Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 88 : Hương lôi từ trong ngăn tủ gỗ sẫm màu ra một vật thể đen trũi, lạnh lẽo. Không khí trong phòng như đ



Chương 40

Hương lôi từ trong ngăn tủ gỗ sẫm màu ra một vật thể đen trũi, lạnh lẽo. Không khí trong phòng như đông cứng lại, nặng trịch, buộc Hân phải nín thở. Đó là một chiếc dương vật giả hai đầu đúc từ silicon đen bóng, dài đến hơn 40cm, to bè và gân guốc như một con quái vật thời tiền sử. Nó mô phỏng y hệt “hàng thật” với những đường gân xanh nổi cộm chạy dọc thân, xoắn xuýt lấy nhau, hai đầu nấm đỏ au, nở nang đầy đe dọa.

Hân nuốt nước bọt cái “ực”, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải một nắm cát. “Cái… cái đó… to quá chị ơi. Làm sao mà…”

Hương không trả lời, ánh mắt cô sắc lạnh như dao cạo. Cô quay lại, thả người nằm ngửa ra giữa sàn gỗ lạnh, dang rộng hai chân hết cỡ, phơi bày “thánh địa” ẩm ướt của mình trước ánh đèn vàng vọt. Cô cầm món đồ chơi khổng lồ đó trên tay, những ngón tay thon dài lướt trên lớp silicon lạnh ngắt, vuốt ve nó như đang vỗ về một con thú cưng nguy hiểm sắp được tháo xích.

“Nhìn cho kỹ đây, con đĩ non. Mở to mắt ra mà xem, để coi em có học được chút gì từ bản năng của đàn bà không?”

Hương cầm một đầu của khúc củi đen trũi, từ từ đưa nó chạm vào cửa mình đang ướt sũng. Cô không cần gel bôi trơn. Chính dòng dịch nhờn dồi dào, nhớp nháp chảy ra từ nãy đến giờ là chất bôi trơn hoàn hảo nhất. Cô ấn nhẹ đầu nấm vào khe thịt hồng hào, xoay tròn vài vòng để tráng đều lớp dịch nhờn, tạo ra những tiếng “chép chép” nhỏ, ướt át đầy kích thích.

Rồi, trước con mắt mở to kinh ngạc của Hân, Hương hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên, ưỡn cong người tạo thành một đường cung tuyệt mỹ. Hai tay cô nắm chặt lấy thân cây dương vật đen trũi, và với một cú ấn hông dứt khoát, mạnh mẽ, cô nuốt trọn đầu nấm to tướng vào trong.

“Hự…” – Hương gầm gừ trong cổ họng, đầu ngửa ra sau, tóc xõa tung trên sàn.

Ngay tại cửa mình, những thớ thịt căng ra hết mức, mỏng tang như tờ giấy quyến, ôm sát sạt lấy đầu nấm đen sì đang xâm lấn. Dịch nhờn trào ra xối xả, sủi bọt trắng xóa quanh viền tiếp xúc, chảy ròng ròng xuống kẽ mông. Cô không dừng lại. Cô tiếp tục dùng tay ấn mạnh, đồng thời lắc hông theo nhịp tròn, mở rộng các cơ vòng âm đạo để đón nhận toàn bộ chiều dài của một đầu dương vật giả.

“Phập!” – Một tiếng động ướt át, đanh gọn vang lên khi toàn bộ 20cm của đầu dương vật bên phía Hương lút sâu vào trong, chạm đến tận cổ tử cung. Cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo, căng tức đến mức như muốn nứt toác khiến Hương rùng mình, hai mắt trợn ngược lên, miệng há hốc không thốt nên lời. Bụng dưới của cô hơi gồ lên một chút, in hằn hình dáng khủng khiếp của món đồ chơi bên trong, từng đường gân của nó như đang cựa quậy dưới lớp da bụng mỏng manh.

“Thấy chưa?” – Hương thở hắt ra, mồ hôi túa ra như tắm, chảy ròng ròng xuống thái dương, làm bết bát những lọn tóc mai. Cô buông tay, để món đồ chơi đứng sững sững giữa hai chân mình như một cột trụ trời, đen bóng và uy nghi, thách thức mọi giới hạn. Đầu còn lại của nó chỉ thẳng lên trần nhà, ngạo nghễ. – “Chị nuốt nó… chỉ trong một nốt nhạc. Còn em? Em có dám không?”

Hương nhìn Hân, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích và ngạo nghễ. Cô đang thị uy. Cô đang chứng minh cho con bé thấy, cái “hang động” của một người đàn bà từng trải, đã qua sinh nở và chinh chiến với bao nhiêu gã đàn ông, có sức chứa và sự đàn hồi khủng khiếp đến thế nào.

Hân run rẩy. Hình ảnh Hương nằm đó, chân dang rộng, với cây dương vật đen sì cắm ngập trong người, vừa dâm loạn trần trụi vừa quyền lực đến mức ám ảnh. Nó kích thích tâm trí non nớt của Hân điên cuồng. Máu nóng dồn lên mặt, xuống tận bụng dưới.

“Em… em dám!” – Hân nói, giọng run run nhưng đầy quyết tâm. Cô không muốn thua cuộc, không muốn bị bỏ lại phía sau trong cuộc đua khoái lạc này.

Hân bò tới, bước qua người Hương. Cô quỳ gối, hai chân dang rộng, từ từ hạ mình xuống, đặt cửa mình vào vị trí phía trên đầu dương vật còn lại.

“Ngồi xuống đi.” – Hương ra lệnh, hai tay vươn lên, bóp chặt lấy hai bầu vú nhỏ nhưng săn chắc của Hân. – “Nuốt lấy nó. Kết nối với chị. Đừng làm chị thất vọng.”

Hân từ từ hạ thấp hông. Đầu nấm đen sì chạm vào cửa mình hồng hào, non nớt của cô. Nó to quá. Hân nhăn mặt, cắn chặt môi đến bật máu. Cảm giác căng rát như xé vải ập đến ngay lập tức. Cô mới chỉ nuốt được một nửa đầu nấm.

“Thả lỏng ra!” – Hương quát, tay bóp mạnh vào núm vú Hân, xoay vặn thô bạo để cơn đau ở ngực đánh lạc hướng cơn đau ở dưới. – “Dùng nước của chị mà bôi trơn. Đẩy hông xuống! Mạnh vào!”

Hân nhắm mắt, hít một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô nghĩ đến sự sỉ nhục nếu bỏ cuộc, nghĩ đến ánh mắt khinh bỉ của Hương. Cô nghiến răng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể xuống.

“Áaaaa…” – Hân hét lên thất thanh khi đầu nấm to bè xé toạc lối vào chật hẹp của cô, chui tọt vào trong, nong rộng từng thớ cơ non nớt.

Cô tiếp tục ấn xuống, từng cm một, chậm chạp nhưng kiên quyết. Cảm giác đau đớn dần chuyển thành sự căng tức đầy khoái cảm, một sự lấp đầy hoàn hảo. Thành âm đạo của cô ôm chặt lấy thân cây silicon gân guốc, mút chặt lấy nó như một đứa trẻ đói khát.

Cuối cùng, hai người đàn bà dính chặt vào nhau. Mông Hân đè lên mu Hương. Hai âm hộ ướt át ép sát vào nhau, nghiền nát lên nhau, chỉ cách nhau một đoạn silicon ngắn ngủi ở giữa. Cây cầu xác thịt đã được thiết lập.

“Giỏi lắm…” – Hương mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn pha lẫn tà dâm. Cô luồn tay ra sau gáy Hân, kéo đầu cô bé xuống, hôn ngấu nghiến vào môi, nếm lấy vị mặn của mồ hôi và nước mắt. – “Giờ thì… chúng ta là một.”

Hai cơ thể đàn bà giờ đây đã trở thành một khối thống nhất, bị trói buộc bởi khúc củi – thanh silicon đen bóng đang nằm sâu, chiếm hữu tử cung của cả hai. Hương nằm ngửa, hai chân dang rộng hết cỡ, đầu gối co lên tạo thế tựa vững chắc như bệ phóng. Hân quỳ phía trên, mông đè nặng lên mu của Hương, tạo thành một tư thế “kẹp thịt” đầy dâm loạn và nguyên thủy.

“Bám chắc vào chị, con đĩ non.” – Hương thì thầm, giọng khàn đặc đầy kích thích, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Hân.

Cô vươn hai tay lên, móng tay sơn đỏ cắm sâu vào bờ vai mịn màng của Hân, kéo mạnh cô bé xuống. Hương bắt đầu đòn tấn công. Cô không chờ Hân chủ động. Bằng kinh nghiệm dày dạn của một con thú đầu đàn, Hương bắt đầu lắc hông theo hình vòng tròn, đồng thời thúc mạnh lên phía trên.

“Phập… phập… bạch!”

Tiếng da thịt va chạm vào nhau chan chát vang lên, phá vỡ không gian tĩnh mịch. Theo mỗi nhịp thúc của hông Hương, thanh dương vật giả bên trong lại được đẩy sâu hơn, thúc mạnh vào tử cung của Hân.

“Á… ư… chị ơi… sâu quá… thốn quá…” – Hân rên rỉ, mắt trợn ngược trắng dã. Cảm giác bị một vật thể to lớn và gân guốc nong rộng, cọ xát vào những dây thần kinh nhạy cảm nhất khiến cô bé choáng váng, đầu óc quay cuồng.

Hương không dừng lại. Cô tăng tốc. Nhịp điệu thúc hông của cô trở nên dồn dập, tàn nhẫn và điên cuồng hơn.

Dưới ánh đèn tím huyền ảo, ma mị, hai cơ thể trắng muốt tương phản dữ dội với thanh silicon đen bóng ở giữa. Cơ thể Hương đẫy đà, mềm mại, những thớ thịt ở đùi và bụng rung lên bần bật theo mỗi cú thúc, như những làn sóng nhục dục. Hân trẻ trung, săn chắc, cặp vú nhỏ nhưng đứng, núm vú cương cứng nảy lên bần bật theo từng nhịp xóc. Mồ hôi bắt đầu túa ra như suối, làm da thịt họ trở nên bóng loáng, trơn trượt, dính bết vào nhau. Một hỗn hợp mùi vị nồng nặc của đàn bà, mùi silicon hăng hắc và mùi dịch thể tanh nồng đặc quánh cả không gian, tạo nên một thứ hương gây mê cực mạnh.

“Nhún đi! Đừng có nằm ì ra đó!” – Hương ra lệnh, tay trượt xuống bóp mạnh vào hai bờ mông trắng nõn của Hân, để lại những vết hằn đỏ ửng, rồi thọc hai ngón tay vào lỗ hậu môn nhỏ xíu, khít rịt của cô bé để kích thích thêm.

Hân bị đẩy vào thế phải đáp trả. Cô bắt đầu phối hợp nhịp nhàng với Hương, bản năng đàn bà trỗi dậy mạnh mẽ. Khi Hương đẩy lên, Hân cũng dùng hết sức bình sinh ấn mạnh hông xuống.

Thanh dương vật giả hai đầu giờ đây hoạt động như một cái piston điên cuồng trong động cơ xác thịt. Mỗi khi Hân nhún xuống, đầu nấm bên phía Hương lại thúc mạnh, chạm tới đáy cổ tử cung, khiến Hương phải oằn người, miệng há hốc như cá mắc cạn để hớp không khí. Những nếp gấp bên trong âm đạo Hương bị kéo căng, ma sát dữ dội với những đường gân silicon. Ở phía đối diện, đầu nấm của Hân cũng không ngừng giày vò, xoay ngoáy vào thành âm đạo non nớt của cô bé. Dịch nhờn từ hai người chảy ra xối xả, hòa quyện vào nhau thành một dòng suối trắng đục, làm cho thanh silicon trở nên nhớp nháp, trơn tuột, tạo ra những âm thanh “lép nhép”, “phọt phọt”, “chụt chụt” vô cùng thô tục và ướt át mỗi khi nó ra vào.

“Sướng không em? Cái lồn non này của em… đang mút chặt lấy chị đây này. Nó đang đói khát, đang cầu xin chị.” – Hương vừa thở dốc vừa nói, nụ cười dâm đãng, méo mó vì khoái cảm nở trên môi. – “Kẹp chặt vào! Đừng để nó tuột ra! Nghiền nát nó đi!”

Hân điên cuồng lắc hông, tóc tai rũ rượi. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang bị sóng cuốn trôi, vùi dập trong cơn bão của khoái cảm. Sự cọ xát mãnh liệt của silicon vào điểm G khiến cô bé mất sạch lý trí, chỉ còn biết tuân theo bản năng.

“Sướng… sướng lắm chị yêu… nữa đi… thúc mạnh nữa đi… giết em đi…” – Hân mê man, hai tay vò nát mái tóc rũ rượi của Hương, móng tay cào cấu vào da đầu.

Hương đột ngột xoay người. Vẫn giữ nguyên sự kết nối chặt chẽ của món đồ chơi, cô lật ngược hông, khiến Hân phải đổ người về phía trước, hai tay chống xuống sàn, lưng oằn xuống. Giờ đây họ ở tư thế giống như hai con thú đang quấn lấy nhau, tranh giành quyền lực. Hương nằm dưới nhưng hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Cô dùng hai chân kẹp chặt lấy eo Hân như gọng kìm, ép sát hai âm hộ lại với nhau đến mức không còn một khe hở nào cho ánh sáng lọt qua.

Cô bắt đầu thực hiện đòn quyết định. Hương dùng sức mạnh của cơ đùi và hông, thực hiện những cú “máy” dồn dập, xoáy sâu và tàn bạo.

“Bạch… bạch… bạch!”

Tiếng va chạm liên hồi, đanh gọn như tiếng súng liên thanh. Thanh silicon đen bóng chui sâu vào, rồi lại rút ra gần hết, kéo theo những dòng dịch nhầy nhụa, bóng nhẫy kéo sợi. Cổ tử cung của cả hai liên tục bị tấn công, bị đấm mạnh, tạo ra một cơn đau thốn đầy khoái lạc lan tỏa khắp bụng dưới, chạy dọc sống lưng.

“Ôi… ôi… chị ơi… em ra mất… em không chịu nổi… vỡ mất…” – Hân nức nở, tiếng rên rỉ biến thành tiếng khóc nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa.

Hương cũng đã đến giới hạn chịu đựng. Toàn thân cô căng cứng như dây đàn, các thớ cơ ở đùi và bụng nổi rõ cuồn cuộn. Cô siết chặt lấy mông Hân, móng tay cắm sâu vào thịt, đẩy nhịp độ lên mức điên cuồng nhất. Hai người đàn bà quấn quýt, lộn xộn lấy nhau như hai con rắn đang thực hiện nghi lễ giao phối đầy bạo liệt, bất chấp tất cả để cùng nhau lao xuống vực thẳm không đáy của sự hoan lạc.

Căn phòng như đang rung chuyển, chao đảo theo từng nhịp điệu man dại, mất kiểm soát của hai người đàn bà. Không còn là ma sát đơn thuần, giờ đây là một cuộc đua sống còn về đích, một cuộc chiến để giành lấy sự giải thoát. Hương, với kinh nghiệm và sức chịu đựng dẻo dai, siết chặt vòng tay quanh eo Hân, gầm gừ những tiếng thú tính, khàn đục trong cổ họng.

“Ra đi! Bắn hết ra cho chị! Đừng có giữ lại! Phun hết vào mặt chị này!”

Hân như một con búp bê bị giật dây, đầu lắc lư điên loạn, tóc tai rũ rượi che kín mặt ướt đẫm mồ hôi. Cô cảm nhận rõ ràng từng đường gân nổi cộm trên thanh dương vật giả đang cọ xát, nghiền nát vào điểm G sưng tấy của mình. Cơn ngứa ngáy sâu trong tủy xương đang tích tụ lại, nén chặt thành một quả bom hẹn giờ sắp nổ tung.

“Em… em sắp… Áaaaaaa…”

Tiếng hét thất thanh, xé lòng của Hân vang lên, xé toạc không gian ngột ngạt. Cơ thể cô giật nảy lên từng đợt, lưng cong vút như một cây cung căng dây sắp đứt.

Bên trong, các cơ vòng âm đạo của Hân co thắt dữ dội, siết chặt, bóp nghẹt lấy đầu nấm silicon đen bóng như muốn nghiền nát nó thành bột. Một dòng dịch nhờn nóng hổi, trắng đục phun trào ồ ạt từ cửa mình, như đập vỡ đê, tưới đẫm, bắn tung tóe lên đùi và bụng dưới của Hương.

Cùng lúc đó, Hương cũng không thể kìm nén được nữa. Cảm nhận sự co bóp điên cuồng, dồn dập từ phía đối tác truyền qua thanh đồ chơi, cộng với sự kích thích tột độ nơi cổ tử cung mình, Hương ngửa cổ ra sau, mắt trợn ngược, miệng há hốc.

“Hừ… hừ… AAAAA!!!”

Một luồng điện cực mạnh, nóng rực chạy dọc sống lưng, đánh thẳng vào não bộ cô, làm tê liệt mọi suy nghĩ. Toàn thân Hương căng cứng, các ngón chân quắp chặt lại, bấu víu vào hư không. Tử cung cô co giật liên hồi, từng đợt sóng khoái cảm ập đến dồn dập, nhấn chìm cô trong sự đê mê trắng xóa, bất tận. Cô cảm thấy như mình đang tan chảy, vỡ vụn ra thành trăm mảnh, linh hồn bay bổng khỏi xác thịt.

Hai cơ thể dính chặt vào nhau, run rẩy bần bật trong dư âm của cơn cực khoái kép. Thanh dương vật giả hai đầu vẫn nằm sâu bên trong họ, kết nối họ, ướt sũng dịch nhờn, đóng vai trò như một vật chứng sống động, trơ trẽn cho sự trụy lạc vừa diễn ra. Mồ hôi vã ra như tắm, chảy ròng ròng trên làn da trắng muốt giờ đã ửng đỏ, tạo thành những vũng nhỏ trên sàn.

Hân từ từ đổ gục xuống, mất hết sức lực, nằm đè lên người Hương. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng ép sát vào bầu vú căng tròn, ướt đẫm của Hương. Hơi nóng hừng hực từ hai cơ thể hòa quyện vào nhau, bốc lên nghi ngút, tạo nên một bầu không khí đặc quánh mùi vị nguyên thủy, nồng nàn của đàn bà.

Họ nằm im như thế một lúc lâu, bất động, chỉ có tiếng thở hổn hển, nặng nhọc là còn vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.

Rồi, một cách chậm rãi, lười biếng, Hương đưa tay xuống, nắm lấy phần giữa của thanh đồ chơi. Cô khẽ rùng mình, một cơn rùng mình khoái cảm còn sót lại, khi rút nó ra khỏi cơ thể mình trước. Một tiếng “phộp” ướt át, rỗng tuếch vang lên, kéo theo một dòng dịch nhầy nhụa chảy tràn ra ga giường. Sau đó, cô nhẹ nhàng rút đầu còn lại ra khỏi người Hân.

Hân rên nhẹ một tiếng, lăn sang bên cạnh, nằm ngửa ra sàn, tay chân dang rộng, buông xuôi hoàn toàn, như một xác chết xinh đẹp.

Cả hai nằm song song, trần truồng, lấm lem và bừa bãi như hai pho tượng bị đổ nát sau trận chiến sinh tử.

Bất chợt, trong sự tĩnh lặng đó, một tiếng cười khúc khích vang lên, phá vỡ bầu không khí. Là Hương. Tiếng cười ban đầu nhỏ, khàn đục, rồi lớn dần, sảng khoái và man dại, vang vọng khắp phòng.

Hân quay sang nhìn cô giáo, đôi mắt vẫn còn lờ đờ, dại đi vì tình dục, rồi cô cũng không kìm được mà bật cười theo. Tiếng cười của Hân trong trẻo hơn, nhưng cũng đầy vẻ buông thả, bất cần.

Họ cười ngặt nghẽo, cười đến chảy cả nước mắt, cười đến rung cả bụng. Họ cười vào sự điên rồ, bệnh hoạn của chính mình, cười vào cái thanh đồ chơi đen sì nằm chỏng chơ giữa vũng nước dịch nhờn kia, cười vào những gã đàn ông ngu ngốc ngoài kia vẫn tưởng mình là chúa tể, là kẻ ban phát khoái lạc, trong khi hai người phụ nữ này mới thực sự là những kẻ biết tận hưởng tận cùng của khoái lạc, tự cung tự cấp cho nhau.

Hương quay sang, chống tay nghiêng người, bầu ngực chảy dài chạm xuống sàn, nhìn Hân với ánh mắt vừa tinh quái vừa trìu mến theo một cách bệnh hoạn. Cô đưa tay vuốt những sợi tóc bết bát dính trên trán cô học trò nhỏ.

“Thế nào, đồng nghiệp? Thấy thế giới thực chưa? Thấy thiên đường chưa?”

Hân vẫn cười, đưa tay quệt ngang dòng nước dãi bên mép, gật đầu lia lịa.

“Tuyệt… tuyệt vời chị ơi. Em chưa bao giờ… sướng đến thế này. Đàn ông… không là cái đinh gì cả.”

Hương cúi xuống, hôn chụt một cái lên trán Hân, rồi thì thầm, giọng đầy ma lực:

“Giỏi lắm. Từ giờ, em không còn là học trò nữa. Em là đồng loại của chị. Chào mừng em gia nhập hội những con cáo già, những kẻ đi săn thực thụ.”

Hai người đàn bà nhìn nhau, trong mắt họ ánh lên sự đồng lõa, một giao ước ngầm đã được ký kết bằng mồ hôi, dịch thể và dục vọng. Họ biết, từ đêm nay, họ sẽ là một cặp bài trùng nguy hiểm nhất, sẵn sàng nuốt chửng, nghiền nát bất cứ con mồi nào dám bước vào lãnh địa của họ.

Cánh cửa phòng tắm bằng kính mờ được đẩy ra, kẽo kẹt, mang theo một luồng hơi nước nóng hổi, dày đặc như sương mù tràn vào không gian phòng ngủ đang dần nguội lạnh. Hương bước vào trước, cơ thể trần truồng vẫn còn loang lổ những vệt dịch tình đã bắt đầu khô lại, đóng vảy, tạo thành những mảng trắng mờ trên làn da màu mật ong quyến rũ. Hân lẽo đẽo theo sau, bước chân có chút loạng choạng, hai đùi khép nép, đi lại khó khăn vì dư âm của cơn đau và sự sưng tấy nơi vùng kín sau cuộc “khai phá” bạo liệt.

Bên trong, chiếc bồn sục Jacuzzi cỡ lớn hình tròn, tráng men trắng muốt đã được xả đầy nước nóng. Những vòi phun nước hoạt động hết công suất, tạo ra hàng ngàn bọt khí trắng xóa sủi lên ùng ục, như một nồi súp đang sôi, tỏa ra mùi hương tinh dầu oải hương nồng nàn, cố gắng xua đi, lấp liếm cái mùi dục vọng nguyên thủy, tanh tưởi ban nãy.

Hương bước xuống bồn tắm, từng bước một. Làn nước nóng 40 độ ôm lấy cơ thể cô, kích thích từng lỗ chân lông giãn nở, mơn trớn làn da nhạy cảm. Cô thở hắt ra một tiếng khoan khoái, “Hà…”, dựa lưng vào thành bồn lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, nhắm mắt lại hưởng thụ. Mái tóc dài được búi cao lòa xòa vài lọn ướt đẫm xuống bờ vai trần. Hai bầu vú căng tròn, đầy đặn của cô nổi lềnh bềnh trên mặt nước, rung rinh nhẹ theo nhịp sóng sánh của bọt khí, đầu ngực hồng hào, to như hạt lạc cương cứng vì sự thay đổi nhiệt độ đột ngột.

“Xuống đây.” – Hương ra lệnh mà không mở mắt, tay vỗ vỗ vào khoảng nước trống giữa hai chân mình, tạo ra tiếng bì bõm.

Hân rụt rè bước xuống. Nước nóng chạm vào những vết xước nhỏ và vùng niêm mạc đang sưng đỏ, rát bỏng khiến cô bé xuýt xoa “Xuýt…”. Cô từ từ hạ người xuống, quay lưng lại với Hương, rồi ngồi lọt thỏm vào giữa hai chân người chị, tựa lưng trần vào lồng ngực mềm mại, đàn hồi của “cô giáo”.

Một tư thế thân mật đến mức nguy hiểm. Da thịt họ lại dính vào nhau, cọ xát vào nhau, nhưng lần này là dưới sự bao bọc, che chở của nước ấm và bọt xà phòng trắng xóa.

Hương mở mắt, đôi mắt đen láy ướt át, với tay lấy bông tắm bọt biển. Cô bắt đầu chà nhẹ lên tấm lưng trần trắng muốt, thon thả của Hân. Động tác của cô chậm rãi, tỉ mỉ, như một người mẹ đang tắm cho con, nhưng cũng đầy tính sở hữu, chiếm đoạt của một bà chủ đang chăm sóc vật cưng quý giá.

“Sạch sẽ chưa?” – Hương hỏi, giọng lười biếng, khàn khàn phả vào gáy Hân, khiến cô bé rùng mình. – “Cái mùi của con đĩ non vẫn còn nồng lắm. Phải rửa cho kỹ vào.”

Hân rùng mình, gai ốc nổi lên, không phải vì lạnh, mà vì sự vuốt ve đầy ẩn ý, đầy đe dọa đó. Cô cúi đầu, nhìn dòng nước sủi bọt đang che giấu những bộ phận nhạy cảm, sưng tấy của cả hai.

“Chị Hương…” – Hân ngập ngừng, giọng nhỏ lí nhí, run rẩy.

“Nói.” – Hương vẫn điềm nhiên kỳ cọ xuống phần eo thon gọn, phẳng lì của Hân, tay cô thỉnh thoảng “vô tình” trượt xuống vùng bụng dưới, lướt qua đám lông tơ mềm mại.

“Em xin lỗi.” – Hân hít một hơi sâu, lấy hết can đảm quyết định nói ra điều đang đè nặng trong lòng. – “Em đã nghĩ… em có thể thay thế chị. Em đã nghĩ chị già rồi, chị hết thời rồi, chị chỉ là cái bóng của quá khứ. Em muốn… em muốn ngồi vào cái ghế của chị. Em muốn cướp lấy tất cả của chị.”

Bàn tay đang kỳ cọ của Hương dừng lại giữa không trung. Không gian trong phòng tắm chùng xuống, nặng nề, chỉ còn tiếng nước sủi bọt ục ục nghe thật chói tai. Hân nín thở, tim đập thình thịch, chờ đợi một cơn thịnh nộ, một cái tát, hoặc một cú dìm đầu xuống nước cho đến chết.

Nhưng không. Hương bật cười. Tiếng cười khàn khàn, vang vọng, dội lại trong không gian lát đá lạnh lẽo. Cô vòng tay qua, ôm chặt lấy eo Hân, kéo sát cô bé vào người mình, để lưng Hân cảm nhận rõ sự đàn hồi, nhịp đập của bộ ngực mình.

“Tham vọng tốt đấy, cô bé.” – Hương thì thầm vào tai Hân, lưỡi cô liếm nhẹ lên vành tai ướt đẫm nước, nếm vị mặn chát. – “Chị thích những đứa có dã tâm, có máu lạnh. Nhưng em biết em sai ở đâu không?”

“Em… em chưa đủ trình. Em còn non.” – Hân cúi gằm mặt, giọng lí nhí.

“Đúng. Nhưng chưa đủ.” – Hương buông một tay ra, thô bạo nâng cằm Hân lên, buộc cô bé phải quay lại nhìn thẳng vào mắt mình. – “Muốn làm Nữ hoàng, em phải giết được Nữ hoàng. Em phải cầm dao đâm vào tim bà ta. Đó là quy luật sinh tồn. Nhưng đêm qua…” – Hương nhếch mép cười, ánh mắt sắc sảo, ma mị xoáy sâu vào tâm can Hân. – “…đêm qua em không cầm dao. Em lại chọn cầm ‘cu’. Em chọn làm tình với Nữ hoàng, em chọn sướng cùng bà ta thay vì giết bả.”

Hân đỏ mặt tía tai, đôi môi hé mở nhưng không thốt nên lời. Cô đã bị nhìn thấu tâm can.

“Và khi em đã sướng rên dưới tay chị, khi em đã cong người lên đón nhận chị, khi em đã nuốt lấy nước của chị…” – Ngón tay Hương trượt từ cằm xuống cổ, lướt qua xương quai xanh, rồi dừng lại ở khe ngực phập phồng của Hân. – “…thì em đã mất tư cách làm kẻ soán ngôi rồi. Em đã trở thành thuộc hạ của khoái lạc. Nhưng chúc mừng em, em đã chọn một con đường khác khôn ngoan hơn, an toàn hơn. Em chọn làm Tướng quân.”

“Tướng quân?” – Hân ngơ ngác, chớp mắt.

“Phải.” – Hương gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc và lạnh lùng như băng. – “Chị đang cần một con dao sắc, một con dao biết nghe lời. Một mình chị không thể nuốt trôi hết cái xã hội đầy rẫy lang sói, đầy rẫy những gã đàn ông tàn bạo này được. Có những con mồi… quá to, quá dai, và quá biến thái. Một cái miệng, dù có rộng đến đâu, cũng không thể nuốt hết.”

Hương với tay lấy ly rượu vang đỏ sóng sánh để trên thành bồn, nhấp một ngụm rồi đưa kề sát môi Hân.

“Em biết Lão Trương không?”

Hân cầm ly rượu, nhấp một ngụm để lấy lại bình tĩnh, vị rượu chát đắng lan tỏa trong khoang miệng. “Gã trọc phú bất động sản mới nổi? Cái gã béo ục ịch, đầu hói, đeo đầy vàng, nhìn đâu cũng thấy dơ dáy, thô tục ấy ạ?”

“Chính hắn.” – Hương cười gằn, ánh mắt lóe lên tia sát khí. – “Gã đang nắm trong tay dự án quy hoạch khu Nam, một mỏ vàng lộ thiên. Nếu Hương Thịnh có được chữ ký của gã, chúng ta sẽ ngồi trên đống tiền cả đời, ăn sung mặc sướng. Nhưng…” – Hương thở dài, ngả đầu ra sau, nhìn lên trần nhà đầy hơi nước. – “…gã là một con lợn nọc thực sự. Gã không thích kiểu ‘tình một đêm’ lãng mạn, nhẹ nhàng. Gã thích ‘thịt tập thể’. Gã thích bạo lực, thích hành hạ, thích khổ dâm và thích… số lượng. Gã muốn nhiều người cùng lúc.”

Hương nhìn Hân, ánh mắt đầy ẩn ý, sâu thẳm.

“Một mình chị… chị sợ mình sẽ giết gã trước khi gã ký tên vì sự ghê tởm. Chị cần một người chia lửa. Một người hiểu ý, biết tiến biết lùi, biết lúc nào nên làm ‘cừu non’ ngây thơ để gã vồ vập, lúc nào nên làm ‘rắn độc’ xảo quyệt để siết cổ gã đến chết.”

Hân hiểu ra vấn đề. Cô quay hẳn người lại, quỳ trong bồn tắm, đối diện với Hương. Nước chảy ròng ròng từ hai bầu vú nhỏ nhắn, săn chắc xuống bụng phẳng lì. Ánh mắt cô bé sáng lên, không còn là sự hối lỗi, sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một kẻ tòng phạm, một đồng minh.

“Ý chị là… song kiếm hợp bích? Hai đánh một?”

“Thông minh lắm.” – Hương mỉm cười hài lòng, đưa ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi mọng đỏ của Hân. – “Em sẽ là con cừu trắng ngây thơ, trong sáng. Còn chị sẽ là con cáo đỏ sắc sảo, quyến rũ. Chúng ta sẽ xoay gã như chong chóng. Chúng ta sẽ vắt kiệt gã, hút cạn sinh lực của gã, cho đến khi gã chỉ còn là cái xác khô và tờ hợp đồng đẫm máu nằm trên bàn.”

“Em làm được.” – Hân nói chắc nịch, ánh mắt kiên định. – “Chỉ cần chị dạy em… em sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất của chị.”

Hương hài lòng. Cô kéo đầu Hân xuống. Lần này không phải là một nụ hôn chiếm đoạt, mà là một nụ hôn đóng dấu giao kèo, một lời thề máu. Môi họ chạm nhau, day nghiến, nếm trải vị rượu vang chát chúa và vị mặn của nước mắt còn sót lại.

“Được rồi, Tướng quân.” – Hương buông Hân ra, vỗ nhẹ vào mông cô bé dưới làn nước, tạo ra tiếng “bộp” vui tai. – “Tắm rửa sạch sẽ đi. Ngày mai, chúng ta sẽ đi chọn ‘giáp chiến’. Cuộc đi săn mới bắt đầu rồi. Và lần này, sẽ không có khoan nhượng.”

Hai người đàn bà nhìn nhau cười, một nụ cười đồng lõa, bí hiểm giữa hơi nước mờ ảo. Trong bồn tắm đầy bọt xà phòng trắng xóa, một liên minh ma quỷ, một cặp bài trùng nguy hiểm vừa chính thức được khai sinh, hứa hẹn sẽ khuynh đảo cả một vùng trời đầy dục vọng và quyền lực.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...