phục đang phải cúi gập người lại mà xin lỗi. Danh và Chi không cố tình để ý, nhưng có vài tiếng quát to bằng tiếng Anh vẫn vô tình lọt vào tai.

Khách sạn các cô phải hoàn toàn chịu trách nhiệm cho chuyện này.

Trái lại những bực dọc kia là thái độ nhún nhường của cô gái Nhật, cô gật đầu lia lịa, cũng dùng tiếng Anh để nói lời xin lỗi hắn.

Kính thưa quý khách, xin ngài hãy yên tâm, nhất định chúng tôi sẽ tìm được món đồ đó để trả lại cho ngài. Và nếu đó quả thật là do nhân viên của resort chúng tôi ăn cắp chúng tôi hứa sẽ đền bù cho ngài thích đáng.

Chính là nhân viên của các cô đã lấy trộm nhân lúc dọn phòng khi tôi tắm suối nước nóng. Vì chỉ có lúc đó tôi mới không đeo và để nó ở trong phòng mà thôi. Nếu không tin các cô có thể kiểm tra camera sẽ rõ.

Trong hai người phụ nữ đang mặc đồng phục, người quản lý có vẻ là người trẻ hơn, còn một người phụ nữ trung niên đang ngơ ngác kia chắc là tạp vụ. Người tạp vụ ấy sau khi được người quản lý phiên dịch lại thì liên tục lắc đầu. Cuối cùng người quản lý đành phải trấn an rồi gọi người trích xuất camera.

Chi và Danh lúc này vừa mới lại gần, và qua những lời nói từ hai bên và những lời xì xầm từ khách khác, họ biết được người khách Tây này đang báo mất một sợi dây chuyền bạch kim. Trùng hợp thay vào đúng lúc người này đi tắm suối thì có người vào dọn phòng, đến sáng nay người này để ý thì chiếc dây chuyền cũng chẳng còn thấy nữa. Với giá trị hàng trăm ngàn usd của nó, toàn bộ khách sạn đang nháo nhào cả lên.

Cũng không quá lâu thì kết quả kiểm tra camera đã có, quả thật lúc anh này đến resort thì có thấy chiếc vòng bạch kim mặt thánh giá nằm trên cổ, nhưng từ lúc đi tắm suối thì chẳng còn thấy đâu. Đến lúc này thì người quản lý cũng trở nên bối rối, còn cô tạp vụ trán đã tứa mồ hôi. Họ rất không muốn gọi cảnh sát nhưng trong trường hợp này bắt buộc phải làm như thế. Lúc cô quản lý kia định bấm số, đột nhiên Chi lúc này lại chen ngang.

Xin lỗi ông, tôi có thể hỏi ông một câu không ạ.

Người đàn ông phương Tây đang lúc bực dọc khó chịu, nhưng khi thấy người hỏi mình là Chi hắn tươi tỉnh hẳn ra. Hắn nhớ rõ khuôn mặt này là của cô nàng hôm qua cùng tắm suối. Trong mảnh vải quấn lúc ấy, em toát lên vẻ sexy khó cưỡng gợi lên dục vọng của mọi đàn ông, thì giờ phút này với bộ váy dài cô lại mang nét đẹp dịu dàng chuẩn Á Đông, khiến ai nhìn cũng muốn che chở. Dù là trong bộ dáng nào hắn cũng không thể không chú ý, vì vậy hắn vừa cười vừa trả lời Chi.

Chào người đẹp, cô muốn hỏi gì.

À, là về sợi dây chuyền mà anh bị mất, có phải nó có mặt thánh giá và đính rất nhiều kim cương có phải không.

Ồ, đúng. Cô cũng thấy tôi đeo nó rồi phải không, đó chính là sợi dây chuyền mà tôi thích nhất, viên đá chủ lên đến 7 carat viền full kim cương, cốt bạch kim, tổng giá trị hàng trăm ngàn usd. Giá trị vật chất không quan trọng nhưng đấy là đồ thiết kế riêng, mang ấn ký riêng của tôi tôi phải lấy lại cho bằng được.

Hắn như có như không khoe ra sự giàu có, dù tỏ ra thân thiện với Chi nhưng khi quay sang những người nhân viên kia lại rất lạnh lùng.

Tôi nghĩ tốt nhất các cô nên gọi cảnh sát tới, chuyện này dứt khoát tôi sẽ chẳng bỏ qua đâu.

Người quản lý lúc này cũng dường như đã hết cách, cô ta đành tặc lưỡi định nhấc máy lên. Vẫn là Chi lúc này không bỏ cuộc, bằng một giọng vô cùng dịu nhẹ cô nói với gã người Tây.

Thưa ông xin bình tĩnh, tôi nghĩ ông đã hiểu lầm những người ở đây rồi.

Sao có thể nói là hiểu lầm được cơ chứ, lúc đi tắm chắc chắn tôi đã tháo ra, khi về không để ý, sáng nay muốn đeo thì đã mất rồi. Chắc chắn là do họ lấy trộm của tôi.

Nếu tôi không nhầm thì hôm qua chúng ta tắm suối nước nóng trong cùng một thời điểm, lúc ấy tôi rất rõ ràng ông vẫn đeo chiếc dây chuyền đó ở trên người.

Tất cả những gì Chi nói đều dựa trên ký ức của nàng chiều qua. Lúc đó dù nấp sau lưng ông Danh nhưng nàng vẫn kịp nhìn thấy một vài người chú ý đến cô. Trong đó gã người Tây này thuộc hàng nổi bật, vì hắn có dáng người cao to nhất, hơn nữa cũng là người nhìn em một cách rất say mê. Vì vậy chiếc dây chuyền bạch kim có mặt thánh giá kia cô còn nhớ rõ, chắc chắn hắn có đeo ở trên cổ chứ không phải là tháo ra để ở phòng.

Tuy rằng nàng đã nói thế nhưng gã Tây kia vẫn cố cãi, hắn một mực cho rằng dây chuyền bị mất ở trong phòng. Chi lúc này chỉ còn biết nhờ người quản lý rà soát lại camera lần nữa nhưng kết quả vẫn chẳng mấy khả quan. Bởi vì trong camera lúc hắn xuống tắm thì do hắn quấn khăn quanh cổ nên không nhìn thấy chiếc dây chuyền, còn lúc hắn từ suối đi lên thì đúng quả thật không có cái gì trên cổ cả. Ngoài hai thời điểm nêu trên thì do trận động đất mọi thiết bị ghi hình đều bị rung lắc, mờ nhiễu chẳng quay lại được gì.

Thấy vậy nhưng Chi vẫn không hề nản, em quay sang nói với người quản lý giúp em gọi một vài vị khách xuống đây. Những người này đều là những người chiều qua tắm ở con suối đó, chắc chắn sẽ có người chứng thực những lời của cô.

Quả nhiên, rất nhiều người khẳng định chiều qua có nhìn thấy gã Tây đeo dây chuyền lúc dưới suối, thậm chí sau động đất vẫn có người thấy được nó vẫn lủng lẳng trên cổ anh ta. Cuối cùng mọi người đều kết luận rằng anh ta đã làm rơi nó ở con suối, tìm kiếm theo hướng đó cuối cùng cũng ra.

Sự việc rùm beng nhờ có Chi mà được hóa giải, cô gái quản lý đến tận nơi để cảm ơn và tặng quà cho nàng. Đến khi biết được hai người họ là khách quý đang đợi người từ trên Tổng Công ty, nàng lại càng xởi lởi hơn.

Bình thường bố thấy con chẳng mấy khi xen vào chuyện của người khác, tại sao lần này lại nói giúp những người kia.

Hì hì, con cũng chẳng biết nữa, chắc vì lúc thấy cô gái trẻ kia cúi thấp đầu thì thấy thương. Với lại, chuyện này con đã chứng kiến, nếu giúp được thì đâu thể làm ngơ, dù sao ta với họ cũng được coi là bạn hàng thân thiết.

Chi đâu biết rằng, chính sự lương thiện này của em sau này đã cứu giúp cho PBK khỏi một lần thua đau. Ngay buổi chiều hôm đó người của Tổng Giám đốc Công ty của họ đã xuống để gặp mặt. Cuộc gặp ấy cũng diễn ra cực kỳ vui vẻ, khác hẳn với những cuộc gặp chỉ mang tính xã giao. Họ cười nói như những người bạn, đồng thời ông Danh và Chi cũng đạt được rất nhiều hứa hẹn mang lại rất nhiều lợi ích cho PBK.

Tưởng rằng mọi chuyện đến đây thì hai bố con sẽ có khoảng thời gian dài tha hồ ở đây mà hú hí, nhưng ngay sáng hôm sau một cuộc gọi của Phúc đã kết thúc toàn bộ kỳ nghỉ hương diễm của 2 người.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...