Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 33
Ngày thứ sáu của chặng đường băng rừng, họ đã đến được điểm hẹn. Đó là một khu đất trống nằm khuất sâu trong một thung lũng hẹp, cách biên giới Việt Nam không xa. Xung quanh là những vách núi đá vôi dựng đứng và những tán cây rừng già rậm rạp, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ hoang sơ. Không khí nơi đây mang một cảm giác khác lạ, không còn sự ngột ngạt của rừng sâu mà có chút gì đó se lạnh, mang theo hơi thở của gió núi.
Cả đoàn người đều kiệt sức. Sáu ngày băng rừng, ăn ngủ giữa thiên nhiên hoang dã đã bào mòn đáng kể thể lực của họ. Hương cũng vậy, dù đã thích nghi, nhưng cơ thể cô vẫn còn nhiều vết trầy xước, da rám nắng. Chiếc áo thổ cẩm đã sờn cũ, lộ ra vài mảng da trắng của cô. Nhưng trong mắt cô, không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là một sự mong chờ, một tia hy vọng về sự trở lại của thế giới mà cô từng thuộc về.
A-Tùng ra hiệu cho cả đoàn dừng lại. Hắn không nói gì, chỉ lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ từ trong gùi, bật lên. Tiếng rè rè vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn đưa nó cho Sơn.
Sơn đón lấy nó, bàn tay gã run run. Đây là cơ hội duy nhất để liên lạc với thế giới bên ngoài. Gã đã cố gắng liên lạc nhiều lần trong những ngày qua, nhưng đều thất bại. Có lẽ, giờ đây, tín hiệu đã đủ mạnh.
Gã bấm một dãy số, rồi áp vào tai. Tiếng “tút tút” kéo dài, căng thẳng đến nghẹt thở. Hương đứng cạnh Sơn, tim cô đập thình thịch. Cô cảm thấy một sự hồi hộp lạ kỳ, một sự pha trộn giữa mong chờ và sợ hãi. Cô không biết mình sẽ nói gì với Trung, với Việt. Liệu họ có còn nhận ra cô không? Hay cô đã thay đổi quá nhiều rồi?
“A lô… Việt à?” Giọng Sơn vỡ òa trong bộ đàm.
Đầu dây bên kia, một giọng nói quen thuộc vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng. “Sơn! Là anh thật sao? Anh đang ở đâu? Sao rồi?”
“Anh đây, Việt! Anh đây! Nghe anh nói đây! Mang tiền đến ngay chỗ này! Nhanh lên!” Sơn gần như hét vào bộ đàm, giọng gã run rẩy, đầy vẻ phấn khích.
Sơn vội vàng mô tả vị trí của họ, những dấu hiệu nhận biết của khu rừng. Việt đầu dây bên kia liên tục xác nhận, rồi hứa sẽ đến ngay lập tức. Cuộc nói chuyện chỉ diễn ra trong vài phút, nhưng nó đã mang lại một làn gió hy vọng lớn lao.
Sơn cúp bộ đàm, khuôn mặt gã rạng rỡ. Gã quay sang Hương, ôm chặt lấy cô. “Chúng ta được cứu rồi, Hương! Chúng ta được cứu rồi!”
Hương ôm chặt lấy Sơn, nước mắt cô chảy dài. Cô không biết mình đang khóc vì vui, hay vì một cảm xúc khó gọi tên. Một phần trong cô muốn trở về, muốn được sống lại cuộc sống xa hoa trước đây. Nhưng một phần khác, phần hoang dại đã thức tỉnh, lại cảm thấy một sự tiếc nuối khó tả. Cô đã quen với cuộc sống này, quen với những bản năng nguyên thủy.
A-Tùng nhìn Sơn và Hương, ánh mắt hắn không có chút vui mừng nào, chỉ có sự lạnh lùng của kẻ chờ đợi. Hắn gật đầu với Sơn. “Được. Cứu được. Nhưng tiền thì sao?”
Sơn vội vàng buông Hương ra, nhìn A-Tùng. “Tiền sẽ đến ngay! Việt và Trung đang trên đường đến đây! Họ sẽ mang theo tiền!”
A-Tùng không nói gì. Hắn chỉ quay sang ra hiệu cho đám thanh niên. Bọn chúng không nghỉ ngơi, mà bắt đầu bố trí các vị trí canh gác xung quanh khu vực. Thái độ của chúng đã thay đổi. Không còn là những kẻ đồng hành trên đường, mà là những kẻ chủ nợ đang chờ thanh toán.
Hương cảm nhận được sự thay đổi đó. Mối quan hệ giữa họ và nhóm của A-Tùng đã trở lại như ban đầu, như những đối tác đang chờ thanh toán hợp đồng. Không còn những bữa ăn cùng nhau. Không còn những câu chuyện kể quanh đống lửa. Không còn những ánh mắt thân thiện. Thay vào đó là sự căng thẳng, sự dè chừng, và sự chờ đợi.
Hương nhìn Sơn. Gã cũng nhận ra điều đó. Gã đi đến chỗ A-Tùng, nói gì đó. Nhưng A-Tùng chỉ lắc đầu, chỉ tay vào chiếc gùi lớn đang đặt ở góc.
“Chờ tiền đến.” Hắn nói, giọng khô khốc.
Hương ngồi xuống một tảng đá, nhìn ra phía xa, nơi những vách núi cao vút bị bao phủ bởi màn sương mờ ảo.
****
Thời gian chờ đợi kéo dài như vô tận. Hương và Sơn ngồi im lặng, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ riêng. A-Tùng và đám thanh niên của hắn bố trí canh gác cẩn mật, ánh mắt quét liên tục về phía biên giới, nơi con đường mòn nhỏ bé uốn lượn ẩn mình dưới những tán cây rừng. Không khí căng như dây đàn, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến tất cả giật mình.
Cho đến khi, từ phía xa, một tiếng động cơ xe máy vọng lại, yếu ớt nhưng rõ ràng. Tiếng động ngày càng gần, ngày càng lớn, xé tan sự tĩnh mịch của rừng sâu. A-Tùng ra hiệu cho đám thanh niên chuẩn bị sẵn sàng, những khẩu súng săn được giương lên, nòng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía tiếng động.
Chiếc xe máy cày tự chế, lầm lũi bò lên dốc, rồi dừng lại ở khu đất trống. Trên xe là Việt và Trung. Khuôn mặt họ lấm lem bùn đất, áo quần xốc xếch, nhưng ánh mắt thì rạng rỡ niềm vui mừng khi nhìn thấy Sơn.
“Anh Sơn! Chị Hương!” Việt và Trung đồng thanh reo lên, giọng họ vỡ òa. Họ vội vàng nhảy xuống xe, chạy đến chỗ Sơn.
Sơn cũng không kìm được xúc động. Gã ôm chầm lấy Việt và Trung, vỗ vai họ bôm bốp. Ba người đàn ông ôm nhau, quên đi mọi nguy hiểm xung quanh.
Rồi, Việt và Trung nhìn sang Hương. Họ sững sờ.
Cô không còn là cô giám đốc Thu Hương nữa. Một tuần lễ trong rừng sâu đã lột xác cô hoàn toàn. Làn da trắng sứ đã được thay thế bằng một màu nâu bánh mật khỏe khoắn. Thân hình cô gầy đi, nhưng săn chắc và dẻo dai. Cô mặc bộ đồ thổ cẩm giờ đã sờn cũ, nhưng nó lại hợp với cô một cách kỳ lạ, tôn lên vẻ đẹp hoang dại như một nữ chúa của núi rừng. Và quan trọng nhất, là đôi mắt của cô. Chúng không còn sự sợ hãi, không còn sự tính toán của một nữ giám đốc. Đôi mắt cô giờ đây trong và tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng nguy hiểm của một con thú đã quen với việc quan sát, đã học được luật của rừng xanh.
“Chị Hương… chị không sao chứ?” Việt lắp bắp, hắn không dám lại gần.
Hương khẽ gật đầu, một nụ cười nửa miệng nở trên môi. “Chị không sao.”
Trong lúc đó, ánh mắt của Việt và Trung cũng va chạm với đám thanh niên của A-Tùng. Đặc biệt là khi họ nhìn thấy ánh mắt của Chinh, của Láo … những ánh mắt thèm khát và có chút sở hữu khi nhìn Hương. Họ nhận ra, Hương không chỉ đơn thuần là bị bắt cóc hay bị giam giữ. Một điều gì đó tồi tệ hơn, méo mó hơn đã xảy ra.
Việt và Trung, hai “con sói” đã từng cùng Hương tham gia vào những cuộc truy hoan bệnh hoạn, đã từng xem Hương là “nữ hoàng” của riêng mình, giờ đây cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào.
A-Tùng không bỏ qua ánh mắt thù địch đó. Hắn nheo mắt, ánh mắt sắc lẹm quét qua Việt và Trung, như một con thú đầu đàn đang đánh giá hai kẻ lạ mặt dám đặt chân vào lãnh địa của mình. Đám thanh niên của hắn cũng vậy, chúng nhìn Việt và Trung bằng ánh mắt cảnh giác và thách thức.
Hương đứng giữa, nhìn Việt và Trung, rồi nhìn A-Tùng và đám thanh niên của hắn. Cô cảm thấy một sự hỗn loạn lạ kỳ. Một bên là quá khứ, một bên là hiện tại. Một bên là thế giới cô từng thuộc về, một bên là thế giới cô vừa sống sót qua.
Cô thấy tất cả. Cô thấy sự tức giận và chiếm hữu trong mắt Việt và Trung. Cô thấy sự thách thức và coi thường trong mắt đám người của A-Tùng. Cô thấy Sơn ngồi co rúm ở một góc, hoàn toàn vô hình trong cuộc đối đầu này.
Và cô mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận thấy, nhưng lại đầy quyền lực.
“Đừng căng thẳng vậy chứ,” Hương lên tiếng, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Chúng ta là bạn mà. Đúng không, A-Tùng?”
A-Tùng nhìn Hương, rồi cười khẩy. “Bạn. Khi tiền đến.”
Hương quay sang Việt và Trung. “Tiền đâu?”
Việt và Trung sững sờ trước thái độ của Hương. Họ không ngờ cô lại hỏi thẳng thừng như vậy. Nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của Sơn, họ cũng vội vàng xách chiếc túi vải lớn đựng tiền mặt xuống xe.
Chiếc túi vải đựng tiền được đặt phịch xuống đất, nặng trĩu. Sơn không chần chừ, gã mở miệng túi, để lộ những cọc tiền mặt xanh đỏ được buộc gọn gàng. Ánh mắt A-Tùng lóe lên, nhưng hắn không vồ vập. Hắn ra hiệu cho một thanh niên kiểm tra. Gã thanh niên cẩn thận đếm từng cọc, ánh mắt cảnh giác.
Không khí vẫn căng như dây đàn. Việt và Trung đứng cạnh Sơn, tay lăm lăm vũ khí tự chế, ánh mắt không rời khỏi đám người bản địa. Đám người của A-Tùng cũng vậy, chúng đứng thành một vòng cung, vũ khí trong tay, sẵn sàng phản ứng nếu có bất cứ động thái bất thường nào. Hương đứng giữa, ánh mắt cô quét qua cả hai phe, cô cảm nhận được từng chút biến động nhỏ nhất trong không khí.
Sau khi kiểm tra xong, gã thanh niên gật đầu với A-Tùng. Hắn mỉm cười, một nụ cười không thân thiện, không thù địch, chỉ là sự thỏa mãn của kẻ đã hoàn thành giao dịch.
“Tiền đã đủ.” A-Tùng nói, giọng hắn khàn khàn. “Giao ước đã xong.”
Sơn thở phào nhẹ nhõm. Gã tiến đến trước mặt A-Tùng, chìa tay ra. “Cảm ơn anh, A-Tùng.”
A-Tùng không bắt tay Sơn. Hắn chỉ nhìn gã, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. “Cảm ơn làm gì. Đây là giao dịch. Anh cho tôi tiền. Tôi cho anh đường về. Sòng phẳng.”
Rồi, hắn quay sang nhìn Hương. Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt cô, trên cơ thể cô, trên bộ quần áo thổ cẩm đã bạc màu, trên những vết xước trên tay, trên chân cô. Hắn nhìn cô một lúc lâu, như muốn ghi nhớ mọi chi tiết.
“Về xuôi rồi,” A-Tùng nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút gì đó hoang dã của núi rừng. “Có nhớ núi rừng không? Có nhớ chúng tôi không? Và giao ước “vùng đất cấm” mà cô chưa thanh toán cho tôi nữa … ”
Hương khẽ cười, một nụ cười đầy bí ẩn.
“Tôi sẽ nhớ…” Hương nói, giọng cô chân thật đến lạ. “Nhớ tất cả. Nhớ anh. Nhớ núi rừng.”
A-Tùng gật đầu. Hắn không nói gì thêm. Hắn chỉ quay sang đám thanh niên của mình, ra hiệu. Cả đám người, với những chiếc gùi nặng trĩu tiền, lẳng lặng quay người, biến mất vào trong rừng sâu, không một tiếng động. Chúng đến như một cơn gió, và đi cũng như một cơn gió. Để lại Sơn, Hương, Việt và Trung giữa không gian tĩnh mịch.
Khi bóng dáng cuối cùng của nhóm A-Tùng khuất hẳn, Sơn mới thực sự thở phào. Gã quay sang Hương, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Chúng ta… đã thoát rồi, Hương.”
Hương không trả lời. Cô quay sang nhìn Việt và Trung. Khuôn mặt họ vẫn còn vẻ bàng hoàng, nhưng ánh mắt thì đầy sự nhẹ nhõm khi thấy cô an toàn.
“Hai đứa… đi theo chị.” Hương nói, giọng cô không còn chút yếu ớt nào, thay vào đó là sự lạnh lùng và quyền lực quen thuộc của “bà chủ”. Cô đi thẳng đến chiếc xe máy cày, ngồi lên.
Việt và Trung vội vàng làm theo. Sơn cũng vậy, gã ngồi xuống bên cạnh Hương.
Chiếc xe máy cày nổ máy, phá tan sự tĩnh mịch của rừng sâu. Nó lầm lũi lăn bánh, rời khỏi khu đất trống, nơi vừa diễn ra một cuộc giao dịch sòng phẳng bằng tiền và bằng cả thể xác.
Cuộc phiêu lưu đã kết thúc. Hương đã trở về với thế giới của mình. Nhưng cô biết, mình đã không còn là cô của trước đây nữa. Bảy ngày trong rừng sâu đã thay đổi cô vĩnh viễn. Những bản năng hoang dã đã được đánh thức. Con quỷ trong cô đã được giải phóng. Và cái giá của sự sống sót, là một sự biến đổi sâu sắc đến tận cùng của linh hồn. Cô đã sống sót. Nhưng cô đã mất đi một phần gì đó của con người mình. Và cô, đã tìm thấy một phần gì đó khác, hoang dã hơn, bản năng hơn, và nguy hiểm hơn.
Chiếc xe máy cày lầm lũi bò trên con đường đất gồ ghề, đưa họ rời xa biên giới, rời xa những vách núi đá vôi sừng sững và những cánh rừng rậm rạp. Không khí trên xe đặc quánh sự im lặng. Việt và Trung ngồi phía trước, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía sau, nơi Sơn và Hương đang ngồi. Họ không dám hỏi. Ánh mắt của Hương quá xa vời, quá hoang dại, khiến họ cảm thấy một sự e dè, một nỗi sợ hãi vô hình.
Sơn ngồi cạnh Hương, gã cũng chìm vào suy nghĩ riêng. Gã đã sống sót. Gã đã bảo vệ được Hương. Nhưng cái giá phải trả thì quá lớn. Gã nhìn bàn tay mình, vẫn còn cảm thấy những vết chai sạn của rừng, và đôi khi, gã vẫn cảm thấy mùi máu tanh nồng của đêm lửa trại.
Hương tựa đầu vào vai Sơn, mắt cô nhắm nghiền. Cô không ngủ. Trong đầu cô, những hình ảnh của một tuần qua cứ chập chờn như một thước phim quay chậm. Tiếng kẽo kẹt của giường tre, tiếng nước chảy của con suối, tiếng hú của rừng đêm. Khuôn mặt của A-Tùng, ánh mắt của Pao, sự thô bạo của Cường. Và cả sự hòa quyện điên dại với Sơn dưới ánh lửa trại. Cô đã trải qua tất cả, và cô đã sống sót.
Khi chiếc xe đi vào vùng có sóng điện thoại, điện thoại của Hương rung lên bần bật. Một dãy số quen thuộc hiện lên. Là Trung.
Tim Hương đập thình thịch. Cô cảm thấy một sự hỗn loạn lạ kỳ. Một bên là thế giới hoang dã mà cô vừa thoát ra, một bên là thế giới “văn minh” mà cô sắp phải trở về. Một bên là bản năng nguyên thủy, một bên là vỏ bọc giả dối.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, điều chỉnh lại cảm xúc. Cô bấm nút nghe, áp điện thoại vào tai.
“Vâng, em đây, chồng yêu…” Giọng cô ngọt ngào, mềm mại, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Hương à! Anh đây! Anh xong việc rồi! Đang trên đường về đây! Anh nhớ em với con quá! Sắp được gặp em rồi!” Giọng Trung tràn đầy niềm vui, sự hân hoan và tin tưởng.
Hương nghe Trung nói, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ngôi nhà cao tầng dần hiện ra. Những con đường nhựa bằng phẳng, những ánh đèn điện lấp lánh. Thế giới của cô đã trở lại.
“Vâng, em cũng nhớ anh nhiều lắm. Anh đi đường cẩn thận nhé. Em chờ anh về.” Hương nói, giọng cô vẫn dịu dàng, như một người vợ hiền đang ngóng trông chồng trở về.
Cô cúp máy. Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Việt và Trung ở phía trước không dám quay lại. Sơn nắm chặt lấy tay Hương, ánh mắt gã nhìn cô đầy vẻ phức tạp. Gã biết, cô đã không còn là cô của trước đây.
Hương nhìn Sơn, rồi khẽ cười. Một nụ cười ẩn chứa quá nhiều điều. Cô đã đóng xong vai một nữ chiến binh sống sót giữa rừng sâu. Giờ đây, cô phải trở lại với vai diễn cũ của mình: người vợ đảm đang, người mẹ hiền thục, nữ giám đốc thành đạt. Vở kịch đã được dàn dựng. Chỉ có điều, lần này, nữ diễn viên chính đã có thêm một vai diễn mới, một vai diễn bí mật, một vai diễn của con thú trong rừng.
Và con thú đó, đã được nếm mùi máu tươi. Nó đã được giải phóng. Liệu nó có còn ngủ yên được nữa không? Hương không biết. Cô chỉ biết, cuộc sống của cô sẽ không bao giờ còn như cũ. Con đường phía trước, còn nhiều chông gai, và còn nhiều cạm bẫy hơn cả khu rừng hoang dã kia.
Chiếc xe lăn bánh, nuốt chửng họ vào thế giới “văn minh”. Hương trở lại với vỏ bọc của mình, nhưng bên trong cô, con thú đã thức tỉnh vẫn đang gầm gừ, chờ đợi thời cơ để bùng nổ.
