Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 79 : Hương bước ra khỏi bóng tối, quay trở lại vòng sáng của lửa trại. Mái tóc cô có phần rối hơn, đôi mô



Chương 31

Hương bước ra khỏi bóng tối, quay trở lại vòng sáng của lửa trại. Mái tóc cô có phần rối hơn, đôi môi sưng mọng, và trong không khí phảng phất mùi của một cuộc mây mưa vừa kết thúc. Đám thợ săn đều ngửi thấy. A-Láo và A-Chinh nhìn nhau, nuốt nước bọt. Chúng biết người đàn bà này vừa “chiều” một gã đàn ông khác, và điều đó, một cách bệnh hoạn, lại càng làm chúng thêm thèm khát.

A-Tùng vẫn ngồi yên, ánh mắt sắc như dao găm của gã quan sát từng cử chỉ của cô. Gã biết chính xác chuyện gì vừa xảy ra. Gã không ghen, gã chỉ thấy thích thú. Con mồi của gã đang trở nên phức tạp và khó đoán hơn.

Hương không nhìn ai cả. Cô bước thẳng đến tấm bạt, nơi định mệnh của cô đang chờ đợi. Bằng một động tác dứt khoát, cô túm lấy gấu của chiếc váy thổ cẩm, kéo thẳng nó qua đầu và ném sang một bên.

Cơ thể trần truồng của cô lại một lần nữa phơi bày trước mắt bầy sói. Nhưng đêm nay, nó mang một vẻ đẹp khác. Không còn là sự trắng nõn, sợ hãi của đêm hôm trước. Làn da cô ửng hồng, một phần vì rượu, một phần vì dư âm của cuộc truy hoan với Sơn. Hai bầu vú cương cứng, săn chắc, hai nụ hồng sẫm màu kiêu hãnh chĩa thẳng về phía trước. Cơ thể cô toát ra một thứ năng lượng tình dục bất cần, một sự sẵn sàng đầy thách thức.

Cô không đợi ai ra lệnh. Cô nằm xuống tấm bạt, hai chân hơi dạng ra, một tư thế của sự dâng hiến chủ động.

“Ai trước?” – Giọng cô khàn đặc, có men rượu, có cả sự mệt mỏi, nhưng trên hết là sự thách thức.

A-Láo và A-Chinh cùng lúc đứng bật dậy, như hai con chó tranh nhau một khúc xương.

“Thằng Láo!” – A-Tùng gằn giọng. Mệnh lệnh của kẻ cầm đầu đã được ban ra.

A-Láo, mặt mũi rạng rỡ, vội vàng bò tới. Đêm nay, gã không còn sự lóng ngóng của một “học viên”. Gã là một con thú đói sắp được ăn. Gã không có dạo đầu. Gã chỉ đơn giản là dạng hai chân Hương ra rộng hơn, và thúc thẳng dương vật của mình vào.

Cái hang động của Hương đã được “bôi trơn” sẵn bởi Sơn. Sự xâm nhập diễn ra một cách dễ dàng, trơn tuột. Một tiếng “phọp” vang lên. A-Láo gầm lên một tiếng sung sướng.

Gã bắt đầu dập, một cách thô bạo, nhanh và mạnh, không có kỹ thuật, chỉ có sức mạnh của tuổi trẻ. Tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch”, tiếng rên của Hương hòa cùng tiếng thở hổn hển của gã.

“Sướng quá!” – A-Láo vừa thúc vừa nói, quay về phía A-Tùng như để khoe. “Đêm nay nó còn ướt hơn đêm qua, thủ lĩnh ạ! Chắc rượu vào nó dâm hơn thì phải!”

Hương cắn chặt môi dưới. Cô rên rỉ, không phải vì đau, mà vì một khoái cảm trơ trẽn đang trỗi dậy, một sự phản bội của chính cơ thể mình. *Rượu… là tại rượu…* – cô lại tự nhủ. *Nó làm mình thành con đĩ… Nó làm mình rên rỉ… không phải mình…*

Gã trai trẻ không có kinh nghiệm, chỉ có sức mạnh. Gã nhanh chóng bị vắt kiệt. Sau chưa đầy năm phút, gã gầm lên, run rẩy bắn tất cả vào trong cô. Gã rút ra, để lại một vũng lầy sền sệt.

Trước khi Hương kịp lấy lại hơi, A-Tùng đã ra lệnh: “Lượt mày, Chinh.”

A-Chinh, với nụ cười láu cá, đã ở sẵn vị trí. Gã cũng không dạo đầu. Gã chỉ đơn giản là tiếp nối công việc mà anh trai mình vừa bỏ dở. Gã thúc vào, lấp đầy cái hang động vẫn còn đang co giật nhẹ.

“Công nhận!” – A-Chinh vừa làm vừa cười hềnh hệch. “Lồn con này cắn sướng thật! Chắc ở dưới xuôi nó phải quen lắm rồi! Nước nôi thế này cơ mà!”

Những lời nói tục tĩu không còn làm Hương đau nữa. Cô đã chấp nhận thân phận của mình. Cô chỉ nhắm mắt lại, để mặc cho gã trai trẻ thứ hai hành hạ cơ thể mình. Cơ thể cô giờ đây chỉ là một cái máy, tự động co bóp, tự động tiết dịch, tự động rên rỉ theo từng cú thúc. Tâm trí cô đã bay đến một nơi nào đó xa xôi, một khoảng không lạnh lẽo và trống rỗng.

A-Chinh cũng nhanh chóng xong việc. Gã thỏa mãn rút ra.

Hương nằm đó, bất động. Hai món “tráng miệng” đã được dọn xong. Cơ thể cô là một mớ hỗn độn, bầm dập, và chứa đầy tinh dịch của ba người đàn ông.

A-Chinh đã xong việc. Gã và A-Láo đã lui vào bóng tối, tiếng thì thầm của chúng đã im bặt, có lẽ đã thấm mệt và chìm vào giấc ngủ. Sân khấu giờ đây chỉ còn lại hai người. Hương, nằm bất động trên tấm bạt, và A-Tùng, vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá, ánh mắt sắc lạnh quan sát cô không chớp.

Không khí im lặng đến đáng sợ. Gã không tiến tới. Gã đang chờ đợi. Gã không muốn một con mồi đã chết. Gã muốn một cuộc đi săn, một trận chiến, và gã đang cho đối thủ của mình thời gian để gượng dậy, để nhặt lấy vũ khí.

Hương từ từ ngồi dậy. Cơn đau nhức từ cơ thể và sự ê chề trong tâm hồn như muốn níu cô lại, nhưng một ý chí sắt đá còn mạnh hơn thế đang thúc đẩy cô. Cô nhìn xuống cơ thể mình.

Một bức tranh của sự ô uế. Làn da trắng của cô và trên bụng dưới, trên cặp đùi trong, là một vũng lầy nhầy nhụa, một hỗn hợp ghê tởm của bùn đất, mồ hôi, và tinh dịch của ba người đàn ông khác nhau.

Một cơn buồn nôn cuộn lên trong cổ họng cô. Nhưng cô đã nuốt nó xuống. Không còn thời gian cho sự yếu đuối.

Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào A-Tùng đang đứng trong bóng tối. Một cuộc đối thoại không lời diễn ra giữa họ. Ánh mắt cô không còn là sự cầu xin hay sợ hãi, mà là một yêu cầu. *Cho tôi một phút.* Ánh mắt của A-Tùng dường như hiểu được. Gã khẽ gật đầu, một sự chấp thuận của kẻ bề trên.

Được cho phép, Hương hành động.

Cô không lau người một cách qua loa. Cô làm điều đó một cách chậm rãi, tỉ mỉ, gần như là thành kính. Bàn tay cô, cầm chiếc khăn, kỳ cọ từng vết bẩn trên da thịt. Cô lau đi những dấu vết của Sơn, của A-Láo, của A-Chinh. Cô đang cố gắng xóa đi sự hiện diện của chúng khỏi cơ thể mình, khỏi sân khấu của trận chiến cuối cùng.

Sau khi đã lau sạch bên ngoài, Cô nhìn xuống nơi cửa mình sưng mọng, bẩn thỉu của mình, rồi không một chút do dự, cô đưa ngón tay vào sâu bên trong. Cô dùng những ngón tay của chính mình để moi móc, để lôi ra thứ hỗn hợp tinh dịch đang ứ đọng bên trong.

*Sơn là quá khứ,* cô nghĩ, trong khi tay vẫn đang làm việc một cách máy móc. *Hai thằng kia chỉ là lũ tép riu, là món khai vị. Gã…* – cô liếc nhìn về phía A-Tùng – *…mới là đối thủ thực sự. Sân đấu này, phải sạch sẽ. Chỉ dành cho hai chúng ta.*

Khi cảm thấy bên trong đã được “dọn dẹp”, cô rút tay ra. Rồi cô đứng dậy, một hành động đầy khó khăn nhưng cũng vô cùng dứt khoát. Cô cầm lấy bầu nước, ngửa cổ, và dốc toàn bộ phần nước còn lại lên người mình, từ trên đỉnh đầu xuống.

Dòng nước mát lạnh của núi rừng chảy qua mái tóc rối, xuống khuôn mặt, qua đôi gò bồng đảo đang săn lại, qua chiếc eo thon, rồi chảy dọc theo cặp đùi xuống đất. Nó gột rửa đi không chỉ bùn đất và mồ hôi, mà dường như còn gột rửa đi cả sự sợ hãi, sự bị động, và thân phận nạn nhân của cô.

Cô đứng đó, dưới ánh trăng, hoàn toàn trần truồng. Cơ thể cô ướt sũng, lấp lánh. Những vết bầm tím trên da thịt không còn là dấu vết của sự nhục nhã, mà trông như những hình xăm chiến trận. Mái tóc ướt dính vào lưng. Nước vẫn chảy ròng ròng trên những đường cong tuyệt mỹ. Cô không còn là con mồi bị vấy bẩn. Cô là một nữ thần của núi rừng vừa được tái sinh từ dòng nước suối, hoang dại, xinh đẹp và đầy nguy hiểm.

Cô vứt chiếc bầu rỗng và mảnh khăn sang một bên. Cô không che đậy cơ thể mình. Cô ngẩng cao đầu, và bước đi.

Cô bước về phía A-Tùng. Mỗi bước đi của cô đều vững chãi, tự tin. Đây không phải là bước đi của một con điếm đến với khách làng chơi. Đây là bước đi của một nữ đấu sĩ vào đấu trường, đối mặt với đối thủ lớn nhất của mình.

Cô dừng lại ngay trước mặt gã, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực trần của gã. Cô ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của gã.

“Đến lượt anh,” – cô thì thầm, giọng khàn đi vì kiệt sức nhưng lại đanh lại vì thách thức.

A-Tùng khẽ nhếch mép, một nụ cười của con mãnh thú vừa thấy con mồi của mình nhe nanh vuốt. Gã thích điều này. Gã thích sự phản kháng, nó khiến cuộc đi săn trở nên thú vị hơn.

“Để xem,” – gã gằn giọng, bắt đầu bước tới – “con mèo hoang có những móng vuốt gì.”

Nhưng Hương không đợi gã đến. Cô chủ động lao về phía gã. Cô không cho gã cơ hội áp đặt cuộc chơi. Ngay khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một bước chân, cô nhón chân, choàng tay qua cổ gã và tấn công bằng một nụ hôn.

Đó không phải một nụ hôn của đam mê, mà là một cuộc chiến của hai cái miệng. Lưỡi cô táo bạo vào khoang miệng gã, thách thức, khiêu khích. Cô cắn nhẹ vào môi dưới của gã, một cú cắn đủ để gã cảm nhận được sự quyết tâm của cô. A-Tùng có chút bất ngờ, rồi gã đáp trả, một nụ hôn cũng thô bạo và đầy tính chiếm đoạt không kém.

Bàn tay Hương không để yên. Chúng không còn là những cái vuốt ve mời gọi. Chúng là những đòn tấn công. Những ngón tay thon dài của cô lướt trên lồng ngực trần của gã, rồi lần xuống dưới, táo bạo nắm lấy “thần khí” của gã.

A-Tùng khẽ rùng mình. Con đàn bà này… quá táo bạo.

Lợi dụng khoảnh khắc gã có chút xao lãng, Hương đẩy mạnh, dồn gã ngồi xuống mép tấm bạt. Rồi, không một chút do dự, cô quỳ xuống.

Lần này, cô không còn là kẻ phục tùng bị ép buộc. Cô là một nữ chúa đang sử dụng vũ khí của mình. Cái miệng nhỏ nhắn của cô ngậm lấy đầu dương vật to lớn của gã. Cô dùng lưỡi, răng, và những kỹ năng học được từ vô số những cuộc mua bán xác thịt trước đây để tấn công vào những điểm yếu của gã. Tiếng “chụt chụt” vang lên, dâm đãng và đầy khiêu khích. Tay cô đồng thời vuốt ve hai hòn bi của gã, phối hợp một cách nhịp nhàng.

*Con đĩ này…* – A-Tùng nghĩ thầm, có chút kinh ngạc. *Nó không chỉ biết dạng lồn. Nó còn biết dùng cái miệng để giết người.*

Hương cảm nhận được cơ thể gã đang căng lên, hơi thở trở nên dồn dập. Gã sắp mất kiểm soát. Đây rồi! Cơ hội của cô!

Ngay khi cảm nhận được gã sắp đến giới hạn, cô đột ngột rút miệng ra, để lại cho gã một sự hụt hẫng đến điên người. Trước khi gã kịp phản ứng, cô đã trèo lên, ngồi thẳng trên bụng gã, hoàn toàn ở thế thống trị.

Một cảnh tượng đáng kinh ngạc hiện ra trước mắt A-Láo và A-Chinh. Người đàn bà thành thị nhỏ bé, với làn da trắng ngần lấp lánh dưới ánh trăng, đang ngồi trên người thủ lĩnh của chúng. Mái tóc ướt của cô xõa xuống, vài lọn tóc dính vào tấm lưng trần vạm vỡ của A-Tùng. Cô là một nữ hoàng đang ngự trên ngai vàng của mình.

Cô nắm lấy dương vật của gã, tự mình định hướng, rồi từ từ hạ người xuống.

“Á…” – cô khẽ rên lên khi cái hang động vừa được rửa sạch của mình lại phải căng ra để đón nhận một kích thước quá khổ. Nhưng lần này, cô là người làm chủ.

Cô bắt đầu di chuyển, một nhịp điệu nhanh, mạnh và đầy tính trừng phạt. Cô nhún nhảy, xoay hông, cố gắng “vắt kiệt” gã, cố gắng kết thúc trận chiến trước khi nó thực sự bắt đầu. Tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch” vang dội.

A-Tùng, ban đầu có chút bất ngờ trước sự tấn công dồn dập của cô. Sự điêu luyện của người đàn bà này vượt xa những gì gã tưởng tượng. Gã khẽ gầm lên một tiếng, một âm thanh của sự khoái lạc không hoàn toàn kiểm soát được.

Nghe thấy tiếng rên đó, Hương cảm thấy một niềm hưng phấn của kẻ chiến thắng dâng lên. Cô làm được rồi! Cô có thể khuất phục được gã! Cô có thể thắng được trận này! Cô càng ra sức nhún nhảy điên cuồng hơn.

Nhưng ngay lúc cô đang ở đỉnh cao của sự tự mãn, cô bỗng cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp siết chặt lấy hai bên hông mình.

Đó là hai bàn tay của A-Tùng. Bàn tay của gã siết lại, không phải là sự ôm ấp của một người tình, mà là gọng kìm của một người chủ. Mọi chuyển động của Hương lập tức bị ghìm lại. Cô không thể nhúc nhích được nữa.

Cô hoảng hốt nhìn xuống. Gã đang nhìn cô. Và gã đang cười. Một nụ cười lạnh lẽo, đầy chế nhạo, của một con hổ già đã xem một con mèo con diễn trò đủ rồi.

“Diễn hay lắm,” – gã nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Mày làm tao ngạc nhiên. Nhưng trò vui kết thúc rồi.”

Gã siết chặt tay hơn, rồi nói một câu cuối cùng, một nhát dao kết liễu mọi hy vọng của cô.

“Giờ đến lượt tao.”

*****

Nụ cười chiến thắng của Hương đông cứng lại trên môi khi cô cảm nhận được hai bàn tay của A-Tùng siết chặt lấy hông mình như một gọng kìm bằng sắt. Mọi chuyển động của cô bị khóa lại. Trò chơi kết thúc rồi.

“Diễn hay lắm,” – gã nói, giọng bình thản đến rợn người. “Mày làm tao ngạc nhiên. Nhưng trò vui kết thúc rồi.” Gã nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt rực lên một ngọn lửa hoang dại. “Giờ đến lượt tao.”

Không cho cô một giây để phản ứng, bằng một chuyển động duy nhất, A-Tùng dùng sức mạnh cơ bắp khủng khiếp của mình nhấc bổng cô lên, xoay một vòng trên không rồi quẳng cô xuống tấm bạt.

“Bịch!”

Tấm lưng trần của cô đập mạnh xuống nền đất cứng, không khí trong phổi bị đẩy ra ngoài khiến cô ho sặc sụa. Nhưng cơn đau thể xác đó không là gì so với sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng. Gã quá mạnh. Mọi mưu mẹo, mọi kỹ năng của cô trước sức mạnh tuyệt đối này chỉ là trò cười.

Trước khi cô kịp định thần, A-Tùng đã đè lên người cô. Gã không hôn, không vuốt ve. Gã túm lấy hai cổ chân cô, kéo mạnh, vác cả hai chân cô lên vai gã.

Một tư thế của sự phơi bày và đầu hàng tuyệt đối. Toàn bộ phần thân dưới của Hương, từ cặp mông tròn trịa, nơi cửa mình sưng mọng ướt át, cho đến phần bụng dưới phẳng lì, đều bị phơi bày ra trước ánh lửa và trước ba cặp mắt đàn ông. Cơ thể cô tạo thành một đường cong nhục nhã và mời gọi, cái đầu bị ngửa ra sau, mái tóc đen dài xõa tung trên tấm bạt bẩn thỉu. Cô hoàn toàn mất thế chủ động, trở thành một vật tế lễ đang chờ được hiến dâng.

A-Tùng không cho cô thời gian để cảm nhận sự xấu hổ. Gã định vị lại, rồi đâm vào bằng một cú thúc duy nhất, tàn bạo và sâu đến tận cùng.

“Áaaaaa!”

Một tiếng thét xé lòng bật ra khỏi cổ họng Hương. Cảm giác như thể bị một thanh sắt nóng đỏ xuyên qua cơ thể. Gã không phải đang làm tình, gã đang trừng phạt, đang khẳng định chủ quyền.

Gã bắt đầu di chuyển, một nhịp điệu của sự hủy diệt. Không còn sự khoan thai của đêm hôm trước, chỉ có những cú thúc mạnh mẽ, dồn dập như một cái máy đóng cọc. Tiếng da thịt ẩm ướt va vào nhau “bành bạch”, “chмоch choạc” vang vọng khắp không gian tĩnh lặng của núi rừng. Mỗi cú thúc của gã đều khiến cơ thể nhỏ bé của cô nảy lên khỏi mặt đất, rồi lại rơi xuống trong bất lực.

Gã vừa làm, vừa không quên “bài giảng” của mình. Gã gầm gừ, giọng khàn đặc vì dục vọng, nhưng từng lời nói ra lại rõ mồn một, dành cho hai tên “học trò” đang căng mắt quan sát.

“Hai thằng bây, mở to mắt ra mà nhìn! Đây là sức mạnh! Thấy chưa? Kỹ năng, mưu mẹo, tất cả đều là vô dụng! Dưới sức mạnh tuyệt đối, nó cũng chỉ là một cái lỗ để mày đút vào và bắn tinh!”

Những lời nói của gã như những nhát búa nện vào tâm trí Hương. Sự khiêu chiến của cô, sự tự tin của cô, tất cả đã bị nghiền nát thành tro bụi.

A-Láo và A-Chinh, thấy thủ lĩnh của mình quá uy dũng, không còn im lặng nữa. Chúng bắt đầu hò reo, cổ vũ, những lời nói tục tĩu và man rợ.

“Đúng rồi thủ lĩnh! Dạy cho con đĩ thành thị này một bài học!”

“Dập nó đi anh! Dập cho nó nát lồn ra! Cho nó biết thế nào là đàn ông núi rừng!”

“Nhìn vú nó nảy lên kìa! Sướng mắt thật!”

Mỗi một lời bình phẩm, mỗi một tiếng hò reo lại như một liều thuốc kích thích bệnh hoạn, đổ thêm dầu vào lửa. Sự sỉ nhục tột cùng hòa quyện với cơn đau và khoái lạc thể xác đang bị đẩy đến cực hạn. Hương không còn kiểm soát được cơ thể mình nữa. Cô rên rỉ, những tiếng rên của sự xấu hổ. Nước mắt, nước mũi giàn giụa. Cái hang động của cô co thắt liên hồi, vừa đau đớn, vừa cố gắng siết chặt lấy kẻ xâm nhập.

Cảm nhận được cơ thể cô sắp vỡ tung, A-Tùng cười gằn. Gã túm lấy hai bắp đùi cô, ép chúng ra xa hơn nữa, rồi bắt đầu một loạt thúc cuối cùng, điên cuồng và tàn bạo.

“Rên nữa đi! Rên to lên cho tao nghe!”

Và rồi, cô vỡ òa. Một cơn cực khoái mạnh đến mức co giật, xé nát cơ thể cô từ bên trong. Lưng cô ưỡn cong lên một cách phi tự nhiên, các ngón chân quắp chặt lại, miệng há ra nhưng không thể phát thành tiếng. Toàn bộ hệ thần kinh của cô như bị chập điện, trắng xóa.

Ngay khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự co thắt điên cuồng từ nơi sâu nhất của cô, A-Tùng cũng gầm lên một tiếng như dã thú. Gã thúc vào một cú cuối cùng, sâu đến mức tưởng chừng có thể chạm đến linh hồn cô, rồi bắn tất cả vào đó. Một dòng dung nham nóng bỏng, một sự khẳng định quyền sở hữu cuối cùng, một sự đăng quang trên thân xác của kẻ bại trận.

*****

A-Tùng đứng đó, lồng ngực vạm vỡ phập phồng, nhìn xuống thành quả của mình. Hương nằm co quắp trên tấm bạt, một thân thể ngọc ngà đã hoàn toàn bị khuất phục, run rẩy trong dư âm của cơn cực khoái hủy diệt. Gã đã chiến thắng, một cách tuyệt đối. Màn thị uy sức mạnh của gã đã kết thúc.

Gã liếc nhìn hai tên đệ tử, lúc này đang đứng chết lặng, mặt mũi tái đi vì kinh sợ và choáng ngợp. Chúng vừa được chứng kiến một bài học không thể nào quên về quyền lực.

“Còn đứng đó làm gì?” – A-Tùng gằn giọng, kéo chúng về thực tại. “Dọn dẹp ‘chiến trường’ đi. Nhớ lời tao dặn.”

Hai tiếng “chiến trường” được gã nói ra một cách lạnh lùng, biến cơ thể Hương thành một vùng đất vừa bị chinh phạt, cần được thu dọn.

A-Láo và A-Chinh giật mình, vội vàng tuân lệnh. Chúng đã thuộc bài. Thói quen của đêm hôm trước đã biến thành một “nghi thức”. Một đứa đi lấy nước, một đứa lấy khăn và chai rượu thuốc. Chúng không còn lúng túng nữa. Hành động của chúng đã trở nên máy móc, hiệu quả. Đây là công việc sau mỗi cuộc “đi săn”.

Chúng quỳ xuống, bắt đầu “bảo dưỡng tài sản”.

Chiếc khăn thô ráp, ướt đẫm nước lạnh, lau đi những dấu vết của cuộc truy hoan. Nó lau đi mồ hôi, lau đi bùn đất, và lau đi thứ tinh dịch nóng hổi mà thủ lĩnh của chúng vừa bắn vào đầy ắp cơ thể cô. Hương nằm im, bất động. Cô không còn cảm thấy nhục nhã, bởi vì tâm trí cô đã không còn ở đó nữa. Cô đã đi đến một nơi nào đó rất xa, một khoảng không vô định, lạnh lẽo, nơi không có cảm xúc, không có đau đớn. Cô để mặc cho hai gã trai trẻ xử lý cơ thể mình như một con búp bê vô tri.

Sau khi đã lau sạch sẽ, đến phần rượu thuốc. A-Chinh đổ thứ chất lỏng cay nồng đó ra tay, xoa mạnh cho nóng lên, rồi bắt đầu xoa bóp lên những vết bầm tím trên đùi, trên hông, và đặc biệt là vùng thắt lưng đã mỏi rã rời của cô. Hơi nóng từ rượu thuốc và từ bàn tay của gã trai trẻ lan tỏa, làm dịu đi những cơn đau nhức. Một sự chăm sóc đầy mâu thuẫn, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn. Họ đang cố gắng giữ cho “món đồ” này không bị hỏng, để có thể tiếp tục sử dụng vào những đêm sau.

Khi mọi việc đã xong, A-Láo lấy chiếc chăn len mỏng, đắp lên người cô. Nhiệm vụ của chúng đã hoàn thành. Cả hai lẳng lặng lùi về phía bếp lửa, tìm chỗ ngả lưng. A-Tùng cũng đã tìm một gốc cây, tựa lưng vào đó và chìm vào giấc ngủ của kẻ cầm đầu, tiếng thở đều đều, mạnh mẽ.

Sân khấu giờ đây chỉ còn lại một mình Hương, nằm co ro dưới chiếc chăn mỏng, run rẩy vì lạnh và vì những cơn co giật cuối cùng của dư âm khoái lạc.

Và một cái bóng nữa.

Sơn đã chứng kiến tất cả. Từ màn khiêu chiến của Hương, sự đăng quang của A-Tùng, cho đến nghi thức chăm sóc bệnh hoạn vừa rồi. Trái tim anh ta đã chết. Sự ghen tuông, tức giận đã bị thay thế bằng một sự trống rỗng và một nỗi xót xa vô hạn.

Anh ta từ từ đứng dậy, bước chân nhẹ đến mức không gây ra tiếng động. Anh ta đến bên tấm bạt, nhìn xuống người đàn bà đang run rẩy. Cô là nguyên nhân cho mọi tội lỗi, nhưng cũng là người bạn đồng hành duy nhất của anh ta ở chốn địa ngục này.

Không nói một lời, anh ta nằm xuống phía sau lưng cô, ngay trên nền đất lạnh lẽo, bên ngoài chiếc chăn. Rồi anh ta vòng tay qua, ôm lấy cô từ phía sau.

Hương giật nảy mình, cơ thể căng cứng theo phản xạ. Nhưng rồi cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, mùi cơ thể quen thuộc. Đây không phải là sự động chạm của dục vọng, không phải sự khám phá của kẻ đi săn. Đây chỉ đơn thuần là hơi ấm của một cơ thể người.

Cô từ từ thả lỏng. Cô khẽ rúc người sâu hơn vào lòng anh ta. Cái ôm của Sơn không siết chặt, không chiếm hữu. Anh ta chỉ đơn giản là dùng thân nhiệt của mình để che chở cho cô khỏi sương đêm giá lạnh.

Một trật tự mới, một “nghi thức” hoàn chỉnh và kỳ lạ của bầy đàn đã được thiết lập. A-Tùng là thủ lĩnh, kẻ chinh phục và ra lệnh. A-Láo và A-Chinh là những kẻ thừa hành, được hưởng phần thừa và có nhiệm vụ “bảo dưỡng tài sản”. Còn Sơn, vị vua sa cơ, đã tìm thấy vai trò cuối cùng của mình: người sưởi ấm, người an ủi

Trong đêm rừng sâu, giữa những kẻ đã chà đạp cô, Hương tìm thấy một hơi ấm không đòi hỏi. Và trong vòng tay của người đàn ông đã cùng mình rơi xuống địa ngục, cô ngủ thiếp đi. Một giấc ngủ không mộng mị, một sự đầu hàng hoàn toàn để bảo toàn sự sống cho một ngày mai

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...