Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 76



Chương 27​

Cơn khoái lạc đầu tiên do A-Tùng mang lại vẫn còn chưa tan hết, dư âm của nó vẫn đang lan tỏa trong từng thớ thịt, khiến cơ thể Hương trở nên mềm nhũn và mẫn cảm một cách nguy hiểm. Cô nằm đó, tâm trí trống rỗng, chỉ còn lại những nhịp thở gấp gáp. Cô ngỡ rằng bài học đã kết thúc, rằng sự tra tấn sẽ tạm dừng lại.

Cô đã lầm.

A-Tùng không thỏa mãn với việc chỉ chinh phục. Gã muốn trình diễn, muốn biến cuộc làm tình này thành một buổi biểu diễn quyền lực, một bài giảng sống động cho hai con sói non đang háo hức chờ đợi.

Gã đột ngột rút ra, để lại một cảm giác trống rỗng, hụt hẫng trong cơ thể cô. Hương khẽ rên lên một tiếng phản đối trong vô thức. A-Tùng cười khẩy. “Chưa xong đâu, con mồi bé nhỏ. Màn kịch giờ mới bắt đầu.”

Không một chút dịu dàng, gã lật úp người cô lại. Khuôn mặt Hương bị ấn xuống tấm bạt thô ráp, mùi đất ẩm xộc vào mũi. Gã kéo mạnh hai đầu gối của cô về phía trước, buộc cô phải quỳ ở tư thế của một con thú đang thuần phục, cặp mông trắng nõn, tròn lẳn và vẫn còn hơi run rẩy chổng cao lên trời, mời gọi một cách nhục nhã.

A-Tùng không vội vào lại ngay. Gã quay sang hai tên đệ tử, giọng đầy vẻ bề trên.

“Hai thằng bây, nhìn đây! Tư thế này gọi là ‘chó’. Mông nó phải chổng cao thế này. Khi đó, mày sẽ vào được sâu nhất, đến tận cùng lồn của nó.” Gã vỗ “bốp” một cái thật mạnh vào một bên mông của Hương, khiến nó ửng đỏ lên và rung lên bần bật. “Và quan trọng nhất,” – gã túm lấy mớ tóc dài của cô, giật ngược ra sau, buộc cô phải nghiêng đầu qua một bên – “mày sẽ thấy được cái mặt dâm đãng của nó khi nó rên.”

Dứt lời, gã thúc mạnh vào từ phía sau. Lại một lần nữa, cảm giác bị xé toạc ra ập đến. Nhưng lần này, nó còn mang theo một sự sỉ nhục trần trụi hơn. Gã bắt đầu dập, những cú thúc mạnh mẽ, đầy tính chiếm đoạt. Tiếng da thịt va vào nhau “phập phập” một cách thô thiển. Tiếng bìu dái của gã đập vào mông cô “bành bạch”. Và tiếng rên của Hương, không còn là tiếng rên của khoái lạc thuần túy, mà là tiếng rên của sự xấu hổ khi bị biến thành một con vật để trưng bày.

Gã hành hạ cô trong tư thế đó một lúc lâu, cho đến khi cảm thấy chưa đủ. Gã lại rút ra, lật ngửa cô lại. Hương thở hổn hển, cơ thể không còn chút sức lực. Gã nắm lấy hai cổ chân cô, vác lên vai mình.

*Đây là một bức tranh của sự phơi bày tột cùng. Toàn bộ phần thân dưới của cô, từ cặp mông, cửa mình sưng mọng, cho đến phần bụng dưới phẳng lì, đều mở toang ra trước ánh trăng và hai cặp mắt háo hức của A-Láo và A-Chinh. Chúng có thể thấy rõ từng chi tiết, thấy được “thần khí” của thủ lĩnh chúng đang chuẩn bị xâm nhập vào hang động ướt át của người đàn bà thành thị ra sao.

“Còn thế này,” – A-Tùng gầm gừ, giọng khàn đi vì dục vọng trong khi thúc mạnh xuống từ trên cao – “là để mày thấy tất cả. Thấy nó vào ra thế nào, thấy cái lỗ của nó co bóp ra sao, thấy nước nôi của nó chảy ra ướt đẫm cả lông.”

Mỗi lời gã nói là một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Hương. Nhưng trớ trêu thay, sự xấu hổ không giết chết cô, nó lại trở thành một liều thuốc kích thích cực mạnh. Việc bị quan sát, bị bình phẩm, bị biến thành một màn trình diễn, tất cả hòa quyện với những cú thúc sâu và đầy uy lực của A-Tùng, đẩy cô vào một cơn điên loạn của cảm giác. Cô không còn biết mình là ai nữa.

A-Tùng cảm nhận được cơ thể cô bắt đầu co giật từng cơn, những dấu hiệu đầu tiên của một cơn cực khoái sắp bùng nổ. Gã biết, thời khắc của bài giảng cuối cùng đã đến.

Gã đột ngột dừng lại.

Sự dừng lại đột ngột này khiến Hương rên lên một tiếng hụt hẫng. Cô mở đôi mắt đã mờ đi vì khoái lạc, nhìn gã đầy cầu khẩn.

A-Tùng không nhìn cô. Gã nhìn hai tên đàn em, giọng khản đặc, ra lệnh: “Lại đây! Lại gần đây mà nhìn cho kĩ!”

A-Láo và A-Chinh, như bị thôi miên, bò lại gần. Chúng quỳ xuống sàn đất, ghé sát mặt, chỉ cách nơi hai cơ thể đang giao hợp vài gang tay. Chúng có thể ngửi thấy mùi nồng nặc của dâm dịch và mồ hôi, có thể thấy rõ từng chuyển động nhỏ nhất.

Khi hai tên “học trò” đã vào vị trí, A-Tùng mới bắt đầu lại. Gã thúc vào một cách chậm rãi, rồi gầm lên, giọng đầy vẻ chỉ dạy man rợ.

“Nhìn này! Khi nó sắp ra, cái lỗ của nó sẽ siết chặt lại như muốn cắn đứt của mày thế này!” Gã thúc sâu hơn. “Lúc đó, mày phải dập mạnh hơn nữa! Dập không thương tiếc! Thúc cho nó vỡ ra! Cho nó biết ai mới là chủ của nó!”

Dứt lời, như để làm mẫu cho bài giảng cuối cùng, A-Tùng điên cuồng thúc một loạt cuối cùng. Những cú dập trời giáng, tàn bạo, nhắm thẳng vào tử cung của Hương.

“A…A…A…A…!”

Hương không còn rên nữa. Cô thét lên. Một tiếng thét man dại, xé toạc cả màn đêm tĩnh mịch của núi rừng. Sự tấn công thể xác, cộng với sự sỉ nhục tột cùng khi bị hai cặp mắt khác nhìn chằm chằm vào nơi sâu kín nhất trong khoảnh khắc riêng tư nhất, đã phá vỡ mọi giới hạn của cô. Cơ thể cô co giật dữ dội, lưng ưỡn cong lên như một cây cung sắp gãy. Một dòng nước nóng hổi phun ra từ cửa mình, một cơn cực khoái mãnh liệt đến mức làm cô gần như ngất đi.

Cảm nhận được những cơn co thắt điên cuồng đang siết lấy dương vật mình, A-Tùng cũng không thể kìm nén được nữa. Gã gầm lên một tiếng như dã thú, và bắn tất cả những gì tinh túy nhất của núi rừng vào sâu bên trong cô.

Gã đổ sập xuống người cô, cả hai cơ thể dính vào nhau vì mồ hôi và dịch thể. A-Láo và A-Chinh ngồi chết lặng, mặt tái đi vì kinh sợ và choáng ngợp trước cảnh tượng vừa rồi.

Một lúc sau, A-Tùng rút ra, một âm thanh “phọp” vang lên tục tĩu. Gã đứng dậy, nhìn xuống cơ thể mềm nhũn, vẫn còn đang co giật nhẹ của Hương, rồi nhìn sang hai tên đệ tử, nhếch mép cười đầy mãn nguyện.

*****

A-Tùng rút dương vật của gã ra khỏi âm đạo Hương. Một âm thanh “phọp” ướt át, tục tĩu vang lên, kéo theo một dòng chất lỏng trắng đục hòa lẫn với dâm dịch của cô chảy xuống tấm bạt. Gã đứng đó, trần truồng và uy nghi như một vị thần chiến tranh vừa hạ sát con mồi, nhìn xuống cơ thể mềm nhũn, vẫn còn đang co giật nhẹ trong dư âm của cơn cực khoái hủy diệt mà gã vừa ban phát.

Hương nằm đó, mắt mở trân trối nhìn lên bầu trời đêm đầy sao qua kẽ lá. Tâm trí cô là một khoảng trắng xóa. Cô không còn cảm thấy nhục nhã hay đau đớn, chỉ có một sự trống rỗng và mệt mỏi đến cùng cực. Cô nghe thấy tiếng A-Tùng, nhưng những lời nói của gã dường như đến từ một thế giới khác.

Gã không nói với cô. Gã nhìn về phía hai cái bóng đang nín thở trong bóng tối. “A-Láo, mày vào trước.” Giọng gã lạnh lùng, ra lệnh. “Tao đã dạy rồi. Giờ cho tao xem mày có phải là con trâu chỉ biết húc hay không.”

*Trời ơi, lại nữa sao…* Một ý nghĩ yếu ớt lóe lên trong đầu Hương. Cô muốn nhắm mắt lại, muốn ngất đi, muốn trốn chạy khỏi thực tại tàn nhẫn này. Nhưng cô không thể. Cơ thể cô đã bị biến thành một sân khấu, và cô là diễn viên chính trong một vở kịch mà cô không có quyền từ chối vai diễn.

Cô nghe thấy tiếng bước chân vội vã. A-Láo, gã trai trẻ to con nhất trong ba người, đang bò tới. Dưới ánh trăng, cô có thể thấy rõ sự háo hức và thèm thuồng không che giấu trên khuôn mặt gã. Hơi thở gã phì phò như một con thú đói. Gã quỳ xuống bên cạnh, và mùi mồ hôi đặc trưng của gã xộc thẳng vào mũi cô.

Gã cố gắng bắt chước A-Tùng. Bàn tay to bè, thô ráp của gã cũng nắm lấy bàn chân cô. Nhưng gã không có sự kiên nhẫn. Gã bóp mạnh, khiến Hương khẽ nhăn mặt vì đau.

“Ngu!” – Tiếng A-Tùng gắt lên từ bên ngoài. “Tay mày là sắt hay sao mà cứng thế? Nhẹ thôi! Mày làm nó đau thì còn cái đéo gì là sướng nữa!”

Bị mắng, A-Láo giật mình rụt tay lại. Gã lúng túng chuyển sang phần đùi, cũng xoa nắn một cách mạnh bạo. Gã hoàn toàn không có sự tinh tế. Sự vụng về của gã khiến Hương vừa thấy đau, vừa thấy nực cười một cách cay đắng. *Học đòi,* cô nghĩ.

Mất kiên nhẫn với màn dạo đầu phức tạp, A-Láo quyết định đi thẳng vào vấn đề. Gã dạng hai chân cô ra một cách thô bạo.

Gã chồm người lên, tìm kiếm lối vào đã ướt đẫm. Dương vật của gã không to lớn và đáng sợ như của A-Tùng, nhưng nó căng cứng vì dục vọng của tuổi trẻ. Không có sự trêu ghẹo, không có sự chuẩn bị. Gã chỉ nhắm vào cái hang động đang mở rộng đó và thúc mạnh một cú.

“Thốn!” Một cảm giác đau rát và nhói buốt ập đến. Không phải cái đau căng tức đến vỡ òa như khi A-Tùng vào, mà là cái đau của sự va chạm đột ngột, thiếu sự hòa hợp. Hương rên lên một tiếng.

Vừa vào được bên trong, A-Láo đã không kìm được sự sung sướng. Gã gầm gừ, bắt đầu thúc một cách bản năng.

“Ái chà… sướng thật…!” – gã thở hổn hển, quay đầu về phía A-Tùng khoe khoang. “Thủ lĩnh nói đúng, lồn của đàn bà thành thị nó khác hẳn… Khít rịt, mà nóng bỏng thế này…”

Những lời bình phẩm thô tục đó như những cái tát vô hình vào mặt Hương. Sự nhục nhã lại dâng lên. Nhưng trớ trêu thay, bên dưới sự nhục nhã đó, cơ thể cô vẫn phản ứng lại những cú thúc của gã trai trẻ. Một đợt sóng khoái cảm nhẹ, yếu hơn nhiều so với A-Tùng mang lại, nhưng vẫn đủ để làm cô xấu hổ.

*Không, không phải mình… là do rượu…* – cô tự lừa dối mình. *Thứ rượu quái quỷ đó làm mình thành ra thế này… một con đĩ khát tình… Đúng rồi, là do rượu…*

“Đừng có chỉ biết ra vào! Thằng ngu!” – A-Tùng lại gắt lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hương. “Thử xoay hông xem nào! Tìm cái điểm mà nó hay rên ấy! Mày phải làm cho nó sướng, nó mới siết lại cho mày sướng được chứ!”

A-Láo cố gắng làm theo lời chỉ dẫn. Gã di chuyển một cách cứng nhắc, lóng ngóng. Sự thô bạo vụng về của gã cọ xát vào những vách thịt non mềm của Hương, mang lại một cảm giác đau rát nhiều hơn là khoái lạc. Nhưng A-Láo không nhận ra. Gã chỉ biết hì hục như một con trâu đang cày ruộng, mặt đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại.

Với sức lực của tuổi trẻ và sự thiếu kinh nghiệm, gã không thể cầm cự được lâu. Chỉ sau vài chục cú thúc nữa, toàn thân gã gồng lên. Gã gầm lên một tiếng ngắn, rồi bắn tất cả vào trong cô. Một dòng tinh dịch nóng hổi, có mùi tanh nồng khác hẳn của A-Tùng, lấp đầy cái hang động đã chứa sẵn tinh hoa của kẻ cầm đầu.

A-Láo thở phì phò, rút ra rồi nằm vật sang một bên, trên mặt lộ rõ vẻ mãn nguyện có phần ngây ngô. Gã đã hoàn thành “bài thi” của mình.

A-Tùng tặc lưỡi, giọng đầy vẻ khinh bỉ. “Tạm được. Sức trâu nhưng óc bò. Còn non lắm.”

Gã vẫy tay đuổi A-Láo. Rồi ánh mắt sắc lạnh của gã chuyển sang A-Chinh.

A-Láo lồm cồm bò dậy, mặt mũi đỏ gay, trên môi là một nụ cười thỏa mãn có phần ngớ ngẩn. Gã vừa được nếm mùi đàn bà thành thị, một trải nghiệm mà có lẽ cả đời này gã cũng không bao giờ quên được. Gã lùi vào bóng tối, ngồi xuống cạnh A-Tùng, thở hổn hển.

A-Tùng tặc lưỡi, giọng khinh bỉ. “Tạm được. Sức trâu nhưng óc bò. Còn non lắm.” Rồi gã nhìn sang cái bóng còn lại. “Thằng Chinh, đến lượt mày. Đừng để tao thất vọng như nó.”

Hương vẫn nằm đó, một đống da thịt bầy nhầy trên tấm bạt. Cô cảm nhận rõ sự ghê tởm khi tinh dịch của A-Láo đang hòa lẫn với của A-Tùng bên trong mình, một thứ hỗn hợp nhầy nhụa, nóng hổi. Cô muốn khóc, muốn gào thét, nhưng đã không còn sức lực. “Thí sinh” tiếp theo đã bắt đầu di chuyển.

A-Chinh khác hẳn A-Láo. Gã không to con, nhưng người lại săn chắc và nhanh nhẹn. Ánh mắt gã không chỉ có dục vọng, mà còn có sự lanh lợi, tính toán của một con cáo. Gã đã quan sát rất kỹ, đã rút kinh nghiệm từ sự thất bại của anh mình.

Gã không tiến đến phần thân dưới của Hương ngay. Gã bò đến bên cạnh đầu cô. Một hành động hoàn toàn bất ngờ. Hương khẽ mở mắt, cảnh giác.

A-Chinh không chạm vào cô. Gã chỉ cúi xuống, vùi mặt vào mái tóc dài của cô, thứ tóc mềm mượt giờ đây đã rối bù, dính bết mồ hôi và đất cát. Gã hít một hơi thật sâu.

“Thơm thật,” – gã thì thầm, một lời khen ngợi ma quái giữa chốn hoang dã.

Rồi gã bắt đầu dùng miệng. Gã nhớ lại bài học của A-Tùng, nhưng không áp dụng một cách máy móc. Gã liếm nhẹ lên vành tai cô, rồi dùng răng gặm nhẹ vào dái tai, một hành động vừa tinh nghịch vừa đầy khiêu khích. Cơ thể đã mệt lử của Hương bất chợt run lên. Gã di chuyển xuống cổ, xuống xương quai xanh, để lại trên làn da trắng những vệt nước bọt lấp lánh. Sự kích thích mới lạ này, dù vụng về, lại đang đánh thức những dây thần kinh đã tưởng như tê liệt của cô.

“Khá!” – A-Tùng gật gù từ bên ngoài. “Biết tìm chỗ lạ. Tiếp đi.”

Được thủ lĩnh khen, A-Chinh càng thêm tự tin. Gã trườn xuống, nhưng vẫn không vào việc chính. Gã dùng tay, nắn bóp cặp vú của cô, nhưng không thô bạo như A-Láo. Gã dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu vú đã sưng đỏ, vê vê nó. Hương lại rên lên, một tiếng rên yếu ớt.

Cuối cùng, gã mới di chuyển xuống giữa hai chân cô. Gã nhìn cái hang động sưng mọng, ướt át một cách trơ trẽn, rồi mới từ từ đưa dương vật của mình vào. Dương vật của gã không to như hai người kia, nhưng sự từ tốn và những chuyển động cọ xát có chủ đích của gã lại mang đến một cảm giác tra tấn khác hẳn. Gã đang cố gắng tìm kiếm cái “điểm G” mà thủ lĩnh đã nói.

“Đúng rồi, chậm thôi,” – A-Tùng lại lên tiếng chỉ dạy. “Mày có cảm nhận được nó không? Cái điểm gồ lên ấy. Thúc vào đó!”

A-Chinh làm theo. Gã thay đổi góc độ, và rồi, gã tìm thấy nó. Một cú thúc trúng đích khiến toàn thân Hương giật bắn lên. Khoái cảm đột ngột ập đến, bất ngờ và không thể chống cự.

Cảm nhận được phản ứng của cô, A-Chinh cười lên khoái trá, một tiếng cười ranh mãnh. Gã bắt đầu tăng tốc, và buông ra một lời bình phẩm còn tàn nhẫn hơn cả sự thô bạo của A-Láo.

“He he, mềm thật đấy thủ lĩnh ạ. Mà nước nhiều thế này, chắc dưới xuôi nó cũng là con đĩ có hạng chứ không phải dạng vừa đâu!”

“Con đĩ”.

Hai từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai Hương. Nó đánh sập bức tường cuối cùng mà cô đang cố gắng dựng lên, bức tường của sự tự lừa dối rằng “tất cả là tại rượu”.

*Con đĩ… Hắn gọi mình là con đĩ… Phải rồi… Mình là gì nữa chứ? Bán thân cho lão Phú, làm đồ chơi cho lão Thái, làm công cụ cho Sơn… và giờ, làm một cái lỗ cho ba thằng mọi này. Mình là một con đĩ. Một con đĩ không hơn không kém, chỉ biết dạng chân ra cho chúng nó chà đạp. Đã là đĩ rồi, thì còn gì để mất nữa… còn giả vờ thanh cao làm gì…*

Một sự thật cay đắng, trần trụi được cô chấp nhận. Và khi đã chấp nhận, mọi sự chống cự trong tâm tưởng đều tan biến. Cơ thể cô thả lỏng hoàn toàn. Cô không còn cố gắng kìm nén tiếng rên nữa. Cô rên lên, những tiếng rên dài, nghe vừa ai oán, vừa dâm đãng. Cô chủ động ưỡn người, lắc hông, đáp lại những cú thúc của A-Chinh.

Sự buông thả đột ngột của Hương khiến A-Chinh càng thêm phấn khích. Gã dập một cách điên cuồng. Sự láu cá ban đầu đã biến mất, chỉ còn lại bản năng thuần túy. Gã kéo dài cuộc hành hạ, vắt kiệt những giọt khoái cảm cuối cùng trong cơ thể đã rã rời của Hương, cho đến khi đẩy cô đến một cơn cực khoái nữa. Cơn cực khoái lần này không mãnh liệt, không bùng nổ, nó giống như một cơn co giật cuối cùng của một con thú đã hấp hối, một sự giải thoát yếu ớt và đầy tủi nhục.

Cùng lúc đó, A-Chinh cũng gầm lên, xuất tất cả vào trong cô.

Gã rút ra, thở hổn hển, trên mặt là nụ cười tự mãn của kẻ đã hoàn thành xuất sắc “bài thi”.

A-Tùng gật đầu. “Tốt hơn thằng Láo.”

Hương nằm đó, không còn một chút sức lực. Cô cảm nhận dòng tinh dịch thứ ba đang chảy vào, hòa lẫn với hai dòng trước đó. Một cảm giác dơ bẩn không thể tả nổi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...