Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 37
Vài tuần trôi qua. Cỗ máy rửa tiền mang tên Hương Thịnh, dưới sự bôi trơn của những đồng tiền bẩn và sự hậu thuẫn của thế lực ngầm, vận hành trơn tru đến mức đáng sợ. Và Hân, “bản sao” hoàn hảo của Hương, đã chứng tỏ mình là một vũ khí sắc bén hơn cả mong đợi. Cô gái sinh viên rụt rè, quê mùa ngày nào đã chết trong cái đêm định mệnh ở khách sạn đó. Thay vào đó là một người đàn bà trẻ đẹp, sắc sảo, thực dụng và tàn nhẫn khi cần thiết. Cô ta học được cách cười khi muốn khóc, cách rên rỉ khi muốn nôn mửa, và cách biến thân xác mình thành bậc thang để leo lên cao.
Buổi chiều muộn, tại căn hộ bí mật. Hương đang ngồi trên chiếc sofa da màu kem sang trọng, chân vắt chéo, tay cầm tập báo cáo tài chính cuối tháng. Cô mặc một chiếc đầm lụa mỏng mặc ở nhà màu nude, mái tóc búi lơi để lộ cần cổ trắng ngần. Dáng vẻ thư thái của một bà hoàng đang kiểm tra ngân khố, nhưng bộ não thì không ngừng nhảy số.
Cánh cửa mở ra. Hân bước vào, mang theo mùi nước hoa Chanel nồng nàn và khí chất của một kẻ vừa chiến thắng trở về. Cô không còn mặc những bộ đồ công sở nhàm chán, rẻ tiền. Hôm nay, cô diện một chiếc váy bút chì màu đỏ đô rực rỡ, cổ khoét vuông táo bạo, ôm chặt lấy thân hình ngày càng bốc lửa, phồn thực. Mỗi bước đi của cô giờ đây đều uyển chuyển, tự tin, hông lắc nhẹ đầy khiêu khích. Cô đã học được bài học quan trọng nhất: cơ thể phụ nữ là một loại quyền lực mềm, nhưng có sức sát thương cực lớn.
“Em chào chị!” Hân mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng đáy mắt lại lạnh tanh. Cô đặt tập hồ sơ lên bàn kính một cách dứt khoát. “Hợp đồng với bên Thành Đạt đã ký xong. Chiết khấu 35%, cao hơn 5% so với dự kiến ban đầu của chị ”
Hương gật đầu nhẹ, không tỏ vẻ ngạc nhiên. “Tốt lắm. Gã giám đốc bên đó thế nào? Có khó chịu như lời đồn không?”
Hân bật cười, một tiếng cười trong trẻo nhưng nghe kỹ lại thấy thiếu vắng sự ngây thơ. Cô ngồi xuống mép sofa, bắt chéo đôi chân trần nuột nà. “Khó chịu sao được ạ. Đàn ông mà, chỉ cần chuốc cho say mềm, vuốt ve vài cái, rồi thì muốn gì cũng được. Bọn họ… đơn giản lắm ”
Cô dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh một vẻ khác lạ, thích thú và tham lam. “Nhưng gã này khác hẳn những ông già bụng phệ trước đây, chị ạ ”
Hương ngẩng lên khỏi xấp giấy tờ, cau mày nhẹ. “Khác thế nào?”
“Trẻ. Khỏe. Đẹp trai như tài tử!” Hân thản nhiên đáp, giọng cô hạ thấp xuống, mang chút dư vị của sự hưởng thụ. Cô nhích người lại gần Hương hơn một chút. “Và… rất biết cách chiều phụ nữ. Gã không thô bạo, không vồ vập như đám lợn kia. Gã tinh tế, kỹ thuật. Em nghĩ… em có thể khai thác được nhiều hơn từ gã này, không chỉ là một bản hợp đồng khô khan ”
*(Hương): Nó đang khoe khoang. Nó không chỉ báo cáo công việc, nó đang kể chiến tích giường chiếu. Nó đang tận hưởng quyền lực của nhan sắc, cái quyền lực mà chính mình đã dạy cho nó, đã trao cho nó. Con bé đã không còn coi mình là một công cụ nữa rồi. Nó đang bắt đầu thích thú với trò chơi này.*
“Đừng mất tập trung, Hân!” Hương nói, giọng lạnh đi một chút, ánh mắt nghiêm khắc. “Mục tiêu của em là hợp đồng, là tiền, không phải một cuộc tình lãng mạn. Đừng bao giờ quên vị trí của mình ”
“Em biết mà, chị!” Hân đáp ngay, giọng vẫn ngọt ngào như rót mật, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự bướng bỉnh ngầm. “Nhưng một đối tác vui vẻ, thỏa mãn, sẽ là một đối tác hào phóng và lâu dài. Em chỉ đang xây dựng một… mối quan hệ bền vững hơn cho công ty thôi mà ”
Hương im lặng, cô cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ len lỏi. Con bé này không chỉ học nhanh, nó còn đang tự mình sáng tạo ra những quy tắc mới, vượt qua khuôn khổ mà cô đã vạch ra. Nó đang dần thoát khỏi sự kiểm soát.
Cuộc nói chuyện về công việc kết thúc. Nhưng Hân vẫn ngồi đó, không có ý định rời đi như mọi khi. Cô chỉ im lặng nhìn Hương, một ánh mắt kỳ lạ, phức tạp. Đó là sự pha trộn giữa ngưỡng mộ, sùng bái của một học trò dành cho cô giáo, và một thứ gì đó sâu xa hơn, đen tối hơn mà Hương chưa thể gọi tên. Một sự thèm khát.
Rồi, một hành động bất ngờ xảy ra, phá vỡ mọi quy tắc thầy-trò, chủ-tớ giữa họ.
Hân từ từ, rất từ từ, trượt người khỏi ghế sofa. Cô quỳ xuống sàn nhà trải thảm, ngay trước mặt Hương, ở giữa hai chân Hương.
Hương sững người, đôi mắt mở to. “Em làm gì vậy? Đứng lên đi ”
Hân không đứng lên. Cô ngẩng đầu, mái tóc xõa xuống vai trần. Đôi mắt đen láy, ướt át nhìn thẳng vào mắt Hương. Sự rụt rè ngày nào đã bị thiêu rụi hoàn toàn, thay vào đó là một sự táo bạo đến trơ trẽn, một sự thách thức đầy nhục dục. Cô nhẹ nhàng, rụt rè nhưng dứt khoát, đặt một bàn tay lên đầu gối của Hương, nơi lớp váy lụa mỏng manh đang che phủ.
“Chị Hương…” giọng Hân thì thầm, có chút run rẩy nhưng đầy ma lực, như tiếng gọi của loài Sirens. “Chị đã dạy em mọi thứ. Cách đi đứng, cách nói cười, cách liếc mắt đưa tình… cách khiến một gã đàn ông hùng hổ phải quỳ gối xin chết dưới chân mình…”
Bàn tay cô bắt đầu di chuyển. Chậm rãi. Lướt dọc theo bắp đùi của Hương, qua lớp lụa trơn mát. Một cái chạm nhẹ như lông vũ, nhưng lại khiến da thịt Hương bên dưới như có luồng điện chạy qua, dựng tóc gáy.
“…Em đã làm được. Em đã học thuộc bài. Em đã khiến chúng phải phục tùng, phải dâng hiến tiền bạc cho chúng ta. Nhưng có một điều… một điều em vẫn luôn thắc mắc, khao khát muốn biết… mỗi khi em nhìn thấy chị, mỗi khi chị ra lệnh cho em với vẻ mặt lạnh lùng đó…”
Hương ngồi bất động như bị thôi miên. Tim cô bắt đầu đập nhanh, dồn dập trong lồng ngực. Cô biết chuyện gì sắp xảy ra, lý trí bảo cô phải đẩy Hân ra, phải tát cho con bé một cái. Nhưng cơ thể cô lại đông cứng, bị cuốn vào ánh mắt sâu thẳm, đầy mê hoặc và nguy hiểm của Hân.
Bàn tay Hân đã lần lên đến mép váy, những ngón tay thon dài, được sơn móng đỏ chót, khẽ luồn vào trong, mơn trớn trực tiếp lên làn da trần nóng hổi của Hương. Cô cúi đầu thấp hơn một chút, đôi môi mọng đỏ gần như chạm vào đầu gối của Hương, phả hơi nóng vào đó.
Và cô thì thầm, một lời cám dỗ ngược đầy tội lỗi, một lời tuyên chiến với luân thường đạo lý:
“…Cảm giác được ở bên một người phụ nữ quyền lực, xinh đẹp như chị… cảm giác được phục tùng chị, được làm cho chị hài lòng, được chị dạy dỗ… nó sẽ như thế nào hả chị?”
Dứt lời, Hân ngẩng phắt mặt lên. Trong đôi mắt cô lúc này rực cháy một ngọn lửa của ham muốn thuần túy, không che giấu, và sự ngưỡng mộ bệnh hoạn đến cực điểm. Cô không còn hỏi. Ánh mắt đó là một lời đòi hỏi. Một sự chiếm đoạt ngược.
Hương hoàn toàn chết lặng. Toàn bộ hệ thống phòng thủ kiên cố, toàn bộ sự lạnh lùng, vỏ bọc “nữ hoàng” quyền uy mà cô dày công xây dựng bấy lâu nay, dường như sụp đổ tan tành, vỡ vụn trước câu hỏi và hành động táo tợn của cô gái trẻ.
Con quái vật mà cô đã dày công tạo ra, con dao hai lưỡi mà cô đã mài sắc để chém giết kẻ thù, giờ đây, không còn muốn đi săn những con mồi bên ngoài nữa.
Nó đang quay lại. Nó đang nhe nanh múa vuốt. Và nó muốn nuốt chửng chính người đã tạo ra nó.
Ván cờ đã xuất hiện một người chơi mới, một quân Hậu đen đầy tham vọng đang tìm cách chiếu tướng quân Hậu trắng ngay trên bàn cờ của dục vọng, với những quy tắc mà Hương chưa bao giờ có thể tưởng tượng ra. Và trong khoảnh khắc tê liệt đó, lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, “Nữ tướng” Đỗ Thu Hương cảm thấy mình hoàn toàn mất kiểm soát trước một con mồi.
****
Cơn chấn động ban đầu qua đi nhanh như một cơn gió lốc. Bị bất ngờ trong một giây, tim đập lỡ một nhịp, nhưng Thu Hương là ai chứ? Cô là một con cáo già đã thành tinh, một nữ tướng đã tôi luyện qua lửa và máu, từ những phòng họp sang trọng đầy mưu mô đến những cánh rừng nguyên sinh đầy thú dữ. Sự hoảng loạn không có chỗ trong từ điển sống của cô.
Cô nhìn chằm chằm vào cô gái đang quỳ dưới chân mình, nhìn sâu vào đôi mắt rực lửa tham vọng và dục vọng của Hân. Rồi, một nụ cười lạnh lẽo, đầy hứng thú và nguy hiểm từ từ nở trên đôi môi đỏ thắm của Hương. Con quái vật mà cô tạo ra, nó không chỉ học được cách đi săn mồi, nó còn học được cả cách khiêu chiến với chủ nhân, muốn trèo lên đầu lên cổ người đã dạy dỗ nó. Thật thú vị. Một thử thách mới.
Hương không nói gì. Cô chỉ chậm rãi đưa một tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy cằm Hân ra khỏi đầu gối mình, như phủi một hạt bụi.
“Đứng dậy đi!” giọng cô bình thản đến lạ lùng, nhưng ẩn chứa một mệnh lệnh thép không thể chối từ.
Hân có chút hụt hẫng, ánh lửa trong mắt hơi chao đảo, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy. Trong mắt cô bé lúc này vừa có chút sợ hãi vì sự liều lĩnh của mình, vừa có sự chờ đợi xem “cô giáo” sẽ phản ứng thế nào.
“Em muốn biết cảm giác được ở bên một người phụ nữ quyền lực là như thế nào, phải không?” Hương đứng dậy, chiếc váy lụa mỏng trễ nải trượt theo từng chuyển động uyển chuyển của cơ thể. Cô bước đi, không quay đầu lại. “Được thôi. Chị sẽ cho em biết. Chị sẽ dạy cho em bài học đó. Nhưng không phải ở phòng khách tầm thường này ”
Cô ra hiệu cho Hân đi theo mình. Tiếng bước chân trần của hai người phụ nữ lướt êm trên sàn gỗ, đi qua hành lang dài hun hút, tiến vào phòng ngủ chính nằm ở cuối căn hộ.
Đây không phải là một phòng ngủ bình thường. Nó là một “đấu trường”. Một thánh địa của khoái lạc. Căn phòng được thiết kế tối giản đến mức cực đoan với hai tông màu chủ đạo là đen và xám, tạo ra một cảm giác lạnh lẽo, quyền lực và bí ẩn. Không có hoa, không có tranh ảnh sến súa. Trung tâm căn phòng là một chiếc giường tròn cực lớn, như một cái bệ thờ, phủ một tấm ga giường bằng satin màu đen bóng loáng, lạnh ngắt. Trên trần nhà, ngay phía trên chiếc giường, là một tấm gương lớn, phản chiếu lại toàn bộ không gian bên dưới, buộc những kẻ trên giường phải đối diện với sự trần trụi của chính mình.
“Vào đi!” Hương nói, giọng đều đều như nước chảy. Cô dẫn Hân vào trong, rồi quay lại, đóng sầm cửa lại. Tiếng *cạch* khô khốc của ổ khóa vang lên như một lời tuyên bố: từ giờ phút này, thế giới đạo đức bên ngoài không còn tồn tại. Chỉ còn lại luật chơi của căn phòng này.
Hương tiến đến bên chiếc tủ gỗ sồi lớn, đen bóng, đặt sừng sững ở góc phòng. Cô lướt ngón tay lên mặt gỗ mát lạnh.
“Em đã sẵn sàng cho bài học tiếp theo chưa, Hân? Một bài học thực sự về quyền lực, sự phục tùng và khoái lạc ”
“Em… em sẵn sàng!” Hân đáp, giọng hơi run, nuốt nước bọt. Không khí trong phòng đặc quánh áp lực.
“Tốt. Cởi đồ ra. Tất cả ”
Lại là một mệnh lệnh. Ngắn gọn. Dứt khoát.
Hân do dự trong giây lát, rồi cũng bắt đầu đưa tay ra sau lưng, kéo khóa chiếc váy. Lần này, cô không còn vẻ ngượng ngùng, vụng về như lần đầu tiên đến đây. Cô cởi một cách chậm rãi, có ý thức, như một vũ công thoát y chuyên nghiệp đang chuẩn bị cho màn trình diễn để đời. Chiếc váy đỏ đô rơi xuống sàn như một vũng máu, để lộ thân hình căng tràn sức sống của tuổi trẻ. Cô không mặc nội y. Làn da trắng muốt, bầu ngực căng tròn, và vùng tam giác mật được cắt tỉa gọn gàng phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn. Một hành động khiêu khích có chủ đích. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để dâng hiến.
Hương nhìn cơ thể trần truồng của Hân, ánh mắt quét từ trên xuống dưới, gật đầu hài lòng. “Thông minh. Em đã biết cách chuẩn bị vũ khí cho một cuộc chiến ”
Rồi chính Hương cũng từ từ cởi bỏ chiếc đầm lụa của mình. Tấm lụa trượt xuống, để lộ ra một đẳng cấp khác biệt. Bên trong lớp lụa đó là một bộ nội y ren màu đen tuyền, đắt tiền và tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ. Chiếc áo lót balconette đẩy cặp vú của cô lên cao, khe ngực sâu hút đầy khiêu khích. Chiếc quần lọt khe nhỏ xíu, chỉ là vài sợi dây ren mỏng manh, ôm lấy hông, phô bày trọn vẹn cặp mông tròn trịa, săn chắc và đầy đặn của một người đàn bà trưởng thành. Hương không cởi hết. Cô giữ lại lớp áo giáp ren đen cuối cùng đó. Đó là sự khẳng định về đẳng cấp và quyền lực. Cô là chủ nhân, là kẻ ban phát. Còn Hân, chỉ là một kẻ thách đấu trần trụi, không có gì che thân.
“Ngồi xuống giường!” Hương ra lệnh. Hân ngoan ngoãn leo lên giường, ngồi quỳ gối trên tấm ga satin lạnh lẽo.
Hương không vội. Cô đi tới dàn âm thanh, bật một bản nhạc không lời, du dương nhưng ma mị, tiếng cello trầm buồn kéo dài như tiếng than vãn. Rồi cô tiến đến chiếc tủ gỗ, bấm một nút nhỏ.
*Tách.*
Một ngọn đèn màu tím huyền ảo bật sáng từ bên trong tủ, hắt ra thứ ánh sáng ma quái. Cánh cửa tủ từ từ mở ra.
Cả một thế giới bí mật, trụy lạc hiện ra trước mắt Hân.
Bên trong tủ không phải là quần áo hay túi xách. Đó là một kho vũ khí của dục vọng. Một bộ sưu tập đồ chơi tình dục được sắp xếp ngăn nắp, khoa học như trong một phòng phẫu thuật hay viện bảo tàng. Những dương vật giả đủ mọi kích cỡ, từ nhỏ nhắn đến khổng lồ, đủ mọi hình dáng, chất liệu, từ silicon mềm mại màu da người đến thủy tinh trong suốt lạnh lẽo, kim loại sáng bóng. Vài chiếc máy rung với những đầu cọ xát gai góc. Những bộ còng tay bọc nhung êm ái, roi da đen bóng, bịt mắt, kẹp vú…
Hân há hốc miệng, mắt mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào kho vũ khí đó. Cô vừa sợ hãi, choáng ngợp, vừa bị mê hoặc không thể rời mắt.
Hương lướt những ngón tay thon dài, sơn móng đỏ chót trên những món đồ chơi, giọng lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao mổ.
“Đây là những thứ mà đàn ông không bao giờ cho em được, Hân ạ. Sự tinh tế. Sự chính xác tuyệt đối. Và cả sự tàn nhẫn ngọt ngào. Đàn ông làm tình bằng bản năng, bằng sự hùng hục thô lỗ. Còn chúng ta!” cô quay lại nhìn Hân, ánh mắt rực sáng dưới ánh đèn tím, “chúng ta làm tình bằng lý trí, bằng nghệ thuật và quyền lực ”
Cô chọn lấy hai vật.
Vật thứ nhất là một dương vật giả bằng silicon màu da người, kích thước trung bình, gân guốc y như thật.
Vật thứ hai… lớn hơn nhiều. Một dương vật giả hai đầu bằng silicon trong suốt, dài ngoằng, hình dáng uốn lượn đầy nghệ thuật, nhưng cũng toát lên một vẻ đe dọa, xâm lấn không thể che giấu.
Hương mang hai “vũ khí” đó lại giường, đặt chúng nằm ngay ngắn giữa cô và Hân, trên nền ga đen. Bàn cờ đã được bày ra.
“Đêm nay, chúng ta sẽ có hai hiệp đấu!” Hương bắt đầu phổ biến luật chơi, giọng cô vang vọng như một vị chúa tể đang tuyên án. “Hiệp một, em là kẻ tấn công, chị phòng thủ. Em được quyền dùng tay, lưỡi, và ‘thứ này’,” cô chỉ ngón chân vào chiếc dương vật giả màu da.
Cô nhếch mép, một nụ cười của quỷ dữ đầy thách thức. “Mục tiêu của em, là làm cho chị phải rên rỉ, phải cầu xin em. Nếu em làm được, em sẽ có thưởng. Nếu không…” cô dừng lại, ánh mắt tối sầm, “…thì hình phạt của em sẽ bắt đầu sớm hơn dự kiến, và nó sẽ rất đau đớn đấy ”
“Hiệp hai!” cô tiếp tục, giọng trầm xuống, nguy hiểm hơn, “vai trò sẽ đổi lại. Chị tấn công, em phòng thủ ” Ánh mắt cô lia sang món đồ chơi hai đầu khổng lồ đang nằm im lìm, lấp lánh ánh tím. “Và chị… sẽ dùng thứ còn lại. Để dạy cho em biết thế nào là giới hạn ”
Hân nuốt nước bọt *ực* một cái. Cổ họng cô khô khốc như sa mạc. Cô nhìn chằm chằm vào món đồ chơi hai đầu, tưởng tượng ra cảnh nó sẽ được sử dụng như thế nào trên cơ thể mình, và một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng, lan ra khắp tứ chi. Cô hiểu ra rồi. Đây không phải là một cuộc làm tình để khám phá giới tính hay thỏa mãn tò mò. Đây là một trận đấu sinh tử. Một màn tra tấn và thưởng phạt bằng khoái lạc xác thịt. Kẻ thua sẽ phải hoàn toàn phục tùng, nô lệ, còn kẻ thắng sẽ có được tất cả quyền lực.
Cô ngẩng lên, hít một hơi sâu để lấy lại can đảm, nhìn thẳng vào mắt Hương. Trong ánh mắt cô gái trẻ, vừa có sự sợ hãi của con mồi trước thú dữ, vừa có sự hưng phấn điên cuồng của một con bạc khát nước quyết định chơi tất tay ván bài cuộc đời.
“Em… đã hiểu. Em chấp nhận cuộc chơi ”
