Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 97 : Những Con Cáo Trên Bàn Tiệc



CHƯƠNG 50: NHỮNG CON CÁO TRÊN BÀN TIỆC

Biệt thự nằm biệt lập trên đỉnh đồi , ẩn mình giữa những tán thông già. Nó không giống một ngôi nhà để ở, mà giống một pháo đài của khoái lạc và quyền lực.

Phòng tiệc chính của biệt thự “Vườn Địa Đàng” lộng lẫy như một cung điện thu nhỏ. Dưới ánh sáng vàng kim tỏa ra từ chùm đèn pha lê Tiệp Khắc khổng lồ, mọi thứ đều lấp lánh một cách xa xỉ và ngạo mạn. Trên chiếc bàn dài phủ khăn nhung đỏ thẫm, những chai rượu vang Grand Cru đắt tiền đã được khui, thở ra thứ hương thơm nồng nàn của nho lên men và tiền bạc.

Nếu ví căn phòng này là một bàn cờ của những con sói già, thì sự xuất hiện của họ chính là những quân Hậu đầy kiêu hãnh.

Hương đi trước. Hôm nay, cô chọn một chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu bằng lụa satin thượng hạng. Chất liệu vải mềm mại và bóng bẩy chảy tràn trên cơ thể cô như một dòng nước, ôm sát lấy từng đường cong phồn thực. Thiết kế cổ yếm khoét sâu táo bạo để lộ trọn vẹn bờ vai trần trắng nõn và tấm lưng ong mượt mà. Đặc biệt, đường xẻ tà cao vút lên tận hông mỗi khi cô di chuyển lại thấp thoáng để lộ cặp đùi mật ong săn chắc.

Gương mặt Hương trang điểm sắc sảo, đôi môi tô son đỏ thẫm trùng màu với váy, ánh mắt lúng liếng nhưng đầy uy quyền. Cô không đi khép nép như những cô ả nhân tình tầm thường. Cô sải bước tự tin trên đôi giày gót nhọn 10 phân, tiếng gõ “cộp cộp” trên sàn đá hoa cương như tiếng gõ cửa của định mệnh. Và điều quan trọng nhất, đúng như “quy tắc” mà Tùng đã đề ra: bên dưới lớp lụa mỏng manh ấy, cô hoàn toàn trống rỗng. Không nội y. Mỗi bước đi, tà váy lại dính vào khe đùi, ma sát vào vùng tam giác mật đang nóng hổi, tạo nên một sự kích thích ngầm khiến cô càng thêm rạng rỡ.

Đi ngay sau Hương là Hân, đối lập hoàn toàn nhưng cũng kích thích không kém. Hân mặc một chiếc váy ren trắng tinh khôi, ngắn cũn cỡn, ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát bốc lửa của tuổi đôi mươi. Vẻ mặt cô bé được trang điểm theo lối ngây thơ, đôi mắt to tròn long lanh, nhưng đôi môi lại hé mở đầy gợi tình. Bộ ngực căng tròn của Hân như muốn nhảy ra khỏi lớp vải ren mỏng tang mỗi nhịp thở. Cô bé đóng vai một con cừu non lạc vào hang sói, rụt rè nép sau lưng “chị cả”, nhưng ánh mắt lại len lén quan sát từng người đàn ông trong phòng.

Sự xuất hiện của hai người đàn bà khiến cuộc tranh luận trên bàn tiệc khựng lại. Bốn cặp mắt của bốn gã đàn ông quyền lực dán chặt vào họ. Không khí trong phòng bỗng chốc nóng lên hừng hực.

Nhưng không khí trên bàn tiệc lại quay lại trạng thái căng như dây đàn.

Bốn gã đàn ông – Tùng, Hạc, Bàng, Trẩm – ngồi trấn giữ bốn góc bàn như bốn con thú đầu đàn đang gầm ghè chia chác lãnh thổ. Những cô vợ hai, những cô bồ nhí chân dài não ngắn được họ dắt theo chỉ dám ngồi nép một bên, cười nói lí nhí, sợ sệt không dám thở mạnh. Họ đẹp, nhưng là vẻ đẹp vô hồn của những con búp bê sứ trưng bày trong tủ kính.

Chỉ có Hương là khác biệt.

Cô không ngồi. Cô đứng ngay bên cạnh ghế chủ tọa của ông Tùng, một tay đặt hờ lên vai lão, tay kia cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh. Trong chiếc váy lụa đỏ xẻ tà táo bạo, Hương như một ngọn lửa sống đang thiêu đốt ánh nhìn của tất cả đàn ông trong phòng. Ánh đèn chùm rọi xuống làn da trắng sứ của cô, làm nổi bật lên bờ vai trần mảnh mai nhưng đầy kiêu hãnh. Mỗi khi cô cúi nhẹ người để rót rượu, cổ áo yếm trễ nải lại buông lơi, phơi bày hơn nửa bầu ngực căng mọng, trắng nõn, với nhũ hoa cương cứng lấp ló sau lớp lụa mỏng manh – một lời mời gọi chết người vì ai cũng biết bên trong đó hoàn toàn trống rỗng.

“Anh Tùng này!” Lão Hạc lên tiếng, giọng nhừa nhựa nhưng đầy gai góc, tay mân mê ly rượu. “Cái dự án ven đô ấy, 30% cổ phần cho bên tôi là hơi hẻo đấy. Anh biết là để binh cái giấy phép xây dựng 50 tầng ở khu đó, tôi phải ‘bôi trơn’ bao nhiêu cửa không?”

Tùng cười nhạt, ngón tay gõ nhịp trên bàn. “Anh Hạc, anh tham vừa thôi. Đất là thằng Trẩm lo, tiền là anh Bàng rót. Anh chỉ lo mỗi cái dấu đỏ mà đòi ăn dày thế sao trôi?”

“Không có dấu đỏ của tao thì tiền núi cũng nằm chết dí ở đấy thôi!” Lão Hạc đập tay xuống bàn, mặt đỏ gay. Không khí chùng xuống. Đám bồ nhí giật mình thon thót, có cô làm rơi cả dĩa bạc.

Đúng lúc cuộc đàm phán đi vào ngõ cụt, Hương khẽ di chuyển. Tiếng gót giày cao gót của cô gõ xuống sàn đá hoa cương một nhịp điệu chậm rãi, đầy quyền uy. Cô đi vòng qua phía sau lưng Lão Hạc, mùi nước hoa Nữ hoàng nồng nàn phả vào khứu giác lão.

“Anh Hạc nóng tính quá!” Hương thì thầm, giọng ngọt như mật rót vào tai lão. Cô cúi xuống rót thêm rượu vào ly của lão. Ở góc độ này, Lão Hạc có thể nhìn xuyên thấu qua nách áo khoét rộng của cô, thấy trọn vẹn sự rung rinh mềm mại của bầu vú khi cô cử động.

“Thực ra!” Hương tiếp lời, bàn tay búp măng thon dài lướt nhẹ trên vai áo vest của lão Hạc, “Em có nghe anh Tùng nói, vấn đề không phải là 30% hay 40%. Vấn đề là làm sao để số tiền đó về túi các anh một cách ‘sạch’ nhất, đúng không ạ?”

Lão Hạc khựng lại, liếc nhìn Hương đầy nghi hoặc. “Cô em định dạy khôn anh à?”

Hương mỉm cười, một nụ cười vừa lẳng lơ vừa sắc sảo. Cô đứng thẳng dậy, nhìn bao quát cả bàn tiệc.

“Em đâu dám. Chỉ là, em nghĩ nếu chúng ta thành lập một chuỗi công ty con cung cấp vật liệu và dịch vụ, rồi đẩy chi phí đầu vào lên… thì phần lợi nhuận thực tế các anh chia nhau sẽ không nằm trên sổ sách nữa. Lúc đó, 30% cổ phần công khai chỉ là con số cho đẹp hồ sơ thôi. Còn phần ‘chìm’ kia… mới là núi vàng, mà lại chẳng ai soi mói được ”

Cả căn phòng im phăng phắc.

Lão Bàng – trùm tài chính – nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng đặt ly rượu xuống cái “cạch”. Lão đẩy gọng kính vàng, nhìn Hương chằm chằm. Ánh mắt lão không còn dừng lại ở khe ngực hay cặp đùi lấp ló sau tà váy của cô nữa. Đó là ánh mắt của một con cáo già vừa phát hiện ra một con cáo cái đồng loại.

“Tùng!” Lão Bàng nói, giọng khàn đặc. “em Hương của chú… cái đầu của em ấy còn gợi cảm hơn cả cái mông đấy ”

Tùng cười lớn, vỗ mạnh vào mông Hương một cái “bốp” vang dội, khiến tà váy lụa rung lên bần bật. Hắn kéo cô ngã ngồi vào lòng mình.

“Thế nào? Các ngài thấy ‘Quân sư’ của tôi nói có lọt tai không?”

Hương thuận thế ngồi gọn trên đùi Tùng, hai tay quàng qua cổ lão, nhưng ánh mắt lại lúng liếng nhìn về phía Lão Hạc và Lão Bàng. “Em chỉ nói leo thôi. Các anh là vua, là chúa, em chỉ là phận nữ nhi nâng khăn sửa túi. Nếu các anh thấy ưng cái bụng… thì đêm nay thưởng cho em là được ”

Lão Hạc nuốt nước bọt ực một cái, sự căng thẳng về tiền bạc tan biến, thay vào đó là sự thèm khát trần trụi. “Được! Duyệt phương án này! Nhưng đêm nay… tao phải đích thân ‘kiểm tra’ xem cái miệng của cô em này còn làm được trò gì khác ngoài việc nói hay không ”

Trong khi “bàn cờ lớn” đã được Hương dàn xếp êm thấm, thì ở phía góc phòng, một màn kịch khác cũng đang diễn ra theo đúng kịch bản.

Hân, trong chiếc váy ren trắng tinh khôi bó sát, đang đóng vai một cô bé ngây thơ bị lạc giữa rừng gươm. Cô bé ngồi lọt thỏm giữa đám thiếu gia trẻ tuổi – những gã “cậu ấm” đi theo các bố già để học việc nhưng thực chất là để hưởng sái.

Hân không tham gia vào câu chuyện chính trị khô khan. Cô bé cầm ly rượu, đôi mắt to tròn giả vờ ngơ ngác nhìn ra phía cửa kính sát đất.

“Trong nhà ngột ngạt quá các anh nhỉ?” Hân than thở, giọng nũng nịu. Cô bé vươn vai, cố tình ưỡn ngực cao lên. Chiếc váy ren trắng mỏng manh căng ra, in hằn hai núm vú nhỏ nhắn, hồng hào bên dưới. Vì cũng tuân thủ luật “không nội y”, nên ở phần dưới, tam giác mật của cô bé lấp ló ẩn hiện sau lớp vải ren thưa, khiến đám thiếu gia nuốt nước miếng ừng ực.

“Em muốn ra hồ bơi cho mát.. ” Hân đứng dậy, loạng choạng như sắp ngã.

Một gã thiếu gia tóc vuốt keo bóng lộn vội vàng đỡ lấy eo cô. Bàn tay hắn tham lam trượt xuống mông Hân, bóp nhẹ. “Để anh đưa em đi. Ngoài đấy… vui lắm ”

Hân khúc khích cười, ngả đầu vào vai hắn, nhưng ánh mắt lại liếc nhanh về phía Hương đang ngồi trong lòng Tùng. Hai người đàn bà trao nhau một cái nhìn chớp nhoáng. *Tách đàn thành công.*

“Các chị vợ, các em gái ơi!” Hân quay lại gọi đám “bình hoa” đang ngồi chán ngắt ở bàn bên cạnh. “Ra ngoài kia chơi đi, để các anh ấy bàn chuyện đại sự. Nghe nói hồ bơi có sục nước nóng đấy ”

Đám phụ nữ chán chường lập tức hưởng ứng. Họ đứng dậy, lả lướt đi theo Hân như bị thôi miên.

Hân dẫn đầu đoàn người bước ra khỏi phòng tiệc, hướng về phía khu vực hồ bơi tranh tối tranh sáng. Chiếc váy trắng của cô bé đung đưa theo nhịp hông, như một lá cờ trắng dẫn dụ đám tù binh tự nguyện bước vào nhà giam của dục vọng.

***

Cánh cửa kính sát đất ngăn cách phòng tiệc và khu vực hồ bơi trượt mở. Ngay lập tức, luồng không khí nóng ẩm, sặc mùi clo hòa lẫn với mùi nước hoa đắt tiền và khói thuốc shisa ập vào, lấn át cái lạnh lẽo nhân tạo của điều hòa trong phòng VIP.

Tiếng nhạc Deep House dập dìu, tiếng bass trầm đục như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang thức giấc, rung chuyển mặt nước xanh ngắt của hồ bơi vô cực.

Hương bước ra khỏi vùng an toàn của bàn tiệc, gót giày nhọn gõ xuống nền gạch tàu, tạo ra những âm thanh đanh gọn, kiêu hãnh. Cô không vội vàng nhập cuộc. Cô đứng trên bậc thềm cao nhất, tay cầm ly rượu vang đỏ, đôi mắt kẻ eyeliner sắc sảo quét một vòng quanh “Vườn Địa Đàng” như một nữ chúa đang kiểm tra bầy tôi của mình.

Dưới hồ bơi, bữa tiệc của những xác thịt trẻ trung đang diễn ra điên cuồng.

Hân – cô em gái nhỏ, “học trò” xuất sắc của Hương – đang là tâm điểm của vũ trụ hỗn loạn đó. Chiếc váy ren trắng tinh khôi ban nãy giờ đã ướt sũng, dính chặt vào cơ thể cô bé như một lớp da thứ hai, trở nên trong suốt dưới ánh đèn led đổi màu dưới đáy hồ. Không còn gì có thể che giấu. Hai bầu vú căng tròn, hồng hào với đầu ngực cương cứng vì lạnh và vì kích thích hiện lên rõ mồn một sau lớp vải ren sũng nước. Vùng tam giác mật đen mờ ảo phía dưới cũng lộ ra, trêu ngươi, mời gọi.

Vây quanh Hân là ba gã thiếu gia trẻ tuổi – những “cậu ấm” đi theo các bố già để học cách tiêu tiền và hưởng thụ. Chúng cởi trần, khoe những cơ thể hoặc là gầy guộc vì ăn chơi, hoặc là phồng phềnh vì bia rượu, nhưng ánh mắt đứa nào cũng sáng rực lên như thú đói.

“Em gái, uống đi! Uống hết ly này anh thưởng!” Một gã tóc nhuộm vàng, tay đeo đồng hồ Hublot, ép sát vào người Hân. Hắn đổ rượu trực tiếp từ chai xuống ngực cô bé. Dòng rượu lạnh buốt chảy tràn qua khe ngực, len lỏi xuống bụng dưới, khiến Hân rùng mình, rên lên một tiếng đầy kích thích.

“Ưm… lạnh quá… các anh hư thế.. ” Hân cười khúc khích, giọng nhão nhoẹt vì say, nhưng tay cô bé lại chủ động quàng cổ gã thiếu gia, kéo đầu hắn cúi xuống liếm rượu trên ngực mình.

Hương mỉm cười hài lòng. Con bé diễn tốt lắm. Tự nhiên, hoang dại, nhưng vẫn biết cách điều khiển cuộc chơi.

Ở phía trên ban công, những “Vị Vua” – Tùng, Lão Hạc, Lão Bàng và Lão Trẩm – đã rời bàn tiệc. Họ đứng dựa vào lan can, tay cầm xì gà, ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống đám trẻ đang quần thảo dưới nước. Họ không tham gia vào cái sự ồn ào ấy. Họ ở đẳng cấp khác. Họ là những kẻ thưởng thức, những kẻ ra quyết định ai sẽ là người được phục vụ họ đêm nay.

Hương bắt đầu di chuyển. Cô không xuống nước. Cô đi dạo quanh thành hồ bơi, tà váy đỏ xẻ cao tung bay trong gió đêm, để lộ đôi chân dài miên man và cặp đùi trắng nõn không tì vết. Cô lướt qua những cặp đôi đang quấn lấy nhau trong các góc tối, bàn tay thon dài của cô thỉnh thoảng lướt nhẹ qua bờ vai trần của một cô gái, hay vuốt nhẹ vào ngực trần của một gã đàn ông. Một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, như ban phát ân huệ, khiến những kẻ đang mây mưa phải khựng lại, ngước nhìn cô với vẻ thèm khát pha lẫn kính sợ.

Cô dừng lại ngay mép hồ, nơi Hân đang bị hai gã thiếu gia kẹp giữa.

“Vui không cô bé?” Hương cất tiếng, giọng khàn khàn, ma mị át cả tiếng nhạc.

Hân ngước lên, đôi mắt lờ đờ vì rượu và dục vọng. Thấy Hương, cô bé như được tiếp thêm lửa. Hân lội nước tiến lại gần, hai tay bám vào thành hồ, ngước nhìn Hương như một tín đồ sùng đạo nhìn nữ thần.

“Chị Hương… xuống đây với em.. ” Hân nài nỉ, giọng nũng nịu.

Hương lắc đầu, mỉm cười bí hiểm. Cô từ từ ngồi xổm xuống ngay mép hồ. Tư thế này khiến tà váy đỏ toang ra, phơi bày một khoảng không gian trần trụi, bí ẩn giữa hai chân cô ngay trước mặt Hân và đám thiếu gia đang ngước lên. Không nội y. Chỉ có làn da trắng sứ và sự gọn gàng, sạch sẽ đến mức hoàn hảo.

Đám thiếu gia bên dưới nuốt nước bọt ừng ực, mắt dán chặt vào “kỳ quan” vừa hé lộ.

Hương không bận tâm đến những ánh mắt đó. Cô đưa tay nâng cằm Hân lên. “Chị không xuống nước. Chị không thích ướt át kiểu trẻ con này ”

Nói rồi, cô cúi xuống. Không phải để kéo Hân lên, mà để hôn. Một nụ hôn sâu, ướt át và đầy chiếm hữu. Lưỡi Hương luồn vào miệng Hân, quấn quýt, đảo lộn. Một tay cô luồn vào mái tóc ướt sũng của Hân, tay kia thò xuống nước, bóp mạnh vào bầu ngực đang phập phồng của cô em gái.

Hình ảnh hai người đàn bà đẹp – một đỏ rực rỡ trên bờ, một trắng tinh khôi dưới nước – quấn lấy nhau trong một nụ hôn đồng giới nồng nàn đã tạo nên một cú sốc thị giác cực mạnh.

Đám đàn ông xung quanh điếng người. Trên ban công, Lão Bàng ngừng xoay ly rượu. Tùng nhếch mép cười đắc thắng.

Hương dứt nụ hôn, để lại một sợi chỉ bạc nối liền giữa môi hai người. Cô vỗ nhẹ vào má Hân. “Chơi ngoan nhé. Phục vụ các anh cho tốt vào. Đừng làm xấu mặt chị ”

Hân gật đầu lia lịa, ánh mắt dại đi vì kích thích. Cô bé quay lại, lao vào lòng đám thiếu gia cuồng nhiệt hơn bao giờ hết, như để giải tỏa ngọn lửa mà Hương vừa châm lên.

Hương đứng dậy, phủi tay như vừa chạm vào một món đồ chơi thú vị. Cô quay người lại, đối diện với những ánh mắt đang rực lửa từ trên ban công.

Tùng và Lão Bàng đang đi xuống cầu thang.

Tùng đi trước, phong thái ung dung. Lão Bàng đi sau, nhưng ánh mắt lão dán chặt vào Hương, hau háu và thèm khát hơn bất cứ lúc nào. Lão Bàng – trùm tài chính, kẻ được mệnh danh là “máy tính sống”, người luôn giữ cái đầu lạnh trong mọi thương vụ tỷ đô – giờ đây đang thở dốc.

Hương đứng yên chờ đợi. Cô biết thời khắc của mình đã đến.

Tùng bước đến bên cạnh cô, vòng tay ôm lấy eo cô, siết mạnh một cái đầy possessive (chiếm hữu). Hắn ghé sát vào tai cô, thì thầm:

“Em diễn tốt lắm. Lão Bàng… ‘lên’ rồi ”

Hương khẽ cười, nép vào ngực Tùng. “Thế à? Em tưởng lão già ấy chỉ hứng thú với những con số thôi chứ ”

“Em là con số đẹp nhất đêm nay!” Tùng cười khanh khách. “Lão muốn ‘kiểm tra’ kỹ hơn. Lão không thích chung đụng với đám trẻ ranh ngoài này. Lão muốn… riêng tư. Và lão muốn cả anh nữa ”

Hương giả vờ ngạc nhiên, chớp mắt. “Cả hai anh sao? Em… em sợ mình không chịu nổi.. ”

Tùng bóp mạnh vào mông cô qua lớp lụa mỏng. “Đừng giả vờ nữa con cáo già. Anh biết thừa em thích gì. Em thích ‘nhét đầy’ mà, đúng không? Càng nhiều cái lỗ dâm đảng của em càng thích ”

Lão Bàng đã đi tới nơi. Lão không nói nhiều lời hoa mỹ. Lão nhìn thẳng vào Hương, bàn tay già nua nhưng gân guốc đưa lên, vuốt dọc theo cánh tay trần của cô, rồi dừng lại ở bờ vai mảnh dẻ.

“Cô em!” giọng lão Bàng khàn đặc, “Bên trong có phòng cách âm tốt lắm. Vào đấy… tha hồ mà hét ”

Hương nhìn Lão Bàng, rồi nhìn Tùng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Không phải sự sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một con bạc sắp bước vào ván bài lớn nhất đời mình. Cô biết, sau cánh cửa kia không phải là tình yêu, cũng chẳng phải là tình dục đơn thuần. Đó là quyền lực. Là sự quy phục để thống trị.

Cô gật đầu, nở một nụ cười lẳng lơ chết người.

“Nếu các Vị Vua đã có nhã hứng… thì phận nữ nhi này đâu dám chối từ. Mời hai anh… dẫn lối ”

Cô xoay người, kẹp giữa hai gã đàn ông quyền lực, bước về phía hành lang tối dẫn vào khu vực riêng biệt của biệt thự. Sau lưng cô, tiếng nhạc xập xình và tiếng cười đùa của “Vườn Địa Đàng” dần nhỏ lại, nhường chỗ cho sự im lặng ngột ngạt và đầy đe dọa của “Căn Phòng Bí Mật”.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...