Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 91 : BÓNG CHIỀU TÀ & MÙI ĐÀN B



CHƯƠNG 44: BÓNG CHIỀU TÀ & MÙI ĐÀN BÀ

Nắng chiều vàng vọt hắt xuống bãi đỗ xe VIP của khu Spa cao cấp, nhuộm lên vạn vật một màu cam đỏ quạch, oi ả và ngột ngạt. Không khí đặc quánh, báo hiệu một cơn giông mùa hạ sắp tới, hoặc có lẽ là cơn bão lòng đang chực chờ bùng nổ trong lồng ngực những con người sắp gặp mặt.

Nằm lù lù ở góc đẹp nhất bãi đỗ là chiếc MPV Alphard màu đen bóng loáng, to lớn và bề thế như một con thú săn mồi đang lim dim ngủ. Động cơ vẫn nổ máy râm ran, phả ra hơi nóng hầm hập hòa vào cái nắng cuối ngày.

Bên cạnh xe, ba gã đàn ông đang đứng đợi. Thời gian và những chuyến đi “đánh hàng” biên giới đầy rủi ro cùng Hương đã gột rửa hoàn toàn nét thư sinh, rụt rè ngày nào trên khuôn mặt họ. Giờ đây, đứng đó là ba con sói đực thực thụ, phong trần, lì lợm và đầy mùi đàn ông.

Việt đứng dựa lưng vào cửa xe, dáng vẻ ngông nghênh, bất cần. Gã mặc chiếc sơ mi trắng loại vải thô, phanh đến ba cúc ngực, để lộ lồng ngực vạm vỡ, cháy nắng màu đồng hun. Những giọt mồ hôi mặn chát rịn ra từ chân tóc, chảy dọc theo cổ, len lỏi qua đám lông ngực rậm rạp rồi mất hút sau lớp áo. Gã rít một hơi thuốc lá, nhả khói lên trời, ánh mắt nheo lại đầy vẻ toan tính và đói khát.

Trung lầm lì hơn, đang ngồi xổm kiểm tra lốp xe. Mỗi cử động của gã đều toát lên sức mạnh cơ bắp. Chiếc áo phông đen bó sát in hằn bờ vai rộng và bắp tay cuồn cuộn nổi đầy gân xanh – đôi tay từng bốc vác hàng tấn hàng lậu và cũng từng bóp nát sự kiêu hãnh của bao cô gái trên giường.

Chiến thì đứng tựa vào cột đèn, tay nghịch chiếc bật lửa Zippo, tiếng nắp bật “tách… tách” đều đều như nhịp đếm ngược. Gã nhìn chằm chằm vào cửa kính xoay của Spa, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa ngọn lửa dục vọng đang nhen nhóm.

“Cạch.. ”

Cửa kính xoay chuyển động. Một luồng hơi lạnh cùng mùi tinh dầu sả chanh thanh khiết từ bên trong ùa ra, đối lập gay gắt với cái nóng bụi bặm bên ngoài.

Hương và Hân bước ra.

Khoảnh khắc ấy, cả ba gã đàn ông đồng loạt ngừng mọi động tác. Điếu thuốc trên môi Việt rơi xuống đất. Trung đứng bật dậy. Chiến ngừng bật lửa. Mắt chúng dán chặt vào hai người đàn bà đang tiến lại gần, như bị thôi miên.

Hương đi trước, Hân theo sau. Cả hai vừa bước ra từ phòng xông hơi, cơ thể vẫn còn ẩm ướt, mềm mại như bún. Họ không mặc đồ công sở, cũng không mặc đồ dạo phố. Họ khoác lên mình những chiếc váy maxi lụa tơ tằm mỏng tang, loại váy hai dây hở trọn tấm lưng trần.

Gió chiều bất chợt thổi mạnh, thốc vào người họ, ép chặt lớp vải lụa mỏng manh vào da thịt, tạo nên một bức tranh khiêu gợi đến nghẹt thở.

Hương mặc chiếc váy màu đỏ rượu chát. Lớp lụa dính bết vào cơ thể còn đẫm hơi nước, phô bày trần trụi sự thật bên trong: cô không mặc nội y. Không áo lót. Không quần lót.

Dưới lớp vải mỏng dính vào người, hai bầu ngực của Hương hiện lên rõ mồn một, tròn đầy, nặng trĩu và chực chờ muốn xé toạc lớp áo để nhảy ra ngoài. Gió lạnh làm hai đầu nhũ hoa cương cứng, nhô lên nhọn hoắt, đội lớp vải lên thành hai điểm nhấn đầy thách thức. Mỗi bước đi của cô khiến bộ ngực nảy lên, rung rinh một cách tự do, mời gọi những bàn tay thô bạo đến nắm lấy.

Hân đi phía sau, trong chiếc váy màu kem sáng, lại càng lộ liễu hơn. Ánh nắng chiều chiếu xuyên qua lớp vải sáng màu, biến chiếc váy thành gần như trong suốt. Cơ thể thanh xuân mơn mởn của cô bé hiện ra như một ảo ảnh. Cặp mông tròn lẳn, cong vút cứ lắc lư theo nhịp bước chân, và mỗi lần bước đi, tà váy xẻ cao lại bay lên, để lộ cặp đùi trắng nõn nà không một mảnh vải che chắn, dẫn lối thẳng vào “khu vườn cấm” đang tỏa hương.

Mùi hương đàn bà nồng nàn, pha lẫn mùi sữa tắm và cái mùi ngai ngái, ẩm ướt đặc trưng của da thịt vừa được ngâm nước nóng xộc thẳng vào mũi ba gã đàn ông, át đi hoàn toàn mùi khói thuốc và xăng dầu. Đó là mùi của Pheromone, mùi của dục vọng nguyên thủy.

Việt nuốt nước bọt cái “ực”, yết hầu gã giật lên giật xuống. Gã huýt sáo một tiếng dài, đầy vẻ cợt nhả và thèm thuồng:

“Chị mình hôm nay… mát mẻ thế? Ăn mặc thế này ra đường không sợ đàn ông cảm lạnh hết à?”

Hương nhếch mép cười, nụ cười của một con hồ ly tinh vừa tu luyện thành người. Cô không hề e thẹn lấy tay che chắn, ngược lại còn ưỡn ngực ra thêm, để hai đầu vú cương cứng chọc thẳng vào tầm mắt của Việt. Cô tiến lại gần, đưa bàn tay trắng muốt, mềm mại đặt lên lồng ngực vạm vỡ, ướt đẫm mồ hôi của Việt.

“Nóng thế này thì cởi ra cho mát, việc gì phải sợ!” giọng Hương lả lơi, ngón tay cô vẽ một vòng tròn quanh đầu ngực thâm đen của Việt qua lớp áo sơ mi phanh cúc.

Hân cũng không chịu kém cạnh. Cô bé học theo điệu bộ của đàn chị, lướt qua người Trung rồi dựa hẳn tấm lưng trần mát lạnh vào cánh tay rắn như sắt của Chiến. Bộ ngực thả rông của cô cọ nhẹ vào bắp tay gã, tạo ra sự ma sát đầy kích thích.

“Mấy đứa!” Hân nũng nịu, ngước đôi mắt ướt át lên nhìn Chiến, “Hôm nay hai chị chán cái lồng bê tông ở thành phố rồi. Ngột ngạt quá, muốn đi đâu đó cho… thoáng ”

Trung lau mồ hôi trán, ánh mắt không rời khỏi vùng tam giác hằn lên sau lớp váy của Hân: “Thế các chị muốn đi đâu? Hay lại ra nhà hàng cũ ?”

Hương lắc đầu, mái tóc ướt xõa xuống vai trần. Ánh mắt cô rực lên một ngọn lửa hoang dại, điên cuồng:

“Không. Chị muốn đi xa hơn. Sầm Sơn. Ngay bây giờ ”

“Sầm Sơn?” Chiến chép miệng, dù tay gã đã vô thức vòng qua eo Hân, bóp nhẹ vào phần hông mềm mại không xương xẩu. “Đi xa thế chị? Sáng mai tụi em còn lô hàng nhập kho.. ”

Hương cắt ngang lời gã. Cô bước tới, đứng giữa vòng vây của ba gã đàn ông cao lớn. Mùi đàn bà từ cơ thể cô tỏa ra ngào ngạt, thôi miên lý trí của chúng.

“Quên mẹ mấy lô hàng ấy đi!” Hương gằn giọng, uy quyền nhưng đầy khêu gợi. “Đêm nay, tụi bay là hàng của chị. Chị muốn ngửi mùi biển, muốn ăn đồ sống, và muốn… xả cho hết cái đám lửa trong người này. Ngoan thì chị thưởng, hư thì chị phạt. Chịu không?”

Từ “thưởng” thốt ra từ đôi môi đỏ mọng của Hương như một liều doping cực mạnh bơm thẳng vào máu ba con sói. Chúng nhìn nhau, nhìn vào những đường cong lồ lộ sau lớp váy mỏng của hai người đàn bà, và hiểu rằng đêm nay sẽ là một đêm không ngủ.

Việt cười gian tà, gã cúi người xuống, mở cửa xe Alphard với điệu bộ của một gã đầy tớ trung thành nhưng dâm dục:

“Đã là lệnh của Nữ hoàng thì tụi em dám cãi sao. Mời Nữ hoàng và Công chúa lên xe. Đêm nay ba anh em tụi em hứa sẽ hầu hạ các chị… tới bến ”

Hương nhếch mép, bước lên xe. Khi cô nhấc chân lên bậc cửa, tà váy xẻ cao tít tắp banh ra, để lộ hoàn toàn cặp đùi trắng lóa và thoáng qua một chút sắc hồng hào của nơi riêng tư không được che chắn trước mặt Việt. Gã nhìn trân trân vào đó, cảm thấy đũng quần mình chật chội cứng ngắc.

Hân nối gót theo sau, không quên quay lại nháy mắt với Chiến một cái đầy tình ý rồi chui tọt vào trong khoang xe mát lạnh.

***

Chiếc xe lao đi , bỏ lại sau lưng ánh đèn thành phố. Bên trong khoang xe, không khí đã chuyển sang một tông màu khác: trầm đục, nhớp nháp và nặng trĩu dục vọng. Tiếng nhạc sàn dập dìu được thay thế bằng một bản nhạc Jazz chậm rãi, tiếng Saxophone rên rỉ như tiếng đàn bà đang nỉ non trên giường.

Hương ngồi ngả ngớn ở ghế giữa, hai má đỏ hây hây vì men rượu, đôi mắt lúng liếng ướt át nhìn ba gã đàn ông đang vây quanh mình như những con thú đói. Chiếc váy lụa đỏ xộc xệch, dây áo trượt xuống một bên vai, thấp thoáng lộ bầu ngực trái trắng nõn, căng mọng với đầu ti cương cứng hằn rõ sau lớp vải mỏng tang. Cô không buồn kéo lên, cứ để mặc cho những ánh mắt hau háu dán chặt vào đó.

Việt, gã trai trẻ từng rụt rè năm nào, giờ đây đã ngà ngà say. Gã quay hẳn người lại, chống cằm lên ghế, ánh mắt nhìn Hương vừa thèm thuồng vừa hoài niệm. Gã rít một hơi thuốc dài, phả khói vào khoảng không chật hẹp, rồi cười khà khà, giọng lè nhè:

“Nói thật với cái Hân… nhìn chị Hương bây giờ sang chảnh, quyền lực thế thôi… chứ hồi xưa ấy à… chà chà… chị ấy chính là ‘cô giáo Thảo’ đời đầu của anh đấy.”

Hân đang nằm gối đầu lên đùi Hương, nghe thế thì tò mò ngóc đầu dậy, bàn tay hư hỏng vẫn đang vuốt ve bắp đùi non của đàn chị: “Là sao anh? Chị Hương dạy anh học à? Hay dạy… cái khác?”

Việt lắc đầu, mắt dán chặt vào khe đùi đang khép hờ của Hương, nơi lớp váy bị kéo cao để lộ ra vùng da thịt trắng lóa đối lập với bóng tối bí ẩn bên trong.

“Dạy làm đàn ông. Hồi đó anh là thằng sinh viên năm nhất, nghèo rớt mồng tơi, còn trinh nguyên, ngu ngơ như bò đội nón. Chính chị Hương… chính cái lồn của chị Hương đã bóc tem đời trai của anh.”

Hương nghe thấy từ tục tĩu ấy, không hề giận dữ. Cô cười khúc khích, lấy chân đạp nhẹ vào ngực Việt: “Cái thằng mất dạy này, ăn nói cho cẩn thận. Ai bóc tem mày? Tại mày sướng quá hóa rồ thì có.”

Việt chộp lấy bàn chân Hương, hôn chùn chụt vào ngón chân cái sơn đỏ chót, rồi bắt đầu kể, giọng gã trầm xuống, đưa mọi người quay về cái đêm định mệnh ở Resort năm nào.

“Hân biết không… Lần đầu tiên đời anh nhìn thấy đàn bà cởi truồng, là nhìn chị Hương. Lúc đó lão Phú gọi anh vào phòng. Anh vừa bước vào thì thấy lão đang lột trần chị ấy ra.”

Việt nuốt nước bọt, như thể hình ảnh đó vẫn đang hiện ra ngay trước mắt gã.

“Lúc đó chị Hương đẹp lắm. Không sắc sảo như bây giờ đâu, mà nhìn ngây thơ, sợ sệt, da trắng bóc như trứng gà bóc. Lão Phú thì to như con gấu, bụng phệ, lông lá đầy người. Lão đè ngửa chị ấy ra giường, anh đứng chết trân ở cửa, nhìn thấy hết. Hai cái vú chị ấy trắng nõn, núm vú hồng hào dựng đứng lên vì lạnh và vì sợ. Còn cái… cái tam giác ở dưới ấy…”

Việt đưa tay lên vẽ một hình tam giác trong không khí, giọng run run vì kích thích.

Việt nhìn Hương, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn một chút, nhưng vẫn đầy dâm dục.

“Rồi lão Phú bắt anh lên. Anh run như cầy sấy, chim thì cứng ngắc nhưng không biết làm gì. Chị Hương… lúc đó chị ấy nhìn anh. Mắt chị ấy ướt, mặt đỏ bừng. Chị ấy không chửi anh, cũng không đuổi anh. Chị ấy đưa bàn tay mềm mại lên, nắm lấy tay anh, đặt lên bầu vú nóng hổi của chị ấy.”

Việt đưa tay mình lên, làm động tác bóp nhẹ vào không khí.

“Rồi chị ấy tự tay cầm lấy cây hàng còn trinh nguyên của anh. Tay chị ấy mềm lắm, ướt ướt mồ hôi. Chị ấy dẫn đường cho anh…”

Việt rùng mình một cái.

“Nó ấm… nó khít… và trơn tuột. Cảm giác được bao bọc bởi da thịt đàn bà nó sướng đến tê dại cả óc. Anh nhấp được đúng ba cái. chục cái thôi là anh chịu không nổi, anh bắn luôn…. ”

Kể xong, Việt thở dốc. Cả xe im lặng, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của những con người đang bị kích thích tột độ.

Hương đỏ mặt, lần này là sự hưng phấn thật sự. Cô lấy cái gối tựa lưng ném vào mặt Việt, giọng nũng nịu, lả lơi:

“Cái thằng quỷ sứ này… chuyện xấu hổ thế mà cũng bô bô kể cho cái Hân nghe. Hồi đó mày yếu nhớt, làm chị cụt cả hứng. Được có ba cái đã xìu.”

“Yếu nhưng mà nhiệt tình chị ơi. Với lại… tại cái lồn chị khít quá, lại còn nhiều nước, bố thằng nào mà chịu nổi…”

***

Sau câu chuyện “bóc tem” của Việt, không khí trong xe đã nóng lên hừng hực. Chiến, gã thanh niên có vẻ ngoài lầm lì nhưng đôi mắt lúc nào cũng rực lửa, chồm lên từ băng ghế sau. Gã vỗ mạnh vào vai Việt đánh “bộp” một cái, cười hô hố:

“Mày thì sướng rồi, được ăn nước đầu. Chứ tao với thằng Trung thì nhớ nhất là cái vụ quay phim ở biệt thự lão Phú. Đêm đó mới gọi là kinh điển.”

Chiến quay sang Hân, ánh mắt gã quét một lượt từ ngực xuống đùi cô bé, như đang so sánh với hình ảnh trong ký ức.

“Hân biết không, hồi đó lão Phú sắp đi Nga, lão muốn làm một cái kỷ niệm để đời. Lão gọi cả ba thằng bọn anh đến. Bốn thằng đực rựa, một mình chị Hương cân tất.”

Hân mở to mắt, vừa sợ hãi vừa kích thích: “Bốn người á? Chị Hương còn tơ thì chịu sao nổi?”

Chiến nhếch mép, giọng đầy vẻ tự hào bệnh hoạn:

“Chịu tốt. Mà không những chịu tốt, chị ấy còn ‘ăn’ rất khỏe là đằng khác. Đêm đó lão Phú bắt chị ấy mặc mấy bộ đồ rách nát, hở hết cả vú với mông. Lão cầm máy quay, bắt chị ấy diễn đủ trò.”

Gã bắt đầu mô tả lại, từng chi tiết một, sống động và tục tĩu như thể đang chiếu lại thước phim đó ngay trước mắt mọi người.

Trung đang lái xe cũng không nhịn được, chen vào, giọng khàn đặc:

“Chị Hương lúc đó nhìn dâm dã man. Tóc tai rũ rượi, mồ hôi nhễ nhại, son phấn lem luốc hết cả. Mắt chị ấy lờ đờ, miệng thì rên la ầm ĩ: ‘Sướng quá… sâu nữa đi… đụ nát lồn em đi…’. Ba thằng anh, thay nhau ‘cày xới’ cái lồn của chị ấy. Cái lỗ lồn chị ấy bị nong ra toang hoác, đỏ lòm, sưng vù lên, thế mà vẫn co bóp được, mút chặt lấy từng con cặc đi vào.”

Hương nghe những lời đó, mặt đỏ bừng. Lần này không phải là diễn nữa, mà là xấu hổ pha lẫn kích thích tột độ. Những hình ảnh thác loạn ngày xưa ùa về, sống động và nhục nhã. Cô nhớ lại cảm giác bị vây hãm, bị lấp đầy bởi hơi người, bởi những dương vật to lớn, và bởi dòng tinh dịch nóng hổi bắn vào trong mình.

“Im đi! Tụi bay đừng có nói nữa…” Hương hét lên, giọng nhão nhoét, nũng nịu. Cô lấy cái gối tựa lưng ném vào đầu Chiến, rồi quay sang đấm thùm thụp vào vai Việt. “Hân nó lại chọc chị chết… Tại lão Phú ép chị chứ bộ… Chị có muốn đâu…”

Cô che mặt, vùi đầu vào vai Hân, người run lên bần bật. Nhưng hành động “làm bộ” của cô càng khiến ba gã đàn ông điên tiết vì nứng. Chúng thừa biết, người đàn bà này đang diễn, và cô ta thích thú với việc được phơi bày quá khứ dâm đãng của mình.

Trung lại nói vọng xuống:

“Ép gì mà ép. Cuối buổi hôm đó, chị chả nằm bẹp dí trên thảm, người dính đầy tinh trùng của tụi anh còn gì. Trắng xóa cả mặt, cả ngực, cả bụng. Chị còn lấy tay quệt một ít đưa lên miệng nếm, rồi cười bảo ‘Vị của tuổi trẻ’. Lúc đó nhìn chị như con hồ ly tinh hút tinh khí đàn ông ấy.”

Cả ba gã cười phá lên, tiếng cười thô lỗ, sỗ sàng vang vọng trong không gian chật hẹp.

Hân nghe những câu chuyện đó, nhìn Hương đang giả vờ e thẹn trong vòng vây của ba gã đàn ông, cô bé cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô ghen tỵ. Cô ghen tỵ với quá khứ lẫy lừng, trụy lạc đó của đàn chị. Cô muốn mình cũng được như thế, được trở thành trung tâm của dục vọng, được ba bốn gã đàn ông cùng lúc phục vụ và dày vò.

Hân vòng tay ôm eo Hương, bàn tay hư hỏng luồn vào trong vạt váy xẻ, chạm vào làn da nóng hổi ở bụng dưới của Hương. Cô thì thầm vào tai đàn chị:

“Chị Hương… em không cười đâu. Em chỉ tiếc là… hồi đó em không được ở đó để xem chị ‘diễn’ thôi. Nghe kể mà em… ướt hết cả quần rồi này.”

Câu nói của Hân như giọt nước làm tràn ly. Việt không chịu nổi nữa. Gã chồm tới, luồn cả bàn tay to lớn vào trong váy Hương, bóp mạnh một cái vào đùi non trắng nõn, để lại dấu tay đỏ ửng.

“Thôi đừng xấu hổ nữa bà chị. Hồi đó bị ép, thế đêm nay… có ai ép chị không? Đêm nay chị có dám chơi lại trò đó không?”

Hương ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô ướt át, lẳng lơ, rực lên một ngọn lửa tà dâm không che giấu. Cô liếm môi, nhìn lướt qua từng khuôn mặt thèm khát của ba gã đàn ông, rồi dừng lại ở đũng quần đang phồng lên của Việt.

“Đêm nay…” Hương thì thầm, giọng khàn đục đầy ma mị, ” Chị sẽ cho tụi bay thấy, ‘con búp bê’ ngày xưa giờ đã thành ‘yêu tinh’ thế nào. Tao sẽ vắt kiệt từng giọt tinh của chúng mày, cho chúng mày bò lê bò càng ra mới thôi.”

Trung đạp thốc ga. Động cơ gầm lên một tiếng lớn, chiếc xe chồm lên, lao vút đi trong màn đêm. Những câu chuyện hồi ức đã hoàn thành nhiệm vụ của nó: biến Hương thành một món đồ chơi dâm đãng trong mắt mọi người, và chuẩn bị tâm lý cho một đêm trụy lạc còn khủng khiếp hơn quá khứ đang chờ đợi phía trước.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...