Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 78



Chương 30​

Đêm thứ ba trong rừng sâu.

Bếp lửa lại được nhóm lên, cháy bập bùng, liếm láp những xiên thịt nai mà đám thợ săn vừa kiếm được. Mùi thịt nướng thơm lựng hòa quyện với mùi nhựa cây và mùi ẩm ướt của đất, tạo thành một hương vị hoang dã đặc trưng. Không khí không còn sự căng thẳng chết chóc như đêm đầu tiên. Thay vào đó là một sự im lặng đầy mong chờ, một sự ngầm hiểu về “luật chơi” đã được thiết lập. A-Láo và A-Chinh không còn nhìn Hương với ánh mắt của kẻ sắp được ăn tươi nuốt sống, mà là ánh mắt của những kẻ sắp được nhận phần thưởng, một sự háo hức có phần nể sợ.

Hương ngồi tách ra một chút, bên cạnh Sơn. Cô đã khoác lại bộ đồ thổ cẩm cũ kỹ, nhưng bên trong, cô có thể cảm nhận rõ sự cọ xát của lớp vải sạch mà cô đã mặc sau khi tắm rửa vội vàng lúc chiều. Vẻ mặt cô bình tĩnh, đôi mắt trong veo nhìn vào ngọn lửa, nhưng không ai biết trong đầu cô đang tính toán những gì. Đêm hôm trước đã dạy cho cô một bài học. Cô đã là một con mồi bị động, bị dẫn dắt, bị hành hạ. Đêm nay, cô sẽ không để điều đó lặp lại.

Sơn ngồi cạnh, lo lắng và bất an. Anh ta liếc nhìn Hương, rồi lại liếc nhìn đám thợ săn đang cười nói, xé thịt ăn một cách thô tục. Anh ta muốn nói gì đó, muốn làm gì đó, nhưng hoàn toàn bất lực.

Sau khi đã no nê, A-Tùng, vẫn với phong thái của kẻ cầm đầu, lẳng lặng lấy ra bầu rượu sừng trâu quen thuộc. Gã không nói gì. Gã chỉ rót đầy một bát gỗ, rồi đặt nó xuống đất, ngay khoảng giữa gã và Hương.

Đó không phải là một mệnh lệnh. Đó là một lời mời, một sự thử thách.

Sơn thấy vậy, mặt tái đi. Anh ta khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn Hương đầy vẻ can ngăn. Anh ta sợ rằng thứ rượu đó sẽ lại biến cô thành một con búp bê vô hồn như đêm qua.

Hương nhìn bát rượu màu nâu đục, thứ chất lỏng đã khuếch đại sự nhục nhã của cô, nhưng đồng thời cũng làm tê liệt nỗi đau. Một quyết định táo bạo loé lên trong đầu cô.

*Đêm trước, nó làm mình mất kiểm soát. Nhưng nó cũng làm mình quên đi nỗi đau và sự nhục nhã. Đêm nay, mình sẽ không để nó điều khiển mình. Mình sẽ điều khiển nó. Mình cần nó để có đủ can đảm làm những việc phải làm.*

Cô phớt lờ ánh mắt lo lắng của Sơn. Cô nhìn thẳng vào mắt A-Tùng, người đang quan sát cô với vẻ chờ đợi. Rồi, một cách dứt khoát, cô vươn người tới, bàn tay thon dài cầm lấy bát rượu gỗ.

Hành động đó khiến tất cả mọi người, kể cả A-Tùng, đều có chút bất ngờ. Cô không đợi ai ép. Cô đang chủ động.

Cô nâng bát rượu lên. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào A-Tùng, một sự thách thức không lời. Rồi cô ngửa cổ, nốc một hơi cạn sạch. Thứ chất lỏng cay nồng, nóng bỏng lại một lần nữa chảy dọc cổ họng cô. Nhưng lần này, cô không ho sặc sụa. Cô chỉ khẽ nhăn mặt, rồi đặt mạnh chiếc bát rỗng xuống đất.

“Cạch!”

Một âm thanh khô khốc, dứt khoát.

A-Tùng nhìn cô, rồi bất chợt, gã nhếch mép cười. Một nụ cười không còn là sự thích thú của kẻ bề trên, mà là sự thấu hiểu của một con thú đầu đàn khi nhận ra một con thú khác trong bầy đang học cách để trở nên mạnh mẽ hơn. Gã hiểu ý đồ của cô.

“Khá!” – Gã gật đầu, rồi cầm bầu rượu, lần lượt rót cho những người còn lại. “Uống đi! Đêm nay còn dài.”

Nghi lễ đã bắt đầu, nhưng lần này, nó diễn ra theo một cách khác.

Men rượu nhanh chóng ngấm vào người Hương. Luồng hơi nóng quen thuộc lại lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng lần này, nó không mang lại cảm giác mơ hồ, mất kiểm soát. Ngược lại, nó khiến đầu óc cô trở nên sắc bén hơn, các giác quan nhạy bén hơn. Hơi nóng đó không phải là liều thuốc độc làm tê liệt ý chí, mà là một lớp áo giáp, một liều thuốc tê cho sự xấu hổ và một liều thuốc kích thích cho bản năng sâu thẳm nhất.

Cô cảm nhận được cơ thể mình đang nóng lên, sẵn sàng cho những gì sắp tới. Đêm nay, cô sẽ không còn là con mồi. Cô sẽ là nữ chúa của đêm. Và việc đầu tiên cô cần làm, là giải quyết món nợ ân tình cuối cùng với thế giới cũ của mình.

*****

Men rượu lan tỏa, mang theo một thứ năng lượng kỳ lạ. Hương không nhìn về phía A-Tùng, người đang chờ đợi cô như một con hổ chờ mồi. Đôi mắt cô, giờ đây rực sáng và có phần liều lĩnh, quay sang nhìn Sơn. Anh ta ngồi đó, một cái bóng của sự thất bại, co rúm lại trước ngọn lửa.

Trước sự ngỡ ngàng của tất cả, cô đứng dậy. Cô không bước về phía A-Tùng. Cô bước về phía Sơn.

Đám thợ săn im bặt, nhìn nhau khó hiểu. A-Tùng cũng nhíu mày, nhưng gã không ngăn cản. Gã khoanh tay, tựa lưng vào một gốc cây, ánh mắt sắc lạnh dõi theo, chờ xem con mồi của mình định giở trò gì.

Hương đến trước mặt Sơn, người đang ngước lên nhìn cô với vẻ mặt ngơ ngác. Cô không nói gì, chỉ cúi xuống, nắm lấy bàn tay anh ta, kéo anh ta đứng dậy.

“Anh… đi với em,” – cô thì thầm, giọng khàn đi vì rượu.

Cô kéo anh ta đi, như đã làm đêm qua, về phía góc tối sau tảng đá lớn. Nhưng lần này, không phải là sự thương hại. Có một thứ gì đó khác, một sự quyết liệt, một sự tuyệt vọng đang cháy trong cô.

Vừa khuất sau tảng đá, cô lập tức đẩy mạnh anh ta vào vách đá lạnh lẽo. Sơn lảo đảo. Anh ta chưa kịp định thần, đôi môi của Hương đã áp lên môi anh ta.

Đó không phải là một nụ hôn. Đó là một sự tấn công. Một nụ hôn cuồng dại, thô bạo, phảng phất vị rượu nồng và vị của nước mắt chưa kịp rơi. Lưỡi côสอด vào miệng anh ta, quấn lấy lưỡi anh, một sự xâm chiếm đầy chiếm hữu. Cô cắn nhẹ vào môi dưới của anh, một cú cắn vừa đủ để anh cảm thấy đau, để kéo anh ra khỏi sự ngơ ngác.

“Đêm nay, em muốn anh là của em,” – cô thì thầm giữa hai nhịp thở, giọng nói vừa như một lời ban ơn, vừa như một lời van nài. “Chỉ của riêng em thôi.”

Cô đẩy anh ta ngồi xuống, rồi không một chút do dự, quỳ xuống trước mặt anh. Đôi tay cô thành thạo cởi bỏ chiếc quần vướng víu.

Lần này, nó cuồng nhiệt, vội vã, gần như là ngấu nghiến. Cô dùng cả hai tay, dùng miệng, dùng tóc, dùng tất cả những gì có thể để kích thích anh, để khiến anh phải rên rỉ dưới sự kiểm soát của cô. Tiếng “ột ọt” ẩm ướt vang lên gấp gáp, hòa cùng tiếng thở dốc của cả hai.

Sơn hoàn toàn bị choáng ngợp. Đây là ai? Đây không phải là cô thư ký Thu Hương kiêu kỳ, cũng không phải người đàn bà tội lỗi, cam chịu mà anh thấy đêm qua. Đây là một con thú hoang đang đói khát, một con quỷ cái đang cố gắng tìm kiếm sự giải thoát trong tội lỗi. Anh ta nhắm mắt lại, đầu óc quay cuồng trong mớ khoái cảm và sự hoang mang.

Ngay khi cảm thấy Sơn sắp không chịu nổi nữa, Hương dừng lại. Cô ngẩng lên, đôi môi đỏ mọng vì bị cắn và sưng lên vì những nụ hôn. Cô tự mình cởi bỏ bộ đồ thổ cẩm, để lộ ra cơ thể trần truồng trong ánh trăng. Rồi cô trèo lên, ngồi lên người anh.

Một cảnh tượng đầy mâu thuẫn. Giữa nơi rừng sâu tăm tối, trên nền đất lạnh, thân hình trắng nõn, mềm mại của người đàn bà thành thị đang chuyển động một cách điên cuồng trên cơ thể bất động của người đàn ông. Mái tóc cô tung bay, những lọn tóc đen quất vào lồng ngực trần của anh. Lưng cô ưỡn cong, hai bầu vú no tròn nảy lên theo từng cú nhún mạnh mẽ, một vũ điệu của sự tuyệt vọng.

Cô tự mình điều khiển cuộc chơi. Cô nhún xuống, sâu và mạnh, nuốt trọn lấy anh. Rồi cô lại nhấc lên, gần như rời ra, rồi lại nhấn xuống, một sự trêu ngươi tàn nhẫn. Tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch”, “lép nhép” ngày càng dồn dập. Cô rên rỉ, không còn che giấu. Những tiếng rên của cô không phải của sự xấu hổ, mà là của sự giải tỏa, của một nỗi đau không thể nói thành lời đang được chuyển hóa thành khoái lạc thể xác.

*Mình phải làm thế này. Mình phải dùng anh ấy để gột rửa. Gột rửa đi dấu vết của những kẻ kia. Mình phải cảm nhận một thứ gì đó quen thuộc, một thứ gì đó là của mình, trước khi lại phải dâng hiến cơ thể này cho bầy sói.*

Cô nhún mạnh hơn, nhanh hơn, như một con ngựa hoang đang phi nước đại về phía vực thẳm.

“Hương… anh…” – Sơn rên lên, anh ta không thể chịu đựng được nữa.

“Em đây! Em đây!” – cô gào lên, giọng lạc đi.

Và rồi, cả hai cùng lúc vỡ òa. Một cơn co giật mãnh liệt chạy dọc cơ thể cô. Anh ta gầm lên, bắn tất cả vào sâu bên trong cô. Một cơn cực khoái hòa quyện giữa tình yêu sót lại, nỗi đau, sự nhục nhã, và men rượu. Một sự hủy diệt ngọt ngào.

Cả hai đổ gục vào nhau, mồ hôi ướt đẫm, thở không ra hơi. Cơn đam mê điên cuồng qua đi nhanh như lúc nó đến, chỉ còn lại sự im lặng và mệt mỏi.

Hương là người cử động trước. Cô từ từ trèo xuống khỏi người anh. Những chuyển động của cô giờ đây đã trở lại vẻ máy móc, lạnh lùng. Cô nhặt bộ quần áo vương vãi, mặc lại vào người một cách nhanh chóng. Cô không nhìn anh.

“Xong rồi!”

Cô quay lưng, không một lần ngoảnh lại, bước ra khỏi bóng tối. Bước về phía ánh lửa, nơi “nghĩa vụ” của cô đang chờ đợi.

Sơn ngồi lại một mình, hoàn toàn trống rỗng. Anh ta vừa được lên thiên đường, rồi lại bị đẩy xuống tầng sâu nhất của địa ngục. Anh ta vừa được làm một vị vua, nhưng là một vị vua sa cơ, được ban cho một đêm ân ái cuối cùng trước khi bị chém đầu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...