Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 80



Chương 32​

Bình minh của ngày thứ tư trong rừng không còn mang theo sự hoảng loạn. Khi Hương tỉnh dậy trong vòng tay của Sơn, cô không còn giật mình. Cô chỉ nhẹ nhàng gỡ mình ra, mặc lại bộ đồ thổ cẩm đã khô sương, và bắt đầu ngày mới bằng một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cơ thể cô vẫn đau nhức, nhưng không còn là cái đau của sự bất ngờ và chống cự. Nó là cái đau của một cơ bắp đã quen với việc bị lạm dụng, một sự chai sạn đang dần hình thành.

Đám thợ săn cũng đã quen với sự hiện diện của cô. Chúng không còn nhìn cô chằm chằm như một vật thể lạ. Thay vào đó, chúng đối xử với cô như một phần của đoàn, một “tài sản” chung mà tất cả đều có trách nhiệm trông coi. A-Láo đưa cho cô một khúc sắn lùi còn nóng. A-Chinh chỉ cho cô cách dùng lá cây để hứng nước sương. Những hành động đó không có sự dịu dàng, chỉ có tính hiệu quả. Họ cần cô có đủ sức để đi, để tiếp tục phục vụ.

Sơn lầm lũi đi phía sau, một cái bóng câm lặng. Anh ta đã cố nói chuyện với Hương vài lần, nhưng cô chỉ trả lời nhát gừng. Giữa họ có một vực thẳm vô hình. Anh ta không thể bước qua, mà cô thì không có ý định quay lại.

Đến gần trưa, khi cả đoàn đang đi qua một khu đất ẩm, A-Tùng, người đang đi đầu, đột ngột giơ tay ra hiệu dừng lại. Gã quỳ xuống, chăm chú nhìn vào nền đất bùn.

“Mày,” – gã gọi, giọng không to nhưng dứt khoát, và ánh mắt hướng thẳng về phía Hương. “Lại đây.”

Sơn, A-Láo và A-Chinh đều ngạc nhiên. Bình thường, A-Tùng chỉ ra lệnh cho đám đàn em. Đây là lần đầu tiên gã trực tiếp gọi Hương trong một việc không liên quan đến thể xác.

Hương có chút do dự, rồi cũng bước tới. A-Tùng không nhìn cô, chỉ tay xuống đất.

“Nhìn đây. Dấu chân con hoẵng. Vẫn còn mới. Nó đi về phía có nước uống.” – Giọng gã không còn là tiếng gầm gừ của kẻ thống trị, mà là giọng trầm, đều đều của một người thầy đang giảng bài. “Tối nay sẽ có thịt tươi.”

Rồi gã nhìn cô. “Ở đây, không có súng, không có tiền, chỉ có cái đầu và đôi tay. Muốn sống, mày phải biết cách dùng chúng.”

Gã rút trong gùi ra một cuộn dây rừng và một con dao nhỏ. Gã nhanh nhẹn chặt một nhánh cây mềm, dẻo dai, vót qua loa rồi bắt đầu uốn nó thành hình một cái bẫy.

“Đưa tay đây,” – gã ra lệnh.

Hương chìa tay ra. Gã đặt chiếc bẫy còn dang dở vào tay cô. “Giữ lấy.”

Rồi gã bắt đầu chỉ dạy. “Cái bẫy này gọi là bẫy thòng lọng. Mày phải buộc nút thắt thế này, để khi con mồi giẫm vào, nó sẽ siết lại, nhưng không giết chết ngay, chỉ giữ nó lại thôi.”

Bàn tay cô mềm mại, vụng về, không sao buộc được cái nút thắt phức tạp bằng sợi dây rừng cứng và thô ráp. A-Tùng tặc lưỡi, một sự mất kiên nhẫn nhẹ. Gã không nói gì, chỉ quỳ sát lại bên cạnh. Rồi gã đưa hai bàn tay của mình ra, bao trọn lấy đôi bàn tay của cô.

Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng Hương. Bàn tay gã to lớn, sẫm màu, thô ráp và chai sạn vì năm tháng cầm dao, cầm rựa. Trên mu bàn tay có vài vết sẹo cũ. Đôi bàn tay đó hoàn toàn bao bọc lấy bàn tay trắng trẻo, thon dài của cô. Một sự tương phản mãnh liệt. Đôi bàn tay này, đêm qua đã từng bóp nát, hành hạ cô. Nhưng giờ đây, nó lại đang truyền cho cô một cảm giác khác. Không có dục vọng. Chỉ có sự vững chãi, và một sự chỉ dẫn đầy quyền lực.

Gã nắm lấy những ngón tay của cô, uốn chúng theo ý mình, điều khiển chúng một cách khéo léo để luồn sợi dây, thắt nút. Hơi thở của gã phả vào gáy cô. Cô có thể ngửi thấy mùi mồ hôi đàn ông, mùi của núi rừng, nhưng nó không còn làm cô ghê tởm nữa.

*Gã này… không chỉ là một con thú. Gã là vua của nơi này. Gã hiểu từng cái cây, ngọn cỏ. Sức mạnh của gã không chỉ nằm ở cơ bắp, mà là ở đây…* – cô vô thức liếc nhìn vầng trán thông minh của gã. *Sự hiểu biết. Sự hòa hợp với nơi này. Đây mới là quyền lực thực sự, không phải thứ quyền lực vay mượn từ những chức danh, những hợp đồng bạc tỷ như của Sơn.*

Một sự tôn trọng nguy hiểm bắt đầu nảy mầm trong cô. Cô không còn chỉ nhìn gã như kẻ đã cưỡng hiếp mình. Cô bắt đầu nhìn gã như một thủ lĩnh, một người thầy, một biểu tượng của sự sống sót.

“Được rồi.”

A-Tùng buông tay cô ra khi chiếc bẫy đã hoàn thành. Khoảnh khắc kết nối đó đột ngột bị cắt đứt. Gã lại trở về với vẻ lạnh lùng thường thấy.

“Đi thôi. Mai quay lại xem có gì không.”

Gã đứng dậy, tiếp tục dẫn đường. Hương nhìn xuống chiếc bẫy đơn sơ nhưng đầy chết chóc trên tay mình, rồi lẳng lặng đặt nó xuống theo vị trí gã đã chỉ. Cô đã học được bài học đầu tiên của mình. Bài học về sự sinh tồn.

Từ phía sau, Sơn đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Anh ta thấy bàn tay của A-Tùng bao lấy tay Hương. Anh ta thấy sự tập trung trên khuôn mặt hai người họ. Anh ta không thấy một bài học. Anh ta thấy một sự kết nối. Một sự ăn ý mà anh ta không thể nào chen vào được. Một cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng hơn cả đêm qua xâm chiếm lấy anh ta. Anh ta không chỉ đang mất người đàn bà của mình về mặt thể xác. Anh ta đang mất cô cả về mặt tinh thần.

Hương đang thay đổi. Cô đang thích nghi. Cô đang học luật của rừng xanh.

Và trong khu rừng đó, anh ta chỉ là một kẻ ngoại cuộc.

*****

Sau gần năm ngày ròng rã băng rừng, cơ thể của tất cả mọi người đã đến giới hạn. Quần áo trên người ai cũng bám một lớp bùn đất, mồ hôi và bụi bẩn dày cộp, bốc lên một thứ mùi chua loét, khó chịu. Những “giao ước” về đêm đã vắt kiệt sức lực của Hương, còn ban ngày, việc phải liên tục di chuyển trên địa hình hiểm trở cũng bào mòn cô không kém.

Và rồi, như một phép màu giữa địa ngục, nó hiện ra.

Sau khi vượt qua một khu rừng già rậm rạp, một không gian quang đãng bất ngờ mở ra trước mắt. Tiếng chim hót líu lo, và quan trọng nhất, là tiếng nước chảy róc rách. Một con suối không lớn, nhưng có một hồ nước nhỏ trong vắt, được tạo thành bởi một dòng thác đang đổ xuống từ vách đá rêu phong. Nắng xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống mặt hồ lấp lánh như dát bạc. Đó là một ốc đảo thực sự.

“Tuyệt vời!” – A-Láo hú lên một tiếng đầy phấn khích, ném cái gùi xuống đất.

A-Tùng quan sát xung quanh, rồi ra lệnh: “Nghỉ ở đây. Tắm rửa, ăn uống. Chiều đi tiếp.”

Chỉ chờ có vậy, A-Láo và A-Chinh, như hai đứa trẻ được cho quà, hú hét rồi lột phăng bộ quần áo bẩn thỉu trên người, để lộ ra những thân hình trai tráng, đen bóng vì nắng gió. Chúng chạy đua rồi nhảy ùm xuống hồ nước, tiếng cười nói, tiếng vầy nước vang động cả một góc rừng. A-Tùng và gã thợ săn còn lại cũng từ tốn cởi đồ, ngâm mình vào dòng nước mát.

Chỉ còn Hương và Sơn đứng trên bờ. Sơn nhìn dòng nước, rồi lại nhìn Hương, có vẻ ngượng ngùng. Nhưng Hương không còn tâm trí để ý đến anh ta. Cô nhìn xuống cơ thể mình. Bẩn thỉu. Nhớp nháp. Cô có thể ngửi thấy mùi mồ hôi của chính mình, và cả mùi của những gã đàn ông đã chà đạp cô trong những đêm qua. Một cơn ghê tởm dâng lên.

*Bẩn quá. Mình không thể chịu nổi nữa. Phải tắm. Mặc kệ chúng nó.* – Ý nghĩ đó thôi thúc cô một cách mãnh liệt.

Cô không nói với Sơn. Cô lẳng lặng đi dọc theo bờ suối, tìm một khúc quanh được che chắn bởi một tảng đá lớn và vài bụi cây dương xỉ. Quay lưng lại với đám đàn ông đang nô đùa, cô bắt đầu cởi bỏ bộ đồ thổ cẩm đã sờn rách và bốc mùi.

Khi lớp quần áo cuối cùng tuột xuống, một cơ thể hoàn toàn mới hiện ra, khác hẳn với cô thư ký Thu Hương của những ngày trước.

Làn da “men sứ” trắng muốt ngày nào giờ đã được thay thế bằng một màu nâu bánh mật khỏe khoắn, óng lên dưới nắng. Lớp mỡ thừa mềm mại ở eo, ở bụng, ở đùi đã hoàn toàn biến mất sau những ngày đi bộ không ngừng nghỉ, để lộ ra những đường cơ săn chắc, ẩn hiện một cách đầy gợi cảm. Phần bụng dưới phẳng lì, hai bên sườn hiện rõ hai hõm sâu quyến rũ. Cặp mông và đôi vú vẫn giữ được sự tròn trịa, no đủ của một người đàn bà đã qua sinh nở, nhưng giờ đây chúng chắc nịch, gọn gàng và có độ nảy của một vận động viên.

Trên làn da rám nắng đó, chi chít những vết xước do gai cào, và vài vết bầm tím từ những đêm trước giờ đã chuyển sang màu xanh vàng. Nhưng chúng không còn là dấu vết của sự nhục nhã. Chúng là những huân chương của một kẻ sống sót, là bằng chứng cho sự dẻo dai và khả năng thích nghi đáng kinh ngạc.

Cô không còn vẻ đẹp mong manh, thanh lịch của một phụ nữ văn phòng. Thay vào đó, là **vẻ đẹp rắn rỏi của núi rừng**, một vẻ đẹp hoang dại, trần trụi, đầy sức sống. Vẻ đẹp của một nữ thú đã hoàn toàn hòa mình vào môi trường khắc nghiệt.

Hương từ từ bước xuống nước. Làn nước mát lạnh bao bọc lấy cơ thể, một cảm giác khoan khoái đến tê dại chạy dọc sống lưng. “A…” – cô khẽ rên lên một tiếng sung sướng. Cô ngâm mình trong nước, dùng tay gột đi lớp bùn đất trên người. Rồi cô ngửa đầu ra sau, để cho dòng thác nhỏ xối thẳng vào mái tóc, gột đi bao mệt mỏi, bụi bẩn.

Chính lúc cô đang nhắm mắt tận hưởng sự khoan khoái hiếm hoi đó, ở phía bên kia hồ nước, cuộc vui đùa của A-Láo và A-Chinh đột ngột dừng lại. Chúng đã nhìn thấy cô.

Miệng chúng há hốc. Mắt chúng mở to. Chúng không còn nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng của những đêm trước. Chúng đang nhìn cô bằng một sự ngỡ ngàng, một sự choáng ngợp. Người đàn bà trước mặt chúng không phải là con mồi mềm yếu, trắng bệch mà chúng vẫn nghĩ. Đó là một người đàn bà khác, một nữ thần của dòng suối, với làn da nâu bóng, một cơ thể săn chắc, và một vẻ đẹp đầy sức sống mà chúng chưa từng thấy ở bất kỳ người đàn bà nào.

Sự im lặng bất thường của hai đứa em trai khiến A-Tùng, người đang ngồi thiền trên một tảng đá, cũng phải mở mắt. Gã nhìn theo hướng nhìn của chúng. Và rồi, gã cũng sững lại. Sơn, đứng trên bờ, cũng chết lặng.

Tất cả bọn họ, bốn người đàn ông, giờ đây đều đang nhìn cô. Người đàn bà duy nhất giữa bầy đàn, đang đứng trầm mình giữa dòng suối trong vắt, đẹp một cách hoang dại và đầy kiêu hãnh. Bầu không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thác nước đổ. Một sự ngưỡng mộ trần trụi, đầy bản năng dành cho vẻ đẹp của một nữ thú vừa được tái sinh. Và những lời bình phẩm, dù thô lỗ hay chân thành, cũng sắp được cất lên.

Hương đứng trầm mình giữa dòng nước mát, cảm giác khoan khoái lan tỏa khắp cơ thể. Cô gần như đã quên đi sự hiện diện của những kẻ khác, cho đến khi sự im lặng bất thường kéo cô về thực tại. Cuộc vui đùa của A-Láo và A-Chinh đã dừng lại. Cả hai gã trai trẻ đang đứng cách đó không xa, nước ngập đến ngực, miệng há hốc, mắt dán chặt vào cô.

Ban đầu, một cơn xấu hổ quen thuộc dâng lên, cô định đưa tay lên che đi bộ ngực trần của mình. Nhưng rồi cô dừng lại. *Không. Mình không còn gì để che giấu nữa.* Cô không những không che, mà còn đứng thẳng người hơn, mái tóc ướt sũng được vuốt ngược ra sau, để lộ toàn bộ khuôn mặt và cơ thể mình trong một tư thế thách thức câm lặng.

A-Láo, kẻ to con và ăn nói bộp chộp nhất, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Gã không có những lời hoa mỹ. Lời khen của gã trần trụi và thật thà như chính con người gã vậy.

“Đù má, chị Hương!” – gã thốt lên, giọng đầy vẻ kinh ngạc. “Mấy ngày không để ý, giờ nhìn lại… người chị đẹp thật! Chắc nịch, không có tí mỡ nào. Không như mấy con heo cái dưới xuôi!”

A-Chinh, láu cá hơn, lập tức phụ họa. Gã chỉ tay về phía cô một cách vô tư, như một đứa trẻ vừa thấy một con bướm đẹp.

“Đúng đấy! Da rám nắng thế này nhìn mới khỏe! Nhìn cặp vú kia kìa, tròn vo mà cứ chĩa thẳng lên trời, thách thức! Mông thì cong vút!” Gã gãi đầu, rồi quay sang A-Tùng đang ngồi trên tảng đá. “Chắc là đi bộ nhiều nên nó săn lại, thủ lĩnh nhỉ?”

Nghe những lời khen đó, Hương sững người. Chúng không phải những lời bình phẩm dâm đãng của những kẻ chỉ coi cô là một cái lỗ để giải quyết. Chúng là những lời khen thật lòng, một sự ngưỡng mộ đầy bản năng của những kẻ sống giữa thiên nhiên dành cho một cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai. Chúng không khen cô trắng, mà khen cô da nâu. Chúng không khen cô mềm mại, mà khen cô chắc nịch.

Và rồi, một điều mà chính cô cũng không ngờ tới đã xảy ra.

Một vệt hồng bất ngờ lan trên hai gò má đã sạm đi vì nắng của cô. Cô đỏ mặt. Một cái đỏ mặt thật sự, không phải vì nhục nhã, mà là vì ngượng ngùng, vì sự bối rối của một người đàn bà bất ngờ nhận được một lời khen chân thành.

*Chúng nó… đang khen mình? Khen thật lòng sao?* Ý nghĩ đó khiến tim cô đập lỡ một nhịp. *Chúng không chỉ coi mình là một cái lỗ… Chúng ngưỡng mộ cơ thể này, sự dẻo dai này. Chúng tôn trọng sức mạnh.*

Và ngay sau sự bối rối đó, bộ não lạnh lùng, đầy tính toán của cô bắt đầu làm việc với một tốc độ chóng mặt.

*Vậy thì… đây là một cơ hội. Một lối thoát. Thay vì để chúng nó hành hạ mình đêm nay trong bóng tối, một cách bị động và nhục nhã… mình có thể chủ động “trả nợ”. Trả một lần cho cả ngày. Trả theo cách của mình. Một cách ít đau đớn, ít bị xâm phạm nhất. Mình có thể kiểm soát được.*

Một kế hoạch điên rồ và táo bạo hình thành chỉ trong vài giây.

Vệt hồng trên má cô từ từ biến mất. Sự ngượng ngùng trong ánh mắt được thay thế bằng một tia sáng khác, một sự quyết tâm sắc lạnh, và một chút gì đó lém lỉnh, nguy hiểm. Nơi khóe miệng cô, một nụ cười bí hiểm chợt nở.

Hương không do dự nữa. Cô hít một hơi thật sâu, rồi đẩy người, bắt đầu bơi. Làn nước rẽ ra hai bên cơ thể săn chắc của cô. Nhưng cô không bơi vào bờ. Cô cũng không bơi ra xa.

****​

Hương bơi về phía tảng đá phẳng, nơi ba gã đàn ông của núi rừng đang ngồi, chân thõng xuống dòng nước mát. Mọi tiếng cười đùa đã tắt. Chúng nhìn cô, một người đàn bà trần truồng và đẹp một cách hoang dại, đang chủ động tiến về phía mình. Có sự tò mò, có sự thèm khát, và có cả sự bối rối trong ánh mắt của chúng. Sơn đứng trên bờ, tim thắt lại. Anh ta có một linh cảm rằng mình sắp phải chứng kiến một điều gì đó còn kinh khủng hơn cả sự cưỡng bức.

Hương bơi đến gần tảng đá. Nước suối ngập đến ngang ngực, che đi một phần cơ thể, nhưng lại càng làm nổi bật bờ vai rám nắng và khuôn mặt kiên định của cô. Cô không leo lên đá. Cô đứng dưới nước, ngẩng lên nhìn ba người họ.

Ánh mắt cô lướt qua A-Láo và A-Chinh, rồi dừng lại ở A-Tùng, kẻ cầm đầu. Đó là một cái nhìn có chủ đích, một sự thừa nhận quyền lực của gã. Không một lời nói, cô bắt đầu hành động.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ chìm người xuống dưới làn nước trong vắt.

Ba gã đàn ông sững người. Chúng thấy mái tóc đen dài của cô xòe ra như một đóa hoa quỷ dị dưới nước, rồi cả thân hình cô biến mất. Và rồi, chúng cảm nhận được một sự động chạm bất ngờ.

Đầu của Hương trồi lên ngay giữa hai chân đang dạng ra của A-Tùng. Gã giật mình. Trước khi gã kịp phản ứng, cô đã quỳ xuống nền sỏi đá dưới đáy suối, và cái miệng nhỏ nhắn, xinh đẹp đó đã ngậm lấy “thần khí” của gã.

A-Tùng cứng người. Gã là vua của chốn này, gã quen với việc ra lệnh và chiếm đoạt. Gã chưa bao giờ bị tấn công một cách chủ động và bất ngờ như thế này. Cái miệng của người đàn bà thành thị vừa mềm mại, vừa ấm nóng, lại vừa có kỹ thuật một cách đáng sợ. Lưỡi cô lướt đi, vờn quanh, rồi đôi môi cô bắt đầu mút mạnh. Nước suối mát lạnh xung quanh càng làm cho hơi nóng từ nơi giao hợp trở nên mãnh liệt hơn. Một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng gã, một âm thanh của sự khoái lạc không thể kìm nén.

Gã không thể cầm cự được lâu trước sự tấn công điêu luyện và bất ngờ này. Gã gồng người, và bắn ra, một dòng tinh dịch nóng hổi lấp đầy khoang miệng cô.

Hương không dừng lại. Ngay lập tức, cô trồi lên mặt nước, ho sặc sụa. Cô quay mặt đi, nhổ thẳng thứ chất lỏng tanh nồng đó vào dòng suối đang chảy, như vứt bỏ một thứ rác rưởi. Rồi, không một giây nghỉ ngơi, cô quay sang A-Láo, kẻ đang ngồi ngay cạnh, mắt vẫn còn đang trợn tròn vì kinh ngạc.

“Trời đất… nó…” – A-Láo chỉ kịp lắp bắp.

Nhưng Hương đã lại chìm xuống.

Quy trình được lặp lại. Nhưng A-Láo không có được sự điềm tĩnh của thủ lĩnh. Bị kích thích bởi cảnh tượng vừa rồi và sự phục vụ bất ngờ, gã rên lên thành tiếng, hai tay bấu chặt vào tảng đá. Gã cũng nhanh chóng bị cô “vắt kiệt”.

Cô lại trồi lên, lại nhổ đi, và quay sang mục tiêu cuối cùng: A-Chinh.

“Điên thật rồi… Con đàn bà này điên thật rồi… Nó làm cho cả ba anh em mình…”

*Một. Xong. Hai. Sắp xong.* – Cô tự nhủ trong đầu. *Cố lên. Chỉ một thằng nữa thôi.*

Hàm cô mỏi nhừ, cổ họng đau rát vì vị mặn và mùi tanh. Nhưng lý trí của cô lại tỉnh táo và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô đang làm việc. Cô đang hoàn thành “chỉ tiêu” của mình. Đây là cách cô chọn để trả nợ, một sự lựa chọn chủ động trong một hoàn cảnh bị động. Nó nhục nhã, nó ghê tởm, nhưng nó nằm trong sự kiểm soát của cô. Cô không bị đè ra, không bị xâm phạm vào nơi sâu kín nhất. Cô chỉ đang dùng cái miệng của mình. Một cái giá quá rẻ cho một ngày yên ổn.

Cô kết thúc công việc với A-Chinh cũng nhanh như hai người trước.

Khi A-Chinh là người cuối cùng gục xuống, thở hổn hển, Hương mệt lả, buông người nổi trên mặt nước.

*****

Sau khi đã “giải quyết” xong người cuối cùng, Hương mệt lả. Cô buông người, nằm ngửa trên mặt nước, để dòng suối mát lạnh vỗ về cơ thể đang nóng rực. Nhưng trong sự rã rời của thể xác, một cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ lại dâng lên trong tâm trí. Cô đã làm được. Cô đã hoàn thành công việc theo cách của riêng mình.

Một cảnh tượng siêu thực. Ba gã đàn ông của núi rừng, những kẻ vừa được thỏa mãn một cách bất ngờ, ngồi tựa vào tảng đá, im lặng, có phần ngơ ngác. Dương vật của chúng đã mềm nhũn, cơ thể rã rời. Chúng nhìn người đàn bà đang nổi bồng bềnh trên mặt nước cách đó không xa. Cô giống như một nữ thủy thần vừa ban phát ân huệ, rồi lại trở nên xa cách, bí ẩn.

Hương không nghỉ ngơi lâu. Cô từ từ đứng dậy trong làn nước ngang ngực. Cô lại gần bờ suối, vục nước lên rửa mặt, súc miệng thật kỹ. Sau khi cảm thấy đã gột rửa hết những dấu vết cuối cùng, cô quay người lại.

Cô nhìn thẳng vào ba người họ. A-Tùng, với tư cách là thủ lĩnh, là người định thần lại đầu tiên. Gã hắng giọng, có lẽ định ra một mệnh lệnh nào đó cho “hiệp hai”, hoặc cho những hoạt động tiếp theo trong ngày. Gã đã quen với việc gã là người quyết định mọi thứ.

Nhưng Hương đã ra tay trước.

Một nụ cười chợt nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười mời gọi hay phục tùng. Đó là một nụ cười lém lỉnh, thông minh, và có một chút gì đó thách thức của một người đang nắm đằng chuôi.

“Xong rồi nhé,” – cô nói, giọng nhẹ tênh, trong trẻo, vang lên giữa tiếng suối chảy.

Cả ba gã đàn ông sững người. Xong rồi? Ai cho phép cô nói xong?

Hương không để chúng kịp tiêu hóa. Cô bồi thêm một câu, một cú chốt hạ hoàn hảo, biến toàn bộ hành vi nhục nhã vừa rồi thành một giao dịch sòng phẳng mà cô là người chủ động.

“Nghĩa vụ hôm nay đã trả đủ.” Cô dừng lại một nhịp, ánh mắt lấp lánh. “Cả gốc lẫn lãi.”

Lần này, cả ba thực sự chết lặng. Chúng nhìn cô như nhìn một sinh vật lạ. Con mồi này… vừa tự mình dâng hiến, lại vừa tự mình tuyên bố kết thúc? Nó không chỉ trả nợ, nó còn tính cả “lãi”? Cái logic của người thành thị, của những kẻ quen với việc tính toán, đã được cô áp dụng một cách không thể nào ngờ tới vào luật lệ của rừng xanh.

A-Tùng nhìn chằm chằm vào cô. Gã nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng đầy mưu trí, nhìn vào nụ cười tinh quái đang nhảy múa trên môi cô. Và rồi, gã hiểu ra. Con đàn bà này đã chơi một ván cờ quá cao tay. Gã muốn “thịt” cô đêm nay. Cô đã đồng ý, nhưng cô đã chọn cách “trả nợ” vào ban ngày, bằng một phương pháp ít bị xâm phạm nhất, và quan trọng nhất, cô đã “trả” cho cả ba người một lúc, hoàn thành “chỉ tiêu” của cả một ngày. Cô đã dùng chính sự hào phóng của mình để khóa lại mọi đòi hỏi sau đó.

Gã không thể tức giận. Gã chỉ thấy một sự thán phục chưa từng có.

“Ha… ha ha… HA HA HA HA!”

A-Tùng ngửa cổ, phá lên cười một tràng sảng khoái. Tiếng cười của gã to, vang vọng, đập vào vách đá, làm lũ chim đang đậu gần đó giật mình bay tán loạn. Đó là tiếng cười của một vị vua vừa bị một người dân thường qua mặt bằng một kế sách quá thông minh, một tiếng cười của sự công nhận.

Thấy thủ lĩnh cười, A-Láo và A-Chinh, sau một hồi ngơ ngác, cũng bật cười theo. Chúng không hiểu hết sự thâm sâu trong đó, nhưng chúng hiểu một điều: người đàn bà này không hề đơn giản.

A-Tùng dứt tiếng cười, gã chỉ tay về phía Hương, ánh mắt lấp lánh một sự tôn trọng thực sự.

“Được! Con đàn bà này! Mày được lắm!” Gã gật đầu lia lịa. “Hôm nay mày thắng. Anh em tao chấp nhận.”

Một giao kèo mới đã được thiết lập. Không phải bằng lời hứa, mà bằng một ván cờ cân não. Hương đã chiến thắng. Cô không thắng bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự liều lĩnh biến sự bị động thành chủ động.

Cô chỉ khẽ gật đầu, nụ cười vẫn giữ trên môi, rồi quay người, khoan thai lội vào bờ. Cô không còn che đậy cơ thể mình nữa. Sự trần truồng giờ đây không phải là biểu tượng của sự nhục nhã, mà là của sự tự do.

Sơn đứng trên bờ, đã chứng kiến tất cả. Anh ta không hiểu. Anh ta hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người đàn bà vừa bước lên từ dòng nước kia, với nụ cười chiến thắng và vẻ tự tin ngạo nghễ, không phải là Thu Hương. Đó là một người khác. Một nữ chúa vừa chinh phục được cả bầy sói bằng một cách không ai có thể ngờ tới. Và trong thế giới mới của cô, anh ta đã trở thành một kẻ hoàn toàn xa lạ.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...