Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 38
Ánh đèn tím huyền ảo, ma mị từ tủ đồ chơi tình dục hắt lên tấm ga giường satin đen bóng, biến căn phòng thành một thế giới siêu thực, tách biệt hoàn toàn với thực tại. Tiếng nhạc không lời du dương, chậm rãi, tiếng cello kéo dài như những tiếng rên rỉ nén lại, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự chờ đợi.
Hương nằm ngửa trên giường, hai tay đặt sau đầu lên chiếc gối lụa mềm mại. Cơ thể cô, ẩn hiện trong bộ nội y ren đen tinh xảo, là một kiệt tác của sự trưởng thành và quyến rũ. Làn da màu mật ong óng ả, ngực căng tràn phập phồng nhẹ theo nhịp thở, đôi chân dài miên man hơi co lại. Cô nằm đó như một nữ thần bóng đêm đang chờ đợi vật hiến tế dâng lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười vừa mời gọi, vừa thách thức đầy ngạo nghễ.
Hân, trần truồng như thuở hồng hoang, quỳ bên cạnh giường. Cơ thể cô gái trẻ trắng nõn, phát sáng dưới ánh đèn mờ, căng tràn sức sống thanh xuân. Hơi thở cô có chút gấp gáp vì hồi hộp, nhưng ánh mắt thì rực lửa. Đó là sự pha trộn giữa ham muốn khám phá, nỗi sợ hãi mơ hồ và quyết tâm sắt đá của kẻ muốn lật đổ ngai vàng. Cô nhìn vào hai món “vũ khí” lạnh lẽo nằm giữa giường, rồi lại ngước nhìn lên cơ thể nóng bỏng, gần như hoàn hảo của Hương.
* (Hương): Để xem nào, học trò cưng. Để xem em đã học được những mánh khóe gì từ những gã đàn ông đó và từ chính tôi. Liệu em có đủ bản lĩnh để tấn công một nữ hoàng không? Hay em sẽ chỉ là một con mèo con run rẩy, vụng về?*
Hân không vội vàng chộp lấy dương vật giả. Cô hít một hơi thật sâu, như để thu hết can đảm vào lồng ngực, rồi từ từ đẩy món đồ chơi sang một bên. Cô quyết định dùng chính cơ thể mình, dùng sự mềm mại và nhiệt huyết của tuổi trẻ làm vũ khí đầu tiên. Đó là một nước đi thông minh.
Cô bắt đầu.
Hân nhẹ nhàng cúi người xuống cuối giường. Cô hôn lên mu bàn chân của Hương. Một nụ hôn chậm rãi, ướt át và thành kính. Làn da Hương cảm nhận được sự mềm mại, ấm nóng của đôi môi Hân chạm vào. Rồi cô từ từ di chuyển lên. Từ gót chân, lướt qua mắt cá chân thon thả, dọc theo bắp chân săn chắc, rồi dừng lại ở hõm đầu gối nhạy cảm. Mỗi nụ hôn đều được đặt xuống một cách cẩn trọng, tôn sùng, như một kẻ tín đồ đang chiêm ngưỡng và hôn lên chân tượng thánh.
Trong khung hình rộng, cơ thể Hương trải dài trên tấm ga đen như một dải ngân hà trắng ngần. Hân, nhỏ bé hơn, di chuyển trên người cô như một con thú nhỏ đang leo lên ngọn núi. Mái tóc đen dài của Hân rũ xuống, quét qua da thịt Hương, tạo nên những vệt đen trên nền da trắng, một hình ảnh đối lập đầy tính nghệ thuật và mê hoặc. Mỗi nơi môi Hân đi qua, da thịt Hương đều phản ứng lại, nổi lên một lớp da gà li ti.
“Chị đẹp quá… thơm quá… Em muốn ăn chị…” Hân thì thầm, giọng cô bé khàn đi, rung lên vì ham muốn bị kìm nén. Đôi môi cô bé đang lướt trên bắp đùi non mềm mại của Hương, nơi làn da mỏng manh và nhạy cảm nhất.
Hương khẽ cười khẩy, mắt vẫn nhắm hờ, tận hưởng nhưng chưa bị khuất phục. “Miệng lưỡi ngọt ngào đấy. Nhưng chỉ có thế thì không đủ để làm chị rên đâu, cưng ạ. Em cần nhiều hơn thế. Mạnh bạo hơn đi ”
Lời khiêu khích của Hương như dầu đổ vào lửa. Hân ngẩng lên, ánh mắt cô bé trở nên sắc bén, quyết liệt. Cô không hôn nữa. Cô trườn người lên, chen vào giữa hai chân Hương, dùng hai tay tách nhẹ cặp đùi đang khép hờ ra.
Trước mắt Hân là vùng cấm địa của “Nữ hoàng”. Ẩn hiện dưới lớp quần lót ren đen mỏng manh, chỉ là một mảnh vải nhỏ xíu che đậy, âm vật của Hương đã ướt đẫm từ bao giờ. Cánh môi hé mở, sưng mọng, mời gọi một cách trơ trẽn. Mùi dịch thể nồng nàn của phụ nữ hòa với mùi nước hoa đắt tiền, tạo ra một thứ hương vị kích thích khứu giác đến điên dại, khiến Hân muốn phát điên.
Hân không chần chừ nữa. Cô cúi xuống, kéo nhẹ mảnh quần lót sang một bên.
Đôi môi mọng nước, đỏ tươi của Hân từ từ chạm vào “đóa hoa” đang nở rộ. Lưỡi cô bé như một con rắn nhỏ, linh hoạt và tò mò, bắt đầu thám hiểm. Nó liếm nhẹ *lướt* qua đầu âm vật, một cái chạm tinh tế như điện giật khiến toàn bộ cơ thể Hương khẽ nảy lên, lưng uốn cong.
Hân bắt đầu cuộc tấn công tổng lực bằng lưỡi. Cô không liếm loạn xạ. Cô bao trọn lấy hạt ngọc âm vật, vừa mút nhẹ nhàng, vừa dùng đầu lưỡi tạo ra những vòng xoáy điên cuồng, liên tục, không ngừng nghỉ. Đầu lưỡi cô bé day đi day lại vào điểm nhạy cảm nhất, nơi tập trung hàng ngàn dây thần kinh khoái cảm. Hai tay cô bé cũng không để yên. Một tay đặt lên đùi Hương bóp nhẹ, tay còn lại luồn lên trên, xuyên qua lớp áo lót, tìm đến và se nhẹ một bên đầu ti đã cương cứng như hạt đậu.
Hương cố gắng kiềm chế, cố gắng giữ vẻ lạnh lùng của một kẻ bề trên. Cô cắn chặt môi dưới, những ngón tay bấu chặt vào lớp ga giường trơn tuột. Nhưng cơ thể cô, kẻ phản bội trung thành nhất, không tuân lệnh lý trí. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, ngắt quãng. Từng tiếng “ưm… ưm…” nhỏ, rên rỉ thoát ra từ kẽ răng đang nghiến chặt. Hông cô khẽ nhún lên, vô thức đẩy về phía miệng Hân, đón nhận sự tấn công dồn dập, điêu luyện đó. Cô cảm thấy một cơn nóng hừng hực từ bụng dưới đang lan tỏa khắp cơ thể, thiêu đốt mọi sự tự chủ.
“Ư… Hân… em…” Hương lắp bắp, giọng khàn đặc, mất đi vẻ uy nghiêm thường ngày.
Hân cảm nhận được sự thay đổi đó. Cô tạm dừng lại một giây, ngẩng lên. Môi và cằm cô bé ướt đẫm dịch thể trơn nhầy của Hương. Cô nhìn vào khuôn mặt đã ửng hồng, đôi mắt mơ màng phủ một lớp sương dục vọng của “cô giáo”.
Hân mỉm cười. Một nụ cười tự mãn của kẻ thắng thế trong hiệp đầu. Cô đã cảm nhận được sự rung động của Hương. Hơi thở gấp gáp kia, cái nhún mình vô thức kia đã tố cáo tất cả. Bức tường băng giá của Nữ hoàng đang tan chảy.
Hân đã thành công. Màn khai vị đã xong. Hương đã bị kích thích đến cực độ, “lò lửa” đã được nhóm lên. Trận đấu chính, với những món đồ chơi tàn nhẫn, giờ mới thực sự bắt đầu.
****
Không khí trong phòng đã nóng rực như một cái lò nung cảm xúc. Lớp vỏ phòng thủ kiêu hãnh của Hương đã xuất hiện những vết nứt toác, để lộ ra con người thật yếu đuối bên trong. Không khí đặc quánh mùi dịch thể nồng nàn của phụ nữ, một thứ mùi nguyên thủy, vừa trong trẻo như sương sớm lại vừa dâm đãng như xạ hương, thứ mùi của sự kích thích tột độ không thể che giấu.
Hương nằm đó, ngực phập phồng, thở hổn hển. Cô đã mất đi vẻ tự chủ, lạnh lùng ban đầu. Lý trí của một “nữ hoàng” đang phải vật lộn một cách yếu ớt, tuyệt vọng với cơn bão bản năng mà chính “cô học trò” bé nhỏ của cô đã khơi dậy.
*(Hương): Khốn kiếp! Con bé này… kỹ năng của nó… còn giỏi hơn cả mình tưởng tượng. Nó không chỉ bắt chước như một con vẹt, nó đang sáng tạo. Nó biết cách tấn công vào điểm yếu, biết cách trêu ngươi, biết cách đẩy mình đến giới hạn của sự chịu đựng. Chết tiệt, mình đang bị cuốn theo dòng nước lũ này…*
Hân, hoàn toàn tự tin, mỉm cười đắc thắng trước chiến thắng nhỏ của mình. Cô không cho Hương thời gian để hồi phục hay dựng lại bức tường phòng ngự. Cô với lấy chiếc dương vật giả bằng silicon màu da, món vũ khí mà Hương đã ngạo nghễ chọn cho hiệp một.
Cô không đưa nó vào ngay. Cô đã học được từ Hương cách trở thành một nghệ nhân tra tấn. Cô biết cách kéo dài sự chờ đợi, biến nó thành một cơn đói khát điên cuồng, cào cấu ruột gan.
Hân cầm món đồ chơi, đầu tròn bóng loáng của nó đã ướt đẫm dịch thể trơn nhầy của Hương từ màn dạo đầu. Cô dùng nó mơn trớn, vẽ những đường ngoằn ngoèo lên bắp đùi non trắng muốt của Hương, rồi từ từ di chuyển lên cao, lướt nhẹ dọc theo khe âm đạo đã sưng mọng, ướt át. Cái chạm của silicon lạnh lẽo tương phản gay gắt với làn da đang nóng hổi như lửa đốt khiến cơ thể Hương khẽ giật nảy lên từng đợt.
“Làm đi…” Hương rên rỉ, giọng đã khàn đặc, vỡ vụn vì ham muốn. “Còn chờ gì nữa? Đừng hành hạ chị nữa…”
Hân cười, một nụ cười đầy quyền lực và tàn nhẫn. Cô ghé sát vào tai Hương, đôi môi mềm mại của cô gần như chạm vào vành tai nhạy cảm, phả hơi nóng vào đó. “Em muốn nghe chị nói ‘làm ơn’ cơ!” cô thì thầm, giọng ngọt ngào nhưng mệnh lệnh như dao cứa. “Nói đi, Nữ hoàng của em. Nói chị cần em đi. Nói chị thèm khát con quái vật này đi ”
Sự sỉ nhục. Sự khiêu khích. Hương cắn chặt môi dưới đến mức cảm thấy vị mặn chát của máu tanh. Cô là cô giáo, là chủ nhân, là người nắm quyền sinh sát. Sao cô có thể cầu xin chính học trò, chính con rối của mình? Nhưng cơ thể cô, kẻ phản bội khốn kiếp, không cho phép cô chống cự. Khoái cảm đang dâng lên như một cơn lũ quét, nhấn chìm mọi lý trí, mọi tự trọng. Cô cần được lấp đầy. Ngay lập tức. Bằng bất cứ giá nào.
“Làm ơn…” âm thanh thoát ra từ cổ họng Hương, yếu ớt, đứt quãng và đầy van lơn. “Hân… chị xin em… vào đi… lấp đầy chị đi…”
Nghe được lời mình muốn, Hân mỉm cười mãn nguyện. Cô đã thắng. Cô đã buộc Nữ hoàng phải hạ mình, phải quỳ gối trước dục vọng.
Cô không trêu chọc nữa. Cô dùng hai tay tách rộng hai chân Hương ra hết cỡ, phơi bày hoàn toàn nơi sâu kín nhất. Một tay cô giữ chặt hông Hương, tay còn lại cầm dương vật giả, nhắm thẳng vào cái hang động đang co bóp, hé mở mời gọi.
Dưới ánh đèn tím ma mị, trên tấm ga giường satin đen tuyền, một cảnh tượng đầy kịch tính và nhục dục hiện ra. Hân, với cơ thể trần truồng căng tràn sức sống, đang quỳ giữa hai chân Hương, ở một vị thế thống trị tuyệt đối. Hương, trong bộ nội y ren đen rách rưới, tả tơi, nằm đó, cơ thể uốn éo trong sự chờ đợi, hoàn toàn phó mặc số phận cho kẻ đối diện.
Đầu dương vật giả từ từ tiến vào. Âm đạo của Hương, đã quá ướt át, nuốt trọn lấy nó một cách dễ dàng, tham lam. Tiếng *phọp* nhẹ, ướt át vang lên. Hân đẩy vào, rất chậm, từng milimet một, để Hương cảm nhận trọn vẹn sự xâm nhập, sự căng tức khi một vật thể lạ, to lớn đang lấp đầy, nong rộng nơi sâu thẳm nhất của mình.
Hương rên lên một tiếng dài, cổ ngửa ra sau. Cảm giác này… nó khác hẳn với dương vật của đàn ông. Nó không có hơi ấm, không có nhịp đập của mạch máu, mà chỉ có sự ma sát trơn tuột, lạnh lùng và cứng nhắc của silicon. Một sự kích thích máy móc, trực diện, và trần trụi đến tàn nhẫn.
Hân bắt đầu di chuyển. Cô không thúc một cách hỗn loạn như những gã đàn ông thô lỗ. Cô là một nghệ nhân đang điêu khắc trên cơ thể người khác. Cô xoay nhẹ cổ tay, điều khiển đầu dương vật giả bên trong, tìm kiếm, dò dẫm. Và rồi, cô tìm thấy nó. Điểm G.
Một cú thúc nhẹ, hất lên, nhưng chính xác tuyệt đối.
“A!” Hương hét lên thất thanh, toàn bộ cơ thể cô cong lên như một con tôm bị ném vào chảo dầu sôi. Một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, đánh thẳng lên não, khiến các cơ bắp của cô co giật không kiểm soát.
Hân cười khẩy. Cô đã tìm thấy tử huyệt.
Cô bắt đầu một cuộc tấn công điên cuồng và có hệ thống. Cô liên tục thúc vào điểm G, mỗi cú thúc lại sâu hơn, mạnh hơn, dồn dập hơn. Cơ thể Hương hoàn toàn bị chinh phục, cô không còn biết mình là ai nữa, chỉ biết rên la, quằn quại, van xin dưới tay Hân.
“Hân… Hân ơi… A… a… Chị chết mất… Sâu quá…”
Nhưng Hân chưa muốn dừng lại. Cô quyết định tung đòn kết liễu, đòn đánh sập hoàn toàn ý chí của đối phương.
Hân cúi xuống. Trong khi tay phải cô vẫn điều khiển dương vật giả ra vào bên trong âm đạo Hương với một nhịp điệu dồn dập như bão táp, miệng cô lại một lần nữa tấn công vào âm vật đang sưng tấy. Đồng thời, bàn tay trái của cô vươn lên, bóp mạnh lấy một bên vú, ngón tay se và vê đầu ti của Hương một cách tàn nhẫn, không thương tiếc.
Một cuộc tấn công tổng lực vào ba điểm nhạy cảm nhất cùng một lúc. Khoái cảm từ ba nơi khác nhau đồng loạt ập đến, chồng chéo lên nhau, cộng hưởng lại, tạo thành một cơn sóng thần nhấn chìm hoàn toàn, cuốn phăng mọi mảnh vỡ lý trí còn sót lại của Hương.
“Không… A… A… A!!! HÂN!!! Đủ rồi… chị… CHỊ RA!!! CHỊ RA MẤT!!!”
Hương hét lên, một tiếng hét xé lòng, tiếng hét của sự vỡ vụn hoàn toàn. Cơ thể cô co giật dữ dội, lưng ưỡn cong lên hết mức tạo thành một vòng cung tuyệt đẹp. Dòng nước ái tình từ âm đạo cô phun ra xối xả, bắn cả lên người Hân, ướt đẫm tay Hân, một sự đầu hàng nhục nhã và trần trụi nhất.
Hân dừng lại. Cô từ từ rút dương vật giả ra. Tiếng *phọp* vang lên lần nữa, kéo theo một dòng dịch trắng đục, nhớp nháp.
Hương nằm vật ra giường, cơ thể mềm nhũn như cọng bún, vẫn còn run rẩy từng cơn dư chấn. Cô thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, đầu óc trống rỗng, trắng xóa.
Hân nhìn “cô giáo” của mình đang nằm bất động trong bãi chiến trường đầy dâm dịch do chính cô tạo ra. Cô đã thành công. Cô đã khuất phục được Nữ hoàng. Cô đã chinh phục được “lãnh thổ” thứ nhất.
Nhưng khi ánh mắt cô trượt xuống, nhìn vào cặp mông cong vút, trắng nõn nà của Hương đang phơi bày trước mắt, một ý nghĩ còn táo bạo, điên rồ và tàn nhẫn hơn lóe lên trong đầu Hân. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng nguy hiểm của dã thú.
****
Hương nằm đó, cơ thể mềm nhũn, rã rời, tâm trí trôi dạt vô định sau cơn cực khoái dữ dội vừa quét qua như một cơn bão. Cô ngây thơ tưởng rằng hiệp một đã kết thúc, rằng cô học trò nhỏ đã thỏa mãn với chiến thắng đầu tiên và sẽ cho cô một phút nghỉ ngơi. Nhưng cô đã lầm. Trong thế giới của dục vọng và quyền lực này, sự nhân từ là một thứ xa xỉ phẩm không tồn tại.
Hân không cho Hương một giây nào để hồi phục. Trong khi “cô giáo” của mình vẫn đang chìm trong màn sương mờ ảo của dư âm khoái lạc, Hân đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén đầy tính toán. Cô nhìn xuống cơ thể đang phơi bày không chút phòng vệ của Hương, rồi ánh mắt cô dừng lại, đóng đinh vào cặp mông tròn lẳn, trắng nõn đang mời gọi. Một ý nghĩ tàn nhẫn và điên rồ lóe lên, thiêu đốt tâm trí cô.
Không một lời báo trước.
Hân bất ngờ dùng toàn bộ sức lực, lật người Hương lại. Bị tấn công bất ngờ khi đang yếu ớt nhất, Hương không kịp phản ứng, chỉ ú ớ được một tiếng tắc nghẹn trong cổ họng rồi bị đè sấp mặt xuống tấm ga giường satin đen bóng, lạnh lẽo. Tấm lưng trần mượt mà và cặp mông cong vút của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt Hân, một tư thế của sự phục tùng tuyệt đối, của một con vật đang chờ bị làm thịt.
“Em… em định làm gì? Hân! Dừng lại!” Hương hoảng hốt, bản năng mách bảo cô có điều gì đó rất khủng khiếp sắp xảy ra. Cô cố gắng chống tay đẩy người dậy, nhưng đã quá muộn.
Hân đè lên lưng cô, trọng lượng của cơ thể trẻ trung nhưng đầy uy lực của cô bé ghim chặt Hương xuống giường như đóng đinh. Cô cúi xuống, ghé sát vào tai Hương, lưỡi khẽ liếm vào vành tai nhạy cảm, giọng thì thầm ma quái như một con quỷ dữ đang dụ dỗ linh hồn.
“Bài học của chị vẫn còn thiếu, chị Hương ạ. Chị dạy em cách chinh phục đàn ông, chị dạy em cách dùng cơ thể làm vũ khí. Nhưng chị chưa dạy em cách phá vỡ giới hạn cuối cùng, sự tự tôn cuối cùng của một người đàn bà. Đêm nay, em sẽ dạy lại chị bài học đó ”
Hương bắt đầu run rẩy thật sự. Không phải vì khoái lạc, mà vì sợ hãi. Nỗi sợ hãi nguyên thủy xâm chiếm lấy cô. “Không… Hân… đừng làm bậy… Chỗ đó không được… Chỗ đó chỉ dành cho…”
“Chỉ dành cho anh Trung chứ gì?” Hân cười khẩy, cắt ngang lời cô. Cô với tay lấy tuýp gel bôi trơn trên bàn đầu giường – trớ trêu thay, đó chính là tuýp gel xịn mà Hương đã chuẩn bị cho những lần mặn nồng hiếm hoi với Trung. Cô bóp ra một lượng lớn chất lỏng trong suốt, lạnh lẽo vào lòng bàn tay.
Dưới ánh đèn tím mờ ảo, cảnh tượng hiện ra vừa tàn nhẫn vừa đầy tính nghệ thuật bi thương. Hân, với cơ thể trần truồng, ngồi trên lưng Hương như một nữ kỵ sĩ đang thuần hóa con ngựa bất kham. Mái tóc đen dài của cô rũ xuống, che đi một phần biểu cảm tàn độc trên gương mặt. Bên dưới cô, Hương nằm sấp, bất lực, tấm lưng trắng ngần và cặp mông tròn lẳn nổi bật trên nền ga đen, như một bàn thờ hiến tế đang chờ đợi nghi lễ xâm phạm cuối cùng.
Hân bắt đầu “chuẩn bị”. Cô thoa gel lên đầu dương vật giả, rồi từ từ, thô bạo xoa lên hai cánh mông của Hương. Cái lạnh thấu xương của chất gel khiến Hương giật nảy mình, da gà nổi lên từng đợt. Rồi, những ngón tay của Hân bắt đầu di chuyển xuống thấp hơn, tìm đến hậu huyệt đang co rúm lại, đóng chặt vì sợ hãi của Hương.
Hậu môn nhỏ xinh, hồng hào của Hương, “miền đất cấm” thiêng liêng mà cô gìn giữ như một chút tự tôn cuối cùng của người vợ, giờ đây đang bị những ngón tay của chính học trò mình khám phá, bôi bẩn. Hân dùng một ngón tay, nhẹ nhàng xoa nắn, rồi từ từ, tàn nhẫn ấn mạnh vào.
“Không… Đừng… Đau… Chị xin em…” Hương rên rỉ, giọng lạc đi, nước mắt trào ra.
Hân không quan tâm. Sự van xin của Hương chỉ làm cô thêm hưng phấn. Khi hậu huyệt đã hơi hé mở dưới tác động của ngón tay, cô nhắm thẳng đầu dương vật giả vào đó, và bắt đầu dùng sức đẩy.
“KHÔNG!!!”
Hương hét lên một tiếng xé lòng, đau đớn tột cùng khi cảm nhận được một cơn đau nhói, buốt đến tận óc xuyên qua cơ thể. Cảm giác như bị một thanh sắt nung đỏ, to lớn xé toạc da thịt, đâm thẳng vào ruột gan. Cô điên cuồng vùng vẫy, cào cấu vào ga giường, cố gắng thoát khỏi sự xâm nhập tàn bạo đó.
Nhưng Hân đã dùng cả hai tay, ghì chặt lấy hông cô, ấn mạnh xuống, không cho cô một cơ hội nào để trốn thoát. Cô tiếp tục đẩy vào, chậm rãi, lì lợm và đầy uy lực.
“Chịu đựng một chút thôi, chị yêu!” Hân lại thì thầm, giọng nói ngọt ngào nhưng lời lẽ thì như dao đâm vào tim. “Rồi chị sẽ thấy… nó còn tuyệt hơn cả những gì chồng đã làm cho chị. Anh ấy có bao giờ dám làm thế này với chị không? Hay anh ấy quá hiền lành, quá yếu đuối?”
Cái tên “Trung” được thốt ra như một nhát búa tạ cuối cùng, đánh sập hoàn toàn ý chí phản kháng của Hương. Sự sỉ nhục, sự phản bội, sự đau đớn thể xác hòa quyện vào làm một. Cô đang bị cưỡng hiếp, bị xâm phạm ngay tại nơi mà cô đã hứa giữ gìn.
Dương vật giả bằng silicon, với sự trợ giúp của chất bôi trơn, từ từ tiến vào sâu hơn, tàn nhẫn nong rộng cái lỗ nhỏ bé vốn chỉ quen với sự dịu dàng ra một cách thô bạo. Các cơ vòng co thắt một cách tuyệt vọng, cố gắng đẩy vật thể lạ ra, nhưng vô ích trước sức mạnh của kẻ xâm lược.
Cơn đau đớn ban đầu dần qua đi, nhường chỗ cho một cảm giác khác, lạ lẫm và đáng sợ hơn. Một sự căng tức đến tột độ. Một sự ma sát ở một nơi hoàn toàn mới lạ, kích thích vào những dây thần kinh sâu kín mà cô chưa từng biết đến sự tồn tại của chúng. Một luồng khoái cảm bệnh hoạn, tội lỗi, bắt đầu len lỏi, trỗi dậy từ trong sự nhục nhã, như một bông hoa độc nở trên đống rác.
Hương ngừng vùng vẫy. Cơ thể cô run lên bần bật, nhưng lần này không chỉ vì đau. Nước mắt cô giàn giụa, ướt đẫm cả gối. Cô úp mặt xuống, cắn chặt vào gối để ngăn tiếng nấc, không muốn đối diện với sự thật kinh hoàng rằng cơ thể mình lại một lần nữa phản bội. Nó đang hưởng ứng. Nó đang khao khát thứ khoái cảm bẩn thỉu, đau đớn này.
Hân cảm nhận được sự thay đổi đó qua những thớ thịt đang co bóp quanh món đồ chơi. Cô cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng tuyệt đối, kẻ đã đạp đổ tượng đài. Cô bắt đầu di chuyển, những cú thúc chậm rãi, sâu và đầy ác ý. Mỗi lần dương vật giả đi vào, cơ thể Hương lại co giật. Cô không còn hét lên vì đau nữa, mà bắt đầu bật ra những tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt trong cổ họng, một thứ âm thanh của sự đầu hàng vô điều kiện.
“Ư… ư… đau… sướng… quá…”
Hiệp một đã kết thúc. Kẻ thách đấu không chỉ thắng, mà còn hủy diệt hoàn toàn linh hồn đối thủ của mình. Hân, cô học trò nhỏ bé, đã dùng chính những bài học về quyền lực và dục vọng của Hương để xé toạc tấm màn che cuối cùng, đi vào nơi sâu thẳm, đen tối và cấm kỵ nhất trong cô.
