Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 36
Ngày hôm sau, Hân đến căn hộ bí mật của Hương đúng giờ. Cánh cửa mở ra, đón cô vào một thế giới hoàn toàn khác biệt với cuộc sống trọ học chật chội của mình. Hương đứng đó, chờ đợi, như một vị giám khảo khó tính.
Hôm nay Hân vẫn mặc một bộ đồ công sở kín đáo, nhưng là một bộ mới hơn, phẳng phiu hơn, có lẽ cô đã dùng chút tiền lương đầu tiên hoặc tiền tiết kiệm để mua, cố gắng gây ấn tượng. Vẫn là chiếc áo sơ mi trắng cứng nhắc và chân váy đen dài qua gối, một nỗ lực vụng về để trông “chuyên nghiệp”. Nhưng trong mắt Hương, nó chỉ toát lên vẻ quê mùa, tẻ nhạt và hoàn toàn thiếu sức sống.
Hương không nói lời chào. Cô đi một vòng quanh “cô học trò”, tiếng gót giày gõ xuống sàn gỗ *cộp, cộp* đều đặn. Ánh mắt cô sắc như dao mổ, lướt từ đỉnh đầu xuống gót chân Hân, phân tích từng chi tiết, từng nhược điểm.
“Cởi ra đi!” Hương đột ngột ra lệnh, giọng lạnh tanh.
Hân sững người, mắt mở to. “Dạ… chị nói sao ạ?”
“Tôi nói, cởi bộ đồ đó ra!” Hương lặp lại, kiên nhẫn nhưng đầy đe dọa. “Em không thể học được bất cứ điều gì về sự quyến rũ khi đang khoác lên người bộ áo giáp rẻ tiền và cứng đơ đó. Muốn học cách điều khiển đàn ông, trước hết phải học cách đối diện với cơ thể của chính mình ”
Hân lúng túng, mặt đỏ bừng lan xuống tận cổ. Nhưng cô không dám cãi lại. Cô nhìn thấy trong mắt Hương một quyền lực tuyệt đối, một mệnh lệnh không thể chối từ. Cô nuốt nước bọt, tay run run đưa lên cởi từng cúc áo sơ mi.
Chiếc áo rơi xuống. Rồi đến chiếc váy. Hân đứng trơ trọi giữa phòng khách sang trọng trong bộ nội y cotton màu trắng đơn giản, cũ kỹ của một cô gái mới lớn. Cô co ro, hai tay che trước ngực theo bản năng.
Lúc này, vẻ đẹp âm ỉ của Hân mới thực sự lộ diện, không còn bị lớp vải thô kệch che lấp. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, làn da trắng mịn màng của cô như phát sáng. Bờ vai thon, xương quai xanh mảnh mai, vòng eo con kiến thắt lại và cặp hông nảy nở tạo thành một đường cong chữ S chết người. Dù đang rụt rè, sợ hãi, nhưng cơ thể cô lại ẩn chứa một sức sống căng tràn, một sự khêu gợi bản năng của tuổi trẻ chỉ chực chờ bùng nổ.
Hương gật đầu nhẹ, hài lòng. “Cơ thể đẹp. Đó là vốn liếng lớn nhất của em đấy ”
Cô tiến đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy hai dây bằng lụa tơ tằm màu kem, ném cho Hân. “Mặc vào. Vứt cái bộ đồ lót kia đi. Với chiếc váy này, em không cần nội y ”
Hân cầm chiếc váy, tay run rẩy. Không nội y? Cô chưa bao giờ… Nhưng ánh mắt Hương đang thúc giục. Hân cắn răng, cởi bỏ nốt những mảnh vải cuối cùng, rồi tròng chiếc váy lụa vào người.
Chiếc váy mỏng và mềm như nước, mát lạnh chạm vào da thịt. Khi Hân mặc vào, tấm lụa ngay lập tức dán chặt lấy cơ thể cô, chảy tuôn theo từng đường cong, không che giấu bất cứ thứ gì. Nó làm nổi bật lên cặp vú không quá lớn nhưng tròn trịa, săn chắc, hai đầu nhũ hoa hằn lên rõ rệt sau lớp vải mỏng. Nó ôm lấy vòng eo và cặp mông cong vút. Hân nhìn mình trong gương lớn, cô gần như không nhận ra chính mình. Cô gái quê mùa trong gương đã biến mất, thay vào đó là một người đàn bà đầy cám dỗ, vừa ngây thơ vừa dâm đãng.
“Bài học đầu tiên!” Hương bắt đầu, giọng lạnh lùng như một huấn luyện viên quân sự. “Vũ khí của chúng ta không phải là hợp đồng, không phải là tiền. Nó là cơ thể này. Em phải học cách điều khiển nó, từng li từng tí một. Đi đi, đi một vòng quanh phòng cho tôi xem ”
Hân lúng túng bước đi, dáng đi cứng ngắc, thiếu tự nhiên.
“Sai rồi!” Hương gắt lên, tiếng quát làm Hân giật mình. “Đừng đi như đi chợ mua rau! Thả lỏng hông ra! Mỗi bước đi phải như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn nhưng không được thốt ra lời. Hãy tưởng tượng sàn nhà này là da thịt của một gã đàn ông. Em đang bước đi trên dục vọng của hắn. Hông lắc, nhưng không được quá lẳng lơ như gái đứng đường. Nó là một sự khêu gợi ngầm, sang trọng. Làm lại!”
Hân cắn môi, cố gắng làm theo. Cô đi lại lần thứ hai, lần thứ ba. Dưới sự chỉ dẫn khắt khe của Hương, dần dần, dáng đi của cô trở nên uyển chuyển, mềm mại hơn. Hông cô đung đưa nhẹ nhàng, tấm lụa cọ xát vào da thịt tạo nên những gợn sóng đầy mê hoặc.
“Tốt hơn rồi!” Hương nói, nhấp một ngụm trà. “Giờ thì ngồi xuống. Rót trà cho tôi ”
Hân ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cô vắt chéo chân ở đầu gối một cách tự nhiên.
“SAI!” Hương lại đập tay xuống bàn. “Không bao giờ được vắt chéo chân ở đầu gối! Trông rất tầm thường và nó chặn hết đường cong của chân em. Vắt chéo ở cổ chân, nghiêng chân sang một bên. Lưng thẳng lên! Em là một nữ hoàng đang ngồi trên ngai vàng của mình, không phải một con bé học sinh đang chờ bị phạt. Ngực ưỡn ra, nhưng cằm phải hơi cúi xuống một chút để tạo vẻ bí ẩn. Làm lại!”
Hân đỏ mặt, sửa lại tư thế. Cô cầm lấy ấm trà.
“Khoan đã!” Hương đứng dậy, đi tới cầm lấy tay Hân. “Nhìn cổ tay của em đi. Cứng đờ như khúc gỗ. Mọi sự quyến rũ nằm ở cổ tay và ngón tay. Phải thật mềm mại, thật khoan thai. Em không chỉ đang rót trà, em đang thu hút toàn bộ sự chú ý của gã đàn ông đối diện vào đôi tay ngọc ngà này. Từng giọt nước rơi xuống phải giống như một nốt nhạc. Nhìn tôi này ”
Hương làm mẫu. Động tác của cô đẹp như múa, uyển chuyển, quý phái mà vẫn toát lên vẻ gợi cảm khó cưỡng. Hân nhìn theo, nuốt từng cử chỉ vào đầu.
Sau gần một tiếng đồng hồ tập luyện những cử chỉ cơ bản đến toát mồ hôi, Hân đã thấm mệt. Nhưng bài học chính bây giờ mới bắt đầu.
“Bài học thứ hai!” Hương nói, đi tới quầy bar mini, rót cho mình một ly rượu vang đỏ. “Tâm lý đàn ông và kỹ năng trên bàn tiệc. Bây giờ, chúng ta sẽ nhập vai. Tôi là một gã đối tác trung niên, giàu có nhưng háo sắc. Em là Hân, nhân viên của Hương Thịnh, và em phải chốt được hợp đồng với tôi bằng mọi giá ”
Nói rồi, Hương thay đổi thần thái. Hoàn toàn. Lưng cô khom xuống một chút, dáng ngồi trở nên bệ vệ, dang rộng hai chân. Cô cầm ly rượu, lắc lắc, ánh mắt nhìn Hân trở nên sỗ sàng, hau háu, đầy ham muốn trần trụi. Giọng cô cũng trầm xuống, có chút khàn đi, giả làm giọng đàn ông.
“Chào em Hân. Nghe danh đã lâu, nay mới được gặp. Chà chà, em ở ngoài còn xinh hơn trong ảnh nhiều. Trông… ngon thật đấy ” “Hương” trong vai gã đối tác nói, mắt không rời khỏi khe ngực lấp ló sau lớp váy lụa của Hân.
Hân rùng mình. Cô cảm thấy sợ hãi thật sự trước sự biến hóa của Hương.
“Hương” đứng dậy, cầm ly rượu tiến lại gần, ngồi xuống ngay bên cạnh Hân trên chiếc ghế sofa, gần đến mức Hân có thể ngửi thấy mùi rượu vang nồng nàn. “Gã” đặt một bàn tay lên đầu gối trần của cô, rồi bắt đầu vuốt ve.
Hân giật mình, phản xạ tự nhiên rụt người lại, đẩy tay “gã” ra.
“CẮT!” Hương trở lại với con người thật của mình, quát lớn, ánh mắt nảy lửa. “Em vừa làm cái gì vậy? Em rụt người lại! Em đẩy khách ra! Em cho gã thấy em sợ hãi và cự tuyệt! Khi một con mồi tỏ ra sợ hãi, con thú sẽ càng muốn tấn công mạnh hơn, hoặc nó sẽ mất hứng và bỏ đi cùng với hợp đồng. Em thua rồi! Làm lại từ đầu!”
Hân run rẩy, nước mắt chực trào, nhưng cô gật đầu. Cô hiểu đây là sự huấn luyện cần thiết. Vở kịch bắt đầu lại.
Lần này, khi “gã” đối tác đặt tay lên đùi cô, Hân gồng mình, cố không nhúc nhích, chịu đựng cái chạm đó.
“Tốt hơn. Nhưng mắt em vẫn tố cáo em đang sợ. Đừng nhìn xuống đất! Phải nhìn thẳng vào mắt gã, mỉm cười!” Hương chỉ đạo gay gắt.
Lần thứ ba.
“Gã” đối tác lại đặt tay lên đùi Hân, lần này sờ soạng cao hơn một chút. Hân không chỉ ngồi im. Cô hít sâu, nhớ lại những gì Hương dạy. Cô từ từ đặt bàn tay mềm mại của mình lên trên bàn tay thô bạo của “gã”, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy kiểm soát, giữ tay gã lại nhưng không đẩy ra. Cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt “gã”, đôi mắt long lanh ướt át, và nở một nụ cười vừa đủ duyên dáng, vừa đủ xã giao.
“Tay anh ấm thật đấy!” Hân nói, giọng cố gắng giữ vẻ mềm mại. “Nhưng em nghĩ mình nên tập trung vào hợp đồng trước thì hơn, anh nhỉ? Ký xong rồi… chúng ta còn nhiều thời gian mà ”
Hương sững lại trong một giây. Con bé này… nó học quá nhanh. Nó biết cách dùng sự mềm mỏng để hóa giải sự thô bạo.
Nhưng vở kịch chưa dừng lại. Hương quyết định đẩy tới giới hạn. “Gã” đối tác cười ha hả, không hề rút tay lại. “Hợp đồng thì có gì vội. Em cứ khéo lo. Uống với anh ly này đã ” “Gã” đưa ly rượu cho Hân, tay kia bắt đầu lần từ đùi cô lên cao hơn, mơn trớn vào mép váy, chạm vào phần da thịt nhạy cảm bên trong đùi non.
“Em… em không uống được nữa đâu ạ…” Hân bắt đầu lúng túng thật sự, hơi thở gấp gáp.
“Uống đi! Nể mặt anh thì uống hết ly này! Uống xong anh ký ngay!” “Gã” ép sát ly rượu vào môi cô, một tay giữ chặt gáy cô, tay kia vẫn không ngừng sàm sỡ.
Hân nhắm mắt, uống cạn ly rượu. Vị chát của nó xộc lên mũi, cay xè. Cô ho sặc sụa, mặt đỏ bừng. “Gã” đối tác nhân cơ hội đó, cúi xuống, phả hơi nóng vào cổ cô, định hôn lên đó.
Và đó là lúc Hân lột xác.
Cô không đẩy “gã” ra. Cô chỉ nghiêng đầu đi một chút, để nụ hôn của “gã” trượt qua, rơi vào khoảng không nhưng vẫn đủ gần để cảm nhận hơi ấm. Rồi cô chủ động ghé sát vào tai “Hương”, mái tóc dài của cô cọ vào má “gã”, phả một hơi thở nồng nàn mùi rượu, giọng thì thầm nhưng đủ để xuyên thấu vào tâm trí đối phương, một lời mời gọi đầy tội lỗi.
“Giám đốc cứ trêu em… Hợp đồng này mà xong… tối nay em có say quên lối về… thì cũng phải nhờ giám đốc đưa em về tận giường thôi… Anh nhớ phải chịu trách nhiệm đấy nhé ”
Hương hoàn toàn sững sờ. Cô buông Hân ra, lùi lại.
Một câu nói hoàn hảo. Xuất sắc. Nó không từ chối, nhưng cũng không đồng ý ngay. Nó là một lời hứa hẹn bỏ ngỏ, một cái bẫy ngọt ngào. Nó vừa thể hiện sự “ngây thơ” vô số tội của một cô gái say rượu, vừa thể hiện sự lõi đời của một con cáo già. Nó biến cô từ con mồi thành một phần thưởng cao quý mà gã đàn ông kia phải nỗ lực mới có được.
Hương nhìn Hân, ánh mắt phức tạp. Cô vừa hài lòng tột độ, vừa cảm thấy một sự ớn lạnh mơ hồ chạy dọc sống lưng. Con bé này không phải là một thanh gươm cùn. Nó là một con dao hai lưỡi sắc lẹm. Một con quái vật đang được chính tay cô đánh thức và nuôi dưỡng.
“Tốt!” Hương nói, giọng khàn đi, trở lại là chính mình. “Rất tốt. Bài học hôm nay kết thúc ở đây ”
Cô đứng dậy, quay lưng đi về phía cửa sổ để che giấu cảm xúc trong mắt mình. Cô đã tạo ra một bản sao hoàn hảo hơn cả mình mong đợi. Một bản sao không có sự dằn vặt của quá khứ, chỉ có một tham vọng thuần túy và bản năng sinh tồn mãnh liệt. Và cô biết, sớm thôi, con quái vật này sẽ không còn hài lòng với vai trò một “bản sao” nữa. Nó sẽ muốn trở thành bản chính. Nhưng đó là chuyện của sau này. Còn bây giờ, cô cần vũ khí này.
****
Địa điểm sát hạch là một phòng VIP của một quán karaoke hạng sang, một cái lồng sơn son thiếp vàng rực rỡ, nơi những bản hợp đồng tiền tỷ thường được ký bằng rượu mạnh và da thịt đàn bà. Không khí đặc quánh, ngột ngạt bởi mùi khói thuốc lá ám vào sô pha nhung, mùi bia lạnh chua loét và mùi nước hoa nồng gắt của những cô gái tiếp viên, tất cả hòa quyện với tiếng nhạc sàn *chát chúa* dội thẳng vào lồng ngực.
Hôm nay, Hân không còn là cô sinh viên rụt rè, quê mùa. Cô đã được Hương lột xác hoàn toàn. “Bản sao” khoác lên mình một bộ váy bodycon màu đen tuyền, ngắn đến mức chỉ cần một cử động mạnh là lộ hết “thiên đường”. Chất vải thun lạnh co giãn ôm chặt lấy từng đường cong cơ thể, biến cô thành một vũ khí khiêu khích sống động. Mái tóc đen dài được uốn lọn xoăn nhẹ, buông xõa lơi lơi trên bờ vai thon trắng muốt. Gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng theo phong cách sắc sảo, nhấn vào đôi môi đỏ mọng như trái cherry chín nẫu và đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm. Dưới ánh đèn màu chớp giật quay cuồng của phòng karaoke, vẻ đẹp của Hân như được tiếp thêm lửa, vừa có nét ngây thơ, non tơ của một con mồi, vừa có sự nguy hiểm ngầm của một kẻ đi săn tập sự.
Hương và Sơn ngồi lùi sâu trong một góc khuất của chiếc sofa da hình chữ U rộng lớn, đóng vai trò quan sát viên. Hương bình thản nhấp một ngụm trà, nhưng đôi mắt đen láy không rời khỏi Hân lấy một giây, lạnh lùng và đánh giá. Còn Sơn, gã cố tỏ ra thờ ơ, nhưng hai bàn tay đã siết chặt thành nắm đấm trong túi quần, gân xanh nổi lên. Anh ta ghét nơi này, ghét cái không khí nhớp nháp này, và ghét cay ghét đắng việc phải nhìn người con gái kia – một phiên bản trẻ trung hơn của Hương – bị ném vào giữa bầy sói đói.
Mục tiêu của đêm nay là gã trưởng phòng vật tư tên Đại, một kẻ nổi tiếng trong giới xây dựng là “Đại Dê”. Gã có cái bụng bia phệ ra trùm lên thắt lưng, mái tóc hói nửa đầu bóng nhẫy vì keo, và đôi mắt ti hí lúc nào cũng hấp háy một cách tục tĩu, soi mói vào những chỗ nhạy cảm của phụ nữ.
“Em Hân xinh quá! Chà chà, đúng là ‘gà nòi’ của cô Hương có khác. Nào, lại đây ngồi với anh cho vui!” Đại vỗ vỗ *bộp bộp* vào chỗ trống chật hẹp ngay bên cạnh mình, cười hô hố.
Hân hít một hơi thật sâu, nén nỗi sợ hãi xuống đáy lòng. Cô mỉm cười duyên dáng, bước tới. Những bước đi uyển chuyển mà Hương đã dạy, hông lắc nhẹ, ngực ưỡn cao. Cô không ngồi ngay xuống, mà cầm lấy chai rượu Chivas, từ tốn nghiêng người rót đầy ly cho gã, cố tình để lộ khe ngực sâu hun hút ngay trước mắt gã.
“Anh Đại quá khen làm em ngại!” giọng cô ngọt ngào. “Em mời anh một ly, chúc cho sự hợp tác của chúng ta thuận buồm xuôi gió ”
Cô áp dụng hoàn hảo những gì đã được huấn luyện. Cô chuốc rượu, nhưng bản thân chỉ nhấp môi. Cô nói chuyện, tung hứng, duyên dáng né tránh những câu đùa cợt bẩn thỉu, sàm sỡ của gã. Khi bàn tay hộ pháp, đầy lông lá của gã “vô tình” đặt lên đùi cô, trượt dần lên trên, cô không rụt lại như phản xạ tự nhiên. Cô chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng dùng bàn tay mềm mại của mình đặt lên tay gã, rồi khéo léo nhấc tay gã ra để đặt vào đó một ly rượu đầy, phá vỡ cái chạm đó một cách tinh tế mà không làm mất lòng khách.
Sơn ở góc phòng, lồng ngực như có lửa đốt. Anh ta thấy từng ánh mắt hau háu của gã đàn ông kia đang lột trần Hân. Anh ta nghe từng lời bông đùa tục tĩu như tát nước vào mặt. Anh ta chỉ muốn lao tới, đấm thẳng vào cái mặt bóng nhẫy, phì nộn kia. Nhưng một cái liếc mắt lạnh như băng, sắc như dao của Hương đã ghim chặt anh ta xuống ghế.
Men rượu và sự kiên nhẫn của con thú cạn dần. Đại không còn muốn chơi trò mèo vờn chuột lịch sự nữa. Dục vọng đã bốc lên não. Gã đột ngột dang tay, dùng sức mạnh thô bạo kéo mạnh Hân ngã vào lòng mình.
“Uống mãi chán rồi! Giờ phải có tí ‘tiết mục’ khác chứ, người đẹp! Hợp đồng ở đây, nhưng bút ký thì phải xem em thế nào đã!”
Hân giật mình thon thót, cô cố gắng gượng dậy nhưng bị vòng tay mỡ màng, hôi hám mùi rượu và mồ hôi của gã siết chặt lấy như gọng kìm. Tiếng nhạc *xập xình* chát chúa át đi tiếng kêu “Á” nhỏ của cô. Gã cười ha hả, mặt cúi xuống, cái miệng đầy mùi thuốc lá định hôn ngấu nghiến lên cổ cô. Bàn tay còn lại của gã bắt đầu không an phận, lần mò dọc theo mép váy ngắn cũn của cô, từ từ đi lên vùng đùi non nhạy cảm.
Sơn nghiến răng *ken két*, cơ hàm bạnh ra. Anh ta không thể chịu đựng được nữa. Anh ta gằn giọng, định đứng dậy. “Thằng chó…”
Ngay lập tức, một bàn tay mát lạnh, cứng rắn của Hương đặt lên tay anh ta, siết chặt như móng vuốt đại bàng. “Ngồi im!” cô rít qua kẽ răng, không nhìn anh ta, mắt vẫn dán chặt vào màn kịch trước mặt. “Đừng phá hỏng bài thi của nó ”
Trong tai Hân, một giọng nói lạnh lùng, chính xác vang lên qua chiếc tai nghe bluetooth siêu nhỏ được giấu kín dưới mái tóc. “Đừng hoảng. Hắn sắp mất kiên nhẫn rồi. Con thú đã sập bẫy. Thời điểm của em đấy. Dứt điểm đi ”
Hân, đang nằm gọn trong vòng tay nhớp nháp của Đại, nghe thấy mệnh lệnh. Cô ngừng giãy giụa. Cô thả lỏng cơ thể. Sự sợ hãi trong mắt cô biến mất, thay vào đó là một vẻ mơ màng, quyến rũ chết người – vũ khí tối thượng của phụ nữ. Cô không chống cự nữa, mà ngược lại, còn mềm nhũn người ra, tựa đầu vào vai gã. Cô ngẩng mặt lên, mái tóc dài thơm ngát cọ vào má gã, gây ra một sự kích thích tê dại.
Cô ghé sát đôi môi đỏ mọng vào tai gã, và thì thầm, giọng ngọt như mật ong pha thuốc độc, đủ để chỉ một mình gã nghe thấy giữa tiếng nhạc ầm ĩ.
“Anh Đại… ở đây… ồn ào quá anh ơi… Em không thích…”
Hơi thở nóng hổi, thơm tho của cô phả vào vành tai khiến toàn thân Đại tê dại, nổi gai ốc. Bàn tay đang sàm sỡ của gã cũng khựng lại vì bất ngờ.
Hân tiếp tục, ngón tay cô vẽ những vòng tròn vô hình lên ngực áo gã, giọng càng thêm nũng nịu, ma mị. “Với lại… đông người thế này không tiện… Em… em đã chuẩn bị một nơi riêng tư hơn… yên tĩnh hơn… chỉ cho hai chúng mình thôi. Anh có dám đi với em không?”
Một đòn quyết định. Một cú knock-out vào bản năng đàn ông của gã.
Khuôn mặt phì nộn của Đại giãn ra trong một nụ cười mãn nguyện đến ngu xuẩn. Gã tưởng mình đã chinh phục được con mồi cao giá bằng sức hút của mình. Gã không còn nghĩ đến việc sàm sỡ vụn vặt nữa. Gã muốn món quà lớn. Gã muốn đến “nơi riêng tư” kia ngay lập tức.
“Thật không? Người đẹp của anh chu đáo quá! Em đúng là hiểu ý anh!” Gã vội vàng buông Hân ra, với lấy tập hợp đồng và cây bút trên bàn, tay run run vì hưng phấn. “Đây! Ký! Ký ngay! Tối nay em là của anh! Muốn gì anh cũng chiều!”
Gã ký vào bản hợp đồng một cách nguệch ngoạc, nét chữ run rẩy, mà không cần đọc lại một dòng nào.
Hân cầm lấy bản hợp đồng, kiểm tra chữ ký, rồi mỉm cười đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy có phần xộc xệch, che đi phần đùi vừa bị sàm sỡ. “Vậy em ở ngoài sảnh đợi anh nhé. Anh ra nhanh kẻo em chờ ”
Cô bước ra khỏi phòng, để lại gã đàn ông đang chìm trong hưng phấn và ảo tưởng. Bài sát hạch đã kết thúc với một chiến thắng tuyệt đối.
Trên xe trở về khách sạn, không ai nói với ai câu nào. Không khí nặng nề như chì. Sơn lái xe, mặt đanh lại, vẫn chưa hết cơn giận, tay siết chặt vô lăng. Hân ngồi ở ghế sau, im lặng nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường loang loáng truợt qua khuôn mặt cô, không rõ đang suy nghĩ gì.
Hương ngồi ở ghế phụ, cô không nhìn ai cả, chỉ lẳng lặng lấy từ trong túi xách ra một hộp thuốc lá, châm một điếu. Đây là lần đầu tiên Sơn thấy cô hút thuốc. Đốm lửa đỏ rực lên rồi tàn lụi theo nhịp thở của cô. Làn khói trắng mờ ảo bay lên, che khuất khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, khiến nó trở nên xa cách, khó đoán như một bức tượng tạc từ băng.
* (Hương): Con bé làm tốt lắm. Rất tốt. Nhưng mình đã nhìn thấy sự sợ hãi thoáng qua trong mắt nó lúc gã kia ôm lấy. Nó vẫn còn non. Còn mình thì sao? Tại sao mình không cảm thấy gì? Không ghê tởm. Không tội lỗi. Không thương xót. Chỉ có một sự hài lòng lạnh lẽo khi mọi thứ đi đúng theo kịch bản đã vạch sẵn. Cảm giác làm đạo diễn từ phía sau, điều khiển từng con rối, giật từng sợi dây để đạt được mục đích… nó còn mê hoặc hơn cả việc tự mình đứng trên sân khấu. Quyền lực này… nó còn gây nghiện hơn cả tình dục, hơn cả ma túy.*
Cô rít một hơi thuốc thật sâu, để khói thuốc cay nồng tràn vào phổi, rồi chậm rãi nhả ra. Quyền lực, đúng vậy. Cô đã tìm thấy một loại thuốc phiện mới, và cô biết mình sẽ không bao giờ có thể cai được nó, dù cái giá phải trả là linh hồn của chính mình và những người xung quanh.
****
Căn phòng khách sạn hạng sang nơi Hân “tiếp khách” chỉ cách phòng của Hương và Sơn đúng một bức tường mỏng manh. Nhưng khoảng cách đó là ranh giới giữa địa ngục và khán đài.
Trên chiếc TV màn hình phẳng 65 inch trong phòng của họ, không phải là một bộ phim bom tấn hay chương trình giải trí, mà là hình ảnh trực tiếp, sắc nét đến tàn nhẫn từ hệ thống bốn chiếc camera siêu nhỏ được giấu kín. Một cái trên trần bao quát toàn cảnh như con mắt của Chúa. Một cái giấu trong tivi đối diện giường, bắt trọn từng cử động. Một cái trong đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, sẵn sàng quay cận cảnh những biểu cảm đau đớn nhất. Và hệ thống âm thanh vòm thu lại từng tiếng thở, tiếng rên rỉ, tiếng da thịt va chạm.
Sơn đi đi lại lại trong phòng như một con thú bị thương bị nhốt trong lồng. Anh ta không thể ngồi yên. Thỉnh thoảng, anh ta lại liếc nhìn màn hình, rồi lại quay đi ngay, mặt nhăn nhó, méo xệch vì ghê tởm, ân hận và bất lực.
Ngược lại, Hương ngồi hoàn toàn bất động trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, hai chân vắt chéo, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh như máu. Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu đen, hai dây mảnh như sợi chỉ, buông lơi trên bờ vai trần, để lộ xương quai xanh quyến rũ và làn da trắng lạnh lẽo. Ánh mắt cô dán chặt vào màn hình, không chớp, không cảm xúc. Cô giống như một nhà khoa học điên rồ đang quan sát thí nghiệm trên cơ thể người sống, hay một vị nữ thần tàn nhẫn đang xem con người hiến tế cho tham vọng của mình.
Trên màn hình, Hân và gã đối tác tên Đại vừa bước vào phòng. Hân vẫn mặc chiếc váy đen từ quán karaoke, nhưng giờ đây nó trông thật lạc lõng và mỏng manh. Gã Đại, say khướt, mặt đỏ gay gắt, không cho cô một giây để thở hay chuẩn bị tâm lý. Gã đóng sầm cửa lại, rồi như một con gấu đói, gã lao vào, đẩy mạnh cô vào tường.
“Chờ đã anh… để em… đi tắm đã… cho sạch sẽ…” Hân cố gắng đẩy gã ra, giọng run rẩy, yếu ớt. Cô đang cố gắng thực hiện bài học của Hương, cố gắng trì hoãn, cố gắng giành lại chút quyền kiểm soát trong tình huống tuyệt vọng này.
Nhưng Đại không phải là một đối tác có thể dùng lý trí hay sự quyến rũ tinh tế để điều khiển lúc này. Dục vọng đã biến gã thành thú vật. Gã gầm gừ, hơi rượu phả vào mặt Hân: “Tắm rửa cái đéo gì! Để nguyên mùi này tao mới thích! Tao thèm cái lồn tơ của mày lắm rồi!”
Gã dùng sức mạnh thô bạo của một gã đàn ông say rượu, hai tay túm lấy cổ áo váy của Hân và giật mạnh sang hai bên.
*Xoẹt!*
Âm thanh vải bị xé rách vang lên khô khốc qua loa, như tiếng dao cứa vào tim Sơn. Chiếc váy đen đắt tiền giờ chỉ còn là một mớ giẻ rách treo trên người, để lộ hoàn toàn cơ thể non tơ, trắng nõn của Hân trước ống kính camera.
Dưới ánh đèn vàng vọt, lạnh lẽo của phòng khách sạn, cơ thể Hân hiện ra trần trụi, run rẩy. Một cơ thể tràn đầy sức sống thanh xuân, với làn da trắng mịn chưa từng trải qua sự tàn phá của thời gian hay sự giày vò của đàn ông. Đôi vú nhỏ nhưng săn chắc, đầu ti hồng hào đang co rúm lại vì lạnh và vì sợ hãi. Vòng eo thon và cặp hông nảy nở. Cô đứng đó, trơ trọi, một bông hoa lan trắng mỏng manh sắp bị một con lợn rừng giẫm nát.
Đại không chờ đợi. Gã đẩy Hân ngã sấp xuống giường, úp mặt vào gối, rồi vội vàng, luống cuống tụt chiếc quần tây của mình xuống, để lộ phần thân dưới phì nộn, lông lá. Dương vật của gã, ngắn, mập và đỏ au, dựng đứng lên một cách tục tĩu, gân guốc nổi đầy vẻ đe dọa. Gã không cần bao cao su, không cần chất bôi trơn, không cần dạo đầu. Gã nhổ một bãi nước bọt *phẹt* vào lòng bàn tay, xoa qua loa lên đầu dương vật, rồi thô bạo tách hai cánh mông trắng nõn của Hân ra.
Gã thúc thẳng vào.
“Aaaaaa!”
Hân hét lên một tiếng đau đớn xé lòng, hai tay bấu chặt lấy ga giường, móng tay cào rách cả vải. Cảm giác khô rát và đau buốt như bị một thanh sắt nung nóng đâm toạc vào cơ thể.
Sơn ở phòng bên cạnh, nghe tiếng hét đó, giật nảy mình như bị điện giật. Anh ta quay phắt lại nhìn màn hình. Anh ta thấy người con gái giống hệt Hương đang bị một gã đàn ông xa lạ giày vò, hãm hiếp. Anh ta siết chặt tay vào thành ghế đến mức gỗ kêu răng rắc. “Thằng chó đẻ! Tao giết mày!”
Hương vẫn ngồi im. Tĩnh lặng như tượng đá. Ánh mắt cô không hề thay đổi, thậm chí con ngươi còn giãn ra một chút để thu nhận hình ảnh rõ hơn.
Trên màn hình, Đại bắt đầu hành sự. Gã làm tình không phải vì tình yêu, cũng không phải vì khoái lạc của đối phương. Gã làm tình như một con thú xả dục. Thô bạo. Bản năng. Ích kỷ. Những cú thúc của gã mạnh như búa bổ, dồn dập, khiến cơ thể nhỏ bé của Hân nảy lên tưng tưng trên đệm.
Camera bắt được hình ảnh tấm lưng trần mượt mà của Hân đang run lên bần bật. Mồ hôi túa ra, chảy dọc sống lưng. Làn da trắng sứ của cô tương phản một cách tàn nhẫn, ghê rợn với tấm lưng đầy lông lá, mồ hôi nhễ nhại của gã đàn ông đè phía trên. Bàn tay to béo, thô kệch của gã luồn xuống dưới, bóp mạnh lấy một bên ngực của Hân như nhào bột, những ngón tay cấu véo vào đầu ti hồng hào khiến nó sưng đỏ lên vì đau.
Tiếng da thịt va vào nhau *bành bạch*, *phì phọp* vang lên đều đều, trơ trẽn. Tiếng thở hổn hển như trâu rống của Đại hòa cùng tiếng nức nở, tiếng rên rỉ vì đau đớn bị kiềm nén trong gối của Hân.
“Rên lên! Con đĩ! Mày sướng không? Được tao chịch là phúc bảy đời nhà mày đấy! Rên to lên cho tao nghe!” Gã gầm gừ, vừa thúc mạnh vừa giơ tay tát *bốp* vào cặp mông trắng nõn của Hân, để lại những vệt tay đỏ ửng hằn lên da thịt.
Hân cắn chặt môi dưới đến bật máu để không bật ra tiếng khóc. Cô cảm thấy nhục nhã. Cô muốn chết đi. Nhưng cơ thể cô, trớ trêu thay, lại không tuân lệnh lý trí. Sự tấn công thô bạo, dù đau đớn, lại đang chạm đến những điểm nhạy cảm nhất của một cơ thể trẻ trung. Một luồng điện khoái lạc bệnh hoạn, tội lỗi bắt đầu lan tỏa từ bụng dưới, len lỏi qua cơn đau, một sự phản bội trơ trẽn của thể xác trước sự xâm phạm.
Sơn không chịu nổi nữa. Anh ta quay mặt đi, tay đấm mạnh vào tường *rầm* một cái. “Anh không muốn nhìn nữa! Tắt nó đi, Hương! Em tàn nhẫn vừa thôi!”
Hương không quay lại, giọng cô lạnh như băng cắt vào không khí. “Đây là con đường nó đã chọn. Nó muốn tiền, muốn quyền lực giống như chị nó. Và đây cũng là con đường anh muốn em không phải đi nữa. Vậy thì hãy mở mắt ra mà nhìn đi. Nhìn cho kỹ cái giá phải trả để anh và em được an toàn, sạch sẽ ngồi đây uống rượu vang ”
Trên màn hình, Hân không còn chịu đựng được nữa. Cô rên lên, một tiếng rên vỡ vụn, pha lẫn giữa đau đớn thể xác và một chút khoái lạc nhục nhã. Nghe thấy tiếng rên đó, Đại càng trở nên hung hãn, điên cuồng. Gã thúc như một cái máy đóng cọc. Vài phút sau, gã gầm lên một tiếng cuối cùng, toàn bộ cơ thể nặng nề, nhớp nháp của gã co giật rồi đổ ập xuống người Hân như một tảng thịt chết. Gã xuất tinh, dòng tinh dịch đục ngầu trào ra, rồi gã rút dương vật ra, lăn sang một bên và ngáy vang như sấm chỉ sau vài giây.
Công việc đã xong. Bản hợp đồng bằng xác thịt đã được ký kết.
Hân nằm bất động trên giường, cơ thể trần truồng dính đầy mồ hôi và tinh dịch của gã đàn ông xa lạ. Cô cảm thấy bẩn thỉu. Bẩn thỉu đến tận cùng linh hồn.
Một lúc lâu sau, cô mới có thể gượng dậy, lảo đảo bước vào phòng tắm như một cái xác không hồn. Camera trong phòng tắm ghi lại cảnh cô đứng trước gương. Cô nhìn vào thân thể mình. Những vết đỏ ửng, những dấu tay bầm tím trên ngực, trên mông, trên đùi. Cô nhìn vào khuôn mặt mình trong gương, đôi mắt sưng húp, khóe miệng rướm máu, lớp trang điểm nhòe nhoẹt. Cô bật khóc. Không phải tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ, mà là những giọt nước mắt lăn dài trong im lặng, một sự sụp đổ, vỡ vụn từ bên trong. “Cái giá của sự trưởng thành” sao? Nó đắt quá. Nó lấy đi của cô sự trong trắng, sự tự trọng, và cả niềm tin vào con người.
Trong phòng bên cạnh, Hương lặng lẽ cầm điều khiển, tắt màn hình. Căn phòng chìm vào bóng tối. Cô uống cạn ly rượu vang, vị chát đắng đọng lại nơi đầu lưỡi. Khuôn mặt cô không một chút cảm xúc, phẳng lặng như mặt hồ chết.
Sơn ngồi gục trên ghế, hai tay ôm lấy đầu, bờ vai rộng của anh ta run lên từng đợt.
Hương đứng dậy, chiếc váy lụa đen lướt trên sàn nhà. Cô bước tới chỗ Sơn. Cô không an ủi, không ôm ấp. Cô chỉ đặt một tay lên vai anh ta, bàn tay lạnh ngắt.
“Công việc xong rồi. Anh sang đưa em Hân về đi. Con bé cần nghỉ ngơi. Nhớ đưa tiền bo cho nó ”
Sự lạnh lùng, thực dụng của cô khiến Sơn rùng mình ớn lạnh. Anh ta ngẩng lên nhìn cô, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, đen tối của người đàn bà mình yêu. Anh ta nhận ra, để bảo vệ cô khỏi địa ngục, anh ta đã đẩy một người khác vào lò lửa. Và trong quá trình đó, Hương, người anh ta yêu nhất, dường như cũng đã đánh mất phần cảm xúc cuối cùng của một con người. Cô đã trở thành một vị thần, hay một ác quỷ, quan sát nỗi đau của đồng loại từ trên cao, lạnh lùng, vô cảm và tàn nhẫn. Quyền lực đã bào mòn cô đến tận xương tủy, biến cô thành một con quái vật xinh đẹp.
