Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 39
Sau hiệp một đầy bão tố, căn phòng chìm vào một khoảng lặng ngắn ngủi, nặng nề. Hân, vẫn còn đang say sưa trong men chiến thắng, nằm dài trên tấm ga giường satin đen như một con mèo no nê vừa vờn xong con chuột. Cơ thể trần truồng của cô lấm tấm mồ hôi, hai gò má ửng hồng vì hưng phấn, ánh mắt lấp lánh sự kiêu ngạo trẻ con. Cô đã làm được điều không tưởng: cô đã khuất phục được “cô giáo” quyền uy, thậm chí còn xâm phạm, giày xéo cả “miền đất cấm” của chị ta. Cô nghĩ rằng mình đã lật đổ được ngai vàng, đã ngang hàng với Hương.
Nhưng cô đã lầm to. Trò chơi vương quyền chưa bao giờ kết thúc dễ dàng như vậy.
Cánh cửa phòng tắm mở ra *cạch* một tiếng khô khốc. Hương bước ra. Cô đã lau khô người, gột rửa đi những dấu vết của sự nhục nhã, khoác lại bộ nội y ren đen quyền lực. Cô đứng đó, bên cạnh giường, sừng sững như một tòa tháp. Vẻ mặt cô không còn sự bối rối, đau đớn hay mơ màng của khoái lạc cưỡng ép nữa. Nó lạnh như băng đá nghìn năm. Đôi mắt đen thẫm nhìn Hân không phải như nhìn một người tình, mà như một vị Nữ hoàng nhìn kẻ nô lệ vừa phạm thượng, và bản án tử hình đã được tuyên.
*(Hương): Được lắm, con bé khốn kiếp. Mày giỏi lắm. Dám đi đến bước đó với tao. Dám dùng sự đau đớn để bẻ gãy tao. Để xem, tao sẽ cho mày biết thế nào là địa ngục thực sự của khoái lạc, thế nào là sự thống trị tuyệt đối của một kẻ bề trên.*
“Em giỏi lắm, Hân. Chị phải công nhận!” Hương cất tiếng, giọng ngọt ngào như tẩm độc dược, khiến Hân rùng mình ớn lạnh. “Em đã thắng hiệp một. Giờ thì, đến lượt chị dạy em… tại sao chị lại là cô giáo, còn em mãi mãi chỉ là học trò ”
Chưa kịp để Hân phản ứng hay thốt lên lời nào, Hương đã trèo lên giường, đè nghiến lên người cô. Vai trò đã hoàn toàn đảo ngược. Giờ đây, Hân là con mồi trần trụi nằm dưới, và Hương là kẻ đi săn tàn nhẫn.
Hương không vội vàng. Cô không dùng bạo lực thô thiển. Cô bắt đầu màn tra tấn tinh vi của mình bằng miệng và tay. Cô hôn lên môi Hân, một nụ hôn sâu, mãnh liệt, chiếm đoạt hơi thở, rồi di chuyển xuống cổ, xuống ngực. Nhưng khác với sự nhiệt tình vụng về của Hân, kỹ năng của Hương là của một bậc thầy điêu luyện. Lưỡi cô như một ngọn lửa ma trơi, đi đến đâu thiêu đốt da thịt đến đó. Tay cô như một nghệ sĩ dương cầm, lướt trên cơ thể Hân, biết chính xác phải nhấn vào đâu, day vào đâu, vuốt ve chỗ nào để kích thích những dây thần kinh nhạy cảm nhất, tạo ra những luồng khoái cảm mãnh liệt đến mức đau đớn.
Cô đẩy Hân đến bờ vực của cực khoái, khi Hân bắt đầu ưỡn người, rên rỉ, mắt trợn ngược chờ đợi sự giải thoát, thì cô đột ngột dừng lại. Cô buông ra, chuyển sang một điểm khác, bỏ mặc Hân chới với trong sự hụt hẫng. Cô lặp lại điều đó hết lần này đến lần khác, tàn nhẫn và kiên nhẫn, biến Hân thành một con rối bị giật dây bởi khoái lạc, vừa khao khát được giải thoát, vừa đau khổ quằn quại vì bị trêu đùa.
“Chị… chị ơi… em xin chị… cho em ra…” Hân bắt đầu nức nở, nước mắt trào ra, sự kiêu ngạo ban đầu đã biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại sự van xin thảm hại.
“Xin gì, cưng?” Hương cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh, tay vẫn tiếp tục trêu đùa đầu ngực Hân. “Chị chưa cho phép mà ”
Khi thấy Hân đã gần như mất hết lý trí, cơ thể căng cứng như dây đàn, Hương mới quyết định dùng đến “vũ khí” bí mật của mình. Cô với tay vào tủ đồ chơi, lấy ra quả trứng rung nhỏ bằng kim loại lạnh toát. Cái lạnh của nó khi chạm vào da thịt nóng hổi của Hân khiến cô bé giật nảy mình như bị điện giật.
Hương bật chế độ rung nhẹ nhất, *rè rè*, rồi từ từ, tàn nhẫn đưa nó vào sâu bên trong âm đạo ướt đẫm của Hân.
Quả trứng kim loại lạnh lẽo nằm gọn trong cái hang động nóng hổi, co bóp của Hân. Nó bắt đầu rung lên, những rung động nhỏ nhưng liên tục, lan tỏa, kích thích vào từng thớ thịt, từng tế bào, như hàng ngàn con kiến đang bò bên trong.
Hương đứng dậy, lùi lại. Cô cầm chiếc điều khiển từ xa, thong thả đi tới ghế sofa, ngồi xuống, vắt chéo chân, ung dung rót một ly rượu vang. Từ xa, cô như một vị nữ hoàng độc tài, quan sát kẻ tù nhân của mình đang quằn quại trong xiềng xích vô hình của khoái lạc.
“Thích không, học trò cưng?” Hương nhấp một ngụm rượu đỏ, ngón tay thon dài bấm nút tăng độ rung.
“A… a… thích… thích lắm… chị ơi… aaaa…” Hân rên rỉ, hai chân cô bé co quắp lại, cào cấu vào ga giường, cơ thể co giật theo từng nhịp rung.
“Vậy à?” Hương cười nhạt, rồi đột ngột bấm nút tắt.
Mọi rung động biến mất. Sự im lặng ập đến. Sự hụt hẫng đột ngột khiến Hân gần như phát điên, cô cảm thấy trống rỗng, thiếu thốn đến cùng cực.
“Đừng… đừng mà chị… làm ơn bật lại đi… em xin chị… em chết mất…” Hân gào khóc, van xin thảm thiết.
Hương không trả lời. Cô đặt ly rượu xuống, đứng dậy, chậm rãi tiến lại giường như tử thần. Màn tra tấn cuối cùng, đòn kết liễu, sắp bắt đầu.
Hương lại cúi xuống. Lần này, miệng cô trực tiếp tấn công vào âm vật của Hân, một cuộc tấn công dồn dập, điên cuồng bằng lưỡi. Hân hét lên, cơ thể cô như sắp vỡ tung vì quá tải.
Và rồi, Hương làm một hành động không thể tưởng tượng nổi, một sự sỉ nhục ngọt ngào.
Trong khi miệng vẫn đang làm việc, cô từ từ di chuyển cơ thể, xoay người lại. Tư thế 69.
Một cảnh tượng của sự thống trị tuyệt đối và trụy lạc. Hương ngồi trên mặt Hân, cặp mông tròn, đàn hồi của cô đè lên khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước mắt của cô học trò. Hân, trong cơn mê dại của khoái lạc do miệng Hương mang lại bên dưới, lại phải đối mặt với một nhiệm vụ bắt buộc bên trên.
“Liếm đi!” Hương ra lệnh, giọng khàn đặc, rung lên từ lồng ngực. Cô dùng hông, ép sát âm hộ đã ướt đẫm, sưng mọng của mình vào miệng Hân.
Hân sững sờ, cố gắng quay mặt đi vì ngạt thở, nhưng không thể. Mùi hương nồng nàn, khai khai đặc trưng của người đàn bà quyền lực xộc thẳng vào mũi cô, xâm chiếm tâm trí cô. Bị ép buộc, trong cơn hoảng loạn và khoái lạc tột độ, lưỡi của Hân bắt đầu cử động một cách vô thức, bản năng nô lệ trỗi dậy. Cô bắt đầu liếm láp, phục vụ cho chính người đang hành hạ mình. Một vòng tròn bệnh hoạn của sự phục tùng và thống trị khép kín.
Miệng của Hương đang ngấu nghiến, cắn mút âm vật của Hân. Miệng của Hân, một cách vụng về, hối hả, đang liếm láp âm hộ của Hương. Dịch nhờn của cả hai hòa vào nhau, nhớp nháp. Nước mắt của Hân giàn giụa, chảy xuống má, hòa vào vị mặn của dục tình.
Và rồi, Hương tung đòn kết liễu. Tay cô bấm nút điều khiển.
Quả trứng rung bên trong Hân đột ngột hoạt động trở lại, ở chế độ mạnh nhất, điên cuồng nhất.
“A… A… A… A!!!!!!!!”
Hân không còn là con người nữa. Cô chỉ còn là một tiếng thét kéo dài. Sự tấn công đồng loạt, tàn bạo từ ba phía: từ miệng Hương bên ngoài, từ chính miệng mình đang phải phục vụ, và từ quả trứng rung bên trong cơ thể, đã phá vỡ hoàn toàn mọi giới hạn chịu đựng của cô. Cơ thể cô co giật điên cuồng như bị động kinh, dòng nước ái tình phun ra xối xả, không kiểm soát, ướt đẫm cả ga giường, ướt đẫm cả cằm và ngực Hương.
Hương cảm nhận được sự vỡ òa, sự sụp đổ hoàn toàn của Hân. Cô cũng không chịu nổi nữa. Sự kích thích từ cái lưỡi của Hân và cơn co giật của đối phương đẩy cô lên đỉnh. Cô gầm lên, ngửa đầu ra sau, cơ thể cũng co giật trong cơn cực khoái của riêng mình – một cơn cực khoái của kẻ chiến thắng, của kẻ thống trị đạp lên xác đối thủ.
Khi cơn bão đi qua, Hương lảo đảo đứng dậy, tóc tai rũ rượi. Cô rút quả trứng rung ra khỏi cơ thể đã mềm nhũn, bất động của Hân. Cô nhìn xuống cô học trò của mình, người đang nằm đó, khóc nấc lên từng hồi, một mớ hỗn độn thảm hại của nước mắt, mồ hôi và dịch thể. Sự kiêu ngạo, thách thức ban đầu đã bị nghiền nát thành tro bụi.
Hương mỉm cười. Một nụ cười tàn nhẫn, thỏa mãn và đầy quyền uy. Cô đã trả thù xong. Trật tự đã được thiết lập lại.
Cô cúi xuống, vuốt nhẹ mái tóc bết mồ hôi của Hân, giọng thì thầm âu yếm nhưng đáng sợ. “Đó mới là món khai vị thôi, cưng ạ ”
Cô quay người, bước đi về phía tủ đồ chơi, bóng cô đổ dài trên tường. “Món chính… còn ở phía sau ”
Ánh mắt cô dừng lại ở món đồ chơi hai đầu bằng silicon trong suốt, khổng lồ đang chờ đợi. Trận chiến vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ vừa bước sang một giai đoạn mới, đen tối hơn, bệnh hoạn hơn và gắn kết hơn gấp bội phần.
