Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 89 : Cuộc Ngã Giá Trên Đỉnh Quyền Lực
Chương 41: CUỘC NGÃ GIÁ TRÊN ĐỈNH QUYỀN LỰC
Không gian trong phòng trà “Vô Ưu” tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nước sôi reo khe khẽ trong chiếc ấm tử sa. Đây là một nơi chốn biệt lập nằm sâu trong khu phố cổ, nơi những gã đàn ông quyền lực thường lui tới để bàn những chuyện không thể ghi vào biên bản. Mùi trầm hương thoang thoảng, dịu nhẹ nhưng không đủ sức xua đi cái không khí lạnh lẽo, toan tính đang bao trùm lên hai con người ngồi đối diện nhau.
Hương ngồi đó, lưng thẳng tắp, tựa như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo. Hôm nay, cô chọn cho mình một bộ trang phục công sở mẫu mực nhưng lại chứa đựng sự khiêu khích ngầm đầy chết người. Chiếc áo sơ mi lụa màu kem, chất vải mềm mại rủ xuống, ôm lấy bờ vai thon và khéo léo tôn lên khuôn ngực đầy đặn đang phập phồng nhẹ theo từng nhịp thở. Cô không cài chiếc cúc trên cùng, để lộ ra một khoảng da thịt trắng ngần nơi xương quai xanh và một phần khe ngực sâu hun hút, nửa kín nửa hở, kích thích trí tò mò của bất cứ gã đàn ông nào đối diện.
Bên dưới, chiếc váy bút chì màu đen cạp cao bó chặt lấy vòng eo con kiến, rồi ôm sát lấy hông và đùi, phô diễn trọn vẹn đường cong của cặp mông tròn lẳn, căng mẩy – thứ vũ khí mà cô biết rõ sức sát thương của nó. Cô ngồi vắt chéo chân, đôi chân dài miên man được bao bọc trong lớp tất da chân màu khói mỏng tang, kết thúc bằng đôi giày cao gót mũi nhọn bóng loáng. Mỗi cử động nhỏ của cô, từ cái nhấc tay vén tóc đến cái nghiêng đầu, đều toát lên vẻ quyền lực của một “Bà trùm”, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là cái cốt cách dâm đãng của một người đàn bà đã quá sành sỏi chuyện gối chăn.
Ông Tùng ngồi đối diện, tay thong thả tráng chén. Gã mặc một chiếc áo Polo đơn giản, nhưng chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay gã lại nói lên một câu chuyện khác. Ánh mắt gã không nhìn vào chén trà, mà dán chặt vào khe ngực của Hương, rồi trượt dài xuống cái đùi đang vắt chéo của cô, thèm thuồng và soi mói như một con cáo già đang định giá miếng thịt tươi.
– “Trà ngon không em?” – lão Tùng đẩy chén trà về phía Hương, giọng gã trầm đục, mang theo sự thân mật giả tạo.
Hương đón lấy chén trà, ngón tay thon dài với bộ móng sơn đỏ chót khẽ chạm vào tay lão Tùng. Cô nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, để lại một vết son mờ trên vành chén sứ trắng.
– “Trà ngon. Nhưng chắc anh gọi em đến đây không phải chỉ để thưởng trà ” – Hương đặt chén xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào lão Tùng. – “Vào việc đi. Lô hàng biên giới gặp trục trặc gì sao?”
lão Tùng cười khẩy, ngả người ra sau ghế, hai chân dang rộng một cách thô lỗ.
– “Hàng hóa vẫn ổn. Em làm tốt lắm. Nhưng hôm nay, anh cần bàn với em một vụ làm ăn khác. Một vụ… ngoại giao ”
Hương nhíu mày. Dự cảm về một điều gì đó không lành dâng lên trong lòng cô.
– “Ngoại giao?”
– “Đúng vậy ” – lão Tùng châm một điếu xì gà, nhả khói mù mịt. – “Tối mai, có mấy anh trên Bộ về ‘vi hành’ nghỉ dưỡng ở Tam Đảo. Mấy lão này khó tính lắm. Gái non tơ, mơn mởn thì các lão chê là nhạt, là thiếu muối. Các lão cần một cái gì đó… mặn mà hơn, đẳng cấp hơn ”
Gã dừng lại, ánh mắt dừng lại ngay nơi ngã ba đùi của Hương, cười dâm đãng:
– “Các lão cần một người đàn bà có trí tuệ để nói chuyện chính trị, nhưng lại phải biết ‘hư’ trên giường để giải tỏa căng thẳng. Và anh nghĩ… không ai hợp hơn em ”
Hương sững người. Máu nóng dồn lên mặt. Dù đã chai sạn, nhưng lời đề nghị trần trụi này vẫn như một cái tát vào mặt cô. Cô đã leo lên đến vị trí Giám đốc, đã có công ty riêng, đã là đối tác của gã, vậy mà trong mắt gã, cô vẫn chỉ là một món hàng cao cấp không hơn không kém.
– “Ông Tùng ” – Giọng Hương lạnh băng, đanh lại. – “Ông nhầm vai rồi đấy. Tôi là đối tác rửa tiền cho ông, là Giám đốc công ty Hương Thịnh. Tôi không phải là mấy con đào cao cấp mà ông nuôi trong lồng. Tôi không bán háng ”
Cô định đứng dậy, nhưng bàn tay của lão Tùng đã nhanh hơn. Gã chồm tới, nắm chặt lấy cổ tay Hương, ấn mạnh cô xuống ghế. Sức mạnh của gã đàn ông từng trải khiến cô đau nhói.
– “Bình tĩnh nào, cô em nóng tính ” – lão Tùng gằn giọng, khuôn mặt gã sát lại gần mặt cô, mùi thuốc lá phả vào mũi cô nồng nặc. – “Em nghĩ em là ai? Giám đốc sao? Cái ghế đó là ai cho em ngồi? Tiền em tiêu là ai rót vào? Em nghĩ em tẩy trắng được quá khứ làm điếm của mình chỉ bằng vài bộ vest sang trọng này sao?”
Hương cắn chặt môi, mắt trừng lên nhìn gã, nhưng không giằng tay ra được.
– “Em nghe cho kỹ đây ” – lão Tùng buông tay cô ra, rồi lấy từ trong cặp táp một tập hồ sơ dày cộp, ném mạnh xuống bàn. “Bốp!”
– “Đây là dự án Quy hoạch Khu đô thị ven sông Hồng. Vốn đầu tư 500 tỷ. Nếu em làm các anh ấy vui vẻ đêm mai, cái dự án này sẽ thuộc về Hương Thịnh. Anh sẽ để em làm chủ đầu tư chính, không qua trung gian. Hoa hồng của em… đủ để em mua cả cái phố này ”
Hương nhìn tập hồ sơ. Những con số, bản vẽ quy hoạch, con dấu đỏ chót… Tất cả nhảy múa trước mắt cô. 500 tỷ. Một con số không tưởng. Nó không chỉ là tiền. Nó là quyền lực tuyệt đối. Nó là tấm vé để cô vĩnh viễn thoát khỏi kiếp làm thuê, để cô trở thành một tay to thực sự của giới bất động sản.
Sự giận dữ trong mắt cô dần tan biến, thay vào đó là sự tính toán lạnh lùng của một con buôn. Cô nhìn lão Tùng, rồi nhìn xuống cơ thể mình. Cái thân xác này đã qua tay bao nhiêu người rồi? Thêm vài lão già nữa thì có mất mát gì đâu? Đổi vài giờ rên rỉ lấy một gia tài, cái giá này… quá hời.
Cô từ từ thả lỏng cơ thể, dựa lưng vào ghế, vắt chân đổi tư thế. Hành động này khiến chiếc váy bị kéo cao lên thêm một chút, để lộ ra phần đùi trắng nõn nà. Cô thấy yết hầu của lão Tùng giật giật.
– “Ông nói thật chứ?” – Hương hỏi, giọng đã dịu đi, pha chút lả lơi.
– “Lời nói của anh Tùng này có bao giờ là gió bay đâu ” – lão Tùng cười đắc thắng. Gã biết gã đã nắm được thóp của cô. Tiền và quyền lực là thứ thuốc phiện mà loại đàn bà như Hương không bao giờ cai được.
– “Được ” – Hương gật đầu dứt khoát. – “Tôi sẽ đi. Nhưng tôi có điều kiện ”
– “Em cứ nói. Chiều được anh chiều tất ”
– “Tôi sẽ không đi một mình ” – Hương nhìn thẳng vào mắt lão Tùng. – “Tôi sẽ mang theo Hân ”
lão Tùng nhướng mày ngạc nhiên:
– “Con bé trợ lý của em á? Nó còn non lắm, chịu nổi nhiệt mấy lão già đó không?”
– “Chính vì non nên mới cần đi để mở mang tầm mắt ” – Hương cười nhạt, một nụ cười đầy toan tính. – “Hơn nữa, một mình tôi ‘tiếp’ 4-5 người các ông, sức đâu mà chịu nổi? Tôi cần người chia lửa. Con bé đó có cái vẻ ngây thơ mà mấy lão già thích. Có nó, bữa tiệc sẽ… thú vị hơn nhiều ”
Thực chất, Hương không chỉ muốn chia sẻ gánh nặng thể xác. Cô muốn kéo Hân xuống bùn cùng mình sâu hơn nữa. Cô muốn có một đồng phạm, một kẻ cùng chung nhục nhã để sau này không ai có thể phản bội ai. Và sâu xa hơn, cô muốn dùng sự tươi trẻ của Hân làm mồi nhử để bản thân có những khoảng nghỉ ngơi quý giá trong bữa tiệc thác loạn đó.
lão Tùng ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu, ánh mắt gã sáng lên dâm đãng khi tưởng tượng cảnh một già một trẻ cùng phục vụ:
– “Được. Ý kiến hay. ‘Song kiếm hợp bích’. Các anh ấy chắc chắn sẽ thích ”
Gã đứng dậy, đi vòng qua bàn, đến bên cạnh Hương. Bàn tay gã đặt lên vai cô, rồi trượt xuống, luồn vào bên trong cổ áo sơ mi rộng mở, thô bạo bóp lấy bầu ngực mềm mại của cô qua lớp áo lót ren.
Hương hơi rùng mình, nhưng cô không đẩy ra. Cô ngồi im, để mặc cho gã sàm sỡ.
– “Vậy chốt nhé, **Mình** ” – lão Tùng cúi xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào gáy. – “Đêm mai, em không phải là đối tác. Em là ‘con mèo nhỏ’ của anh. Gọi anh là ‘Mình’, xưng ‘Em’ hoặc ‘Vợ’. Phải diễn cho đạt vào. Làm sao để các lão ấy tin rằng em là con đàn bà dâm đãng nhất cái đất Hà thành này, hiểu chưa?”
Bàn tay gã bên dưới lớp áo bóp mạnh một cái vào núm vú đang cương cứng của cô khiến Hương khẽ rên lên một tiếng: “Ưm.. ”
Cô quay đầu lại, đôi mắt ướt át nhìn gã, môi nở một nụ cười quyến rũ chết người. Cô đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt của lão Tùng, ngón tay cái miết nhẹ lên môi gã:
– “Em hiểu rồi… thưa **Mình**. Em sẽ ngoan. Nhưng **Mình** nhớ chuẩn bị sẵn hợp đồng đấy. Em làm tình giỏi, nhưng em đòi nợ cũng giỏi không kém đâu ”
Lão ngừng cười, ánh mắt đột ngột trở nên nghiêm túc và sắc lạnh, soi mói vào cơ thể Hương như muốn nhìn xuyên thấu qua lớp lụa mỏng.
“Nhưng trước hết… anh phải kiểm tra xem ‘hàng họ’ của em dạo này thế nào đã. Có còn ‘chặt’ và ‘ngọt’ hay là bị mấy thằng nó dùng đến tã rồi?”
Hương biết thời khắc này sẽ đến. Đây là màn “thẩm định” bắt buộc. Cô không hề nao núng, từ từ đứng dậy, quay lưng về phía lão Tùng.
“Anh cứ tự nhiên kiểm tra. Hàng của Hương Thịnh, lúc nào cũng là chất lượng nhất ”
Cô cúi người xuống, chống hai tay lên bàn làm việc của lão, đẩy cao cặp mông tròn trịa về phía lão Tùng, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ. Chiếc váy bút chì bó sát căng ra hết mức, phô diễn trọn vẹn sự nảy nở của vòng ba.
lão Tùng không vội vàng cởi đồ cô ra. Lão là một kẻ sành sỏi. Lão thích sự úp mở, nửa kín nửa hở hơn là trần trụi ngay từ đầu. Lão kéo ghế lại gần, ngồi xuống ngay phía sau cô.
“Để anh xem nào.. ”
Bàn tay lão luồn xuống dưới gấu váy, chậm rãi vuốt ve dọc theo bắp chân thon thả, lên đến đùi non, rồi dừng lại ở đáy quần lót. Ngón tay đeo nhẫn vàng to bản của lão ấn mạnh vào khe rãnh giữa hai đùi, cảm nhận sức nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể Hương qua lớp vải ren mỏng tang.
“Ưm.. ” Hương khẽ rên lên một tiếng khi cảm nhận được sự lạnh lẽo và cứng ngắc của chiếc nhẫn cọ xát vào điểm nhạy cảm nhất.
“Ướt rồi à? Nhanh thế?” lão Tùng cười khẩy, giọng đầy vẻ đắc thắng.
Lão thô bạo kéo lệch chiếc quần lót lọt khe của cô sang một bên, để lộ ra đôi môi âm hộ đang sưng mọng, hồng hào và ướt át. Không chần chừ, lão chúi đầu vào giữa hai chân cô, hít một hơi thật sâu cái mùi nồng nàn, ngai ngái đặc trưng của đàn bà.
“Thơm lắm. Mùi của tiền, mùi của dục vọng.. ”
Và rồi, cái lưỡi của lão bắt đầu làm việc. Khác hẳn với sự vồ vập, hùng hục của bọn trai trẻ, lưỡi của lão Tùng chậm rãi, điềm tĩnh nhưng cực kỳ kỹ thuật. Lão liếm dọc theo khe nứt, tách mở từng nếp gấp thịt mềm mại, rồi tập trung tấn công vào hạt ngọc đang cương cứng. Lưỡi lão không chỉ liếm, mà còn ấn, day, xoáy sâu vào điểm G nhạy cảm đó.
“A… anh Tùng… ư… ừm.. ”
Hương không thể kìm nén được nữa. Hai tay cô bám chặt lấy mép bàn, móng tay cào xuống mặt gỗ bóng loáng. Đầu gối cô run rẩy, muốn khuỵu xuống nhưng lão Tùng đã giữ chặt lấy hông cô, ép cô phải đứng vững để tiếp nhận sự phục vụ của lão. Kỹ thuật của lão quá điêu luyện. Lão biết cách điều chỉnh nhịp điệu, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng mơn trớn, lúc lại mút mát chùn chụt thô bạo, khiến Hương cảm thấy như hồn vía mình đang bị cái lưỡi ấy hút cạn.
Nước dâm thủy của cô tuôn ra xối xả, làm ướt đẫm cả cằm và mũi lão già, chảy tong tỏng xuống sàn nhà trải thảm. lão Tùng không hề ghê tởm, lão liếm láp sạch sẽ từng giọt, như đang thưởng thức thứ mật ngọt quý giá nhất trần gian.
“Chặt lắm… ngon lắm.. ” lão Tùng lầm bầm trong khi vẫn vùi mặt vào giữa hai đùi cô.
Bất ngờ, lão rút lưỡi ra, đứng phắt dậy. Trong khi Hương còn đang lơ mơ vì khoái cảm dang dở, lão đã nhanh chóng cởi khóa quần, lôi ra “cây gậy” già nua nhưng vẫn còn gân guốc, tím ngắt của mình. Lão không dùng bao cao su. Với lão, ở cái địa vị này, việc dùng bao là một sự sỉ nhục.
“Quay lại đây!” Lão ra lệnh, giọng khàn đặc.
Hương ngoan ngoãn xoay người lại, ngồi lên tay vịn ghế, hai chân dang rộng, quấn lấy hông lão. Cô chủ động nâng người lên, cầm lấy dương vật của lão Tùng, cọ xát đầu khấc ướt át vào cửa mình đang mở rộng của mình, rồi từ từ hạ xuống.
“Phập ”
Một âm thanh ướt át vang lên khi cây gậy của lão lút cán vào trong cơ thể cô. Hương ngửa cổ ra sau, rên lên một tiếng dài thỏa mãn. Sự lấp đầy này, dù đến từ một lão già, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn và quyền lực kỳ lạ.
lão Tùng không dập mạnh. Lão giữ chặt lấy eo cô, thực hiện những cú thúc sâu, chậm và nghiền ngát. Mỗi cú thúc của lão như muốn chạm tới tận tử cung, xoay ngoáy bên trong để khai thác triệt để khoái cảm của đối phương.
“Em là con điếm của anh, đúng không Hương?” lão Tùng gầm gừ vào tai cô, tay bóp mạnh bầu ngực đang nảy lên sau lớp áo lụa.
“Vâng… em là của anh… ư… a… sướng quá.. ” Hương hổn hển đáp lại, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, làm trôi đi lớp phấn nền hoàn hảo. Cô biết lão thích nghe những lời này. Lão thích cảm giác sở hữu, chà đạp lên một người phụ nữ quyền lực, biến cô thành một con búp bê tình dục rên rỉ dưới thân mình.
Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng rên rỉ ướt át, tiếng thở dốc nặng nề hòa quyện vào nhau trong căn phòng kín mít. Mùi xì gà, mùi nước hoa đắt tiền giờ đây bị lấn át bởi cái mùi tanh nồng, ngây ngất của cuộc giao hoan trần trụi.
lão Tùng tăng tốc độ. Lão ghì chặt cô xuống ghế, thúc liên hồi, mạnh bạo như muốn trút hết mọi ham muốn bị kìm nén của tuổi già. Hương quằn quại, móng tay bấm sâu vào lưng lão qua lớp áo sơ mi.
“Anh ra… anh ra đây.. ”
lão Tùng gầm lên, người cứng đờ, rồi giật mạnh từng cơn, bơm thẳng dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong Hương. Hương cũng hét lên, cơ thể co rút kịch liệt, đạt cực khoái cùng lúc với lão.
Cả hai buông nhau ra, thở dốc. Hương nằm dài trên ghế, váy áo xộc xệch, ngực phập phồng, giữa hai chân là một mớ hỗn độn ướt át. lão Tùng chỉnh lại quần áo, khuôn mặt đỏ gay nhưng ánh mắt đã lấy lại vẻ tinh anh, sắc lạnh vốn có.
“Tốt lắm ” Lão vỗ nhẹ vào má Hương, một cái vỗ vừa khen ngợi vừa hạ thấp.
Hương ngồi dậy, lấy khăn giấy lau qua loa phần dưới, rồi chỉnh lại trang phục. Cô nhìn lão Tùng, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy toan tính.
lão Tùng cười sảng khoái, cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ mọng của cô, một nụ hôn nồng nặc mùi chiếm hữu và giao dịch. Hương đáp lại nụ hôn đó, nhưng đôi mắt cô vẫn mở to, nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Trong đầu cô, ván bài đã được lật ngửa. Cô đã chấp nhận bán mình một lần nữa, nhưng lần này, cái giá phải trả sẽ là cả linh hồn của cô và Hân.
– “Về chuẩn bị đi ” – lão Tùng buông cô ra, vỗ nhẹ vào mông cô. – “Mai anh cho xe qua đón. Nhớ nhắc con Hân, mặc cho đẹp vào. Và… đừng mặc nội y. Đó là luật của bữa tiệc ”
Hương đứng dậy, chỉnh lại áo sống, vuốt phẳng chiếc váy. Cô khôi phục lại vẻ lạnh lùng của một nữ giám đốc trong tích tắc.
“Em sẽ không làm anh thất vọng đâu, Bố già ” Cô thì thầm, rồi xách túi đứng dậy, bước ra khỏi phòng với dáng vẻ kiêu hãnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để lại sau lưng mùi hương của dục vọng vẫn còn vương vấn trong không khí.
