Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 8 : Sau chuyến đi Đồ Sơn, một “thói quen” mới được thiết lập giữa Thu Hương và ông Phú. Cứ một tuần một,



Chương 4

Sau chuyến đi Đồ Sơn, một “thói quen” mới được thiết lập giữa Thu Hương và ông Phú. Cứ một tuần một, hai lần, thường là vào giờ nghỉ trưa, ông ta sẽ gọi cô vào phòng, nói bằng một giọng thản nhiên: “Mình về nhà nghỉ trưa đi em.”

“Nhà” ở đây, dĩ nhiên là căn biệt thự sang trọng trên Hồ Tây. Và “nghỉ trưa”, dĩ nhiên không phải là để ngủ.

Những lần đầu, Hương vẫn còn cảm thấy nhục nhã, ghê tởm. Nhưng rồi, cảm giác đó cứ nhạt dần, nhạt dần. Cơ thể cô dường như đã quen với sự thô bạo của ông ta. Cô không còn khép nép, không còn chống cự. Cô chỉ nằm im, buông xuôi, để cho ông ta muốn làm gì thì làm. Cô tách rời tâm trí mình ra khỏi thể xác, coi đó như một nghĩa vụ, một phần của công việc phải hoàn thành.

Ông ta vẫn vậy, vẫn hùng hục như một con trâu, vẫn làm tình một cách cuồng nhiệt và đầy thú tính. Nhưng cô không còn thấy đau đớn như trước nữa.

(Hương):*

*Cô ngạc nhiên với chính sức chịu đựng của mình. Có những ngày, buổi trưa cô nằm rên rỉ dưới thân ông sếp, để cho ông ta vần vũ đến rã rời. Buổi tối, cô lại nằm trong vòng tay chồng, ân cần ân ái, thực hiện nghĩa vụ của một người vợ. Cơ thể này… nó đã chai sạn rồi sao? Nó đã quen với việc bị hai người đàn ông sử dụng, quen với hai loại dương vật, hai cách thức làm tình hoàn toàn khác nhau.*

Tâm hồn cô cũng dần chai sạn theo. Cô không còn dằn vặt, không còn khóc lóc mỗi đêm nữa. Cô bắt đầu học cách hợp lý hóa hành động của mình.

(Hương):*

*Cô phải thừa nhận, ông ta đúng là một kẻ dâm dê hết chỗ nói. Nhưng… nếu xét ở một góc độ khác, ông ta không phải là người xấu hoàn toàn. Ở công ty, ông ta vẫn rất tôn trọng năng lực của mình. Ông ta giao cho cô những dự án quan trọng, cho cô quyền quyết định, lắng nghe ý kiến của cô. Ông ta là một người sếp giỏi. Và quan trọng nhất, ông ta đã giữ lời.*

Đúng như lời hứa, lương của cô được tăng lên gấp rưỡi chỉ sau một tháng. Nhìn con số trên bảng lương, một con số mà trước đây cô không dám mơ tới, cảm giác nhục nhã lại vơi đi một chút. Tiền bạc, nó đúng là một thứ ma lực. Nó có thể xoa dịu những vết thương lòng, có thể làm mờ đi ranh giới giữa đúng và sai.

Cuối tuần đó, với số tiền “phụ cấp độc hại” mà ông Phú đưa, cô đưa cả nhà đi công viên nước Hồ Tây. Nhìn cu Bin cười giòn tan khi được trượt trên những đường ống nước, nhìn Trung vui vẻ bơi lội cùng con, lòng cô dâng lên một cảm giác hạnh phúc thực sự.

(Hương):*

*Nhìn họ vui vẻ, hạnh phúc thế này, cô thấy mọi sự hy sinh của mình là xứng đáng. Mình làm tất cả những điều này cũng là vì họ. Chỉ cần chồng con mình không biết, chỉ cần gia đình này được sống trong đủ đầy, hạnh phúc, thì mình chịu đựng một chút nhục nhã có là gì.*

Sự tự lừa dối đó đã trở thành chiếc phao cứu sinh cho tâm hồn cô. Cô bám vào nó để tiếp tục tồn tại, tiếp tục diễn tròn vai trong cuộc sống hai mặt của mình.

Sáng thứ Hai tuần sau, cô đến công ty với một tâm trạng phấn chấn. Gặp ông Phú, cô chỉ mỉm cười chào một cách chuyên nghiệp. Ông ta cũng vậy. Ở công ty, họ là Giám đốc và Thư ký.

“Cuối tuần vui không em?” ông ta hỏi, sau khi cô đặt tách cà phê lên bàn.

“Dạ, cũng vui ạ. Em cho cháu đi công viên nước.”

“Thế à,” ông ta gật gù, rồi bất chợt hỏi một câu không liên quan. “Dạo này công việc của chồng em thế nào? Vẫn làm ở cơ quan nhà nước à? Lương thấp thế có đủ sống không?”

Câu hỏi đó làm Hương hơi khựng lại. Nó quá riêng tư. Nó giống như một sự xâm phạm vào thế giới mà cô đang cố gắng bảo vệ.

“Dạ, công việc của anh ấy vẫn vậy ạ. Vất vả nhưng cũng ổn định,” cô đáp, cố tỏ ra tự nhiên.

Ông Phú không hỏi gì thêm. Ông ta đưa cho cô một tập hồ sơ dày. “Đây, em xem qua đi. Sắp tới công ty mình sẽ tham gia Hội chợ Hàng triển lãm ở Giảng Võ. Gian hàng của mình phải làm thật hoành tráng. Em phụ trách chính việc lên ý tưởng và triển khai cho anh nhé.”

“Dạ, vâng ạ.”

Hương nhận lấy tập hồ sơ, lòng có một chút cảm giác bất an mơ hồ. Cái cách ông ta hỏi về chồng cô, nó không giống như một lời hỏi thăm đơn thuần. Nó giống như một sự kiểm soát, một sự nhắc nhở rằng, giờ đây, không chỉ công việc, mà cả cuộc sống riêng của cô, cũng đã nằm trong lòng bàn tay của ông ta.

=============

Suốt mấy ngày đầu tuần, Thu Hương lao vào công việc chuẩn bị cho hội chợ triển lãm như một con thiêu thân. Cô ở lại công ty muộn hơn, tự tay kiểm tra từng chi tiết của gian hàng, từ thiết kế, in ấn cho đến việc liên hệ với ban tổ chức. Sự chuyên nghiệp và tận tụy của cô khiến ông Phú cực kỳ hài lòng.

Như một phần thưởng cho sự chăm chỉ đó, ông ta tặng cô một chiếc iPhone đời mới nhất. “Cho em để tiện liên lạc công việc,” ông ta nói, nhưng cả hai đều hiểu, đó còn là một công cụ để ông ta có thể liên lạc với cô bất cứ lúc nào, cho cả những “công việc” không có trên giấy tờ.

Hôm khai mạc hội chợ, sáng sớm, ông Phú đã gọi cho cô. “Hương này, hôm nay là ngày quan trọng, bộ mặt của cả công ty đấy. Em ăn mặc thật đẹp vào cho anh nhé.”

Lời dặn dò của sếp như một mệnh lệnh. Hương đứng trước tủ quần áo, không còn chọn những bộ đồ kín đáo để phòng thủ nữa. Cô chọn một bộ vest công sở màu đỏ đô mới may, một màu sắc của quyền lực và sự tự tin. Chiếc áo vest được cắt may khéo léo, chiết eo tinh tế. Bên trong là áo sơ mi trắng cổ đức. Nhưng thay vì quần tây, cô lại phối nó với một chiếc chân váy bút chì đen, ôm sát lấy cặp mông tròn trịa và dài chỉ đến ngang đùi. Một sự kết hợp vừa chuyên nghiệp, vừa đầy khiêu khích.

Khi cô bước ra, Trung, chồng cô, phải trầm trồ. “Ui chà, vợ anh hôm nay xinh và sang quá!” Anh không hề biết rằng, vẻ đẹp sang trọng này của vợ anh, một phần cũng là để phục vụ cho một người đàn ông khác.

Tại gian hàng ở trung tâm triển lãm Giảng Võ, Hương thực sự tỏa sáng. Vẻ đẹp mặn mà, cộng với sự thông minh, lanh lợi trong giao tiếp của cô đã thu hút rất nhiều khách hàng. Suốt cả buổi sáng, cô bận rộn giới thiệu sản phẩm, phát tài liệu, trả lời các câu hỏi. Ông Phú đứng bên cạnh, ngực ưỡn ra đầy hãnh diện. Ông ta tự hào về cô thư ký của mình, như một người chủ tự hào về con ngựa đua đắt giá nhất vừa thắng một vòng đua lớn.

Gần trưa, khi công việc đã tạm ổn, ông Phú vỗ vai cô. “Tốt lắm em. Vất vả cho em quá. Thôi, mình đi ăn trưa thôi.”

Rồi ông ta quay sang nói với mấy cậu nhân viên đang trực. “Ở đây các cậu lo nốt nhé. Chiều nay tôi và cô Hương không cần quay lại đâu.” Ông ta nói, rồi nháy mắt với cô, giọng thì thầm. “Anh muốn cùng em thư giãn nghỉ ngơi một chút… Chiều nay, anh sẽ thưởng em xứng đáng.”

(Hương):*

*Lại là “thưởng”. Cô đã quá quen với từ này. Sau mỗi lần ông ta nói sẽ “thưởng”, là một lần cô phải “trả giá” bằng thân thể mình. Nhưng cô không còn sợ hãi hay ghê tởm như trước nữa. Cô chỉ tò mò. Lần này, phần thưởng sẽ là gì đây? Chiếc xe SH chăng?*

Ông ta gọi taxi, đưa cô đến một nhà hàng sang trọng nhưng vắng vẻ trên phố Phan Chu Trinh. Sau khi gọi món, Hương khiêm tốn nói: “Anh cứ quá khen. Em chỉ làm đúng trách nhiệm của mình thôi ạ.”

Ông Phú cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Trách nhiệm của em là làm anh hài lòng, trên mọi phương diện, Hương ạ.”

Ông ta nhìn thẳng vào mắt cô, rồi đi thẳng vào vấn đề.

“Em đang muốn mua xe SH đúng không? Anh thấy xe của vợ chồng em cũng cũ quá rồi.”

Tim Hương khẽ đập nhanh hơn.

“Chiều nay về công ty,” ông ta nói tiếp, giọng đầy vẻ quyền lực. “Em cứ làm một cái giấy đề nghị tạm ứng tiền công ty để mua sắm phương tiện đi lại. Khoản tiền… 150 triệu chắc là đủ nhỉ? Anh sẽ ký duyệt ngay lập tức. Coi như thưởng cho thành tích xuất sắc của em ở hội chợ lần này.”

Năm mươi triệu. Chữ ký của ông ta. Chiếc xe SH. Tất cả được đặt lên bàn, trần trụi và sòng phẳng. Đây không còn là sự cưỡng ép. Đây là một giao dịch. Một chữ ký đổi lấy một buổi chiều phục vụ. “Chữ ký dục vọng”.

Hương không còn diễn vai ngây thơ, ngượng ngùng nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt ông ta, một nụ cười khẽ nở trên môi, một nụ cười của kẻ đã hiểu rõ luật chơi.

“Dạ. Em cảm ơn anh.”

Giao dịch đã được xác nhận.

Ông Phú hài lòng ra mặt. Ông ta thanh toán tiền ăn, rồi đứng dậy.

“Bây giờ,” ông ta nói, giọng đầy vẻ mong chờ. “Anh em mình về ‘nhà’ anh nghỉ trưa nhé. Hôm nay anh có cái này đặc biệt lắm, đảm bảo ‘Hương của anh’ sẽ ‘thích’.”

Từ “thích” được ông ta nhấn mạnh, một sự trả đũa ngọt ngào cho sự chối bỏ của cô lần trước.

Hương ngoan ngoãn gật đầu, đứng dậy đi theo ông ta ra xe taxi. Cô không còn là nạn nhân bị kéo đi nữa. Cô là một đối tác, đang chủ động bước vào một thương vụ mà cô biết chắc mình sẽ phải trả giá bằng cái gì, và sẽ nhận lại được những gì. Con đường đến căn biệt thự Hồ Tây hôm nay sao mà thênh thang đến lạ.

=============

Họ về đến căn biệt thự trên Hồ Tây. Lần này, Thu Hương không còn cảm giác choáng ngợp hay xa lạ nữa. Nơi đây, với cô, đã trở thành một địa điểm làm việc, một “văn phòng” đặc biệt, nơi diễn ra những giao dịch không có trên giấy tờ.

Cô vào phòng tắm trước, trong khi ông Phú loay hoay cắm một chiếc USB vào chiếc TV màn hình lớn trong phòng ngủ. Khi cô bước ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, mái tóc còn ẩm ướt, ông ta đã nằm sẵn trên giường, vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh.

“Lại đây em,” ông ta nói, giọng đầy bí hiểm. “Anh có ‘món quà đặc biệt’ cho em đây. Đảm bảo em sẽ thích.”

Hương khép nép ngồi xuống mép giường, hai tay giữ chặt mép khăn tắm. Cô không biết ông ta lại bày ra trò gì nữa.

Ông Phú với lấy điều khiển, nhấn nút Play.

Màn hình TV sáng lên. Nhưng đó không phải là một bộ phim lãng mạn hay một chương trình ca nhạc. Ngay từ những giây đầu tiên, một loạt hình ảnh trần trụi, những đoạn phim cắt ghép quay cận cảnh những bộ phận sinh dục, những cảnh làm tình đủ mọi tư thế đã đập thẳng vào mắt cô.

“Á!”

Hương kêu lên một tiếng rồi vội vàng cúi gằm mặt xuống, hai má cô nóng bừng lên như bị lửa đốt. Cô chưa bao giờ trong đời xem những thứ như thế này.

Ông Phú cười phá lên, có vẻ rất thích thú với phản ứng của cô.

“Sao thế? Ngượng à?” ông ta trêu chọc. “Em đừng giả vờ ngây thơ chứ. Đây cũng là chuyện em vẫn làm với chồng em, và… với anh thôi mà. Có gì đâu mà phải che mắt.”

“Nhưng nó… nó ghê quá…” Hương lí nhí chống chế.

(Hương):*

*Không! Nó không giống! Chuyện của vợ chồng cô là tình yêu, là sự âu yếm. Chuyện của cô và ông ta là sự trao đổi, là nhục nhã. Còn thứ này… nó trần trụi, nó bệnh hoạn, nó giống như của loài vật. Ông ta muốn gì khi cho mình xem thứ này?*

Ông Phú không để cô trốn tránh. Ông ta đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng cương quyết nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn vào màn hình.

“Xem đi. Cô thư ký xinh đẹp của anh sao lại nhát gan thế. Phải xem để mở mang tầm mắt chứ, để học hỏi ‘kỹ năng’ nữa chứ.”

Không muốn làm ông ta bực mình, Hương đành miễn cưỡng mở mắt ra, nhưng chỉ dám nhìn một cách lơ đãng. Nhưng những hình ảnh và âm thanh đó cứ tự động chui vào đầu cô.

Trên màn hình lúc này là cảnh một cô gái da trắng, tóc vàng, thân hình bốc lửa, đang trần truồng trong một phòng tắm lớn cùng với hai chàng trai trẻ người châu Á. Họ cười đùa, kỳ cọ cho nhau. Rồi cô gái đó quỳ xuống giữa hai chàng trai.

Và cô ta bắt đầu dùng miệng…

Hương thấy ghê tởm đến mức suýt nôn. Toàn thân cô nóng bừng, cổ họng khô khốc. Cô nhắm chặt mắt lại, quay mặt đi. “Em không xem đâu… Tắt đi anh…”

“Nào, ngoan nào,” ông Phú vẫn kiên trì, lại quay mặt cô về phía màn hình. “Xem đi cho quen. Đây là ‘học thuyết’ cả đấy.”

Cô gái trong phim mút dương vật của hai chàng trai một cách điêu luyện, vừa mút vừa ngước lên nhìn họ với ánh mắt đầy khiêu khích. Cô ta có vẻ rất tận hưởng.

(Hương):*

*Ghê quá! Sao họ có thể làm vậy? Cho cái thứ đó vào miệng… sao có thể? Nó bẩn thỉu đến mức nào chứ…*

Sau màn “thổi kèn” đó, cả ba người kéo nhau ra phòng ngủ, bắt đầu những trò làm tình tay ba. Một người đàn ông làm tình với cô gái từ phía trước, người còn lại từ phía sau. Rồi họ lại đổi vai cho nhau. Những tiếng rên rỉ, những tiếng da thịt va chạm, những lời nói tục tĩu… tất cả được khuếch đại qua hệ thống âm thanh của TV, dội thẳng vào tai Hương.

Mặt cô không còn chỗ nào để đỏ hơn được nữa. Cô không thể hiểu nổi những cảnh làm tình đó. Nó vượt quá mọi giới hạn đạo đức và sức tưởng tượng của cô.

Nhưng khi bộ phim cứ tiếp diễn, một cách kỳ lạ, cảm giác ghê tởm ban đầu của cô bắt đầu chai sạn đi. Cô không còn quay mặt đi nữa, mà bắt đầu nhìn. Không phải nhìn để thưởng thức, mà là nhìn với một sự tò mò bệnh hoạn. Hóa ra trên đời còn có những kiểu làm tình như thế này sao?

So với những gì đang diễn ra trên màn hình, so với cảnh một người phụ nữ phải phục vụ hai, ba người đàn ông cùng lúc, thì chuyện của cô và ông Phú bỗng nhiên có vẻ… “bình thường” hơn một chút.

Sự so sánh đó làm cô cảm thấy đỡ tội lỗi hơn một cách kỳ lạ.

(Hương):*

*Hóa ra, mình vẫn chưa phải là kẻ tận cùng của sự dơ bẩn. Vẫn còn có những người phụ nữ khác, họ còn làm những chuyện kinh khủng hơn. Chuyện của mình… có lẽ cũng không quá to tát như mình nghĩ.*

Ông Phú đã thành công. Bằng cách cho cô xem một thứ còn trụy lạc hơn, ông ta đã “bình thường hóa” hành vi của chính mình trong mắt cô. Ông ta đang dần dần phá vỡ mọi rào cản đạo đức của cô, thay thế nó bằng một hệ quy chiếu mới, một hệ quy chiếu của sự chai sạn và của sự thỏa hiệp vô tận.

Hương ngồi đó, mắt vẫn dán vào màn hình, nhưng tâm trí đã không còn ở đó nữa. Cô đang chìm dần vào một thế giới mới, một thế giới mà ở đó, ranh giới giữa đúng và sai, giữa trong sạch và nhơ nhuốc, đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Cô đã được “giáo dục” theo một cách không thể tàn nhẫn hơn.

=============

Buổi “học thuyết” vẫn tiếp tục trên màn hình TV. Thu Hương ngồi đó, trên người chỉ còn quấn hờ chiếc khăn tắm, tâm trí đã chai sạn đi trước những hình ảnh trụy lạc. Ông Phú, ngược lại, thì ngày càng hưng phấn. Bộ phim dường như không còn đủ đô với ông ta nữa.

Ông ta quay sang, ánh mắt đỏ ngầu vì dục vọng.

“Học lý thuyết đủ rồi,” ông ta nói, giọng khàn đặc. “Giờ đến lúc thực hành, em nhỉ?”

Không đợi cô trả lời, ông ta vồ lấy cô, giật phăng chiếc khăn tắm ra khỏi người rồi vật cô ngửa ra giường. Màn hình TV vẫn sáng, hắt những vệt sáng lập lòe, ma quái lên hai cơ thể trần truồng đang quấn lấy nhau. Ông ta say sưa sờ soạng, hôn hít cô, nhưng mắt thì không rời khỏi màn hình. Ông ta dường như muốn biến cô thành nữ diễn viên trong bộ phim của riêng mình.

Và ông ta đã làm vậy.

Ông ta bắt chước y hệt những gì đang diễn ra trên màn ảnh. Khi cặp diễn viên trong phim làm tình ở tư thế truyền thống, ông ta cũng đè ngửa Thu Hương ra mà dập. Khi cô diễn viên bị lật sấp xuống, ông Phú cũng dùng sức lật người cô lại, thúc vào từ phía sau. Rồi đến lúc cô gái trong phim chống tay quỳ trên giường như một con heo nái, ông Phú cũng thô bạo kéo cô dậy, bắt cô phải làm y hệt tư thế đó.

*Mình đang làm gì thế này? Mình đang đóng một bộ phim sex hạ cấp, không công xá. Mình là con rối, ông ta là kẻ giật dây, và cái màn hình kia là kịch bản. Nhục nhã không còn từ nào để diễn tả. Nhưng mình phải làm. Vì chiếc xe SH. Vì khoản tạm ứng 50 triệu.*

Cô cắn răng chịu đựng, cố gắng diễn cho tròn vai, rên rỉ một cách giả tạo theo từng cú thúc của ông ta, trong khi tâm hồn đã chết lặng.

Rồi trên màn hình, cảnh phim chuyển đến đoạn cô diễn viên quỳ xuống, dùng miệng phục vụ bạn diễn của mình.

Ông Phú đột ngột dừng lại, rút phắt dương vật ra khỏi người cô. Ông ta lồm cồm bò dậy, rồi kéo cô ngồi dậy theo. Ông ta quỳ trước mặt cô, dương vật vẫn đang cương cứng, sừng sững, đầu rỉ ra thứ dịch nhờn bóng loáng.

Ông ta nắm lấy tóc cô, kéo đầu cô cúi xuống, dí sát cái của nợ đó vào mặt cô.

“Nào, Hương,” ông ta ra lệnh, giọng đầy vẻ thích thú. “Giống trong phim đi. Ngậm nó cho anh.”

Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng Hương. Mọi sự chai sạn, mọi sự chịu đựng của cô dường như đã đến giới hạn. Cái gì cô cũng có thể làm, nhưng việc này… nó quá ghê tởm, quá bẩn thỉu.

Cô quay ngoắt đầu đi, nước mắt lại bắt đầu trào ra.

“Em xin anh… em không thể…” cô nấc lên. “Cái đó… kỳ lắm… bẩn lắm anh ơi…”

Sự từ chối của cô dường như không làm ông ta nổi giận. Ông ta chỉ cười khẩy, một nụ cười của kẻ nắm đằng chuôi. Ông ta không ép cô nữa. Thay vào đó, ông ta cầm lấy dương vật của mình, quệt thứ dịch nhờn của nó lên má, lên cằm cô.

“Bẩn à?” ông ta nói, giọng trở nên lạnh lùng, đầy tính toán. “Tiền thì không bẩn, đúng không em?”

Ông ta nhìn thẳng vào mắt cô. “Em có muốn chiếc xe SH không?”

Hương chết lặng. Ông ta đang ngã giá với cô.

“Em nghĩ anh cho không em năm mươi triệu à? Phải ‘phục vụ’ cho xứng đáng chứ. Em xem, cô diễn viên trong phim người ta còn làm được, có gì mà em không làm được?”

Ông ta dừng lại, rồi đưa ra lời đề nghị cuối cùng, một sự lựa chọn giữa nhân phẩm và vật chất.

“Chiều anh đi. Ngậm nó cho anh. Sướng hay không không quan trọng, quan trọng là anh thích. Chiều anh xong, chiều nay về công ty sẽ có ngay giấy tạm ứng cho em. Còn không thì… thôi vậy. Chuyện cái xe coi như mình chưa nói. Tùy em chọn.”

(Hương):*

*Tùy mình chọn? Mình có sự lựa chọn sao? Một bên là hành vi ghê tởm nhất, là sự sỉ nhục cuối cùng. Một bên là chiếc xe SH đỏ mận láng coóng, là nụ cười của chồng, là sự hãnh diện của con. Năm mươi triệu. Nó có đáng để mình phải làm việc này không?*

*Đáng chứ. Đã đi đến nước này rồi, còn gì là nhân phẩm nữa đâu mà giữ. Thêm một lần nhục nhã này, cũng chẳng là gì.*

Cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra trong vài giây, nhưng cảm giác như cả thế kỷ. Cuối cùng, ham muốn vật chất đã chiến thắng. Sự chai sạn đã chiến thắng.

Cô ngừng khóc. Nước mắt khô đi, để lại một đôi mắt trống rỗng nhưng đầy quyết đoán. Cô từ từ quay lại, nhìn thẳng vào ông ta.

Giọng cô khẽ vang lên, gần như là tiếng thì thầm, một lời đầu hàng nhục nhã.

“Nhưng… anh… rửa sạch nó đi đã… được không?”

Đó là chút tự tôn cuối cùng mà cô có thể cố níu kéo, một yêu cầu vệ sinh tối thiểu trước khi thực hiện một hành vi dơ bẩn.

Nghe thấy vậy, ông Phú phá lên cười sung sướng. Một nụ cười của kẻ đã hoàn toàn chiến thắng. Ông ta đã phá vỡ được rào cản cuối cùng của cô.

“Được thôi, em yêu!” ông ta nói, giọng đầy hưng phấn. “Ngoan lắm! Chờ anh một lát nhé!”

Nói rồi, ông ta đứng dậy, huýt sáo một cách vui vẻ, đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước xả vang lên.

Hương quỳ trên giường, trơ trọi, cô độc. Cô biết, chỉ vài phút nữa thôi, cô sẽ phải làm một việc mà cả đời này cô không bao giờ có thể quên được. Cái giá của chiếc xe SH, hóa ra lại đắt đến thế.

=============

Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại. Vài giây sau, ông Phú bước ra, người vẫn còn hơi ẩm, và huýt sáo một cách vui vẻ. Ông ta đã hoàn toàn trần truồng.

Thứ vũ khí của ông ta, sau khi được “rửa sạch”, giờ đây lại càng thêm vẻ đáng sợ. Nó không còn vẻ lấm lem của dục vọng, mà là một màu hồng hào, căng bóng của một cơ thể đang ở đỉnh điểm của sự hưng phấn. Cái đầu tù tù đỏ bóng, rỉ ra một chút dịch nhờn trong suốt. Nó sừng sững chĩa về phía trước, một mũi dùi sẵn sàng xuyên thủng mọi rào cản.

Hương vẫn quỳ trên giường, không dám ngẩng đầu lên.

Ông ta không bắt cô phải chờ đợi. Ông ta trèo lên giường, quỳ xuống ngay trước mặt cô, gần đến mức đầu gối ông ta chạm vào vai cô. Ông ta chìa cái dương vật đang hiên ngang của mình ra ngay trước miệng cô.

“Sạch sẽ, thơm tho rồi đây, em yêu,” ông ta nói, giọng đầy vẻ dụ dỗ. “Nào, há miệng ra đi. Thực hiện lời hứa của em đi nào.”

(Hương):*

*Lời hứa. Mình đã hứa. Mình đã bán rẻ nhân phẩm của mình cho một chiếc xe máy. Giờ là lúc phải trả giá.*

Cô nhắm nghiền mắt lại, như một tử tù đang chờ máy chém. Cô cảm thấy hai hàng nước mắt nóng hổi bắt đầu chảy xuống. Cô từ từ, một cách đầy miễn cưỡng, hé miệng ra.

Ngay lập tức, ông ta ấn dương vật của mình vào.

Một cảm giác kỳ lạ và ghê tởm xâm chiếm lấy cô. Khoang miệng cô, nơi vốn chỉ dành cho thức ăn và những nụ hôn của chồng, giờ đây bị lấp đầy bởi một khối thịt xa lạ. Cô cảm nhận được lớp da trơn nhẵn của nó cọ vào lưỡi, vào vòm họng. Cô cảm nhận được vị ngái ngái đặc trưng của đàn ông, một thứ vị của da thịt tươi sống. Cô cố gắng thở bằng mũi.

Thấy cô chỉ ngậm một cách thụ động, ông Phú có vẻ không hài lòng. Ông ta bắt đầu “hướng dẫn”.

“Nào, không phải như thế,” ông ta nhẹ nhàng nói, nhưng giọng điệu lại đầy tính ra lệnh. “Em phải chủ động lên chứ. Dùng lưỡi đi… đúng rồi… liếm quanh cái đầu của nó xem nào. Nhớ cô diễn viên trong phim không? Mút nhẹ thôi… phải có kỹ thuật chứ. Em không làm tốt là anh nghĩ lại chuyện xe máy đấy nhé…”

Lời đe dọa đó còn hiệu quả hơn bất cứ mệnh lệnh nào. Hình ảnh chiếc xe SH màu đỏ mận lại hiện lên.

(Hương):*

*Cố lên! Cố lên nào! Chỉ một chút nữa thôi. Vì chiếc xe, vì 50 triệu. Nhắm mắt lại và làm đi!*

Cô cố gạt đi cảm giác ghê tởm và nhục nhã, bắt đầu cử động một cách vụng về. Cô bắt chước cô gái trong phim, dùng lưỡi của mình liếm nhẹ quanh cái đầu đang căng phồng. Rồi cô dùng môi, mút nhẹ.

“Đúng rồi… thế chứ…” ông Phú rên lên khe khẽ, giọng đầy vẻ khoan khoái. “Giỏi lắm… em học nhanh thật đấy…”

Sự “hợp tác” của cô dường như đã kích thích ông ta tột độ. Ông ta bắt đầu đẩy đưa dương vật của mình trong miệng cô, mỗi lúc một nhanh hơn. Hương cảm thấy nó ngày càng phồng to, cứng hơn.

Rồi cô cảm thấy phần gốc dương vật của ông ta bắt đầu giật giật. Một dự cảm chẳng lành ập đến. Cô biết ông ta sắp…

Cô hoảng hốt, định nhả ra, định quay mặt đi.

Nhưng đã quá muộn.

Hai bàn tay to lớn của ông ta chụp lấy gáy cô, giữ chặt đầu cô lại, không cho cô một cơ hội nào để thoát ra.

“Ưm…!”

Một dòng chất lỏng sền sệt, ấm nóng, với một lực cực mạnh, vọt ra từ đầu dương vật ông ta, bắn thẳng vào sâu trong cổ họng cô.

Cô sững sờ, mắt mở to kinh hoàng. Vị mằn mặn, beo béo và ngai ngái đặc trưng của tinh dịch xộc thẳng lên não cô. Cổ họng cô co thắt lại theo phản xạ, cô muốn nôn ọe ra ngay lập tức. Nhưng đầu cô vẫn bị giữ chặt.

Ông ta vẫn chưa xong. Từng đợt, từng đợt tinh dịch vẫn tiếp tục được phóng ra, rần rật. Dòng dịch trắng đục, nóng hổi đó nhanh chóng lấp đầy khoang miệng cô. Nó tràn qua kẽ răng, chảy ra cả khóe môi.

Sau khi đã trút ra đến giọt cuối cùng, khi dương vật đã mềm đi, ông ta mới buông tay ra.

Ngay lập tức, Hương nhoài người dậy, bò lồm cồm xuống giường. Một tay cô bịt chặt miệng, cố gắng ngăn không cho thứ của nợ đó trào ra ngoài. Cô lao thẳng vào phòng tắm như một kẻ điên, để lại ông Phú đang nằm ngửa trên giường, thở hổn hển với một nụ cười mãn nguyện đến tột cùng.

Cái giá của chiếc xe SH, cô đã trả đủ. Bằng một sự sỉ nhục không thể nào quên.

=============

Thu Hương lao vào phòng tắm như một con thú bị thương. Cô quỳ sụp xuống bên chiếc bồn cầu bằng sứ trắng toát, hai tay chống lên thành bồn, và bắt đầu khạc nhổ một cách điên cuồng.

Thứ chất lỏng trắng đục, sền sệt và ấm nóng của ông Phú vẫn còn đầy trong khoang miệng cô. Nó dính nhớp, có vị mằn mặn, beo béo và một mùi ngai ngái đặc trưng không thể lẫn vào đâu được. Cổ họng cô co thắt lại từng cơn, cố gắng tống khứ nó ra ngoài, nhưng nó cứ bám chặt lấy lưỡi, lấy vòm họng. Nước mắt, nước mũi cô giàn dụa, không phải vì khóc, mà là phản xạ tự nhiên của một cơ thể đang cố gắng đào thải một thứ dị vật bẩn thỉu.

Cô ho sặc sụa, cảm giác ghê tởm đến mức muốn lộn cả ruột gan ra ngoài.

Đúng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra. Ông Phú thản nhiên bước vào, hoàn toàn trần truồng, tay cầm một chai nước súc miệng. Ông ta không có vẻ gì là hối lỗi, chỉ có một nụ cười hề hề đầy thích thú khi chứng kiến bộ dạng thảm hại của cô.

“Làm gì mà ghê thế em yêu?” ông ta nói, tựa người vào thành cửa. “Anh thấy nó cũng sạch sẽ mà. Có sao đâu.”

(Hương): Sạch sẽ? Ông ta nói cái thứ của nợ này là sạch sẽ ư? Ông ta không phải là con người!*

Cô không trả lời, chỉ tiếp tục cúi đầu ho và khạc. Ông Phú bước tới, đưa chai nước súc miệng cho cô.

“Đây, súc miệng đi cho thơm. Em cứ làm quá lên,” ông ta nói, giọng đầy vẻ kẻ cả. “Anh thấy trong phim người ta còn ngậm nuốt ngon lành ấy chứ. Coi như là một loại ‘sữa’ bổ dưỡng thôi mà.”

Câu nói đùa bệnh hoạn của ông ta khiến Hương rùng mình. Cô giằng lấy chai nước, vặn nắp ra rồi ngậm một ngụm lớn, súc miệng một cách điên cuồng. Vị bạc hà cay nồng của nước súc miệng tạm thời át đi cái vị tanh ngai ngái kia, nhưng cô biết, nó vẫn còn đó, trong tiềm thức, trong ký ức của cô.

Cô nhổ vào bồn cầu, rồi lại ngậm một ngụm nước khác. Cứ như vậy vài lần, cho đến khi cô cảm thấy khoang miệng đã đỡ hơn một chút.

Và rồi, trong khoảnh khắc đó, khi cô đang đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt bơ phờ, nhếch nhác của mình, một ý nghĩ lạnh lẽo, thực dụng đến đáng sợ bỗng cắt ngang qua dòng cảm xúc hỗn loạn của cô.

(Hương):*

*Cô súc miệng, cố gắng đẩy đi cái vị ngai ngái còn vương lại. Nhưng rồi cô khựng lại. Thật ra… nó cũng không kinh khủng đến mức không thể chịu đựng được. Nó chỉ là một vị lạ, một cảm giác lạ. Ghê tởm, đúng. Nhưng có đến mức chết đi sống lại không? Không.*

*Nó chỉ là một vị. Và cái vị này… trị giá một trăm năm mươi triệu đồng. Nó trị giá một chiếc xe SH đỏ mận láng coóng.*

*Một trăm năm mươi triệu… cho vài phút nhắm mắt, bịt mũi. Có đáng không?*

*Đáng chứ.*

Gương mặt cô trong gương không còn vẻ hoảng loạn nữa. Nó trở nên bình thản một cách kỳ lạ. Cô đã tự mình định giá cho sự sỉ nhục của bản thân. Và cô chấp nhận cái giá đó. Một sự thỏa hiệp lạnh lùng vừa được ký kết trong tâm hồn cô.

Cô rửa mặt, lau khô người, rồi bình thản bước ra khỏi phòng tắm, không còn vẻ hốt hoảng như lúc lao vào.

Thấy cô đã bình tĩnh lại, ông Phú mỉm cười hài lòng. Ông ta biết, mình đã hoàn toàn chinh phục được người đàn bà này.

Ông ta kéo cô lại phía giường. Ông ta vẫn còn hưng phấn.

“Nào,” ông ta nói, đẩy cô nằm ngửa xuống giường. “Mình làm thêm hiệp nữa cho trọn vẹn buổi chiều nhé. Anh vẫn còn thèm lắm.”

Rồi ông ta cúi xuống, thì thầm vào tai cô, một lời đề nghị không còn mang tính đe dọa, mà là một yêu cầu công việc.

“Lần này… làm lại giống lúc nãy cho anh đi, Hương.”

Hương nhìn ông ta. Lần này, cô không khóc. Cô không van xin. Cô không quay mặt đi. Đôi mắt cô trống rỗng, vô cảm.

Cô đã chấp nhận cuộc chơi.

Cô từ từ, một cách máy móc, ngồi dậy, rồi di chuyển về phía chân giường, quỳ xuống. “Lễ tế” không còn là một sự cưỡng ép, nó đã trở thành một phần của bản hợp đồng. Cái giá của sự giàu sang.

=============

Sự thỏa hiệp lạnh lùng đã được ký kết trong tâm trí Thu Hương. Cô không còn là nạn nhân bị động nữa. Cô là một đối tác trong một cuộc trao đổi, và cô biết mình phải hoàn thành phần việc của mình.

Cô nhìn ông Phú, người đang nằm ngửa trên giường, chờ đợi. Đôi mắt cô giờ đây không còn sự hoảng loạn hay ghê tởm, chỉ còn một sự trống rỗng, vô cảm. Cô từ từ, một cách máy móc, di chuyển về phía chân giường, rồi quỳ xuống.

Cô không còn nhắm mắt nữa. Cô nhìn thẳng vào thứ vũ khí đang kiêu hãnh chĩa về phía mình. Lần này, cô thực hiện một cách chuyên nghiệp, như một công việc đã được hướng dẫn. Miệng cô mở ra, ngậm lấy nó. Cô bắt đầu cử động, dùng lưỡi, dùng môi, tái hiện lại những kỹ năng bệnh hoạn mà cô đã bị ép phải xem, ép phải học.

(Hương):*

*150 triệu. Chiếc xe SH màu đỏ mận. Đây là công việc. Chỉ là công việc thôi. Nhắm mắt lại và làm cho xong.*

Cô lặp đi lặp lại câu thần chú đó trong đầu. Vị ngai ngái quen thuộc lại tràn vào khoang miệng, nhưng lần này, cô không còn cảm thấy buồn nôn nữa. Cô chỉ thấy một sự xa lạ, một sự tách biệt giữa tâm trí và hành động của mình.

Ông Phú tỏ ra cực kỳ khoái trá. Ông ta rên rỉ, hai tay nắm chặt lấy ga giường. Sự chuyên nghiệp của cô, dù là giả tạo, cũng đã đưa ông ta đến đỉnh điểm của sự hưng phấn. Một lúc sau, khi cảm thấy ông ta sắp không kìm được nữa, ông ta nắm lấy đầu cô, ngăn lại.

“Thôi… thôi Hương, dừng lại em…” ông ta thở hổn hển. “Anh hết chịu nổi rồi… Thêm một tí nữa là anh vọt ra mất.”

Hương buông ra, lùi lại. Cô đưa mu bàn tay lên, quệt ngang miệng một cách dứt khoát, một cử chỉ có phần khinh bỉ. Cô liếc nhìn dương vật của ông ta, vẫn đang cương cứng, bóng nhờn như bôi mỡ, với một ánh mắt lạnh lùng của một kỹ thuật viên vừa hoàn thành xong một công đoạn.

Ông Phú nằm ngửa ra giường, dang rộng hai tay, vỗ vỗ vào bụng mình.

“Nào,” ông ta nói, giọng đầy vẻ mong chờ. “Bây giờ đến lượt em. Lên ngựa đi, bà chủ tương lai.”

(Hương):*

*Phi ngựa. Đúng vậy. Ông ta là con ngựa, và mình là người điều khiển. Mình sẽ vắt kiệt sức lực của con ngựa già này để đổi lấy thứ mình muốn.*

Cô không do dự. Cô lồm cồm bò lên người ông ta, hai đầu gối quỳ hai bên hông.

Thân hình trắng nõn, mềm mại của cô giờ đây hoàn toàn ở phía trên, tương phản với cơ thể to lớn, đen đúa, đầy lông lá của ông ta bên dưới. Một cảnh tượng của sự chinh phục, nhưng không rõ ai đang chinh phục ai. Cô cúi xuống, tự tay cầm lấy dương vật của ông ta, lựa cho nó vào đúng nơi cửa mình đã sẵn sàng, rồi từ từ hạ người xuống.

Cô cảm nhận nó lại một lần nữa lấp đầy cơ thể mình.

“Nào… phi đi chứ, ngựa của anh…” ông Phú giục, hai tay ông ta đặt lên cặp mông tròn trịa của cô, bắt đầu xoa nắn.

Hương bắt đầu chuyển động.

Cô nhấp nhổm lên xuống, ban đầu còn hơi ngượng ngùng, nhưng rồi cô nhớ đến vai diễn của mình. Cô bắt đầu diễn.

Cô ngửa đầu ra sau, để mặc cho mái tóc dài xõa tung. Miệng cô khẽ mở, phát ra những tiếng rên rỉ nhẹ nhàng, giả tạo. Cô nhún nhảy, cặp mông tròn trịa của cô lên xuống một cách điêu luyện, tạo ra một sự ma sát mãnh liệt.

Từ góc nhìn của ông Phú, cảnh tượng thật tuyệt mỹ. Cặp vú căng đầy của cô nảy lên tưng tưng theo từng nhịp phi. Gương mặt cô ngửa lên, biểu cảm một sự đê mê giả tạo. Ông ta hoàn toàn bị màn kịch của cô chinh phục.

“Đúng rồi… thế… thế…” ông ta rên rỉ, mắt không rời khỏi lồng ngực cô. “Nhanh lên em! Phi nhanh lên nữa! Ôi… Hương… em tuyệt quá…!”

Nghe lời cổ vũ, Hương càng diễn hăng hơn. Cô tăng tốc, chuyển động một cách cuồng nhiệt, như một con ngựa hoang đang phi nước đại. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng giường cọt kẹt, tiếng rên của cả hai hòa vào nhau.

Cô đang thực hiện một màn trình diễn xuất sắc trên thân xác của lão sếp. Một màn trình diễn trị giá năm mươi triệu đồng, và cả một tương lai mà cô đang tự tay mua lấy bằng sự nhục nhã của chính mình. Đôi mắt cô trống rỗng, nhưng trong đầu, cô đã bắt đầu tính toán đến những thủ tục giấy tờ để nhận khoản tạm ứng vào chiều nay.

=============

Thu Hương đang diễn rất tròn vai của một “nữ kỵ sĩ” cuồng nhiệt. Cô nhấp nhổm trên người ông Phú, mái tóc dài xõa tung, miệng rên rỉ những âm thanh đầy giả tạo. Cặp vú căng tròn của cô nảy lên tưng tưng theo từng nhịp phi, một cảnh tượng khiến gã đàn ông bên dưới mắt long lên vì sung sướng.

Nhưng với một kẻ có trí tưởng tượng bệnh hoạn như ông Phú, chừng đó vẫn là chưa đủ. Ông ta muốn nhiều hơn.

“Chờ đã em yêu…” ông ta thở hổn hển, tay với lấy chiếc điều khiển từ xa trên bàn. “Thế này vẫn chưa đủ ‘phê’… Phải có thêm chút ‘gia vị’ nữa.”

Ông ta nhấn nút.

Màn hình TV lớn đối diện giường ngủ lại sáng lên. Bộ phim sex lúc nãy lại tiếp tục, ngay từ những cảnh thác loạn của cô diễn viên tóc vàng và hai chàng trai trẻ. Âm thanh rên rỉ, tiếng da thịt va chạm từ hệ thống loa vòm lại một lần nữa vang vọng khắp phòng.

Ông ta nắm lấy tóc, kéo đầu cô lại, buộc cô phải hướng mắt về phía màn hình.

“Xem đi!” ông ta ra lệnh. “Vừa làm vừa xem mới sướng!”

(Hương):*

*Một cảm giác phi thực tế đến nực cười xâm chiếm lấy cô. Giờ thì mình đang làm gì đây? Mình đang đóng một bộ phim sex hạ cấp, không công xá, trong khi xem một bộ phim sex khác. Thật điên rồ. Tâm trí cô như tách ra khỏi thể xác. Một phần đang máy móc chuyển động trên người ông ta, một phần khác thì đang trôi dạt theo những hình ảnh trên màn hình.*

Và rồi, màn kịch điên rồ nhất bắt đầu.

Bắt chước y hệt trong phim, khi các diễn viên trên màn ảnh thay đổi tư thế, ông Phú cũng làm y hệt với cô. Khi cô diễn viên bị lật sấp xuống, ông ta cũng dùng sức lật người cô lại, thúc vào từ phía sau. Khi cô gái trong phim bị bế lên, ông ta cũng cố gắng làm vậy với cô.

Cô cắn răng chiều theo mọi ý muốn của ông ta, cố tỏ ra vui vẻ, hợp tác. Cô không còn cảm thấy nhục nhã nữa. Cô chỉ thấy mệt mỏi và trống rỗng. Cơ thể cô đã trở thành một con rối không hơn không kém, bị điều khiển bởi kịch bản trên TV và ham muốn của gã đàn ông.

Sự kích thích kép – vừa được “thực hành”, vừa được “xem trực tiếp” – dường như là quá sức chịu đựng đối với ông Phú. Ông ta nhanh chóng bị đẩy đến giới hạn.

Sau khi bắt cô diễn lại tư thế doggy mà ông ta yêu thích, ông ta không thể kìm được nữa. Ông ta gầm lên như một con thú, dập lia lịa mấy chục cú cuối cùng, điên cuồng và vội vã.

“Ôi Hương, anh ra… a… a!”

Một dòng tinh dịch nóng hổi lại một lần nữa phun xối xả vào nơi sâu thẳm nhất của cô. Ông ta đổ vật xuống giường, thở hổn hển, hoàn toàn kiệt sức.

Buổi “thực hành” đã kết thúc.

Ông ta nằm một lúc, rồi đẩy cô ra. “Thôi, hôm nay thế đủ rồi. Anh hơi mệt, cần ngủ một lát. Em về lại gian hàng ở hội chợ xem tình hình thế nào đi.”

Ông ta nói, giọng thản nhiên như một người sếp vừa giao xong việc cho nhân viên. Rồi ông ta kéo chăn, quay mặt vào tường và ngủ thiếp đi.

Hương lẳng lặng ngồi dậy. Cô nhìn người đàn ông đang ngủ say, rồi nhìn lại bãi chiến trường trên giường. Cô không còn cảm thấy gì nữa. Không giận dữ, không đau khổ, không nhục nhã. Chỉ có một sự trống rỗng đến vô cùng.

Cô vào phòng tắm, rửa ráy một cách máy móc. Mặc lại bộ vest công sở màu đỏ đô, cô lại trở thành cô thư ký Thu Hương xinh đẹp, thanh lịch. Cô khẽ khàng rời khỏi căn biệt thự, gọi một chiếc taxi.

Nhưng cô không quay lại hội chợ. Cô bảo tài xế chở đến một khu chợ gần nhà. Cô đi vào chợ, mua thức ăn, trả giá, chọn lựa như bao người phụ nữ nội trợ khác. Rồi cô đi đón con. Cô đã hoàn toàn quay trở lại với vai diễn thứ hai của mình: người vợ hiền, người mẹ đảm.

Tối hôm đó, trong căn bếp nhỏ ấm cúng, cô nấu những món ăn mà chồng con yêu thích. Nhưng khi Trung đi làm về, cô lại không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

(Hương):*

*Cô cứ có cảm giác như mùi của bữa ăn tối hòa quyện với một cái vị tanh tanh ngai ngái nào đó vẫn còn lẩn khuất trong cổ họng mình. Cứ nghĩ đến cảnh buổi chiều, cô đã phải quỳ gối, dùng miệng để làm hài lòng ông sếp, là cô lại thấy xấu hổ và ghê tởm đến rùng mình. Bàn tay đang thái thịt này, chỉ vài giờ trước, đã phải cầm lấy thứ của nợ đó.*

Cô cố gắng mỉm cười, nói cười vui vẻ, nhưng trong lòng là một nỗi ám ảnh không thể nào gột rửa. Cuộc sống hai mặt của cô, giờ đây, đã trở nên hoàn hảo đến đáng sợ.

=============

Bữa cơm tối diễn ra trong một không khí ấm cúng giả tạo. Thu Hương vẫn cười nói, gắp thức ăn cho chồng, cho con, đóng vai một người vợ, người mẹ hoàn hảo. Nhưng trong lòng cô là một cơn bão. Cô cố gắng ăn, nhưng cổ họng cứ nghẹn lại.

Cứ mỗi khi cô nuốt nước bọt, cái vị tanh tanh, ngai ngái, mằn mặn của thứ chất lỏng mà cô đã phải ngậm trong miệng lúc chiều lại như hiện về. Nó không có thật, cô biết vậy. Cô đã súc miệng không biết bao nhiêu lần, đã đánh răng đến mức nướu rát bỏng. Nhưng nó vẫn ở đó, lẩn khuất trong tiềm thức, trong ký ức của vị giác, một nỗi ám ảnh không thể nào gột rửa.

(Hương):*

*Tội nghiệp anh, Trung ơi. Anh đang ăn cơm do chính đôi tay này nấu, đôi tay mà chỉ vài giờ trước còn phải cầm lấy thứ của nợ của một gã đàn ông khác. Anh đang nói chuyện vui vẻ với người vợ mà anh hết mực tin tưởng, không hề biết rằng cái miệng đang mỉm cười với anh đây, đã từng phải ngậm lấy thứ còn bẩn thỉu hơn cả những lời chửi rủa tục tằn nhất.*

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt chồng. Cô sợ anh sẽ nhìn thấu sự dối trá, sự dơ bẩn trong đôi mắt cô.

Sau bữa tối, cô dọn dẹp, rồi cho con đi ngủ. Mọi việc cứ diễn ra như thường lệ, nhưng với cô, mọi thứ đều trở nên xa lạ. Cô cảm thấy mình như một con ma, một bóng hình đang diễn lại cuộc sống của một người đàn bà tên là Thu Hương, chứ không phải là chính cô nữa.

Đến lúc hai vợ chồng lên giường. Căn phòng ngủ nhỏ, quen thuộc. Trung, sau một ngày làm việc mệt mỏi, chỉ muốn được ôm vợ vào lòng. Anh quay sang, kéo cô lại gần, đặt lên môi cô một nụ hôn.

Một nụ hôn của chồng, một cử chỉ yêu thương đơn thuần. Nhưng với Hương lúc này, nó là một sự tra tấn.

(Hương):*

*Không! Đừng hôn!*

Một cơn hoảng loạn dâng lên trong lòng cô.

*Anh ấy sẽ nhận ra! Chắc chắn anh ấy sẽ nhận ra! Anh ấy sẽ ngửi thấy, sẽ nếm thấy cái vị bẩn thỉu đó! Cái miệng này, ngay chính anh cũng chỉ dám hôn một cách đầy yêu thương, trân trọng, nay lại vừa mới… Liệu anh có nhận ra không? Liệu nụ hôn của mình có còn trong trắng nữa không?*

Cô cứng đờ người, không dám đáp lại. Nhưng nếu cô từ chối, anh sẽ nghi ngờ. Cô đành nhắm mắt, hé môi, đón nhận nụ hôn của chồng trong nỗi sợ hãi tột cùng. Cô cố gắng giữ nụ hôn thật nông, thật nhanh, chỉ là một cái chạm môi, không dám để lưỡi mình quyện vào lưỡi anh. Cô sợ vị giác của anh sẽ tố cáo tội lỗi của cô.

May mắn thay, Trung có vẻ đã quá mệt mỏi. Anh chỉ hôn cô nhẹ nhàng rồi ôm cô vào lòng, gác một chân lên người cô, một thói quen thân thuộc.

“Anh mệt quá vợ à. Ngủ thôi nhé,” anh thì thầm, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đều phả vào gáy cô.

Một làn sóng của sự nhẹ nhõm đến bất ngờ tràn qua người Hương. May quá, anh đã mệt. Anh sẽ không đòi hỏi “chuyện đó”. Tối nay, cô không có bụng dạ nào, cũng không còn chút sức lực nào để “gần gũi” chồng nữa. Cô đã được “tha”.

Cô nằm im trong vòng tay anh, người chồng mà cô vừa phản bội một cách kinh khủng nhất. Anh đang ngủ một giấc ngủ bình yên của một người không hề hay biết. Còn cô, đôi mắt mở thao láo trong bóng tối.

Cô là một kẻ có tội đang nằm bên cạnh một thiên thần. Và nỗi ám ảnh về cái vị của tội lỗi đó, có lẽ, sẽ theo cô đến suốt cả cuộc đời. Nó sẽ là sự trừng phạt, là lời nhắc nhở vĩnh viễn về cái giá mà cô đã phải trả cho những tham vọng của mình.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...