Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 77



Chương 28​

A-Chinh rút ra, kết thúc “bài thi” của mình bằng một nụ cười tự mãn. Gã lùi lại, nhập bọn với A-Láo, cả hai bắt đầu thì thầm, dùng những ngôn từ thô thiển nhất để bình phẩm về trải nghiệm vừa rồi, về sự khác biệt của “thịt” đàn bà thành thị.

“Câm miệng!”

Tiếng gắt của A-Tùng vang lên như một nhát roi quất vào không khí, cắt đứt ngay lập tức những âm thanh tục tĩu. Sự im lặng trở lại, nặng nề và ngột ngạt.

A-Tùng chậm rãi bước tới, đứng trên cao nhìn xuống cơ thể trần truồng, bệ rạc của Hương. Cô là một bãi chiến trường đúng nghĩa. Làn da trắng nõn giờ đây lốm đốm những vệt bầm tím. Giữa hai cặp đùi trong và phần bụng dưới, tinh dịch của ba người đàn ông trộn lẫn với dâm dịch của chính cô và bùn đất, tạo thành một thứ hỗn hợp nhầy nhụa, bẩn thỉu.

Gã nhìn cảnh tượng đó không một chút cảm xúc, rồi gọi hai tên đệ tử lại. “Lại đây. Bài học cuối cùng của đêm nay.”

Khi A-Láo và A-Chinh đã đứng trước mặt, gã chỉ xuống người Hương.

“Chúng mày nhìn đi,” – giọng gã lạnh lùng, đầy tính chỉ dạy. “Nó là một món đồ tốt. Rất tốt. Dùng xong thì phải biết lau chùi, bảo dưỡng. Nếu không, nó sẽ hỏng. Mà hỏng rồi, thì lần sau chúng mày lấy cái đéo gì mà dùng?” Gã dừng lại, nhìn xoáy vào mắt hai tên trai trẻ. “Tài sản của người đàn ông là phải biết giữ. Nó là cái lỗ để giải tỏa. Phải chăm sóc nó, hiểu chưa?”

“Dạ… dạ hiểu, thủ lĩnh,” – cả hai lắp bắp, sự thán phục dành cho thủ lĩnh càng tăng thêm.

“Tốt,” – A-Tùng ra lệnh. “A-Láo, đi lấy nước sạch. A-Chinh, lấy cái khăn sạch và chai rượu thuốc của tao trong túi.”

Hai tên răm rắp tuân lệnh. Một lúc sau, chúng quay lại. Dưới sự chỉ đạo của A-Tùng, một màn “bảo dưỡng” bắt đầu. A-Láo, với bàn tay to kệch vừa hành hạ cô, giờ đây lúng túng cầm chiếc khăn ướt, bắt đầu lau người cho cô.

Hương rùng mình. Bị chính những kẻ vừa chà đạp mình “lau dọn” như một món đồ vật. Cảm giác này còn nhục nhã hơn vạn lần bị xâm phạm. Gã trai trẻ lau từ bụng cô, xuống đến cặp đùi trong, lau đi cái vũng lầy nhơ nhớp của chính gã, của anh trai gã, và của thủ lĩnh gã. Hương nhắm nghiền mắt lại.

Sau khi đã lau sạch sẽ, đến lượt A-Chinh. Gã đổ thứ rượu thuốc có mùi hăng nồng ra tay, rồi bắt đầu xoa bóp lên những vết bầm tím trên đùi và thắt lưng cô theo lời chỉ dẫn của A-Tùng. Rượu thuốc chạm vào những vết xước trên da, xót như có ngàn cây kim châm. Hương khẽ cắn môi. Nhưng rồi cái cảm giác xót đó qua đi, nhường chỗ cho một luồng hơi nóng lan tỏa, làm dịu đi những cơn đau nhức ê ẩm.

Trong cơn đau và sự ấm áp kỳ lạ đó, Hương bỗng có một suy nghĩ khác. Cô quan sát sự lóng ngóng của chúng. Chúng làm theo lệnh một cách răm rắp. Chúng vụng về, thô lỗ, nhưng không có sự độc ác có chủ đích. *Chúng nó… cũng chỉ là những thằng con trai mới lớn, ngu ngốc… làm theo lệnh của kẻ cầm đầu,* cô nghĩ. *Bị hành hạ, rồi lại được chăm sóc. Bị chà đạp, rồi lại được xoa dầu. Cái luật lệ của nơi này… thật kỳ lạ. Có lẽ… chúng nó cũng không hoàn toàn là quỷ dữ. Chỉ là những con thú hoang, tuân theo bản năng và kẻ đầu đàn.* Ý nghĩ đó không làm cô bớt đi sự nhục nhã, nhưng nó làm vơi đi nỗi sợ hãi. Lần đầu tiên, cô nhìn chúng như những thực thể có thể hiểu được, thay vì những con quái vật thuần túy.

Khi mọi việc đã xong, A-Tùng ném cho cô một chiếc chăn len mỏng. “Ngủ đi. 5 giờ sáng mai xuất phát.”

Nói rồi, cả ba người quay về phía bếp lửa, ngả lưng và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tiếng ngáy của chúng hòa vào âm thanh của núi rừng.

Chỉ còn lại Hương và Sơn.

Hương nằm đó, kéo chiếc chăn che đi cơ thể. Dù đã được lau chùi, cô vẫn cảm thấy bẩn thỉu đến tận xương tủy. Cô run lên, không chỉ vì lạnh, mà vì những dư chấn của cuộc hành hạ vừa rồi.

Cô nghe thấy tiếng sột soạt. Sơn, người đã ngồi im như một bóng ma từ đầu đến giờ, đang từ từ đứng dậy và bước về phía cô. Tim cô thót lại. Lại nữa sao?

Nhưng Sơn không làm gì cả. Anh ta chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô trên tấm bạt. Anh ta nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự phức tạp: có đau đớn, có tội lỗi, có ghen tuông, và có cả một sự xót xa không thể che giấu.

Một lúc lâu sau, anh ta mới dám thì thầm: “Lạnh không em?”

Hương không trả lời, chỉ có cơ thể cô run lên một lần nữa, một câu trả lời không lời.

Sơn không nói gì thêm. Anh ta nhẹ nhàng nằm xuống phía sau lưng cô, ngay trên tấm bạt lạnh lẽo, bên ngoài chiếc chăn. Rồi anh ta vòng tay qua, ôm lấy cô từ phía sau. Một cái ôm không có dục vọng, không có sự đòi hỏi. Anh ta chỉ đơn giản là dùng thân nhiệt của mình để sưởi ấm cho cô.

Bất ngờ trước hành động đó, Hương giật mình, toàn thân căng cứng. Nhưng rồi, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của người đàn ông đã cùng mình đi qua bao sóng gió, cơ thể cô từ từ thả lỏng. Cái ôm của anh ta không mạnh mẽ, không chiếm hữu, nó chỉ là cái ôm của một người bạn đồng hành trong hoạn nạn, một sự nương tựa cuối cùng giữa chốn địa ngục trần gian.

Cô khẽ rúc người vào lòng anh. Trong đêm rừng sâu, giữa những kẻ đã chà đạp cô, Hương lần đầu tiên tìm thấy một hơi ấm không đòi hỏi. Và trong vòng tay của người đàn ông đã cùng mình rơi xuống địa ngục, cô ngủ thiếp đi. Một giấc ngủ mệt mỏi, không mộng mị, để chuẩn bị cho một ngày sinh tồn mới vào ngày mai.

***********​

Hương tỉnh dậy khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua kẽ lá, rọi những vệt sáng nhảy múa lên khuôn mặt cô. Cô không mở mắt ngay. Cô cảm nhận được hơi ấm đang bao bọc lấy mình, một hơi ấm quen thuộc của da thịt đàn ông. Đó là Sơn. Anh ta đã ôm cô ngủ suốt cả đêm. Trong một khoảnh khắc yếu lòng, cô khẽ rúc người vào lòng anh, tìm kiếm chút an ủi cuối cùng.

Nhưng rồi, ký ức về đêm qua ùa về. Hình ảnh ba gã đàn ông, những cú thúc thô bạo, những lời bình phẩm tục tĩu, và sự chăm sóc nhục nhã sau đó. Hơi ấm của Sơn bỗng trở nên ngột ngạt. Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra, ngồi dậy.

Sơn cũng tỉnh giấc ngay sau đó. Thấy cô đã ngồi dậy, anh ta có chút bối rối, vội vàng thu tay lại. Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt cô. “Em… ngủ được không?” – anh ta hỏi, giọng lí nhí.

“Được,” – Hương đáp gọn lỏn, giọng nói không một chút cảm xúc. Cô đứng dậy, cảm nhận cơn đau nhức ê ẩm từ khắp cơ thể, đặc biệt là phần thắt lưng và nơi hạ bộ. Những vết bầm tím trên đùi đã chuyển sang màu tím sẫm, một minh chứng hữu hình cho cuộc hành hạ đêm qua. Nhưng trên khuôn mặt cô, tuyệt nhiên không có một nét đau đớn hay oán hận. Chỉ có sự bình tĩnh đến lạnh người. *Đau. Toàn thân đều đau. Nhưng mình còn sống. Đó là điều quan trọng nhất.*

Cô nhìn đám thợ săn. Chúng đã thức dậy từ lúc nào, đang lúi húi chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi. Chúng di chuyển một cách im lặng, hiệu quả, quen thuộc với nhịp điệu của núi rừng. Đêm qua, chúng là những con thú hoang dại, nhưng ban ngày, chúng lại là những người thợ săn chuyên nghiệp. Chúng hoàn toàn không để tâm đến sự hiện diện của cô và Sơn, như thể chuyện đêm qua chỉ là một giấc mơ.

A-Chinh, gã trai láu cá, thấy cô đã dậy, liền đi tới, đưa cho cô một ống bương chứa nước. “Uống đi. Nước sương đấy. Tốt.” Gã nói cộc lốc, không nhìn vào mắt cô, rồi quay đi ngay.

Một lúc sau, A-Láo, kẻ to con vụng về, ném về phía cô một củ khoai lang nướng còn nóng hổi. “Ăn đi. Lấy sức mà đi.”

Hương đón lấy củ khoai, hơi nóng làm tay cô ấm lên. Cô im lặng bóc vỏ và ăn một cách từ tốn. Cô hiểu, đây không phải là sự tử tế. Đây là sự đầu tư. Họ đang cho “món tài sản” của mình ăn uống để nó có thể tiếp tục di chuyển. Cô chấp nhận nó như một phần của luật chơi.

Sơn thấy vậy, cố gắng lại gần cô. “Hương, em…”

Anh ta chưa kịp nói hết câu, A-Tùng đã từ đâu bước tới, đứng chắn ngay trước mặt anh ta. A-Tùng không nhìn Sơn, gã chỉ nhìn ra khu rừng trước mặt, giọng nói lạnh như đá.

“Để cho nó nghỉ. Mày muốn nó kiệt sức rồi cõng nó trên lưng à?”

Một câu nói đầy tính miệt thị, khẳng định sự vô dụng của Sơn và vai trò “tài sản” của Hương. Sơn cứng họng, mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Anh ta lùi lại, ngồi phịch xuống một gốc cây, nắm tay siết chặt đến trắng bệch.

Sau khi tất cả đã chuẩn bị xong, A-Tùng ra hiệu lên đường. Đội hình di chuyển được sắp xếp một cách có chủ đích. A-Tùng đi đầu. A-Chinh đi ngay sau. Rồi đến Hương. Sơn lầm lũi bước theo sau cô. Và A-Láo đi cuối cùng, chốt đoàn. Cô hoàn toàn bị kẹp ở giữa, được “bảo vệ” như một món hàng quý giá không thể để mất.

Họ lầm lũi đi trong im lặng. Tiếng chân giẫm lên lá khô sột soạt, tiếng chim hót, tiếng côn trùng rả rích. Hương cố gắng tập trung vào mỗi bước đi, cố gắng không nghĩ đến đêm qua, cũng không nghĩ đến những đêm sắp tới. Cơ thể đau nhức, nhưng đầu óc cô lại bình tĩnh một cách kỳ lạ. Cô đang quan sát, đang học hỏi cách họ sinh tồn.

Khi đi qua một con dốc đầy rêu trơn trượt, chân Hương trượt trên một tảng đá. Cô mất thăng bằng, khẽ kêu lên một tiếng và chới với tay vào không trung. Sơn, đi ngay sau, hoảng hốt định lao tới đỡ.

Nhưng anh ta đã chậm một bước.

Một bàn tay rắn như thép đã từ phía trước vòng ra, chộp lấy eo cô một cách nhanh và chính xác. Đó là A-Tùng. Gã dường như đã lường trước được, chỉ chờ có vậy.

Những ngón tay chai sạn của gã siết chặt vào eo cô, cứng như một gọng kìm bằng sắt. Gã giữ cô đứng vững một cách dễ dàng, như thể cô chỉ nhẹ tựa lông hồng. Sức mạnh của gã thật khủng khiếp.

Hương quay đầu lại. Ánh mắt họ giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Mắt gã không có dục vọng, không có sự trêu chọc. Nó lạnh lùng, sâu thẳm, và đầy tính chiếm hữu. Một cái nhìn của kẻ bề trên, của một người chủ nhìn vào vật sở hữu của mình. Cái nhìn đó như muốn nói: “Mày là của tao. Mày sẽ không được ngã, trừ khi tao cho phép.”

*Gã này… Sức mạnh của gã thật khủng khiếp,* Hương nghĩ. *Gã không cần phải nói. Chỉ một cái nắm tay cũng đủ để nhắc nhở mình thuộc về ai ở nơi này.*

Khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh. Hương lấy lại được thăng bằng. Cô gỡ bàn tay của gã ra khỏi eo mình, một hành động phản kháng nhỏ nhoi. A-Tùng cũng không giữ. Gã để cho cô gỡ ra, và nơi khóe miệng gã dường như thoáng qua một nụ cười gần như không thể nhận thấy. Gã đã đạt được mục đích của mình.

Hương quay người, tiếp tục đi, lưng thẳng tắp. Nhưng giờ đây, cô đi với một sự nhận thức hoàn toàn mới. Sự “chăm sóc” đêm qua, đồ ăn thức uống sáng nay, và cái siết tay vừa rồi. Tất cả đã xâu chuỗi lại với nhau. Cô không phải là bạn đồng hành. Cô không phải là đối tác. Ở nơi này, cô là tài sản chung của bầy sói, và là chiến lợi phẩm riêng của con sói đầu đàn. Luật chơi đã được thiết lập, và cô vừa được nhắc nhở về điều luật quan trọng nhất.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...