Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 95 : Bữa Sáng Của Những Kẻ “No Nê”
CHƯƠNG 48: BỮA SÁNG CỦA NHỮNG KẺ “NO NÊ”
Nắng sớm của vùng biển chói chang, rực rỡ chiếu xuống khu nhà hàng Buffet ngoài trời của Resort, nhưng dường như nó không thể xua tan đi cái không khí “nặng mùi” dục vọng đang bao trùm lấy một góc bàn ăn nằm khuất sau rặng dừa.
Bàn ăn dài đầy ắp thức ăn: những đĩa hàu sống tươi rói ướp đá, thịt bò nướng tái còn rỉ máu, trứng ốp la lòng đào béo ngậy. Đây là bữa sáng của những kẻ vừa trải qua một đêm “lao động” cật lực, cần nạp lại năng lượng để bù đắp cho lượng tinh khí đã thất thoát.
Hân ngồi ở đầu bàn, trong một trạng thái tàn tạ thảm thương. Cô bé mặc chiếc váy maxi dài chấm gót, không phải để làm điệu mà là để che giấu dáng đi “hai hàng” khập khiễng. Khuôn mặt cô bơ phờ, mắt thâm quầng lộ rõ dù đã cố che đậy bằng lớp phấn dày. Mỗi lần ngồi xuống ghế đệm, cô lại nhăn mặt, khẽ xuýt xoa vì cơn đau rát nhức nhối truyền lên từ lỗ hậu môn sưng tấy và âm đạo bị cày xới quá độ đêm qua.
Trái ngược hoàn toàn, Hương ngồi ở vị trí chủ tọa với vẻ rạng rỡ, tươi tỉnh như vừa được tiêm doping. Cô mặc chiếc quần short jean cực ngắn, khoe trọn cặp đùi trắng nõn, săn chắc, và chiếc áo hai dây trễ nải để lộ khe ngực sâu hun hút. Da dẻ cô hồng hào, căng mọng nhựa sống. Cô ngồi vắt chân chữ ngũ, đung đưa thoải mái, không hề có dấu hiệu đau đớn dù đêm qua chính cô là người chịu đựng màn “khóa ba lỗ” kinh hoàng nhất. Đó là minh chứng cho “đẳng cấp” và sự tôi luyện của một con thú đầu đàn đã quá quen với những cuộc chinh phạt xác thịt.
Ba gã đàn ông – Việt, Trung, Chiến – ngồi vây quanh, sảng khoái và hừng hực khí thế. Chúng nhìn hai người phụ nữ với ánh mắt thỏa mãn của những con thú săn mồi no nê.
Việt gắp một con hàu sống, vắt chanh rồi đặt vào bát Hương: “Ăn đi chị yêu. Bù lại tí nhớt…. Đêm qua chị ra nhiều nước quá ”
Trung ngồi cạnh Hân, đưa tay bóp nhẹ vào vai cô bé, giọng cợt nhả: “Sao thế cô nương? Mới thế đã đi không vững rồi à? Nhìn chị Hương kìa, chị ấy còn khỏe re, sáng nay còn rủ anh đi dạo biển đấy ”
Hân lườm Trung, giọng khàn đặc: “Tại cái ‘củ cải’ của anh đấy. Nó to như cái phích, lại còn gân guốc. Em tưởng rách làm đôi rồi. Mà anh bảo đi dạo biển á? Thật á?”
Trung cười hô hố, nháy mắt với Hương đầy ẩn ý:
“Dạo biển cái khỉ gì. Chị Hương lôi anh ra bãi đá lúc 5 giờ sáng. Sóng đánh ầm ầm, gió thổi tốc váy. Chị ấy bảo ‘còn dư âm’ nên bắt anh nện thêm một hiệp nữa ngay trên tảng đá ”
Gã ghé sát vào tai Hân, nhưng nói đủ to cho cả bàn cùng nghe, giọng đầy vẻ khoe khoang tục tĩu:
“Mà mày biết không, sau cả đêm bị ba thằng bọn tao giày vò thế mà lúc sáng nay anh đút vào, cái lồn chị ấy vẫn khít rịt. Nó mút chặt lấy chim anh như lần đầu ấy. Nước nôi thì vẫn lê láng, mặn chát vị biển. Chị Hương đúng là ‘thánh nữ’, càng chịch càng khít ”
Hương nghe thế thì cười lớn, tiếng cười giòn tan, đầy vẻ tự hào dâm đãng. Cô lấy thìa gõ nhẹ vào đầu Trung:
“Bớt mồm mép đi thằng quỷ. Chẳng qua là chị thấy mày đêm qua chưa ra hết, sợ mày ‘tức hạ phá thượng’ nên chị xả giúp thôi. Yếu nhớt. Cưng phải tập nhiều vào giống chị này. Ngày xưa chị cũng thế, nhưng giờ thì… càng to chị càng thích. Hôm qua ba đứa bay làm tốt lắm, ‘lấp đầy’ được chị là giỏi ”
Chiến không nói gì, lẳng lặng bóc tôm đút vào miệng Hương. Hương há miệng ngậm lấy con tôm, cố tình cắn nhẹ vào ngón tay Chiến, ánh mắt lúng liếng: “Ngon lắm cưng ”
Họ ăn uống chung đụng, dùng chung thìa dĩa, uống chung ly nước. Ranh giới vệ sinh và ranh giới chủ tớ đã hoàn toàn bị xóa nhòa, chỉ còn lại sự thân mật, đồng lõa của một bầy thú cùng hang, cùng chia sẻ thức ăn và khoái lạc.
Hương vỗ tay cái “bộp”, đứng dậy vươn vai:
“Xong. Ăn no rồi thì vác xác về thành phố. Anh Sơn đang đợi cơm ở nhà hàng gần công ty đấy. Đừng để đại ca chờ lâu ”
***
Chiếc MPV 7 chỗ màu đen lại một lần nữa lao vút trên đường cao tốc, hướng về phía thành phố. Nhưng lần này, không khí bên trong đã khác hẳn. Rèm che nắng được kéo xuống kín mít, ngăn chặn ánh nắng chói chang bên ngoài, tạo nên một không gian nhờ nhờ tối, tĩnh lặng và nghiêm túc hơn, dù mùi vị của sự va chạm xác thịt đêm qua vẫn còn lẩn khuất đâu đó.
Sự sắp xếp chỗ ngồi cũng thay đổi, phản ánh trật tự quyền lực mới được tái lập.
Trung cầm lái, vẻ mặt lầm lì, tập trung. Chiến ngồi ghế phụ, tay hí hoáy bấm điện thoại. Hân mệt lả, nằm dài ở băng ghế sau cùng, quấn mình trong chiếc chăn mỏng để ngủ vùi.
Khu vực ghế VIP giữa xe thuộc về Hương và Việt. Hương đã đeo kính râm đen to bản che đi nửa khuôn mặt, che đi sự lẳng lơ trong ánh mắt. Cô ngả lưng ra ghế, dáng vẻ uy quyền của một bà trùm. Việt ngồi bên cạnh, không còn vẻ cợt nhả, mà là sự phục tùng của một gã cận vệ thân tín.
“Việt!” Hương lên tiếng, giọng lạnh lùng, sắc sảo khác hẳn vẻ nhão nhoét ban sáng. “Lô hàng vật liệu hôm qua anh Sơn báo thế nào?”
Việt giật mình, vội vàng trả lời rành rọt: “Dạ, xong rồi chị. Anh Sơn lo lót bên hải quan êm xuôi rồi. Tối nay hàng về kho ”
Hương gật đầu hài lòng. Bàn tay nhỏ nhắn của cô tìm đến bàn tay to lớn, thô ráp của Việt, siết mạnh một cái.
“Tốt. Nhớ kỹ này, chơi ra chơi, làm ra làm. Đêm qua chị chiều tụi bay hết nấc, thì ban ngày tụi bay phải cày cuốc cho chị hết mình. Đừng để anh Sơn phải phàn nàn ”
Nói rồi, cô quay đầu xuống, cao giọng gọi Hân:
“Hân, về thì lo bảo dưỡng lại ‘máy móc’ đi. Đừng có nằm ườn ra đấy. Cuối tuần sau có vụ tiếp khách với lão Tùng già đấy. Vụ đó quan trọng, không được ốm đau hay sứt mẻ gì đâu. Lão già đó khó tính lắm ”
Hân lí nhí trong cổ họng: “Vâng chị… em biết rồi.. ”
Trung nhìn qua gương chiếu hậu, cười khẽ: “Yên tâm đi chị. Tụi em biết mà. Chúng ta là một gia đình, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia ”
Chiến quay xuống, đưa cho Hương chai nước suối đã mở nắp: “Chị uống đi cho đỡ khát. Đêm qua chị mất nước nhiều ”
Hương nhận lấy chai nước, uống một ngụm, rồi đưa tay vuốt nhẹ lên má Chiến một cái thật nhanh, như vuốt ve một con thú cưng ngoan ngoãn.
“Ngoan ”
Chỉ một từ “Ngoan” và cái chạm nhẹ ấy, Hương đã xác lập lại trật tự tuyệt đối. Cô là chủ, họ là lính. Dù đêm qua họ có cưỡi lên người cô, nện vào cô, bắn vào trong cô, thì ban ngày, khi mặt trời mọc, họ vẫn phải cúi đầu phục tùng cô.
Hương ngả đầu ra ghế, thở dài một hơi:
“Đúng. **Sơn là Bố, chị là Mẹ, tụi em là mấy đứa con hư hỏng.** Gia đình này phải đoàn kết. Thằng nào phản bội, chị thiến. Hiểu chưa?”
“Dạ!” Tiếng đồng thanh vang lên chắc nịch.
Hương lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Sơn: *”Đang về. Mấy đứa nhỏ ngoan lắm!”*
Sơn, dù không có mặt trong chuyến đi thác loạn này, nhưng cái bóng của anh ta vẫn bao trùm lên tất cả. Anh ta là bộ não, là người nắm giữ quyền lực thực sự phía sau bức màn nhung. Còn Hương, cô nắm giữ tinh thần và thể xác của cả nhóm, dùng dục vọng để trói buộc chúng lại với nhau.
Chiếc xe lao vút về phía thành phố, mang theo 5 con người dính chặt lấy nhau bởi những bí mật đen tối không thể chia sẻ cùng ai.
Hương nhắm mắt lại, tận hưởng bàn tay của Việt đang lén lút luồn vào trong áo cô, xoa nắn bầu ngực căng tròn một cách tham lam nhưng kín đáo. Cô không gạt ra, cũng không rên rỉ. Cô cảm thấy an toàn và quyền lực tuyệt đối. Một đế chế thực sự đã được thiết lập, vận hành trơn tru bằng dòng tiền bẩn và chất bôi trơn của xác thịt.
