Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
CHƯƠNG 49: THIỆP MỜI MÀU ĐỎ
Ba ngày sau cuối tuần thác loạn .
Văn phòng Công ty TNHH Hương Thịnh ngập tràn ánh nắng buổi sáng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng máy in chạy ro ro, tiếng nhân viên trao đổi công việc qua điện thoại tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp và bận rộn. Không ai có thể ngờ rằng, đằng sau lớp vỏ bọc doanh nghiệp mẫu mực này, những người điều hành nó vừa trải qua một cuộc mây mưa tập thể điên loạn vào cuối tuần.
Hương ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ sồi, lưng thẳng tắp, mắt chăm chú duyệt hồ sơ. Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng ngà, cổ đức kín đáo nhưng chất liệu mỏng manh lại vô tình tố cáo những đường nét cơ thể bên trong. Hai bầu ngực lớn, sau nhiều lần được “nhào nặn” bởi bàn tay đàn ông, dường như càng ngày càng nảy nở, căng tràn sức sống, đẩy lớp áo căng lên chực chờ bung cúc. Bên dưới là chiếc chân váy bút chì màu đen, ôm thít lấy vòng eo con kiến và cặp hông quả táo nảy nở, tôn lên dáng vẻ của một bà hoàng quyền lực.
Dư âm của trận “hỗn chiến” hôm nọ đã tan biến trên da thịt, những vết bầm tím mờ nhạt đã được che phủ bởi lớp phấn trang điểm đắt tiền. Nhưng trong sâu thẳm cơ thể Hương, một khoảng trống vô hình lại bắt đầu nhen nhóm. Cái cảm giác bị lấp đầy bởi hai, ba dương vật cùng lúc đã khắc sâu vào ký ức xác thịt của cô, khiến những lúc ngồi một mình, cô lại thấy ngứa ngáy, bứt rứt ở những nơi thầm kín nhất.
– Cốc, cốc.
– Vào đi. – Hương nói, không ngẩng đầu lên.
Hân bước vào, trên tay cầm một hộp bưu phẩm bọc nhung đỏ sang trọng. Hôm nay Hân diện một chiếc đầm công sở liền thân màu xanh pastel, trông cô bé vừa ngây thơ lại vừa gợi cảm. Cổ áo khoét chữ V vừa đủ để lộ khe ngực trắng nõn, nơi mà mấy hôm trước còn dính đầy tinh dịch của Trung và Việt.
– Chị Hương, có quà gửi đích danh chị. – Hân đặt chiếc hộp lên bàn, giọng điệu vừa tò mò vừa phấn khích. – Của “Bố già” Tùng.
Nghe đến tên Tùng, Hương dừng bút. Cô ngả người ra sau ghế, nheo mắt nhìn chiếc hộp nhung đỏ thẫm như màu máu.
– Mở ra xem nào.
Hân cẩn thận tháo lớp ruy băng vàng kim, bật nắp hộp.
Bên trong, nằm êm ái trên lớp lụa đen tuyền là hai chiếc mặt nạ ren nửa mặt kiểu Venice. Những đường ren đen được thêu tinh xảo, đính đá lấp lánh, vừa bí ẩn vừa khêu gợi. Bên cạnh đó là hai tấm thẻ từ bằng kim loại mạ vàng, khắc nổi dòng chữ “V.I.P – GARDEN OF EDEN” (Vườn Địa Đàng).
Hân cầm một chiếc mặt nạ lên, ướm thử vào mặt mình.
– Đẹp quá chị ơi… Nhưng mà… đi tiệc làm ăn sao lại đeo mặt nạ như phim thế này?
Hương không trả lời. Cô cầm lấy tấm thiệp mời đi kèm. Tấm thiệp cứng cáp, thơm mùi nước hoa đàn ông nồng nặc. Nét chữ viết tay của Tùng bay bướm nhưng đầy tính áp đặt:
*”Thân gửi Nữ hoàng và Công chúa nhỏ,*
*Tối nay, 20h00. Vườn Địa Đàng không chào đón những kẻ đạo đức giả, và cũng không chấp nhận sự che đậy thừa thãi.*
*Quy tắc nhập tiệc: Váy dạ hội lộng lẫy nhất, mặt nạ che đi danh phận, và… tuyệt đối KHÔNG ĐƯỢC MẶC NỘI Y BÊN DƯỚI.*
*Hãy để ‘cánh cửa’ luôn sẵn sàng mở rộng cho những vị khách quý.*
*Tùng “*
Hương đọc lướt qua, khóe môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười nửa miệng, đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng đầy hứng thú. Cô ném tấm thiệp về phía Hân.
Hân cầm lấy đọc, đôi mắt mở to hết cỡ, khuôn mặt xinh đẹp thoáng chút đỏ bừng.
– Không… không mặc quần lót á chị? – Hân lắp bắp, tay vô thức sờ xuống lớp váy của mình. – Giữa đám đông quan khách… lỡ… lỡ có ai nhìn thấy, hay gió thổi…
Hương đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, tiến lại gần Hân. Cô đưa tay nâng cằm cô em kết nghĩa lên, nhìn sâu vào mắt.
– Em sợ à? Hay là đang sướng?
– Em… – Hân cắn môi, ánh mắt long lanh. – Em thấy… kỳ kỳ. Cứ như mình là đĩ ấy.
– Chúng ta không phải là đĩ, Hân ạ. – Hương cười lạnh, ngón tay cái miết nhẹ lên bờ môi mọng của Hân. – Đĩ là bọn đứng đường chờ khách chọn. Còn chúng ta là thợ săn. Chúng ta chọn con mồi. Và cái quy tắc này… nó chỉ giúp cho việc “đánh chén” con mồi nhanh gọn hơn thôi.
Hương quay người, bước đến bên cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống dòng người xe cộ tấp nập bên dưới. Cô tưởng tượng đến cảm giác tối nay, khi lớp váy dạ hội trượt trên làn da trần trụi, khi gió lùa vào giữa hai chân, mát lạnh và trống trải. Cảm giác “cô bé” ướt át của mình cọ xát trực tiếp vào vải vóc, sẵn sàng đón nhận bất cứ sự xâm nhập nào mà không cần rào cản.
– Càng tốt. Đỡ vướng víu. – Hương nói, giọng khàn đục. – Em nhớ cái cảm giác hôm nọ không? Khi ba cái “dùi cui” cùng lúc đâm vào người… Lúc đó, cái quần lót chỉ là thứ giẻ rách cản đường thôi.
Hân nghe Hương nói, ký ức về buổi chiều thác loạn ùa về. Cô bé rùng mình, hai đùi vô thức khép chặt lại cọ xát vào nhau. Sự xấu hổ ban đầu bay biến, thay vào đó là một luồng nhiệt nóng ran chạy dọc sống lưng.
– Vâng… em hiểu rồi. – Hân lí nhí, nhưng giọng điệu đã chứa đầy sự đồng lõa.
Hương quay lại, ánh mắt sắc như dao cau.
– Chuẩn bị đi. Chọn bộ nào xẻ cao vào, hở lưng càng tốt. Hôm đó, chúng ta không đi tiệc, chúng ta đi săn những con cá mập béo nhất cái đất này.
Cô ngừng một chút, như sực nhớ ra điều gì quan trọng, rồi nói thêm với vẻ mặt nghiêm túc của một chuyên gia:
– À, và nhớ mang theo gel bôi trơn loại xịn. Bỏ vào ví cầm tay ấy.
– Sao lại phải mang gel hả chị? – Hân ngạc nhiên. – Chắc ở đó họ có đủ chứ?
Hương cười nhạt, lắc đầu ngán ngẩm:
– Đừng ngây thơ thế. Mấy lão già bụng phệ ở đó tiền thì nhiều, nhưng kỹ năng thì như cứt. Chúng nó hứng lên là đâm, không biết dạo đầu là cái gì đâu. Mình là dân chuyên nghiệp, phải biết tự bảo vệ “cần câu cơm” của mình. Chị không muốn cái lồn của chị em mình bị rách toạc ra vì mấy lão già biến thái ấy đâu.
Hân gật đầu lia lịa, ánh mắt ánh lên sự ngưỡng mộ tuyệt đối dành cho bà chị “quái kiệt”.
– Em nhớ rồi. Em đi chuẩn bị ngay đây.
Hân cầm chiếc hộp nhung bước ra ngoài, dáng đi uyển chuyển, lắc lư cái mông cong cớn.
Hương ở lại trong phòng, nhìn tấm thẻ vàng VIP trên bàn. Cô đưa tay xuống dưới váy, luồn qua lớp quần lót mỏng manh đang mặc, chạm nhẹ vào mép âm hộ đã bắt đầu rỉ nước. Cô biết, hôm đó sẽ là một đêm dài. Một đêm mà cô sẽ dùng chính cái “hang động” trần trụi này để nuốt trọn quyền lực và tiền bạc của những gã đàn ông đứng đầu chuỗi thức ăn.
Cánh cửa đến “Vườn Địa Đàng” đã mở toang, và những con rắn cái đã sẵn sàng trườn vào.
