Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 90 : Thánh Đường Hơi Nước
CHƯƠNG 43: THÁNH ĐƯỜNG HƠI NƯỚC
Tuần này, Trung hào hứng đưa bé Bin về quê nội giỗ ông. Anh muốn Hương đi cùng, nhưng cô lấy cớ công việc bận rộn ở công ty và những dự án mới với ông Tùng để từ chối. Nhìn chiếc xe taxi chở hai bố con khuất sau cánh cổng khu chung cư, Hương thở phào nhẹ nhõm. Cô yêu chồng, thương con, nhưng cái “con thú” trong cô lại yêu sự tự do và trụy lạc hơn. Sự vắng mặt của Trung giống như việc cai ngục đi vắng, để lại cho tù nhân chiếc chìa khóa của buồng giam dục vọng.
Căn nhà trống trải và im ắng đến mức Hương có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Cô không thích sự tĩnh lặng này. Nó buộc cô phải đối diện với lương tâm, thứ mà cô đã cố gắng ru ngủ bằng tiền bạc và khoái cảm. Hương cầm điện thoại, bấm số.
“Hân à? Qua đón chị. Chị em mình đi xả hơi. Đến ‘Thánh đường thư giãn’ nhé ”
***
“Thánh đường” mà Hương nói đến là Eden Spa – một khu tổ hợp chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp nằm ẩn mình trong một biệt thự cổ kiểu Pháp giữa lòng Hà Nội. Nơi đây chỉ dành cho giới thượng lưu, những quý bà có tiền và cần sự kín đáo tuyệt đối.
Cánh cửa gỗ lim nặng trịch khép lại, ngăn cách hoàn toàn sự ồn ào bụi bặm của phố phường. Mùi tinh dầu sả chanh và ngọc lan tây thoang thoảng, len lỏi vào khứu giác, xoa dịu những dây thần kinh đang căng thẳng.
Trong phòng thay đồ VIP được lát đá cẩm thạch sáng loáng, Hương và Hân bắt đầu trút bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng.
Hương mặc một chiếc đầm lụa màu xanh ngọc bích, loại vải thượng hạng trượt trên da thịt cô mát rượi. Cô đưa tay kéo khóa lưng, chiếc váy tuột xuống, rơi mềm mại dưới chân như một vũng nước xanh.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, cơ thể Hương hiện ra như một kiệt tác của tạo hóa và sự chăm sóc nhân tạo đắt tiền. Ở tuổi gần 35, đã qua một lần sinh nở, nhưng cơ thể cô không hề có dấu hiệu của sự sập xệ. Ngược lại, nó mang vẻ đẹp của một trái cây chín mọng, căng tràn nhựa sống.
Làn da cô trắng sứ, không tì vết, phản chiếu ánh đèn tạo nên một lớp hào quang mờ ảo. Cặp vú của cô là điểm nhấn thị giác mạnh mẽ nhất. Chúng to tròn, đầy đặn, nặng trĩu sức sống nhưng vẫn giữ được độ cao kiêu hãnh nhờ những bài tập và chế độ dinh dưỡng đặc biệt. Khi cô tháo chiếc áo lót ren đen đắt tiền, hai bầu ngực ấy nảy nhẹ, giải thoát khỏi sự gò bó. Quầng vú hồng hào, rộng vừa phải, ôm lấy núm vú đang se lại vì hơi lạnh của điều hòa, dựng đứng lên như hai nụ hoa e ấp.
Hương từ từ kéo chiếc quần lót lọt khe mỏng tang xuống. Vùng tam giác mật của cô được tỉa tót gọn gàng theo hình giọt nước, sạch sẽ và đầy khiêu khích. Phần mu cao, đầy đặn, che giấu bên dưới là “hang động” đã từng nuốt chửng biết bao nhiêu tinh khí đàn ông, nhưng vẫn giữ được màu sắc hồng nhuận tươi tắn.
Bên cạnh cô, Hân cũng đã khỏa thân hoàn toàn. Nếu Hương là vẻ đẹp của sự đằm thắm, chín muồi và quyền lực, thì Hân là vẻ đẹp của sự tươi trẻ, săn chắc. Làn da Hân trắng hồng, đôi gò bồng đảo nhỏ hơn Hương một chút nhưng đứng dáng, căng cứng như trái lê. Vòng eo thắt đáy lưng ong và cặp mông cong vút đầy sức bật của tuổi trẻ.
Hai người đàn bà, hai vẻ đẹp, đứng trước tấm gương lớn toàn thân, nhìn ngắm chính mình và nhìn ngắm nhau. Không có sự ghen tỵ, chỉ có sự ngưỡng mộ của những kẻ cùng một giuộc, những kẻ biết rõ vũ khí của mình sắc bén đến mức nào.
“Chị Hương.. ” Hân trầm trồ, bàn tay vô thức đưa lên chạm nhẹ vào eo Hương. “Chị đẹp quá. Nhìn chị thế này, bảo sao mấy lão già không chết mê chết mệt ”
Hương cười, nụ cười lẳng lơ thường thấy khi cô ở bên những “đồng phạm”. Cô đưa tay bóp nhẹ vào mông Hân: “Cô cũng kém gì. Cái mông này mà nện từ đằng sau thì cứ gọi là nảy tanh tách rồi phun ra trong phút mốt… ”
Họ quấn khăn tắm, bước vào khu vực bồn sục Jacuzzi riêng biệt.
***
Hơi nước nóng bốc lên mù mịt, làm mờ đi những tấm kính lớn nhìn ra khu vườn trúc bên ngoài. Hương thả mình xuống làn nước nóng 40 độ. Nước ngập đến cổ, ôm lấy cơ thể cô, kích thích từng lỗ chân lông giãn nở.
“Aaa.. ” Hương rên nhẹ một tiếng khoan khoái, ngả đầu ra thành bồn, mắt nhắm nghiền.
Hân bước xuống theo, ngồi vào vị trí đối diện, rồi từ từ di chuyển lại gần Hương. Trong làn nước sủi bọt ùng ục, hai cơ thể trần truồng trôi nổi, va chạm vào nhau một cách tự nhiên.
“Xoay người lại, em kỳ lưng cho ” Hân thì thầm.
Hương ngoan ngoãn làm theo. Cô ngồi quay lưng lại với Hân, để lộ tấm lưng ong mượt mà và hai bờ vai thon thả. Hân dùng bông tắm mềm mại, thấm đẫm sữa tắm hương hoa nhài, bắt đầu chà xát nhẹ nhàng lên da thịt Hương.
Bàn tay Hân điêu luyện trượt dọc sống lưng, xoáy tròn ở vùng thắt lưng, rồi “vô tình” trượt ra phía trước, lướt qua mép ngực căng tròn của Hương đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Bàn tay Hân bắt đầu “đi lạc”. Từ bả vai, nó trượt xuống nách, rồi men theo sườn, lướt qua bầu ngực căng tròn đang nổi bồng bềnh trên mặt nước của Hương. Ngón tay Hân vô tình – hay cố ý – quệt nhẹ qua đầu nhũ hoa đang cương cứng vì nhiệt độ của Hương.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Hương. Cô khẽ rùng mình, ưỡn ngực lên một chút, đón nhận sự đụng chạm đó. Cô không gạt tay Hân ra. Trong không gian ẩm ướt và kín đáo này, những quy tắc đạo đức thông thường dường như tan biến theo hơi nước.
Hân bạo dạn hơn. Cô bé bỏ bông tắm ra, dùng trực tiếp đôi bàn tay trần của mình xoa bóp bầu ngực của Hương. Cô bóp nhẹ, cảm nhận sức nặng và độ mềm mại của khối thịt trắng ngần ấy trong lòng bàn tay.
“Ưm…” Hương không kìm được tiếng rên rỉ trong cổ họng. Cô ngửa cổ ra sau, tựa đầu vào hõm vai Hân.
“Thích không chị?” Hân thì thầm, tay kia luồn xuống dưới mặt nước, đặt lên bụng dưới phẳng lì của Hương, mơn trớn vùng da non nhạy cảm quanh rốn.
“Thích…” Hương thú nhận, mắt vẫn nhắm nghiền, tận hưởng khoái cảm tội lỗi. “Nhưng mà…”
“Nhưng mà sao ạ?”
Hương mở mắt, nhìn lên trần nhà đọng nước. Trong đáy mắt cô ánh lên một sự trống rỗng, một cơn đói khát mà những ngón tay mềm mại của Hân không thể lấp đầy.
“Thấy thiếu thiếu cái gì đó,” Hương nói, giọng trầm đục. “Tay em mềm quá. Êm thì có êm, nhưng… không đã.”
Hân dừng lại một chút, rồi bật cười khúc khích. Cô bé hiểu ngay. Bản thân cô, khi nhìn ngắm cơ thể tuyệt mỹ của Hương, và khi cảm nhận làn nước ấm đang vỗ về nơi tư mật của mình, cũng đang cảm thấy một sự ngứa ngáy khó chịu sâu bên trong.
“Thiếu mấy cái ‘gậy’ gân guốc của tụi nhỏ chứ gì?” Hân nói toạc ra điều mà Hương đang nghĩ. “Em cũng thấy thế. Ngâm nước thế này, lỗ chân lông giãn ra, người thì mềm nhũn, mà bên trong nó cứ… trống hoác, khó chịu kinh khủng.”
Hương gật đầu. Đúng là sự trống rỗng. Cơ thể cô, sau bao nhiêu cuộc chinh phạt, đã quen với việc được lấp đầy, được nong rộng bởi những dương vật đàn ông to lớn, nóng hổi. Sự vuốt ve của phụ nữ chỉ như món khai vị nhẹ nhàng, nó càng làm cho cơn đói món chính trở nên cồn cào hơn. Cô thèm cái cảm giác thô ráp của bàn tay đàn ông, thèm mùi mồ hôi nam tính nồng nặc, thèm những cú thúc mạnh bạo không khoan nhượng.
“Mấy thằng dạo này lười biếng quá, bận việc nên bỏ bê bà chị này …” Hương lầm bầm. Cô với tay ra thành bồn, lấy chiếc điện thoại đang được bọc kỹ trong túi chống nước.
“Chị cũng thế. Tự nhiên nhớ cái mùi mồ hôi chua chua, nồng nồng của lũ đàn ông ”
Ngón tay thon dài của Hương lướt trên danh bạ. Cô không gọi cho Sơn. Sơn quá tình cảm, quá sạch sẽ cho cơn nứng này. Cô cần một thứ gì đó hoang dã hơn, súc vật hơn, ngoan ngoãn hơn. Cô lướt qua cái tên “Sơn”, dừng lại ở một nhóm chat mà cô đã đặt tên là “Trại Thú Vật”.
Thành viên: Việt, Trung, Chiến.
Hương bấm nút gọi video call cho Việt.
Cô bấm gọi, bật loa ngoài. Tiếng chuông reo vang lên lạc lõng giữa tiếng nước sôi sục.
“Alo, em nghe đây chị Hương?” Giọng Việt vang lên ở đầu dây bên kia, có chút ồn ào của tiếng xe cộ, nghe thô ráp và đầy sức sống.
Hương hắng giọng, cố tình để giọng mình trở nên lả lơi, nhão nhoét như mật ong pha thuốc độc.
“Mấy đứa đang đâu đấy cưng?”
“Tụi em đang ở kho, chuẩn bị về. Có việc gì không chị?”
Hương đưa tay xuống nước, tự mình chạm vào nơi tư mật đang rỉ nước của mình, rồi thở hắt ra một hơi vào micro điện thoại: “Về làm gì vội… Qua chỗ Spa quen của chị ngay đi.”
“Spa á? Bọn em đàn ông con trai qua đó làm gì?” Việt ngập ngừng.
Hân ghé sát vào điện thoại, cười rúc rích: “Qua đây mà ‘chăm sóc’ các chị. Chị Hương đang kêu đau lưng đây này. Mà không chỉ đau lưng đâu, đau cả… chỗ khác nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi tiếng cười hô hố của đám đàn ông vang lên. Có vẻ Việt đang bật loa ngoài cho Trung và Chiến cùng nghe. Chúng nó hiểu ngay vấn đề.
“À… ra là các chị đang ‘buồn’,” giọng Việt trở nên cợt nhả, dâm đãng. “Được rồi, thế thì để tụi em qua ‘tiêm’ cho mấy mũi là hết đau ngay.”
“Nhớ rủ cả thằng Trung với thằng Chiến nữa nhé,” Hương ra lệnh, giọng điệu trở lại vẻ uy quyền của một bà chủ, nhưng vẫn đầy ẩn ý dâm dục. “Đến đấm lưng… rồi làm gì thì làm. Nhanh lên, nước nguội là chị về đấy.”
“Vâng thưa Nữ hoàng. Bọn em bay sang ngay đây. Chị cứ dạng sẵn… à nhầm, chuẩn bị sẵn sàng nhé.”
Hương tắt máy, ném điện thoại sang một bên. Cô quay lại nhìn Hân, nụ cười trên môi cô lúc này mang nét hoang dại của một con thú cái đang vào mùa.
“Xong,” Hương nói, vục nước lên rửa mặt, những giọt nước chảy dài trên cổ, len lỏi vào khe ngực sâu hun hút. “Chuẩn bị đi cưng. Tí nữa tha hồ mà ‘no’.”
Hân liếm môi, ánh mắt long lanh: “Em chỉ sợ ba thằng đấy không chịu nổi nhiệt của hai chị em mình hôm nay thôi.”
Hương cười nhạt, ngả người ra sau, hai chân dưới nước vô thức tách rộng ra đón luồng nước sục mạnh vào điểm nhạy cảm. “Để xem, chị sẽ vắt kiệt tụi nó.”
