Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 82 : Một tuần sau chuyến “du ngoạn” kinh hoàng nơi biên viễn, cuộc sống của Hương và Sơn tưởng chừng đã q



Chương 34

Một tuần sau chuyến “du ngoạn” kinh hoàng nơi biên viễn, cuộc sống của Hương và Sơn tưởng chừng đã quay về cái quỹ đạo êm đềm giả tạo vốn có. Nhưng không, bên dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, những mạch ngầm dữ dội đã bắt đầu chuyển dòng. “Đế chế” Hương Thịnh không sụp đổ, trái lại, nó đang được tái thiết trên một nền móng mới – đen tối hơn, tàn khốc hơn, và vững chãi hơn gấp bội. Căn hộ cao cấp, nơi Hương từng thuê làm “tổng hành dinh” bí mật, giờ đây trở thành cái hang ổ trú ẩn, nơi hai con thú bị thương liếm láp vết thương và mài sắc nanh vuốt sau những giờ đấu đá ngoài thương trường.

Đêm cuối thu, Hà Nội chìm trong một cơn mưa rả rích, dai dẳng như một lời than vãn không dứt. Ngoài kia, hàng vạn hạt nước nặng trĩu thi nhau quất vào tấm kính cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng buồn tẻ và lạnh lẽo, hoàn toàn đối lập với thứ không khí ấm áp, đặc quánh mùi vị của sự hưởng thụ bên trong. Hương đã đốt một cây nến thơm mùi gỗ đàn hương. Thứ hương thơm trầm mặc, sang trọng ấy len lỏi vào từng ngóc ngách, như muốn gột rửa đi cái mùi ẩm mốc của rừng già, mùi tanh nồng của máu và cả cái mùi sợ hãi chua loét vẫn còn vương vất đâu đó trong ký ức.

Cánh cửa phòng tắm hé mở, Hương bước ra, trên người chỉ khoác hờ hững một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa màu ngọc trai. Chuyến đi rừng khắc nghiệt không tàn phá nhan sắc của cô, mà ngược lại, nó như một lò rèn địa ngục, đã tôi luyện cơ thể cô trở nên hoàn mỹ hơn. Làn da trắng sứ “tiểu thư” ngày nào giờ đã nhuốm một lớp màu mật ong khỏe khoắn, bóng bẩy dưới ánh đèn vàng. Những thớ thịt ở bắp đùi, bắp tay không còn vẻ mềm mại, yếu ớt của chốn văn phòng máy lạnh, mà đã rắn lại, ẩn chứa một sức sống hoang dã, một sự dẻo dai chết người. Cô thả mình xuống chiếc sofa da dài, đôi chân trần vắt chéo đầy khiêu khích. Tà áo lụa trễ nải trượt xuống, để lộ một bên đùi thon dài miên man và một phần cặp mông tròn trịa, căng mẩy như trái chín.

Ở đầu kia ghế sofa, Sơn ngồi đó, lồng ngực trần phơi ra trước không khí se lạnh của máy điều hòa. Gã đã gầy đi trông thấy, hốc mắt sâu hoắm, hằn lên những vệt mệt mỏi của kẻ vừa trở về từ cõi chết. Nhưng trong đáy mắt gã, mỗi khi nhìn Hương, lại ánh lên một sự sùng bái bệnh hoạn, một thứ tình yêu pha lẫn sự phục tùng tuyệt đối. Chuyến đi định mệnh ấy đã đập tan sự cân bằng quyền lực mong manh giữa họ. Giờ đây, gã không chỉ là đối tác, là tình nhân, mà còn là một kẻ thuộc hạ trung thành, một con sói đầu đàn đã cam tâm cúi đầu trước “nữ chúa” của mình.

“Báo cáo của chi nhánh Hải Phòng đây!” Hương đẩy tập tài liệu về phía Sơn, giọng cô bình thản nhưng mang âm sắc của mệnh lệnh. “Lợi nhuận tăng 15% so với tháng trước. Các mối hàng của em vẫn ổn định như chưa từng có cuộc khủng hoảng nào ”

Sơn cầm lấy tập giấy, nhưng ánh mắt gã lại chẳng hề bận tâm đến những con số khô khan. Gã nhìn vào những ngón tay thon dài của Hương, rồi trượt dọc lên cánh tay trần, dừng lại ở khuôn mặt đẹp đến nao lòng của cô. “Em giỏi thật đấy. Dù trời có sập xuống, em vẫn đủ sức chống đỡ mọi thứ ”

“Không phải em giỏi!” Hương nhấp một ngụm rượu vang, chất lỏng màu đỏ sóng sánh trong ly thủy tinh như máu. Đôi môi đỏ mọng của cô in một vệt mờ đầy gợi cảm trên thành ly. “Mà là vì em biết mình muốn gì, và em sẵn sàng trả bất cứ giá nào để có được nó. Anh cũng vậy mà, đúng không?”

Ánh mắt họ va vào nhau, tóe lửa. Sơn ném tập tài liệu sang một bên, trườn người đến gần cô như một con thú đói mồi. Gã không nói gì, chỉ cúi xuống, tham lam hít lấy mùi hương trên hõm cổ cô – một thứ mùi hỗn hợp gây nghiện của sữa tắm đắt tiền, nến thơm đàn hương và cái mùi da thịt đàn bà nồng nàn đặc trưng.

“Anh muốn em!” gã thì thầm, giọng khàn đặc, rung lên vì khao khát.

Hương không đẩy ra, cũng chẳng vồ vập. Cô ngửa cổ ra sau, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, mời gọi gã. “Em biết. Nhưng hôm nay… em muốn ở trên ”

Đó là một lời đề nghị, nhưng mang sức nặng của một thánh chỉ. Sơn hiểu. Gã ngoan ngoãn ngả người ra ghế, dang rộng tay chân, phơi bày sự phục tùng. Hương mỉm cười – một nụ cười vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn. Cô đặt ly rượu xuống, rồi từ từ trườn người lên, ngồi đè lên bụng gã. Động tác của cô chậm rãi, khoan thai. Cô cởi bỏ đai áo, để chiếc áo choàng lụa trượt khỏi vai, rơi xuống sàn như một tấm màn nhung hạ màn, để lộ cơ thể trần trụi, săn chắc, rực rỡ dưới ánh đèn vàng. Cô là một nữ hoàng đang ban phát ân huệ xác thịt cho kẻ cận thần trung thành nhất của mình.

Cuộc làm tình diễn ra ngay trên chiếc sofa chật hẹp, nhưng không gian dường như mở rộng ra vô tận. Nó không còn là cuộc chiến giành giật quyền lực như thuở ban đầu. Nó là một sự hòa quyện, một nghi thức để hai linh hồn đã cùng nhau nếm trải mùi vị của cái chết kết nối lại với sự sống.

Hương hoàn toàn nắm quyền chủ động. Cô nâng hông lên, tay nắm lấy dương vật đang cương cứng của Sơn, rồi từ từ hạ người xuống. Đầu dương vật to lớn, gân guốc từ từ tách mở hai cánh môi âm hộ ẩm ướt, trượt sâu vào bên trong hang động ấm nóng của Hương. Từng thớ thịt, từng nếp gấp bên trong cô co bóp, ôm siết lấy gã, nuốt trọn gã vào lòng.

Hương ngửa mặt lên trần nhà, khẽ rên lên một tiếng thỏa mãn khi cảm nhận được sự lấp đầy trọn vẹn. Cô bắt đầu di chuyển. Không phải là những cú thúc điên cuồng, mà là những nhịp nhún sâu, xoay tròn đầy kỹ thuật. Cô nghiền nát gã, vắt kiệt gã bằng sự dẻo dai của vòng eo và sức mạnh của cơ đùi.

Bàn tay Sơn bấu chặt lấy hông cô, những ngón tay lún sâu vào da thịt mềm mại. Gã nằm dưới, ngước nhìn lên. Trong mắt gã, Hương hiện ra như một nữ thần chiến tranh xinh đẹp và tàn bạo. Đôi bầu ngực căng tròn của cô nảy lên theo từng nhịp nhún, mồ hôi lấm tấm trên làn da màu mật ong, ánh mắt cô mơ màng nhưng đầy uy lực. Gã rên rỉ, không chỉ vì khoái cảm thể xác, mà vì sự thỏa mãn tinh thần khi được người đàn bà này cai trị.

Hương cúi xuống, mái tóc dài của cô rũ xuống, quét qua ngực gã, gây ra một cảm giác nhột nhạt đầy kích thích. Cô hôn gã, một nụ hôn sâu, ngấu nghiến, lưỡi cô quấn lấy lưỡi gã, hút lấy hơi thở của gã. Bên dưới, cô siết chặt cơ âm đạo, kẹp chặt lấy “cậu nhỏ” của gã, ép gã phải đầu hàng.

“Ra đi… cho em đi…” cô thì thầm vào tai gã, giọng ma mị.

Sơn gầm lên, cơ thể gã co giật dữ dội. Gã bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cô, một sự dâng hiến tuyệt đối. Hương cũng hét lên, đổ gục xuống người gã, tận hưởng dư âm của cơn cực khoái đang lan tỏa khắp từng tế bào.

***

Khi dư âm của cuộc truy hoan còn chưa kịp tan hết, khi cả hai vẫn còn đang thở dốc, mồ hôi nhễ nhại quấn lấy nhau trên ghế, thì chiếc điện thoại của Sơn, đặt trơ trọi trên bàn kính, đột ngột rung lên bần bật. Tiếng rung rè rè vang lên giữa không gian tĩnh lặng như tiếng báo tử.

Cả hai cùng giật mình. Sơn định với tay lấy, nhưng Hương, với bản năng của một con thú luôn cảnh giác, đã nhanh hơn. Cô chộp lấy chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên. Một số lạ. Cô cau mày, linh cảm của một kẻ đã từng đi qua cạm bẫy mách bảo cô có điều chẳng lành.

Sơn giật lấy điện thoại, áp lên tai, giọng vẫn còn hơi hổn hển. “A lô?”

Sự im lặng kéo dài vài giây, nặng nề như chì. Rồi mặt Sơn biến sắc. Máu trên mặt gã rút sạch. Gã ngồi bật dậy, hất tung Hương sang một bên, sự thỏa mãn trên gương mặt biến mất, thay vào đó là một vẻ căng thẳng tột độ và cơn giận dữ bùng phát.

“Mày là ai?” Sơn gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng.

Hương nhìn gã, cô hiểu biến cố đã đến. Cô ngồi dậy, bình thản khoác vội chiếc áo choàng lụa, che đi cơ thể trần trụi, ánh mắt sắc lại.

Từ đầu dây bên kia, một giọng đàn ông vang lên. Không ồn ào, không đe dọa, mà bình thản đến rợn người. Giọng nói ấy trầm đục, vang vọng như vọng về từ cõi âm, khiến không khí trong căn phòng ấm áp bỗng chốc đông cứng lại.

“Anh Sơn phải không? Không cần biết tôi là ai. Cứ gọi tôi là Tùng. Tôi nghĩ, anh và cô Hương đây… nợ tôi một cuộc nói chuyện về chuyến ‘du lịch’ bất đắc dĩ ở biên giới vừa rồi ”

Sơn đứng phắt dậy, nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. “Mẹ kiếp! Lão Quạ!”

“Lão Quạ chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ thôi!” giọng nói kia vẫn đều đều, mang theo sự giễu cợt ngầm. “Kẻ chơi cờ thực sự không bao giờ lộ mặt sớm vậy đâu, anh bạn trẻ ”

Hương nhìn thấy ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt lý trí của Sơn. Gã đang mất bình tĩnh, và kẻ mất bình tĩnh sẽ là kẻ thua cuộc. Không một chút do dự, cô lao tới, giằng phắt lấy chiếc điện thoại từ tay anh ta. Sơn sững sờ, quay lại nhìn cô đầy ngạc nhiên.

Hương áp điện thoại lên tai, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nhịp thở. Khi cô cất tiếng, giọng cô không hề có một chút hoảng sợ hay nao núng. Nó lạnh lẽo, sắc bén như tiếng kim loại va vào nhau.

“Chào anh Tùng. Tôi là Hương. Anh muốn nói chuyện ở đâu, và khi nào?”

Sự im lặng lại bao trùm đầu dây bên kia. Dường như kẻ giấu mặt kia cũng bất ngờ trước bản lĩnh của người phụ nữ này. Rồi, một tiếng cười trầm thấp, khàn khàn vang lên.

“Cô Hương. Quả nhiên không làm tôi thất vọng. Thông minh, và can đảm hơn gã đàn ông của cô nhiều ” Giọng nói đó ngừng lại một nhịp, rồi trở nên nghiêm túc. “Ngày mai, 10 giờ sáng. Quán trà Vô Ưu trên phố Phan Đình Phùng. Tôi sẽ đợi ”

Điện thoại ngắt kết nối. Tiếng tút dài vô tận.

Sơn nhìn Hương, cơn giận vẫn chưa tan, lồng ngực gã phập phồng. “Chết tiệt! Bọn khốn đó! Chúng ta phải báo công an! Ngay lập tức!”

Hương đặt chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt Sơn, ánh mắt cô lúc này không còn chút tình tứ nào, chỉ còn sự lạnh lùng của một vị tướng.

“Báo công an? Để nói gì hả anh? Rằng chúng ta đi buôn lậu và bị lừa mất tiền à? Anh điên rồi sao?”

Sơn chết lặng. Gã cứng họng. Anh ta biết cô nói đúng. Họ đã nhúng chàm, không thể quay đầu.

Hương bước tới, đặt hai bàn tay lên vai trần của Sơn. Giọng cô dịu lại, nhưng vẫn đầy sức nặng uy quyền. “Bình tĩnh lại đi. Đây không phải là rừng rậm, nơi anh có thể dùng nắm đấm để giải quyết mọi chuyện. Đây là sân nhà của chúng ta. Dù nó là cá mập hay cá voi, đã bơi vào cái ao này thì phải theo luật chơi của chúng ta ”

Cô quay đi, bước về phía cửa sổ, nhìn ra màn mưa đen kịt đang bao phủ thành phố.

“Lão Quạ chỉ là một con chó săn!” cô lẩm bẩm, như nói với chính mình. “Kẻ đứng sau gã mới là chủ nhân thực sự ”

Trong hình ảnh phản chiếu trên tấm kính cửa sổ, đôi mắt Hương không hề có sự sợ hãi. Thay vào đó, nó lóe lên một tia sáng của sự hưng phấn bệnh hoạn. Một con cá mập lớn hơn đã xuất hiện, ngửi thấy mùi máu và bơi đến. Điều đó có nghĩa là một ván cờ mới, lớn hơn, nguy hiểm hơn, với phần thưởng hậu hĩnh hơn gấp bội, sắp sửa bắt đầu. Và cô, Đỗ Thu Hương, đã sẵn sàng để chơi tất tay.

****

Sáng hôm sau, đúng 10 giờ, một chiếc xe Toyota Vios cũ kỹ đỗ cách quán trà Vô Ưu trên phố Phan Đình Phùng một đoạn. Cánh cửa mở ra, Hương và Sơn bước xuống. Họ đã rũ bỏ vẻ mệt mỏi đêm qua, trở lại là một cặp đôi quyền lực, những con thú săn mồi đã được chải chuốt kỹ lưỡng để bước vào một cuộc đấu trí.

Hương khoác lên mình một bộ vest công sở màu xám tro, cắt may hoàn hảo, ôm khít lấy những đường cong cơ thể đã trở nên săn chắc sau chuyến đi rừng. Bên trong là chiếc áo sơ mi trắng cổ cao cài kín đến tận nấc cuối cùng, che đi mọi dấu vết và sự khiêu khích xác thịt, chỉ để lại một vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng, xa cách. Mái tóc cô được búi cao, gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon dài kiêu hãnh. Gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, che đi quầng thâm, làm nổi bật đôi mắt sắc sảo như dao cạo. Hôm nay, cô không phải là người tình, cô là một “Nữ tướng”, một kẻ đã quen với việc ra lệnh và giành chiến thắng.

Sơn đi bên cạnh, vai trò của anh ta giờ đây đã được định hình rõ ràng: một quân sư, một vệ sĩ trung thành. Gã mặc bộ suit đen không cà vạt, tay áo xắn nhẹ, toát lên vẻ phong trần nhưng đầy đe dọa. Ánh mắt gã không ngừng quét một vòng xung quanh, đánh giá mọi chuyển động, mọi mối nguy hiểm tiềm tàng. Anh ta lùi lại nửa bước so với Hương, một cử chỉ tinh tế nhưng đầy ý nghĩa, khẳng định ai mới là nhân vật chính của bàn cờ ngày hôm nay.

Quán trà Vô Ưu nằm khuất trong một con ngõ nhỏ rợp bóng cây sấu già, tách biệt hoàn toàn khỏi cái ồn ào, bụi bặm của phố xá. Không gian bên trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng nhạc thiền không lời du dương và tiếng nước chảy róc rách từ một hòn non bộ nhỏ ở góc phòng. Mùi trầm hương thoang thoảng, quấn quýt trong không khí, tạo ra một cảm giác thanh tịnh, thoát tục. Bàn ghế bằng gỗ lim sẫm màu, bóng loáng nước thời gian. Những bức thư pháp treo trên tường nói về “Tâm”, về “Nhẫn”. Đây là nơi dành cho những bậc cao nhân mặc khách đàm đạo, hoàn toàn đối lập với bản chất sặc mùi tiền và đe dọa của cuộc gặp mặt này.

Ông Tùng đã ngồi đợi sẵn ở một bàn trong góc khuất nhất. Đúng như cái giọng nói bình thản đến rợn người qua điện thoại, gã có một vẻ ngoài không thể bình thường hơn. Gã mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, đã ngả màu cháo lòng, và một chiếc quần kaki màu be cũ kỹ. Trông gã chẳng khác nào một ông giáo viên về hưu đang ngồi đọc báo, tận hưởng tuổi già. Gã không đeo đồng hồ vàng, không nhẫn ngọc, không có bất cứ thứ trang sức nào thể hiện sự giàu sang hay quyền lực.

Nhưng khi gã ngẩng lên, đặt tờ báo xuống và nhìn họ, Hương cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, xuyên qua lớp áo vest dày. Đôi mắt gã. Đó không phải là mắt người. Đó là đôi mắt của một con cá sấu già, lờ đờ, chậm chạp, ẩn dưới lớp mí mắt sụp xuống, nhưng bên trong là sự tàn độc và kiên nhẫn của một kẻ săn mồi thượng thừa. Chỉ cần con mồi sơ sẩy, cú đớp của nó sẽ nghiền nát tất cả.

“Mời hai vị ngồi!” Ông Tùng mỉm cười, một nụ cười hiền lành đến mức giả tạo, khiến người ta rùng mình. Gã tự tay rót trà vào ba chiếc chén nhỏ xíu, động tác khoan thai, từ tốn như đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo. “Trà Thiết Quan Âm. Vị ban đầu hơi chát, đắng ngắt, nhưng hậu vị lại ngọt và thơm dai dẳng. Giống như làm ăn lớn vậy, phải không cô Hương?”

Hương ngồi xuống, lưng thẳng tắp, đối mặt trực tiếp với gã. Sơn ngồi bên cạnh, hơi lùi lại, cơ bắp căng cứng trong tư thế phòng thủ.

“Cảm ơn ông Tùng. Cháu thì không rành về trà đạo lắm!” Hương đáp, giọng cô cũng bình thản không kém, như mặt hồ phẳng lặng che giấu những xoáy nước bên dưới. “Cháu chỉ biết kinh doanh thôi ”

“Tốt!” Ông Tùng gật đầu, đặt chén trà xuống trước mặt Hương. Hơi nóng bốc lên nghi ngút. “Người làm kinh doanh thì nên đi thẳng vào vấn đề. Thời gian là vàng bạc mà ”

Gã không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng rút từ trong chiếc cặp da sờn rách đặt dưới chân một tập phong bì màu nâu dày cộp. Gã đặt nó lên bàn, rồi dùng một ngón tay, đẩy nhẹ về phía Hương. Tiếng giấy ma sát với mặt gỗ vang lên sột soạt, khô khốc trong không gian tĩnh lặng.

Sơn cau mày, bàn tay đặt dưới bàn đã siết lại thành nắm đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Hương liếc nhanh, ra hiệu cho anh ta bình tĩnh. Cô cầm lấy tập phong bì, không một chút do dự, mở ra.

Bên trong không phải là tài liệu hợp đồng. Là một xấp ảnh.

Tấm đầu tiên: Cảnh cô và Sơn đang hối hả giao dịch những cọc tiền mặt với Lão Quạ trong kho hàng tranh tối tranh sáng ở biên giới. Hình ảnh được chụp từ một góc khuất trên cao, cực kỳ rõ nét, bắt trọn vẻ tham lam và lo lắng trên gương mặt họ.

Tấm thứ hai, thứ ba: Cảnh hai người họ bước ra khỏi bìa rừng, tàn tạ, quần áo rách bưới, lấm lem bùn đất, được nhóm của A-Tùng dìu đi. Có cả những tấm chụp cận cảnh khuôn mặt thất thần, tuyệt vọng của Sơn và vẻ mệt mỏi nhưng không giấu được sự gai góc, hoang dại trong ánh mắt của cô.

(Hương): Gã không chỉ biết. Gã biết tất cả. Gã đã ở đó, hoặc tai mắt của gã đã ở đó, theo dõi chúng ta từ đầu đến cuối như xem một vở kịch. Chuyến đi săn đó, Lão Quạ, tiếng còi cảnh sát, tất cả đều là những quân cờ trong tay gã. Gã ném chúng ta vào địa ngục, rồi lại chính gã kéo chúng ta lên, chỉ để cho chúng ta thấy ai mới là người nắm quyền sinh sát thực sự.*

Sơn nghiến răng, tiếng ken két vang lên khe khẽ. Anh ta sắp không kiềm chế được nữa. “Ông…”

“Khoan đã anh!” Hương ngắt lời, giọng lạnh băng. Bàn tay cô dưới gầm bàn đặt nhẹ lên tay Sơn đang nắm chặt, siết lại trấn an. Ánh mắt cô vẫn dán vào những tấm ảnh, nhưng giọng nói thì hướng thẳng về phía Ông Tùng. “Ông Tùng đây quả là người cẩn thận. Một bộ sưu tập rất ấn tượng ”

Ông Tùng lại cười, nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại. “Sự cẩn thận là yếu tố sống còn trong nghề của chúng tôi. Cũng như trong nghề của cô vậy, thưa giám đốc. Một bước sai lầm, là mất tất cả ”

Gã phớt lờ hoàn toàn cơn giận của Sơn, như thể Sơn chỉ là một con chó đang sủa bên lề. Ánh mắt gã chỉ dán chặt vào Hương, một sự đánh giá trần trụi, soi mói vào tận tâm can. “Tôi không muốn phá vỡ nồi cơm của các vị. Ngược lại!” gã ngả người ra sau ghế, phong thái ung dung tự tại, “tôi muốn làm cho nó đầy hơn. Đầy hơn rất nhiều so với cái sạp tạp hóa ngày xưa của cô ”

“Ý của ông là sao?” Hương bình tĩnh hỏi, cô đã xếp lại những tấm ảnh, đặt chúng ngay ngắn trên bàn như dọn dẹp một mớ rác rưởi.

“Công ty Hương Thịnh!” Ông Tùng nói chậm rãi, nhấm nháp từng từ, “một vỏ bọc hoàn hảo. Trẻ, năng động, sạch sẽ, và có một nữ giám đốc xinh đẹp, thông minh, sẵn sàng làm mọi thứ – tôi nhấn mạnh là *mọi thứ* – để thành công ” Gã dừng lại, để lời nói của mình ngấm vào không khí như khói thuốc độc. “Tôi nắm trong tay nhiều đường dây cung cấp hàng hóa lớn. Thép, thiết bị điện tử, hàng tiêu dùng cao cấp… tất cả đều đi qua những con đường… ít ánh sáng. Cái tôi cần, là một cái sân sau như Hương Thịnh. Một cái máy giặt khổng lồ. Để rửa những đồng tiền bẩn thỉu, đầy bùn đất này, hợp thức hóa những lô hàng không giấy tờ, biến chúng thành những giao dịch sạch sẽ, thơm tho trên sổ sách thuế ”

Lời đề nghị đã được đưa ra. Một lời đề nghị không thể chối từ, bởi vì nó đi kèm với bản án tử hình nằm trong chiếc phong bì nâu kia.

Sơn im lặng. Anh ta đã hiểu ra vấn đề. Gã đàn ông này không muốn tiền “bảo kê” vặt vãnh. Gã muốn nuốt chửng cả công ty, biến họ thành những con rối, những công cụ rửa tiền trong tay gã.

Nhưng Hương thì không nghĩ vậy. Trong đầu cô, một cỗ máy tính toán siêu tốc bắt đầu vận hành. Rửa tiền, hợp thức hóa hàng lậu, sân sau… Những từ ngữ đó không làm cô sợ hãi. Ngược lại, chúng khiến máu trong người cô sôi lên. Điều đó có nghĩa là dòng tiền khổng lồ, là lợi nhuận mà cô không thể tưởng tượng nổi với cách làm ăn cò con hiện tại. Nguy hiểm ư? Có. Nhưng phần thưởng quá lớn. Quá hấp dẫn.

Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Ông Tùng, đôi mắt không một chút sợ hãi, mà rực sáng tham vọng. “Cái giá của sự hợp tác này là gì?”

Câu hỏi trực diện, không vòng vo của cô dường như khiến Ông Tùng có chút bất ngờ. Đôi mắt cá sấu khẽ nheo lại, rồi nhanh chóng chuyển thành sự thích thú. Gã thích người đàn bà này. Gã thích cái cách cô ta ngửi thấy mùi tiền ngay trong vũng bùn. Sự thực dụng và can đảm của cô là thứ gã đang tìm kiếm.

Gã không trả lời ngay. Gã nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, thưởng thức cái vị đắng chát của nó. “Lòng tin!” cuối cùng gã cũng lên tiếng, đặt chén trà xuống. “Mà lòng tin thì không xây bằng lời hứa suông được. Nó phải được xây bằng hành động ”

Gã rút ra từ túi áo ngực một tấm danh thiếp trắng trơn, trên đó chỉ in vỏn vẹn một cái tên và một dãy số điện thoại. Không chức danh, không địa chỉ.

“Người của tôi sẽ liên lạc với cô. Cứ làm vài đơn hàng nhỏ trước đã. Làm tốt, trôi chảy, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp về những con số lớn hơn ”

Gã đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên quần, vẫn với dáng vẻ khoan thai của một ông giáo già về hưu. “Buổi nói chuyện hôm nay kết thúc ở đây. Trà ngon. Cảm ơn hai vị đã tiếp đãi ”

Nói rồi, gã quay lưng bước đi, dáng người hơi còng xuống, hòa vào dòng người tấp nập ngoài phố Phan Đình Phùng, biến mất như một bóng ma chưa từng tồn tại.

Hương ngồi bất động, ngón tay thon dài lướt trên tấm danh thiếp cứng cáp. Cô cảm nhận được sức nặng ngàn cân của nó. Đây không phải một lời mời hợp tác. Nó là một mệnh lệnh. Một sợi dây thòng lọng vừa được siết quanh cổ công ty Hương Thịnh, và kẻ cầm đầu dây bên kia là một con quỷ già xảo quyệt.

Sơn thở hắt ra một hơi nặng nhọc, như trút được tảng đá đè nặng ngực nãy giờ. “Chúng ta phải làm sao đây? Dính vào lão ta là dính vào cửa tử ”

Hương không trả lời ngay. Cô cầm chén trà của mình lên, uống cạn một hơi. Vị đắng ngắt xộc vào khoang miệng, tê dại đầu lưỡi. Nhưng ngay sau đó, một vị ngọt hậu, sâu và đầm, lan tỏa trong cổ họng. Cô đặt mạnh chén trà xuống bàn, một tiếng “cạch” dứt khoát. Một nụ cười lạnh lẽo, đầy tính toán và ngạo mạn nở trên môi cô.

“Làm sao ư?” cô nói, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng của Ông Tùng đã tan biến vào hư không. “Chúng ta sẽ làm cho nồi cơm này đầy hơn. Đầy đến mức chính gã cũng phải sợ hãi. Gã muốn dùng chúng ta làm công cụ? Được thôi. Nhưng gã sẽ phải trả giá rất đắt cho cái công cụ sắc bén này ”

Một ván cờ mới đã được bày ra. Và lần này, đối thủ của cô không phải là những gã đàn ông háo sắc, ngu ngốc thường ngày, mà là một con cáo già thực sự của thế giới ngầm. Cuộc chơi đã trở nên nguy hiểm hơn gấp bội, nhưng chính sự nguy hiểm đó lại khiến Hương cảm thấy mình đang thực sự sống.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...