Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 92 : Gió Biển Và Men Rượu
CHƯƠNG 45: GIÓ BIỂN VÀ MEN RƯỢU
Đêm Sầm Sơn càng về khuya, gió biển càng lộng, thổi ào ạt vào khu resort cao cấp nằm sát mép nước. Tiếng sóng vỗ rì rào, đều đều như một bản nhạc nền muôn thuở cho những cuộc vui không hồi kết. Bữa tiệc tối của “gia đình” kỳ dị vẫn chưa tàn, nhưng nó đã chuyển sang một giai đoạn khác: giai đoạn của sự buông thả và chuẩn bị cho màn cao trào.
Bàn tiệc bây giờ là một bãi chiến trường của sự no nê. Vỏ hàu chất đống, những chai rượu rỗng lăn lóc. Năm con người ngồi đó, mặt đỏ gay, mắt lờ đờ vì men say và vì cái không khí “thịt thà” đậm đặc bao trùm.
Hương ngồi dựa lưng vào ghế, chân duỗi dài, dáng vẻ lười biếng của một con mèo no mồi. Gió biển, kẻ đồng lõa vô hình, cứ liên tục trêu ghẹo cô. Từng cơn gió mạnh thốc vào, ép chặt chiếc váy maxi lụa đỏ vào cơ thể, như muốn lột trần cô trước mắt ba gã đàn ông.
Dưới lớp vải mỏng tang, dính bết vào da thịt vì hơi ẩm của biển, hai bầu ngực của Hương hiện lên rõ mồn một. Chúng tròn đầy, trĩu nặng, đung đưa theo nhịp thở. Không có sự nâng đỡ của áo lót, hai đầu nhũ hoa cương cứng nổi lên, đội lớp vải thành hai đỉnh nhọn đầy khiêu khích. Cứ mỗi lần gió thổi, lớp lụa lại cọ xát vào đầu ngực nhạy cảm, khiến Hương khẽ rùng mình, một cảm giác đê mê chạy dọc sống lưng.
Phía dưới, tà váy xẻ cao bị gió tốc lên tận đùi non, phơi bày làn da trắng nõn, mịn màng tương phản gay gắt với làn da đen sạm của những người đàn ông xung quanh. Đôi khi, một cơn gió quái ác còn cuốn tà váy vào giữa hai chân cô, in hằn lên hình dáng của gò mu đầy đặn và khe rãnh bí ẩn đang khép hờ, khiến Trung ngồi đối diện phải nuốt nước bọt ừng ực, mắt không thể rời đi.
Hân cũng không khá hơn. Cô bé nằm gối đầu lên đùi Việt, chiếc váy màu kem mỏng manh gần như trong suốt dưới ánh đèn vàng. Hân cười khúc khích, để mặc cho bàn tay thô ráp của Việt luồn vào trong tóc, vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của mình.
Không ai nói nhiều. Sự im lặng đầy ẩn ý bao trùm. Ngôn ngữ lúc này là những cái chạm.
Dưới gầm bàn, một thế giới của sự đụng chạm công khai đang diễn ra. Chân của Việt kẹp chặt lấy chân trần của Hân, cọ xát bắp chân đầy lông lá của mình vào làn da mịn màng của cô bé. Tay của Chiến thì đặt hẳn lên đùi Hương, những ngón tay chai sạn miết nhẹ, vẽ những vòng tròn vô định tiến dần vào vùng cấm địa. Trung ngồi bên cạnh, một tay cầm ly rượu, tay kia vòng qua eo Hương, bóp nhẹ vào phần hông mềm mại, nảy nở.
Hương không phản đối. Cô nhắm mắt, tận hưởng cảm giác được bao vây, được khao khát bởi những người đàn ông lực lưỡng này. Cô cảm thấy mình như nữ hoàng của một bầy thú hoang dã, và đêm nay, cô sẽ là người ban phát ân huệ.
Hương mở mắt, nâng ly rượu lên, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh phản chiếu ánh đèn lung linh.
“Nâng ly nào các cưng!” giọng cô khàn khàn, ma mị. “Mừng chúng ta đã sống sót qua cái rừng thiêng nước độc chết tiệt đó, qua mặt được lũ cáo già, để được ngồi đây hưởng thụ cái gió biển này ”
Việt, Trung, Chiến và Hân cùng nâng ly. Tiếng ly chạm nhau lanh canh, dứt khoát. Họ uống cạn một hơi, để chất men cay nồng đốt cháy cổ họng, thổi bùng ngọn lửa dục vọng trong người.
Trung đặt mạnh cái ly xuống bàn. Gã nhìn Hương, ánh mắt rực lửa, không còn vẻ rụt rè của cậu nhân viên ngày nào. Gã ghé sát vào tai Hương, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào gáy cô:
“Chị Hương… em nhớ lời hứa ngày xưa ”
Hương quay sang, nhướng mày, đôi mắt lúng liếng: “Lời hứa gì hả cưng?”
“Chị bảo.. ” Trung ngập ngừng một chút rồi nói thẳng, giọng trầm đục, “Chị bảo khi nào chồng chị… ‘khai thông’ cái lối sau đó rồi, thì chị sẽ cho tụi em thử. Em vẫn nhớ đấy ”
Câu nói của Trung như một hòn đá ném vào mặt hồ yên ả, làm xao động tất cả. Chiến và Việt dừng mọi động tác, nhìn chằm chằm vào Hương chờ đợi. Hân cũng ngóc đầu dậy, tò mò.
Hương sững lại một giây. Ký ức về đêm mưa gió bão bùng với Trung, người chồng hiền lành của cô, ùa về. Đêm đó, trong cơn ghen tuông và tuyệt vọng, Trung đã chiếm lấy “vùng đất cấm” của cô, đánh dấu chủ quyền một cách đau đớn nhưng đầy khoái lạc. Đó là bí mật, là ranh giới cuối cùng cô giữ cho chồng.
Nhưng giờ đây, trước mặt ba con sói đói khát này, trong không gian đầy mùi dục vọng này, ranh giới đó bỗng trở nên mong manh đến nực cười.
Hương nhìn Trung, nhìn vẻ mặt khao khát đến điên cuồng của gã. Rồi cô nhìn sang Việt và Chiến, thấy sự đồng tình trong mắt chúng. Cô bật cười. Một nụ cười lẳng lơ, buông thả, bất cần đời.
“Chúng mày thù dai nhớ lâu thật đấy!” Hương lắc đầu, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng. “Được rồi. Đã hứa là làm. Bà chị này chưa bao giờ quỵt nợ ai cái gì ”
Cô đứng dậy, vươn vai một cái đầy khiêu khích, bộ ngực căng tròn ưỡn lên kiêu hãnh.
“Ăn no rồi thì về phòng thôi. Tối nay… chị sẽ thanh toán hết cả vốn lẫn lãi cho tụi bay. Chuẩn bị tinh thần đi, đừng có mà ‘chưa đến chợ đã hết tiền’ đấy ”
Nói xong, Hương quay lưng bước đi, tà váy đỏ bay phần phật trong gió đêm, để lại phía sau ba gã đàn ông đang nhìn theo với ánh mắt rực lửa, sẵn sàng lao vào cuộc săn mồi điên cuồng nhất cuộc đời.
***
Cánh cửa kính dày của phòng tắm Villa đóng lại, nhốt chặt năm con người vào một thế giới riêng biệt, tách biệt hẳn với tiếng sóng biển ầm ĩ ngoài kia. Hệ thống xông hơi hoạt động hết công suất, phun ra những luồng hơi nước nóng hổi, trắng xóa, nhanh chóng làm mờ đi những tấm kính lớn bao quanh.
Không gian đặc quánh lại, ngột ngạt và ẩm ướt. Mùi tinh dầu oải hương sang trọng pha trộn với cái mùi nồng nặc, hăng hắc của mồ hôi đàn ông, tạo nên một thứ hương vị kích thích khứu giác đến cực độ. Đó là mùi của sự giao hoan, mùi của những cuộc truy hoan tập thể không có giới hạn.
Hương và Hân đã trút bỏ hoàn toàn xiêm y. Hai người đàn bà đứng tựa lưng vào thành bồn tắm bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo, tạo dáng như những pho tượng thần Vệ Nữ sống động giữa làn sương mờ.
Làn da của Hương trắng nõn nà, mượt mà như lụa, lấm tấm những giọt nước nhỏ li ti đọng lại trên vai, trên ngực. Hơi nóng làm hai bầu vú căng tròn, nặng trĩu của cô ửng hồng, hai đầu nhũ hoa cương cứng, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh. Vùng tam giác mật đen nhánh, được cắt tỉa gọn gàng thành một đường thẳng mảnh mai, ướt át và khép hờ, che giấu đi sự đói khát bên trong.
Hân đứng bên cạnh, mơn mởn sức sống thanh xuân. Cặp mông tròn lẳn, trắng bóc của cô bé tì vào thành bồn, tạo nên một đường cong chết người. Cô vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau, để lộ khuôn mặt đỏ bừng vì hơi nước và men rượu.
Cả hai nhìn ba gã đàn ông đang đứng trước mặt với ánh mắt của những bà chủ đang kiểm kê tài sản. Không có sự e thẹn, chỉ có sự hài lòng và chiếm hữu.
Việt, Trung và Chiến bắt đầu cởi đồ. Những chuyến đi “đánh hàng” biên giới đầy nắng gió và nguy hiểm đã tôi luyện cơ thể chúng. Không còn là những cậu sinh viên thư sinh ngày nào, đứng trước mặt hai người đàn bà giờ đây là ba con sói đực thực thụ.
Làn da chúng đen bóng, sạm nắng màu đồng hun, tương phản gay gắt với làn da trắng sứ của Hương và Hân. Những khối cơ bắp cuồn cuộn nổi lên ở bắp tay, lồng ngực và cơ bụng sáu múi rắn chắc. Trên vai Trung có một vết sẹo dài – dấu tích của một lần va chạm với đám bảo kê biên giới – càng làm tăng thêm vẻ phong trần, bụi bặm.
“Soạt.. ”
Tiếng vải cọ xát vang lên khô khốc. Ba chiếc quần lót lần lượt bị kéo xuống, vứt bừa bãi ra sàn nhà ướt nước.
Ngay lập tức, ba “thanh gươm” hùng dũng bật ra, ngạo nghễ chỉ thẳng lên trần nhà. Trong không gian nóng hừng hực này, máu dồn xuống khiến chúng cương cứng đến cực đại, gân guốc nổi lên chằng chịt như rễ cây bám vào thân gỗ.
Việt bước tới trước mặt Hương đầu tiên. Gã hất hàm, tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi, để lộ khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính:
“Hàng họ vẫn ‘uy tín’ như mọi khi chứ chị yêu? Có đủ để lấp đầy chị đêm nay không?”
Hương nhếch mép cười, một nụ cười lẳng lơ chết người. Cô không trả lời ngay. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô vươn ra, nắm trọn lấy dương vật đang giần giật của Việt.
Đó là một “cây hàng” ngoại cỡ, to và dài, với phần đầu nấm đỏ tím, căng bóng như sắp nứt ra. Hương không lạ lẫm gì thứ này – nó đã bao lần khiến cô phải hét lên vì sung sướng trong những buổi trưa vội vã ở văn phòng.
Cô siết nhẹ tay, tuốt dọc từ gốc lên đến quy đầu, cảm nhận độ nóng hổi và cứng ngắc của nó trong lòng bàn tay.
“Vẫn cứng, vẫn nóng!” Hương thì thầm, ngón tay cái day nhẹ vào lỗ sáo đang rỉ ra một giọt dịch trong suốt. “Đi đường xa mà không ‘xìu’ là tốt. Chị ghét nhất là mấy thằng yếu sinh lý ”
Ở bên cạnh, Hân cũng không chịu đứng yên. Cô bé vòng tay qua eo Chiến, tay kia thì sà xuống sờ nắn “củ gừng” to bè, ngắn nhưng cực kỳ mập mạp của Trung.
“Công nhận.. ” Hân cười khúc khích, giọng nói vang vọng trong phòng tắm, “Mấy anh em nhà này ăn cái giống gì mà cái nào cái nấy như cái chày vồ thế này. Hôm nọ anh Trung làm em đi hai hàng mất cả buổi sáng, đau muốn chết ”
Trung cười khẩy, giọng trầm đục vang lên từ lồng ngực vạm vỡ. Gã tiến sát lại, ép cơ thể trần trụi của mình vào người Hân.
“Thế mà lúc làm thì cứ gào lên ‘mạnh nữa đi, sâu nữa đi’. Mày là cái đứa tham ăn nhất đấy Hân ạ ”
Gã ghì chặt lấy eo Hân, húc mạnh phần hông vào người cô. Quy đầu to lớn, tím tái của gã cọ xát mạnh bạo vào bụng dưới phẳng lì, trơn láng của Hân. Sự va chạm giữa cái cứng ngắc thô ráp và cái mềm mại ướt át khiến Hân rên lên một tiếng “ư” đầy khoái lạc.
Chiến – kẻ trầm lặng nhất nhóm – lẳng lặng vòng ra sau lưng Hương. Gã cao lớn, lồng ngực rộng áp chặt vào tấm lưng trần đẫm nước của cô. Hai tay gã vòng lên trước, bóp trọn lấy hai bầu ngực căng tròn của Hương, nhào nặn chúng như hai khối bột.
“Ưm… nhẹ tay thôi Chiến.. ” Hương ngửa cổ ra sau, tựa đầu lên vai gã.
Dương vật của Chiến có hình dáng cong vút đặc biệt, thứ vũ khí chuyên trị điểm G mà Hương mê mẩn. Gã tì nó vào khe mông Hương, chọc nhẹ vào cửa sau đang khép chặt của cô, trêu ngươi.
***
Hương đứng dựa lưng vào bức tường ốp đá mát lạnh, một chân co lên, gác hẳn lên vai Việt đang quỳ dưới đất. Tư thế này phơi bày toàn bộ “động tiên” được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ và đang rỉ nước của cô ngay trước mặt gã đàn ông.
“Tắm cho bọn chị đi!” Hương ra lệnh, giọng khàn đục nhưng đầy uy quyền. “Người ngợm toàn mùi thuốc lá với bụi đường, ghê chết đi được ”
Ba gã đàn ông – ba con sói hoang dã của biên giới – giờ đây ngoan ngoãn quỳ xuống như những nô lệ tình dục. Những bàn tay thô ráp, chai sạn vì bốc vác hàng hóa bắt đầu lướt trên làn da mịn màng như lụa của hai người phụ nữ. Sự tương phản giữa cái thô kệch và cái mềm mại tạo ra một luồng kích thích chạy dọc sống lưng cả người phục vụ lẫn kẻ được phục vụ.
Việt cầm bông tắm, chà xát nhẹ nhàng lên tấm lưng trần ướt đẫm của Hương. Rồi bàn tay to lớn của gã trượt xuống, không ngần ngại bóp mạnh vào cặp mông tròn lẳn, căng mọng của cô.
“Mông chị dạo này nảy nở thế nhỉ?” Việt cười nham nhở, các ngón tay lún sâu vào thịt mềm, để lại những vết hằn đỏ ửng. “Vỗ vào nghe ‘bạch bạch’ sướng tai phết ”
“Bốp!” Hương tát yêu vào má Việt một cái, không đau nhưng đủ để cảnh cáo. “Bớt mồm mép đi. Tập trung chuyên môn. Liếm cho sạch vào ”
Việt cười hề hề, cúi đầu xuống. Gã không dùng bông tắm nữa. Gã dùng lưỡi.
Cái lưỡi to bản, ram ráp của gã bắt đầu liếm láp từ đầu gối Hương, trượt dọc theo bắp đùi non trắng nõn, rồi tiến thẳng vào vùng trung tâm. Gã ghé sát mặt vào háng Hương, hít hà một hơi thật sâu cái mùi hương nồng nàn, quyến rũ tỏa ra từ đó.
“Thơm thật… Mùi của chị lúc nào cũng làm em điên đảo!” Việt thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vùng da nhạy cảm khiến Hương rùng mình.
Rồi gã thè lưỡi ra, thọc sâu vào bên trong khe lồn đang hé mở. Gã đảo lưỡi mạnh mẽ, tham lam như một con chó khát nước tìm thấy vũng nước ngọt.
“Ưm… đúng rồi… chỗ đó… Việt ơi.. ” Hương ngửa cổ ra sau, tay luồn vào mái tóc ướt đẫm của Việt, ấn đầu gã sâu hơn vào người mình. “Cắn nhẹ thôi… cái thằng điên này.. ”
Cô biết rõ Việt thích sự bạo lực ngầm này. Càng bị ấn đầu, gã càng hăng máu, cái lưỡi càng hoạt động điên cuồng hơn, vét sạch từng giọt mật dịch đang tuôn trào ra.
Ở phía bên kia, Hân cũng đang tận hưởng bữa tiệc xác thịt của riêng mình. Cô bé không đứng dựa tường như Hương. Cô đứng giữa phòng, bị kẹp giữa Trung và Chiến.
“Anh… liếm cho em đi!” Hân rên rỉ, kéo đầu Trung vào giữa hai chân mình. “Em thèm cái lưỡi của anh. Liếm cho em nứng lên đi ”
Trung ngoan ngoãn quỳ xuống. Gã dùng hai tay banh rộng hai mép bướm hồng hào của Hân ra, để lộ hạt ngọc đang sưng tấy. Gã không vội vàng thâm nhập, mà dùng đầu lưỡi liếm nhẹ xung quanh, trêu ngươi, kích thích từng dây thần kinh nhạy cảm.
“Nước nôi lê láng thế này rồi cơ à?” Trung cười khục khặc trong cổ họng, rồi bắt đầu mút chùn chụt. Tiếng “chụt chụt”, “lép nhép” vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, nghe thật dâm tục.
Nhưng Hân không chỉ được phục vụ ở dưới. Chiến đứng ngay trước mặt cô, dương vật cương cứng chọc thẳng vào mặt cô.
“Bú đi cưng!” Chiến nói cụt lủn, ấn đầu khấc vào môi Hân.
Hân há miệng, ngậm lấy “cây hàng” to lớn ấy. Cô bị khóa chặt: dưới bị liếm, trên bị bú. Cảm giác bị xâm chiếm từ hai phía khiến cô đê mê, đầu óc quay cuồng. Cô rên ư ử trong cổ họng, tay bấu chặt vào tóc Trung để giữ thăng bằng.
Trong khi miệng làm việc hết công suất, tay của ba gã đàn ông vẫn không ngừng hoạt động. Bàn tay của Chiến xoa nắn bầu ngực Hân, vân vê đầu ti. Bàn tay của Việt thì bóp nát mông Hương. Những ngón tay thô bạo thỉnh thoảng lại thọc sâu vào bên trong, kiểm tra độ ướt át, độ khít khao của những cái hang động đang mở rộng đón chào.
Ba “cây hàng” gân guốc của chúng vẫn cương cứng, giật từng hồi theo nhịp tim đập, rỉ ra những giọt dịch trong suốt pha lẫn bọt xà phòng. Chúng đang chờ đợi. Chờ đợi khoảnh khắc được giải phóng, được lao vào cuộc chiến thực sự.
Hương thở hổn hển, cảm thấy chân mình bắt đầu run rẩy. Cô đẩy đầu Việt ra, nhìn xuống khuôn mặt dính đầy nước dâm của gã. Trong mắt gã là sự khao khát điên cuồng, muốn nuốt chửng cô ngay lập tức.
Cơ thể cô và Hân đã mềm nhũn, ướt sũng, sẵn sàng hơn bao giờ hết.
“Đủ rồi.. ” Hương nói, giọng khàn đặc, đầy vẻ ra lệnh nhưng cũng đầy sự đầu hàng trước dục vọng. “Vào giường thôi. Ở đây trơn quá, chị không muốn ngã khi tụi bay thúc đâu ”
Việt đứng phắt dậy, không nói không rằng bế thốc Hương lên kiểu công chúa. Hương vòng tay ôm cổ gã, chân quắp chặt lấy hông gã.
Trung và Chiến cũng dìu Hân, lúc này đã đi chân nam đá chân chiêu vì phê pha, bước ra khỏi phòng tắm.
Cả nhóm rời khỏi không gian đầy hơi nước, tiến về phía chiếc giường King Size mênh mông trải ga trắng muốt – nơi sẽ trở thành chiến trường đẫm máu và tinh dịch của đêm nay.
